Loading...

Tổng Tài Là Hài Tử Của Ta!!! Chương 58 + 59 + 60

0
279


CHƯƠNG. 58

Cả đoạn đường, cậu không nói gì cả nét mặt trừ khó chịu vẫn chỉ là khó chịu.

 

Thế nhưng động tác của cậu vẫn rất ôn nhu, cẩn thận từng tý.

 

Hắn chỉ việc được bế đi bế lại mà thôi.

 

Trong lòng vẫn thấy có lỗi. Có phải bởi vì dự tính làm điều xấu cho nên bị ông trời trừng phạt rồi?

 

Cũng đáng đi.

 

Tuy thế nhưng cũng là cơ hội tốt, lý do tốt để giữ chân cậu lại.

 

Đồng thồi kẻ ngu ngơ như hắn cũng biết là cậu đã lo lắng cho hắn thế nào, lúc nãy cậu đã gấp đến độ bế hắn đi chỉ xỏ mỗi đôi dép đi trong nhà, quần áo ngủ cũng chẳng thèm thay.

 

Hắn cảm thấy ấm áp lạ thường.

 

Thụ sủng nhược kinh rồi.

 

Sau một hồi được bôi thuốc băng bó xong. Tình trạng là một bên chân trái bị phỏng khá nặng, chân phải thì nhẹ hơn.

 

Từ cổ chân trái của hắn trở xuống đều bị băng lại. Bên kia chỉ xoa thuốc.

 

“Bôi thuốc theo chỉ định là ổn thôi, tránh đụng chạm vào vết phỏng nhiều”

 

Hướng Khải định đứng dậy cảm ơn bác sĩ thì có một bàn tay đè vai hắn xuống, ngăn hắn ngồi dậy

 

“Nó sẽ sưng không bác sĩ?” Nghiêm Hạo

 

“Sẽ sưng, nhưng tuyệt đối đừng chọc bể nó, không tốt đâu”

 

“Cảm ơn”

 

Nói xong, cậu liền cúi người bế hắn lên đi ra.

 

“Đừng…,tôi tự đi..”

 

“Câm miệng” cậu gằng giọng.

 

Cậu vẫn cái thải độ như ai thiếu nợ gì cậu mấy đời, nhưng vẫn nghiêm túc bế ai kia từ bệnh viện vào xe, rồi từ xe bế lên lầu đưa vào phòng.

 

Cẩn thận đặt hắn ngồi lên gường.

 

“Cơm chiều thì sao đây? Đã đổ hết rồi….”

 

“Còn bận tâm chuyện không đâu, lão nam nhân ngươi muốn bị đánh phải không?”

 

Chết rồi, chọc đến núi lửa phung trào rồi.

 

 

“Ngươi chỉ có mỗi một việc là nấu cơm thôi cũng không xong nữa hả, muốn nấu bản thân luôn sao? Ngu xuẩn có mức độ thôi chứ. Khiến người khác lo…..” đang tuôn trào thì cậu dừng lại “Ngươi này lão nam nhân nên biết tự quản đi”

 

“Xin lỗi…”

 

Nhìn dáng vẻ tự nhận lỗi sầu não của nam nhân cậu cũng không định nói nữa, dù lửa giận vẫn còn đó.

 

“Ta sẽ gọi người đến chăm sóc….”

 

“Đừng, không cần phiền phức như vậy”

 

“Ta có việc cần ra ngoài”

 

“Đừng đi mà…” hắn vội vã nắm tay cậu lại

 

Cậu nhìn hắn

 

“Ý tôi, cậu đừng đi….cũng đừng kêu người đến”

 

“Tại sao….”

 

Hắn không biết trả lời thế nào, cúi mặt cuống mím môi.

 

“Nếu, nếu cậu đi thì vậy thôi, tôi gọi Tú đến đưa tôi về cũng được…..” vừa nói hắn vừa buông tay cậu ra.

 

Cậu không nói gì mà nhìn chân Hướng Khải khẽ thở dài.

 

Vẻ mặt bất đắc dĩ nhưng cậu vẫn ngồi xuống gường, nhìn thẳng hắn.

 

Thấy cậu không đi nữa hắn liền nhìn cậu cười.

 

Gần đến tối, Nghiêm Hạo đứng dậy gọi điện thoại.

 

“Chuẩn bị buổi thuyết trình đến công ty K thế nào rồi?”

 

“Hả? Buổi thuyết thảo đã xong rồi mà….” San San bên phía đầu dây kia giực mình.

 

“Chị nói gì?”

 

“Buổi thuyết trình đã được dời lại chính chú (Nghiêm Tuấn Hạo) đã nói mà….Người thuyết trình là cậu nhưng đến sát giờ vẫn không thấy cậu, điện thoại không gọi được sau đó, sau đó Nghiêm Tuấn đã lên thay cậu.”

 

“……”

 

“Nghiêm Hạo có phải có chuyện gì xảy ra không?, chị cứ tưởng là cậu giao lại cho Nghiêm Tuấn nên …đã không hỏi.”

 

“Điện thoại bị hư” giọng cậu vẫn bình thường, không có gì là tức giận cả.

 

Nhắc đến điện thoại thì vừa sáng nay đã bị Hướng Khải cố ý vô tình đổ nước vào nên đã có kết quả như tối nay.

 

Cúp máy điện thoại bàn, cậu chỉ xoa trán vài cái, hai tay nắm chặt thành nắm đấm. Trạng thái như chuẩn bị đánh ai đó hay đập đổ mọi thứ xung quanh như cậu lại kiềm lại.

 

Ánh mắt chú ý đến người đang ngủ trên gường kia.
*************

 

 

Do bị thương nên Hướng Khải không về với Ngọc Tú.

 

Khi cậu viết tin thì cậu thiếu điều muốn đến mang nam nhân trở về ngay như hắn hết sức ngăn cản lại.

 

Thêm nữa, hắn quả thật rất có lỗi với Nghiêm Hạo.

 

Hôm qua cậu đúng là không rời khỏi hắn, cậu rất chăm lo cho hắn. Mang cơm nước đến tận chổ cho hắn, vẻ mặt lạnh lùng vẫn không che lấy sự ấm áp của cậu.

 

Hắn cảm thấy sự chăm sóc này quả thật như là giất mơ vậy. Có lẻ câu không ghét hắn như hắn vẫn nghĩ.

 

Có khi đây là bước tiến của hai người chăng?

 

 

CHƯƠNG. 59

 

Hôm nay đến buổi trưa Nghiêm Hạo đã đi ra ngoài, hắn biết là cậu đi gặp cha mình.

 

Cầu mong sẽ không có chuyện gì nghiêm trọng xảy ra với cậu.

 

Khi cậu đi hắn mới dám xuống gường đi lại, vì lúc ở nhà hắn mà có ý định bước xuống thì một ánh mắt sẽ suyên thấu hắn ngay.

 

Chợt có điện thoại.

 

“À, đại thúc, có Nghiêm Hạo ở đó không?” u Dương Lãng

 

“Không có, lúc trưa không phải cậu đi với cậu ấy sao?”

 

“Nếu không có cậu ta ở nhà thì thôi, haha đại thúc tốt nhất là nên chuẩn bị canh giải rượu đi”

 

Hướng Khải không hiểu ý cậu lắm.

 

Bổng nhiên hắn cảm giác không lành lắm, Nghiêm Hạo không phải là có chuyện gì thật đấy chứ?

 

Hắn muốn gọi cho cậu hỏi xem cậu đang ở đâu lúc này.

 

Thì chợt nhớ điện thoại của cậu đã bị hắn làm hư, lúc này hắn tự oán trách không ngừng.

 

Lúc này ở nhà Ngọc Tú.

 

Cậu đã hoàn thành bước trang trí căn phòng xong xuôi.

 

Vì sao phải trang trí á? Vì hôm nay là sinh nhật của Hướng Khải.

 

Hướng Khải đã bảo cậu hôm nay không cần đón, hắn sẽ tự về. Cũng vừa hay câu muốn dành món quà bất ngờ cho hắn.

 

Tin thần cậu đang hồi hợp lạ thường, mong trời mau mau tối để hắn sớm về nhà.

 

Trước khi toàn là hắn chuẩn bị sinh nhật cho cậu, còn sinh nhật hắn thì xem như ngày bình thường mà trải qua.

 

Lần này cậu muốn người tạo bất ngờ là mình.

 

Và khả năng thắng của cậu so với tên kia sẽ cao càng cao hơn.

 

Nghĩ đến thôi đã nhộn nhạo vui sướng rồi.

 

Nhưng còn về phần nhân vật chính hôm nay đang quên mất sinh nhật của mình và đang trong trạng thái lo lắng cực độ.

 

Đến tối.

 

Hướng Khải đã chờ mãi vẫn không thấy bóng dáng Nghiêm Hạo, hắn liền buông bỏ mong chờ.

 

Thêm nữa Ngọc Tú lại luôn gọi điện thúc giục hắn về.

 

Hướng Khải cũng nghĩ Nghiêm Hạo sẽ không trở về nên nếu ở lại cũng không có ý nghĩa gì.

 

Quyết định xong, hắn từng nước xuống lầu.

 

Không như hắn đoánn, khi đi xuống mở đèn lên liền thấy Nghiêm Hạo.

 

Cậu đang bán nằm trên sàn phòng khách.

 

“Nghiêm Hạo” hắn từ từ bước lại.

 

Hắn ngửi được mùi rượu.

 

Nghe có người gọi cậu ngước lên nhìn, khi nhìn ra ai cậu liền cười nhếch một cái.

 

Cậu không phải cười nhạo hắn, cậu là đang tự giễu bản thân.

 

Cậu thua rồi.

 

Thua thật rồi, lần đầu tiên biết được mùi vị của thất bại.

 

Bởi vậy bản thân liền tự cảm thấy mình là kẻ vô dụng.

 

Cậu lớn lên trong sự khinh mạt, tuy không có huyết thống nhưng bản tính muốn chứng tỏ mình của cậu không thể đổi được.

 

Cậu làm gì cũng cẩn thận cũng nghiêm túc, cậu muốn cho lũ người trong gia đình thối nát này phải hối hận vì cười nhạo cậu.

 

Cậu muốn lẩy hết mọi thứ của họ, không phải vì trả thù cũng không vì đang mê quyền lực. Mà cậu làm vì cậu, cậu muốn đem điều tốt nhẩt cho mẹ mình, muốn trở thành người mà những người thối nát kia phải thất bại ê chề.

 

 

Nhưng nay người thất bại lại là cậu. Có bao nhiêu buồn cười chứ.

 

Một lần nữa cậu phải nhận lấy những ánh mắt khinh bỉ, cười nhạo mình.

 

Hướng Khải thấy rõ vẻ mặt thống khổ tự giễu của cậu, hắn liền nhớ đến những tháng ngày gia đình mình mất hết tất cả, thời điểm mà hắn không muốn sống nhất.

 

Tâm hắn chợt co thắt mãnh liệt.

 

Hắn lo lắng ngồi xuống trước mặt cậu.

 

“Nghiêm Hạo à, Nghiêm Hạo” Hắn không biết nói gì ngoài việc gọi tên cậu.

 

Cậu không nhìn hắn.”về đi, muốn đi thì đi đi” cậu xua tay ý bảo hắn đi.

 

“Cậu say lắm rồi”

 

“Thì sao, ngươi quan tâm sao?”

 

Hướng Khải không trả lời.

 

Lúc này, Nghiêm Hạo ngước lên nhìn hắn.

 

Vẻ mặt gì đây? Đến hắn cũng cười nhạo cậu rồi?

 

Nghiêm Hạo nhíu mày.

 

“Biến đi đi, ta không muốn thấy ngươi” cậu quát lên.

 

 

Hướng Khải biết cậu không muốn ai thấy bộ dạng này của mình nhưng hắn không thể bỏ mặt cậu được.

 

“Để tôi đưa cậu lên lầu”

 

“Bị điếc sao hả? Cút đi, đừng giả vờ thương hại, ngươi chẳng phải cũng là hận ta thấu xương muốn một phát mong là ta đừng nên sinh ra sao?”

 

“Đừng tự nói bản thân như thế, cậu say rồi” nhìn cậu thế này chỉ đau lòng hắn.

 

Hắn định lau đi vệt mồ hôi cho cậu nhưng chưa kịp chạm đã bị cậu hất ra.

 

Vô tình vết thương ở chân bị chấn động, hắn liền kêu vài tiếng.

 

Thấy hắn như vậy, phút chóc cậu đã vươn người đỡ hắn nhưng bản thân đã dừng lại, cậu hừ mạnh.

 

“Thật chướng mắt, mau cút nhanh đi”

 

“Cậu đừng trẻ con như vậy có được không? Cậu đừng quên tôi vẫn là người lớn, cậu cho là cậu cái dạng này thì hay ho lắm sao? Chẳng ra thể thống gì cả, nếu không muốn tôi quản thì đừng khiến tôi lo lắng nữa” hắn bạo phát lên

 

Nghiêm Hạo vươn người tới lạnh lùng nắm bắp tay hắn nhìn hắn.

 

“Tức giận cái gì, ngươi cho mình là ai? Thấu hiểu người khác sao? Đừng tưởng ta không biết ngươi oán hận ta đến thế nào. Đuổi mãi không đi, có phải thiếu người “ làm” rồi hay không?” cậu cười nhạo hắn

 

“Tôi lo lắng cho cậu” hắn nhìn thẳng cậu.

 

Lúc này có điện thoại đến.

 

“Hừ, tình nhân tìm đến đấy”

 

“…..” hắn bắt máy

 

“Khải, chừng nào anh về, em chuẩn bị bất ngờ cho anh đây”Ngọc Tú thúc giục nắn.

 

“Anh….anh có việc”

 

 

“Việc gì chứ? Quan trọng hơn em sao? Anh không quan tâm em sao? Anh nói yêu em là nói dối đúng không? Khải, Khải về đi, về với em đi mà, em…..em có quà cho anh đây Khải”

 

Nghe giọng nói như muốn khóc đến nơi của Tú làm hắn khó xử vô cùng, nhưng…..

 

Nhưng lúc này vẫn là hắn không thể bỏ mặc Nghiêm Hạo được.

 

 

Lúc trước là hắn chọn bỏ mặc cậu, bây giờ hắn không thể lại để cậu chịu khổ được.

 

 

Nên hắn phải lựa chọn.

 

 

“…….tú…., tú anh xin lỗi, anh xin lỗi em, nhưng hôm nay anh sẽ không về đâu” Hướng Khải nói chuyện điện thoại nhưng ánh mắt vẫn chân thành nhìn Nghiêm Hạo.

 

Hai người nhìn thẳng vào nhau, không có chút né tránh.

 

Lúc này, Nghiêm Hạo đưa tay lên mặt hắn, di chuyển ra sau gáy.

 

Cậu hơi dùng sức đẩy đầu hắn về phía mình. Miệng nhẹ nhàng mở ra mút lấy môi hắn.

 

Điện thoại rơi xuống cùng tiếng nói của Ngọc Tú ở đâu dây đang gọi tên Hướng Khải

 

CHƯƠNG. 60

 

 

Lúc này, ở một khu chung cư cao cấp.

 

Căn phòng ở tầng 5, bên trong đen tối không ánh sáng.

 

Ngọc Tú đưa tay mở công tắc ở góc tường lên.

 

Đèn thắp sáng, hiện rõ căn phòng đã được trang trí những dãy chữ, những cái bong bóng sặc sỡ.

 

Kiểu trang trí dành cho sinh nhật.

 

Trên bàn còn có cái bánh kem nhỏ bên cạnh là chai champagne cùng hai cái ly.

 

Trong dự định đây sẽ là bữa tiệc nhỏ ấm cúng của hai người…….

 

Nhưng vẫn là không phải.

 

Người đã chuẩn bị tất cả bây giờ đang đứng như trời trồng nơi công tắc và vẫn chưa có ý định nhúc nhích.

 

Thì ra là vậy……

 

Chính là cảm giác này sao?

 

Ngọc Tú thất thần ngồi khụy xuống sàn, như một người bất lực, dáng vẻ kiêu ngạo bình thường đã biến mất không còn lại gì.

 

Lần đầu tiên…..

 

 

Lần đầu tiên bị từ chối.

 

 

Dù rằng trước kia cũng không ít lần cậu gặp phải chuyện này nhưng những lần đó khác hoàn toàn. Vì khi đó cậu chẳng quan tâm ai cả, họ không cần cậu thì cậu tìm người khác.

 

Luôn là như vậy, nhưng lần này….

 

Còn lần này quả thật là cậu rất quan tâm Hướng Khải, bên cạnh hắn cậu mới biết cái gì đáng trân quý, bên cạnh hắn cậu mới hiểu được yêu thương chăm sóc đúng nghĩa là như thế nào.

 

 

Cậu vẫn luôn tự tin, chắc chắn rằng Hướng Khải cũng sẽ không thay đổ, trong hắn in sâu hình bóng cậu nhất…..

 

Chỉ là…..sai rồi,…….cậu sai rồi

 

Ngọc Tú cười khổ nhìn về phía bánh kem đang nguội lạnh kia, giống như tâm trạng của cậu bây giờ.

 

Chợt cậu nhớ về hơn nữa năm trước, giống y như giờ phút này

 

Ngày đó là sinh nhật cậu, hắn cũng đã chuẩn bị đầy đủ mọi thứ và chờ cậu về.

 

Nhưng còn cậu?

 

Lúc đó đã tàn nhẫn cỡ nào? Đã lạnh lùng cỡ nào?

 

Cậu đạp đổ tình yêu của hắn để chạy theo thứ phù phiếm chớt mắt kia. Cậu đã xé rách tin thần của một người đặc biệt như hắn.

 

Chính cậu, chính cậu là nguyên nhân.

 

Và giờ đây, nỗi đau khi đó của hắn cậu cũng đang phải nếm trải nó.

 

Bây giờ hối hận kịp sao?

 

Có không giữ, mất rồi đừng đi tìm.

 

Người bị vức bỏ lần này là cậu mà.

 

 

Một trái tim vụn vỡ trong khi hai người đang xoa dịu nhau….trên gường.

 

 

Lúc này Hướng Khải không chịu được nữa mới ngập ngừng nói với Nghiêm Hạo, kẻ phía trên đang không biết đang tỉnh hay say nhưng vẫn không ngừng ra vào bên trong hắn.

 

“Nghiêm… Nghiêm Hạo, dừng…” hắn đưa tay lên đẩy khuôn ngực cậu ra.

 

“Sao? Không thoải mái?” cậu cười hừ

 

Hướng Khải bên dưới cắn răng chịu đựng, không nói tiếng nào và chỉ vẻ mặt đó cũng biết là cậu nói đúng.

 

Từ lúc hắn vừa bảo sẽ không về với Tú cậu đã như hổ báo mà lao vào người hắn, mang hắn lên phòng dùng tốc độ ánh sáng cởi đồ gây sức ép cho hắn.

 

Có chổ nào là người đang say chứ? Chổ nào giống người đau khổ chứ?

 

Hướng Khải oán thầm.

 

Thêm nữa từ nãy giờ chỉ có mỗi một tư thế….

 

Hai chân hắn bị cậu vắt lên đến muốn rụn rời luôn rồi. Không vắt ở khủy tay thì sẽ là trên vai, nhất là vắt ở khủy tay vì lúc đó chân hắn bị mở ra theo độ giang tay của cậu, vô cùng mệt.

 

Thêm nữa cậu luôn kéo hắn khá cao, nhất chân hắn lên cao đến mông hắn không chạm xuống gường, bởi vậy hai cái mông bị tần suất va chạm mãnh liệt tạo âm thanh rõ to.

 

Bị nâng cao như vậy, thân thể già cùng xương cốt của hắn muốn bãi công rồi.

 

Nhưng biết làm thế nào được, vì chân hắn không tiện để chịu những tư thế khó khác mà.

 

“Muốn thay đổi tư thế?” cậu biết hắn nghĩ gì liền hào phóng nói

 

“Hay là dừng…đi, tôi…”

 

“Xem nó này, ngươi thật muốn dừng?” cậu cầm thứ đang dựng đứng kia của hắn trong tay và trêu chọc nói.

 

Da mặt mỏng của Hướng Khải liền khắc chữ muốn đi trốn hiện lên.

 

“Được rồi” di chuyển hai chân hắn từ vai mình đưa xuống khủy ta, cậu cúi người xuống, khuôn ngực hai người gần nhau nói “ôm cổ ta”

 

Hướng Khải có chút nghi ngờ, nhưng vẫn là hợp tác. Hắn đưa tay lên vòng qua cổ cậu.

 

Nghiêm Hạo điều chỉnh một chút, sau đó liền không nói tiếng nào nâng toàn bộ người hắn lên.

 

Từ nằm mà bị bế như em bé lên làm Hướng Khải hoang mang.

 

Bên dưới không tự chủ được mà càng thêm siết chặc cự long bên trong. Bao phủ chặc đến khiến cậu hừ dài một cái, hai tay nhanh chóng bóp lấy cánh mông công có bao nhiêu lượng thịt kia.

 

Cậu không vội di chuyển mà để hắn thích ứng.

 

“Thật là,…..vào sâu quá…..quá sâu rồi” hắn ôm chặt lấy cổ cậu, tư thế này giống như trẻ em đu mẹ vậy đó. Đôi khi hắn khẽ nhích vài cái để bên dưới bớt vào sâu một chút.

 

Không dừng lại, cậu bắt đầu di chuyển đầu gối. Di chuyển đến đầu gường, có một cái thành nhỏ cậu để hắn ngồi hờ lên đưa lưng dựa tường.

 

Khi khoảng cách được kéo ra, Hướng Khải kêu nhẹ một tiếng, mặt không tự chủ cúi xuống nhìn chổ hai người đang giao hợp.

 

Đúng là xấu hổ không thôi.

 

“Là ngươi chọn”

 

Bị người nói vào tai lời như vậy quả là chỉ muốn đập đầu chết cho xong. Ý cậu chẳng phải nói chuyện này xảy ra là do chính hắn chọn, nên không được có ý kiến.

 

Hướng Khải oán thầm, lúc nào mà hắn chính miệng bảo hắn muốn thế này chứ?

 

“Cho nên phải làm ta thoả mãn, biết rõ chứ lão nam nhân” cậu đẩy mạnh hông.

 

“Ah….biết….biết…nhẹ một chút, mm ta chết mất”

 

“Không chết được, nhìn xem…” cậu nhẹ giọng bảo hắn.

 

Hướng Khải lại lần nữa cúi xuống xem chổ phía dưới

 

Nghiêm Hạo lúc này cố ý làm cho hắn xem, cậu nhẹ nhàng kéo cự vật nóng của mình ra rồi lại nhẹ nhàng đẩy vào lại.

 

Miệng huyệt cũng vì thế là di chuyển, khi cậu kéo ra vòng miệng huyệt sẽ kéo ra như luyến tiếc muốn mút đến không cho cậu rời đi.

 

Thêm nữa hắn có thể thấy lổ nhỏ trên đỉnh quy đầu của mình đang rỉ nước mà chảy dọc xuống.

 

Dâm mỹ vô cùng

 

“Hoạt động còn tốt lắm” cậu gật gù đánh giá

 

“Biến thái, cậu…cậu không biết xấu hổ”

 

“Phải đấy, vì bị ngươi mút đến thoãi mái rồi, lão nam nhân”

 

Câu cuối cậu nói vô cùng nhẹ nhàng.

 

Mũi cậu khẽ chạm vào mũi hắn, rồi nhẹ nhàng nghiên đầu đem môi mình chạm vào môi hắn.

 

Hướng Khải cũng tự động hơi mở miệng đón chào.

 

Phút chóc hai cái lưỡi của họ giao hoà nhau, một cái hôn dài nồng cháy nóng bỏng nhưng lại cũng rất nhẹ nhàng của hai người.

avatar
  Subscribe  
Notify of