Loading...

Tổng Tài Là Hài Tử Của Ta!!! Chương 61 + 62 + 63

0
335


CHƯƠNG. 61

 

Sáng hôm sau.

 

Hướng Khải đã mơ một giất mơ.

 

Hắn không rõ nội dung trong mơ lắm nhưng giấc mơ này là một giấc mơ vui vẻ hạnh phúc.

 

Trong mơ ai cũng cười, có cha mẹ hắn, có Ngọc Tú, có Tống Bảo, còn có….Nghiêm Hạo.

 

Trong mơ cậu đã nói gì đó hắn không nghe rõ, nhưng hắn cảm nhận được cậu đang nói về một điều gì đó tốt đẹp.

 

 

Hai người đã nắm tay nhau vô cùng hoà hợp.

 

Đây là ước nguyện của Hướng Khải, hắn không mong gì nhiều chỉ là cả hắn và cậu an an bình bình trả qua sóng gió sau đó còn bình thản đối diện nhau mà không còn bất kì mâu thuẫn nào nữa.

 

Nếu là sự thật thì hay biết bao.

 

Hướng Khải tỉnh dậy, nhìn thấy ánh sáng chiếu qua khung cửa sổ kia.

 

Cảm nhận được chân mát mát liền nhìn xuống.

 

Nghiêm Hạo đang cầm cổ chân hắn từ đùi mình đưa xuống gường lại, tay thì đang thu dọn đóng nắp tuýt kem trị phỏng lại.

 

Cậu đứng dậy cất mớ thuốc quay qua thấy Hướng Khải tỉnh cũng không nói gì, xem như chưa có gì xảy ra.

 

Hướng Khải liền biết tính cậu đành cũng giả vờ chưa thấy gì, chỉ nhìn cậu cười nói chào buổi sáng. Chứ thật sự bên trong Hướng Khải vui đến muốn mở đại tiệc rồi.

 

“Cậu có muốn ăn gì không?” vừa nói hắn vừa xuống gường.

 

“Không cần, đến khi nào cái chân gầy gò kia không còn sưng nữa thì hãy tiếp tục công việc”

 

“Cảm ơn”

 

“Về gì?”

 

“Cậu…..quan tâm như vậy, tôi rất biết ơn”

 

“Đừng suy diễn, ta lo cho cái bếp của mình thôi, ai biết được ngươi có thể phá hỏng nó trong bộ dạng này”

 

“Dù sao cũng phải cảm ơn”

 

Nghiêm Hạo không nói nữa mà chuẩn bị đi đến công ty.

 

Hôm nay, cậu có buổi hợp ở tổng công ty.

 

Buổi hợp cũng không có gì đặc biệt, vẫn như thường lệ là các giám đốc các chi nhánh đến báo cáo thôi.

 

Chỉ có một điều thay đổi.

 

“Công ty đã giành được hợp tác với tập đoàn A, các mặt hàng của chúng ta sẽ được đẩy mạnh sang các nước trên toàn thế giới. Và đây là công lao của Nghiêm Tuấn” Nghiêm Tuấn Hạo tự hào nói.

 

“Phải, phải, chúc mừng, chúc mừng” mọi người trong phòng không ngừng hân hoan.

 

“Buổi hợp kểt thúc ở đây, riêng tổng giám Nghiêm thì ở lại”

 

“……” Nghiêm Hạo vẫn bình tĩnh ngồi chổ của mình.

 

Khi mà tất cả mọi người đều đi ra hết.

 

“Mày có biết mày đã gây ra thiệt hại thế nào không?” ông liền đổi giọng.

 

“Mày làm việc kiểu gì vậy hả? Chỉ có một cái hợp đồng cũng không làm xong, lại thêm lô hàng bị cảnh quan giữ lại làm thiệt hại hàng tỷ đồng. Mày có phải bị ngu rồi hay không? Nếu không phải có anh trai mày thì công ty này xem như chịu bao nhiêu tổn thất hả”

 

“…..” Cậu vẫn không tỏ vẻ gì

 

“Có muốn giải thích gì không?”

 

“Không”

 

“Không??!! Được, mày giỏi lắm, đủ lông đủ cánh rồi nhỉ, thải độ đó là sao? Tao giao cho mày một công ty mà cũng không quản lý được thì từ chức đi, tao nuôi mày cũng quá đủ mà nhỉ?”

 

“Đã hiểu” cậu gật đầu

 

“Mày đừng nghĩ tao không biết gì đang xảy ra, mày nên liệu mà tính”

 

Nghiêm Hạo lạnh lùng đứng dậy đi ra, vừa ra đã thấy Nghiêm Tuấn dựa tường đứng chờ cậu.

 

Cậu không có ý muốn nói chuyện liền không nhìn mà đi thẳng.

 

Nghiêm Tuấn cũng không vì bị lơ mà tức giận, anh liền đi song song bên cậu.

 

“Em trai, có cần anh giúp không?”

 

“Không cần”

 

“Nhưng phải làm sao đây? Kế hoạch thâu tóm công ty của cậu đi tong rồi”

 

Nhìn vẻ mặt cười xã giao cùng lời nói thản nhiên như không có gì kia của Nghiêm Tuấn làm Nghiêm Hạo thấy buồn nôn.

 

Vẫn là vẻ mặt thân thiết như anh trai, em trai nhưng sau vẻ dung ung kia thì bây giờ anh đang chơi bài ngửa với cậu.

 

“Chẳng sao cả, không có cái này thì vẫn còn cái khác, cùng là họ giống nhau nhưng chưa chắc đích đến đã giống nhau. Giống như số cổ phiếu vậy, anh trai là gia vế lớn không có nghĩ là số phần được chia đã là nhiều”

 

Nụ cười anh khẽ cứng một chút, rất nhanh chóng đã giãn ra.

 

“Phải, còn chưa biết chừng, tuy nhiên trong thời điểm này kẻ mạnh là kẻ không có điểm yếu. Em trai, cậu đã có điểm yếu rồi” anh cười rồi sau đó rẻ đi hướng khác.

 

“…….” Nghiêm Hạo lạnh lùng nhìn bóng lưng anh ta

 

Nghiêm Hạo đi đến nhà u Dương Lãng

 

Vừa đến cửa đã ồn ào tiếng từ bên trong.

 

Cậu cũng thản nhiên mở cửa vì cậu biết chìa khóa được giấu ở chậu hoa trước cửa.

 

“Tôi không cần anh nữa, về với ông ta đi” tiếng u Dương Lãng cao lãnh vang lên.

 

“Cậu chê bản thân phá chưa đủ sao? Nếu hôm nay tôi không đến thì xảy ra chuyện gì thì làm sao tôi nói với ông chủ?” Thừa Minh Ngạo ôn tồn giải thích.

 

Tuy anh vẫn giữ vẻ mặt cùng giọng nói lịch sự của một thư kí nhưng ẩn trong đó có chút giận dữ.

 

“Chẳng phải vẫn không có chuyện gì à?” cậu mất kiên nhẫn khoan tay nói.

 

“Vậy nếu có chuyện thì sao?” anh nhẹ trầm giọng.

 

u Dương Lãng mỉm cười, đứng dậy từ từ áp sát anh.

 

Thừa Minh Ngạo cũng đứng vững cúi xuống xem cậu sẽ làm gì.

 

“Vậy anh sẽ làm gì?” hơi thở nóng bỏng của cậu phả vào mép sườn mặt anh.

 

Anh cũng khẽ cười, đưa miệng kề vào tai cậu, môi anh chạm hờ vào tai cậu và nói.

 

“Trói cậu lại, nhốt vào phòng không cho chạy lung tung”

 

Thấy cảnh này Nghiêm Hạo cũng định nhấm mắt xem như không thấy gì. Mặc kệ giữa họ có gian tình gì.

 

Chuyện tay ba của nhà họ cậu không để tâm lắm. Nhưng trong tình huống này nếu bản thân không lên tiếng thì cũng kì lạ.

 

“E…hèm” cậu đành tằng giọng ra hiệu.

 

“Hạo Hạo” Nghe tiếng nhận ra người u Dương Lãng liền rời đi ai kia chạy lại ôm cổ Nghiêm Hạo.

 

Thừa Minh Ngạo gật đầu mang ý chào vị khách mới đến. Mặt anh vẫn bình tĩnh như không có chuyện gì bất thường xảy ra.

 

“Ngày mai là buổi hợp gia đình, mong cậu về để trách cho ông chủ lại chờ như lần trước”

 

Nói xong anh cầm chìa khóa xe đi ra cửa.

 

“Hừ” cậu bĩu môi khó chịu.

 

“Buông ra được rồi”

 

“Lạnh lùng quá Hạo Hạo”

 

“Nếu là người khác thì đã ăn đấm rồi”

 

“Thì vì vậy tôi mới ôm cậu, chúng ta là bạn bè mà. Rồi sao đây, có chuyện gì?”

 

 

CHƯƠNG. 62

 

“vậy chuyện đã vược khỏi tầm kiểm soát của cậu rồi sao?” u Dương Lãng

 

“Hừm”

 

Hai người nhìn nhau. u Dương Lãng chật lưỡi một cái

 

“Nhưng Nghiêm Hạo, anh trai cậu nói đúng…cậu có điểm yếu.”

 

“Không có”

 

“Thôi nào định qua mặt kẻ có kinh nghiệm đầy mình hả, cậu thua xa”

 

“….” cậu nghiêm mặt không nói gì.

 

Có thể ngay lúc này cậu không biết phải nói gì. Mặc dù mục đích đến đây là nói chuyện.

 

Cậu biết rõ tình hình bây giờ của mình, không còn là tổng tà nữa không làm tai to sếp lớn nữa nhưng cậu vẫn chưa thoát khỏi cái gia đình đó.

 

Trên danh nghĩa cậu là con của nhà Nghiêm.

 

Dù địa vị của cậu và mẹ mình không quan trọng thế nhưng sản nghiệp gia đình họ Nghiêm không bao giờ giao cho người ngoài.

 

Bởi thế sau bao đời gia tộc họ Nghiêm luôn đặc việc có con nối dỗi luôn đặc lên hàng đầu.

 

Dạy dổ, đào tạo luôn khắc nghiệt. Mặc kệ anh em đấu đá nhau thế nào chỉ cần tìm được người đứng đầu và kẻ đứng hai. Kẻ được ít người được nhiều thôi tuyệt không giao cho người ngoài.

 

Xiền xích của gia đình độc tài này đã quấn cậu quá chặc, một phần do chính mình tự lún vào quá sâu. Thoát ra là bất khả thi.

 

Còn thêm một điểm yếu.

 

“Hạo, Hạo, có điện thoại” u Dương Lãng lắc vai cậu.

 

Nghiêm Hạo cầm lấy điện thoại và đưa lên tai.

 

“Có….có chuyện rồi…” giọng Hướng Khải bên kia có chút gắp gáp.

 

“Nói” Nghiêm Hạo lập tức dứng dậy

 

“Có một đám người bảo…muốn lấy nhà…họ…họ đuổi tôi ra ngoài..”

 

“Tôi về ngay”

 

Không nói gì thêm Nghiêm Hạo khẩn trương cầm áo khoát dùng tốc độ ánh sáng đi ra khỏi nhà u Dương Lãng.

 

Còn u Dương Lãng thong thả ngồi ở salong trang nhã nhấm nháp ly rượu, cười khẽ lắc đầu.

Lúc chiều.

 

Hướng Khải nằm trên gường cảm thấy buồn chán, nghĩ thấy chân mình cũng không phải là không đi được nên hắn xuống lầu định làm vài món đơn giản.

 

Chưa bao lâu, lại có một đám người đi vào nhà.

 

“Các người là ai? Làm sao vào được đây?

 

“Căn nhà này không còn là của Nghiêm Hạo nữa, chúng tôi sẽ thay anh ta dọn hành lý”

 

Chưa kịp phản bán họ đã đuổi hắn ra ngoài, hắn hoản loạn nên mới gọi cho cậu.

 

15 phút sau Nghiêm Hạo đã trở lại.

 

Nghiêm Hạo nhìn vào trong nhà vừa lúc bọn họ cũng từ trong đi ra, hẳn là cũng đang chờ cậu.

 

Cậu bước lên chắn trước mặc Hướng Khải vẻ mặt bình tĩnh đối mặt với họ.

 

“Cậu chủ, mời ký tên. Kể từ ngày hôm nay, mọi tài sản của cậu bị tịch. Đây là hành lý của cậu.

 

Cậu không nói gì cầm bút ký nhanh tên mình.

 

Xong việc nhóm người lập tức rời đi.

 

Còn Hướng Khải phía sau Nghiêm Hạo như căm lặng, biến sắc.

 

Chuyện này là do mình gây ra sao? Làm thế nào bây giờ?

 

Nghiêm Hạo quay lại nhìn hắn liền chỉ muốn cười phì lên.

 

Lão nam nhân này lại suy nghĩ cái gì nữa vậy? Cậu không lo lắng thì hắn biến sắc làm gì, chẳng phải hắn nên vui vì bây giờ cậu đã không còn lý do gì ép hắn ở lại hay sao?

 

Vừa nghĩ đến, cậu chuyển mắt xuống. Lúc này người biến sắc lại là cậu.

 

“Tại sao đi chân không?” lời nói vừa ra đồng thời cùng một động tác vô thức.

 

Cậu vòng tay qua sau eo hắn kéo hắn về phía mình.

 

Lúc này trong cậu trừ tức giận chỉ là tức giận cho nên chẳng suy nghĩ gì khác trong lúc này.

 

Hướng Khải cũng bất ngờ, trong phút chốc khoản cách của hai người được kéo gần, mặt cậu cũng trong gan tất.

 

“Có phải không muốn đi nữa à?”

 

“Vì…lúc nãy dột ngột quá, hơn nữa vết thương không nghiêm trọng lắm đâu….” theo quán tính hắn cũng nhìn xuống chân, đồng thời cũng không muốn nhìn cậu.

 

Hắn xấu hổ.

 

Nghiêm Hạo buông hắn ra, đi vào trong căn nhà. Cậu biết họ đã thay ổ khoá nên tìm cục gạch gần đó đi sang bên hông nhà thẳng tay đập bể cửa sổ, leo vào.

 

Khi cậu đi ra, trong tay cầm đôi giày và áo khoát cho Hướng Khải.

 

Trong khoảng khắc, trái tim hắn đập mạnh đến không ngờ. Theo đó là cảm giác ấm áp, thanh niên này đang quan tâm hắn sao?

 

Sau đó, hai người đến quán thức ăn nhanh cùng ăn hambergơ thay cho bữa tối.

 

Lúc ăn, Hướng Khải như có điều muốn nói thế nhưng không biết nói thế nào.

 

“Muốn nói gì cứ nói” cậu lau tay

 

“….chuyện gì đang xảy ra vậy? Sao đột nhiên…”

 

“Chẳng có gì cả, như ngươi thấy ta nghèo rồi…và ngươi không phải nên vui vẻ?”

 

“Nói gì vậy? Hoàn cảnh này sao vui được”

 

“Vì ta không còn lý do ép ngươi ở lại làm việc nữa”

 

“…” Hướng Khải suy nghĩ rồi nói “..cậu muốn tôi vui ư?”

 

Nghiêm Hạo ngưng một chút nhướn mày tỏ vẻ không muốn trả lời, nhưng cũng không buông tha hắn.

 

“Ta không tiền thuê ngươi cũng không ép ngươi lên gường nữa”

 

“Cậu…..cậu chỉ nghỉ được có thế thôi sao?” hắn nhăn mày nổi giận.

 

“Thế…ngươi sẽ lo cho ta?” cậu để tay chóng lên bàn dùng nắm đấm tay đỡ cái đầu đang nghiêng của mình, ánh mắt nhìn chằm chằm như đang đùa giỡn nam nhân

 

Hướng Khải mím môi vài cái, cúi đầu rỉ rỉ mấy tiếng.

 

“Nếu cậu không chê….”

 

“Nói lớn lên”

 

“Tôi sẽ chịu trách nhiệm với cậu” hắn nói khá lớn

 

Những khách xung quanh liền nhìn qua chổ họ, làm hắn muốn tìm chổ chui xuống cho xong

 

Còn Nghiêm Hạo thì không có da mặt mỏng như hắn nên cậu chã thèm để ý ai, vẫn tư thế nghiên đầu nhìn chằm chằm biến hoá trên mặt hắn.

 

Hướng Khải không biết nói gì nữa liền cầm cái hambergơ cẩu thả cắn vài cái.

 

“Được, ngươi đã nói rồi đấy” tay còn lại của cậu dưa lên vươn về phía nam nhân, ngón tay cái quệt nhẹ vào khoé môi hắn dù khoé môi đó chẳng dính gì cả.

 

Thấy mặt cậu ẩn lên vui vẻ, Hướng Khải đỏ mặt trong lòng ngực trái tim muốn nổ tung.

 

Trong khi hai người đang thân mật thì bên ngoài đối diện quán ăn nhanh, một chiếc xe đã đậu ở đó ngay từ khi hai người vừa bước vào.

 

“Hãy báo cáo cho ông chủ chuyện ngày
hôm nay”.

 

 

Ny Ny: dạo này bận sấp mặt luôn nên ra truyện trể sr mọi người. Love all 💓💓

 

 

CHƯƠNG. 63

 

Sau khi giải quyết xong vấn đề dạ dày, phần còn lại là vấn đề chổ ngủ ở đâu.

 

Hướng Khải thì không sao hết thế nhưng với Nghiêm Hạo thì hắn không thể để cậu bạ đâu ngủ đó được.

 

Bạn bè của hắn cũng không nhiều, chỉ có Tống Bảo là thân cận nhưng cậu ta đã giúp nhiều lần rồi. Thêm nữa Tống Bảo là tài xế cũ của Nghiêm Hạo dù bây giờ cậu là phó phòng kinh doanh thế nhưng để một người từng dưới mình giúp đỡ thì hắn nghĩ Nghiêm Hạo sẽ không thích.

 

Lại càng không thể liên lạc với mẹ hay chị họ của cậu hẳn là cậu không muốn họ lo lắng.

 

Kiểu nào cũng là đường cùng rồi.

 

“Hạo….àhừm….Nghiêm Hạo, về chổ ở….tối nay cậu có muốn ở khách sạn không? Tôi còn một ít tiền”

 

“Chẳng phải ngươi chịu trách nhiệm sao? Nếu ta ở khách sạn vậy còn ngươi?”

 

“Tôi ở với Tú”

 

“Cái gì? Nói lại,…..nói cho đúng vào” cậu nắm cánh tay hắn

 

“…ở…ở với cậu, ở với cậu”

 

Không hiểu sao hắn không muốn cậu hiểu lầm hay giận lẫy. Có lẻ bây giờ mọi hanh động lời nói của cậu đều làm hắn để ý đến.

 

Bây giờ cậu không muốn ai giúp hắn có thể hiểu, thế nhưng hai người không thể ngủ ngoài đường được.

 

Lần này dù cậu không thích hắn vẫn sẽ phải làm. Dù gì hắn cũng là nam nhân hơn 35 tuổi rồi chẳng lẽ không thể tự quyết định hay sao? Không thể lúc nào cũng chịu sự điều khiển của thanh niên này được.

 

*****

 

Nghiêm Hạo nhướn mày không cảm xúc hai tay koanh trước ngực, ánh mắt không rời hai con người đang cười nói phía trước.

 

Hướng Khải cảm động nắm tay Ngọc Tú không rời.

 

“Thật cảm ơn em, may là còn có em”

 

“Đừng khách sáo như vậy, em làm là vì anh mà”

 

“Nhưng Tú…..anh có chuyện…”

 

“Anh không cần nói, đừng tự gây khó xử cho mình, em hiểu”

 

“Xin lỗi” hắn cúi đầu ủ rủ.

 

“Em không muốn nghe anh nói thế, vui lên đi” Ngọc Tú đưa mắt nhìn ra phía sau Hướng Khải, nhìn vẻ mặt đắt ý kia của Nghiêm Hạo làm cậu không chịu được.

 

Quả thật từ bỏ Hướng Khải cậu không can tâm thế nhưng sự thật là cậu không thể mang lại cái Hướng Khải cần. Và cậu lo cho hắn gặp phải chuyện khó khăn mà thôi, dù sao tình cảm của hắn và cậu ta….là trái với đạo lý

 

“Khải à, không phải em không nhắc anh, anh và cậu ta dù gì cũng chung dòng máu …anh hiểu ý em không?”

 

Hắn gật đầu.

 

“Đã tối rồi anh mau vào nhà đi”

 

“Còn em?”

 

“Anh không cần lo cho em, em tự lo dược cậu cười

 

Lần đầu tiên Hướng Khải thấy Tú cười thoải mái như vậy. Giống như cậu đã buông bỏ gánh nặng vậ. Có lẻ cậu đã thay đổi rồi.

 

Không còn là người kiêu ngạo nữa, cậu đã có thể bắt đầu điều gì đó mới mẻ rồi.

 

Mãi nhìn theo bóng lưng cậu đến khi cậu đi khuất, Hướng Khải vừa mừng vừa suy nghĩ cho bản thân mình.

Hắn quay lại nhìn Nghiêm Hạo rồi cùng cậu đi vào.

 

Bên trong căn nhà có đầy đủ mọi thứ cần thiết, đây chỉ nhà căn nhà nhỏ, chổ này là chổ ở củ lúc mà Ngọc Tú còn khổ sở chưa dấn thân làm nghề MB.

 

Chổ này bị bỏ lâu không ai quét dọn nên Hướng Khải phải lâu dọn mọi thứ. Cũng may chăn gối được cất cẩn thận nên không bám bụi.

 

Hướng Khải cứ đi qua đi lại dọn dẹp, dù hắn đã bảo Nghiêm Hạo đi ngủ trước thế nhưng cậu vẫn ngồi chờ, chờ đế khi mất kiên nhẫn

 

Nghiêm Hạo canh lúc hắn đi trước mặt một phen kéo tay hắn xuống, hắn không té mà ngồi vào lòng cậu.

 

Cậu ôm lấy eo hắn, không cho hắn thoát khỏi, đầu vùi vào cổ hắn. Giọng nói dầy rầu rỉ

 

“Bỏ đó đi”

 

Cậu thanh niên lần đầu tỏ vẻ bày ra vẻ t đúng với tuổi của mình, nếu không phải hai người có quan hệ bất chính thì hắn đã lầm tưởng cậu thanh niên là đang thật sự làm nủng.

 

Hắn không muốn hai người trong tư thế này nữa, muốn dứng dậy.

 

Nghiêm Hạo ngoan ngoãn buôn ra, hai ngươi vổ nhẹ tấm nện sau đó cùng nằm xuống.

 

Hướng Khải thoải mái nằm trong vòng tay của thanh niên nhưng khi thanh niên kề mặt gần hắn liền nhẹ nhích người xoay lưng lại.

 

******

 

Sáng hôm sau, Hướng Khải ra khỏi nhà sớm nhất. Định đi dạo mát rồi chuẩn bị đồ ăn sáng.

 

Vừa ra cửa đã thấy một chiếc xe đậu ở bên kia đường, nhìn một chút liền biết là xe của ai.

 

Hắn có chút bối rối, liềnnhìn xung quanh xem có ai không rồi đi về phía kia đường.

 

Nhanh chóng mở cửa ngồi vào xe.

 

“Xem ra hai người vẫn rất tốt”

 

“Rất tốt? Cậu lợi dụng tôi để hạ bệ cậu ấy”

 

“Đừng tức giận, tôi là đang giúp em trai mình mà thôi. Nó sẽ không đi đến bước này nếu nó đồng ý giao ra công ty mà nó đứng tên”

 

“Cậu ấy không phải đã kí tên rồi sao? Hơn nữa đó chỉ là công ty con mà….”

 

“Lạ nhỉ, bình thường không phải rất rụt rè hay sao? Hôm nay lại mạnh dạng như vậy? Vì con trai yêu quý à hay là gọi là tình nhân”

 

“…..cậu biết rõ như vậy,….cũng không phải ruột thịt sao lại chèn ép cậu ấy”

 

Hướng Khải rất khó hiểu, người thanh niên này có trong tay bằng chứng hữu hiệu để lấy số tài sản của Nghiêm Hạo kia mà, tại sao lại bày ra thêm nhiều trò? Còn âm mưu khác sao?

 

Đối mặt với vẻ khó hiểu của hắn Nghiêm Tuấn chỉ giữ nụ cười.

 

“Vậy chú muốn tôi nói ra sao? Chú cũng biết gia đình đó sẽ làm gì nếu biết sự thật mà. Nó có thể đang trong trạng thái bị đuổi đi thế nhưng quyền thừa kế vẫn còn. Bà mộc cùng san san đều đang bị giám sát chặt, còn ai có thể giúp nó đây?”

 

“Nhưng giúp cậu chẳng khác nào phản bội cậu ấy….”

 

“Đừng nghĩ như vậy, là chú đang giúp nó thôi”

 

“Tôi sẽ không giúp cậu đâu” nói xong hắn giận dữ đi xuống xe.

 

Nghiêm Tuấn không ngăn cản hắn, khi hắn xuống xe thì cậu cũng cho xe đi.

 

Hướng Khải còn chưa kịp đi vào nhà thì đột ngột lúc nay có thêm một chiếc xe chạy tới.

 

Cửa xe vừa mở ra hai người trên xe nhanh chóng dùng khăn đã tẩm thuốc mê từ phía sau bịch miệnh hắn mang lên xe

 

Sự việc xảy ra quá nhanh chóng, chỉ 5 phút chóp nhoáng sau đó con đường lại im lặng như chưa từng có chuyện xảy ra.

 

*****

 

Một làn nước lạnh bị hất mạnh vào mặt, Hướng Khải mới tỉnh táo được đôi chút.

 

Nheo nheo đôi mắt còn lờ mờ, bắt đầu lấy lại cảm xúc của cơ thể.

 

Hai tay bị trói chặt phía sau cái ghế đang ngồi, hai chân cũng không tốt gì hơn, miệng cũng bị nhét đầy.

 

Thấy bản thân đang ở trong một nhà khu nhà hoàng hay một cái kho bỏ hoang. Hướng Khải liền hoảng sợ và càng lo sợ hơn khi thấy người bước vào.

 

m thanh tiếng cửa sắt vang lên cùng thêm vai người đi vào. Một người đàn ông ăn mặc bảnh bao sang trọng hoàn toàn trái ngược với hoàng cảnh nơi đây.

 

Hai tên bảo vệ lấy thêm một cái ghế để chong ông ta ngồi.phía sau hắn cũng còn thêm hai tên nữa, một trong hai tên kéo tấm vải đang nhồi trong miệng hắn ra.

 

“Ngươi có biết tại sao mình ở đây không?” Nghiêm Tuấn Hạo dùng ánh mắt khinh bỉ nhất nhìn hắn.

 

“…tôi không biế…..xin thả tôi ra….hự…a..”

 

Một tên phía sau đấm thẳng vào bụng hắn.

 

Cơn đau như thể cả nội tạn của hắn như quặng lại vỡ vụng. Đau đến miệng hắn vươn một dòng nước dải.

avatar
  Subscribe  
Notify of