Loading...

Tổng Tài Là Hài Tử Của Ta!!! Chương 52 + 53 + 54

0
301


CHƯƠNG. 52

 

Cái đóng cửa lớn tiếng làm Hướng Khải đang gọt táo giật nảy cả mình, con dao trong tay suýt cắt trúng thịt.

 

Nghiêm Hạo vẫn tự nhiên cởi áo khoát treo trên móc, rồi đi lại sofa cúi người cầm một quả táo trong dĩa, bình thản ngồi xuống đối diện Hướng Khải và Ngọc Tú.

 

Đưa mắt lạnh lùng như thường nhìn Hướng Khải đang đứng chết trân bối rối nhìn cậu.

 

Tay hắn vẫn còn nắm tay Ngọc Tú, Ngọc Tú lại đang cười như không cười.

 

Hướng Khải tỉnh hồn mới kéo Ngọc Tú dậy, che chắn cậu phía sau, lấp bấp giải thích.

 

“Đây…..đây là….Tú…bạn tôi,….cậu….sao cậu hôm nay lại về?…..tôi…tôi….”

 

“hân hạnh làm quen, tôi là Ngọc Tú, Bạn trai của Khải” Ngọc Tú bình thường giới thiệu cùng đưa tay ra trước.

 

Hướng Khải nghe lời giới thiệu càng thêm bối rối, lo sợ nhìn vẻ mặt Nghiêm Hạo.

 

Xét về mặt nào đó Ngọc Tú nói không sai, nhưng sao hắn lại chột dạ như vừa làm sai chuyện gì.

 

Nghiêm Hạo thì nhìn cũng không nhìn họ, chỉ chăm chú cắn miếng táo, chậm rãi nhai nuốt nghiêm túc.

 

Nuốt được ngụm táo vừa nhai cậu mới lạnh lùng nói

 

“Tiễn khách”

 

Hướng Khải liền nắm tay Ngọc Tú về kéo cậu ra cửa.

 

“Xin lỗi em Tú, buổi tối anh sẽ về sớm”

 

“Ừ, không sao mà, anh cứ làm việc chăm chỉ đi , buổi tối chúng ta lại tiếp tục” giọng cậu nói có ý nói đủ lớn để trong người trong ngoài

 

Cậu biết có ánh mắt luôn theo dõi họ nên cậu liền áp vào người Hướng Khải.

 

Mặt cậu để ở cổ hắn, ra sức hôn cổ hắn còn mắt cậu vẫn kiêu ngạo nhìn về phía Nghiêm Hạo.

 

“Tú….” Hướng Khải bối rối kéo cậu ra

 

“Em về trước đợi anh” cậu cười rồi đi.

 

Hướng Khải đóng cửa lại, không vội quay lại mà hắn nhìn cửa nhẹ thở ra.

 

Bây giờ thế nào đây?

 

Trước mắt tỏ ra bình thường đã.

 

“Cậu…..cậu ăn trưa chưa? Tôi sẽ…..hăm nóng chút đồ ăn.”

 

Nói là hăm đồ ăn chứ thật ra cũng chẳng còn lại bao nhiêu thứ.

 

Hắn không nghĩ cậu về nên đã cùng Ngọc Tú ăn rồi, may là vừa bổ sung đồ trong tủ lạnh nên cũng sẽ không quá khó để nấu chút đồ khác.

 

Chỉ là sự im lặng thờ ơ của ai kia làm hắn thấy lạnh gáy.

 

Đang đi vào bếp thì Nghiêm Hạo lên tiếng.

 

“Không cần, no rồi” cậu đứng dậy.

 

“Vậy…..vậy sao” hắn cười ngượng.

 

Nghiêm Hạo đi về phía hắn.

 

“Từ khi nào, có quyền tự ý như thế?”

 

Hắn cúi đầu nghe âm thanh lạnh lùng đang đi về phía mình, lúc này hắn lựa chọn im miệng.

 

Nghiêm Hạo đến gần hắn, không nói gì thêm chỉ đưa tay lên kéo cái vạt áo để thấy cổ hắn.

 

Còn hắn thì run rẩy như chim sợ run cành.

 

Hắn theo bản năng chân bước lùi vài bước né đi đụng chạm của cậu, và mông mình đụng phía sau của ghế sofa.

 

“Sợ cái gì? Biết sợ sao còn làm?”

 

“Chúng tôi chỉ ăn cơm thôi….không không gây phiền phức gì hết…..chỉ quanh quẫn trong phòng khách….”

 

“Không làm gì? Ta chắc là đã làm đủ đó chứ” cậu nói về dấu hôn in trên cổ hắn cùng vời vẻ kinh thường.

 

Hướng Khải che cổ ngước lên

 

“Không như cậu nghĩ…..”

 

“Ta nghĩ gì ngươi biết sao? Hử” vẻ mặt thờ ơ lạng lùng của cậu nhìn hắn.

 

Tiếp theo không đợi hắn nói thêm lời nào, cậu xoay người hắn lại đẩy hắn về phía trước.

 

Phía trước là sofa, Hướng Khải sẽ không bị té nhưng eo hắn lại bị lưng sofa chắn lại, nữa thân trước hắn ngã về phía mền mại của thân ghế, tay hắn chóng xuống mặt ngồi của ghế để thăng bằng.

 

Giờ hắn như bị treo trên lưng ghế, mông buộc phải nhếch cao.

 

Hắn không có thế để ngồi dậy vì Nghiêm Hạo đang chận ở phía sau.

 

“Chỉ loanh quanh trong phòng khách? Vậy thì ở phòng khách vậy”

 

Hắn nghe không hiểu cậu muốn nói gì nhưng tiếp theo tuyệt đối không thoải mái chút nào.

 

Nghiêm Hạo mạnh tay kéo quần hắn xuống, với tư thế treo này hai chân hắn thẳng tấp nên quần cũng thuận theo rơi xuống mắt cá hắn.

 

Cậu mạnh tay đến nỗi có thể thấy phía trên mông có một hai đường thẳng nhỏ ửng lên tạo ra từ móng tay

Nữa người dưới không chút mảnh vải che làm hắn hoảng loạn ý định chống tay dậy nhưng bất thành vì Nghiêm Hạo đang ấn lưng hắn xuống.

 

Hai bàn tay chống ở chổ mềm mại nhưng Hướng Khải có cảm giác thân thể đang dần lạnh lẽo.

 

Biết mình sẽ bị gì tiếp theo, hắn liền không nhịn được khàn khàn mà cầu xin

 

“Đừng mà, đừng mà….không muốn…”

 

Sau đó trong phòng khách nghe được tiếng chát chát rõ ràng.

 

Tiếng da thịt bị đánh.

 

“Đau quá….đừng mà…cậu…cậu đừng nữa….”

 

Nghiêm Hạo đang lạnh lùng cầm dây nịt đánh vào cái mông đang chật vật kia.

 

Cậu mạnh tay đến nỗi mỗi một lần roi đều khiến mông ai kia đỏ đến muốn rỉ máu.

 

Hắn nhiều lần muốn đứng thẳng dậy đều thất bại, mặt sofa mềm mại mỗi lần hắn chống lấy lực nó sẽ lúng xuống, đến kia hắn loay hoay cố ưởng nữa thân trước lên thì Nghiêm Hạo sẽ dùng dây nịt đánh mạnh hắn.

 

Sau vài lần hắn đành từ bỏ, mặt cho bị đánh như trẻ em làm sai và cố không để bản thân khóc.

 

Nữa thân dưới không mảnh vải nhất là chổ phía trước của hắn cứ theo cú đánh của Nghiêm Hạo mà không ngừng ma sát vào lưng ghế

 

Lúc này cơ thể hắn đã triệt để phản bội hắn, đang phải bị đánh đến đổ máu mà vẫn có thể có phản ứng.

 

Hắn nhục nhã vùi mặt vào sofa che dấu đi.

 

Nhưng vẫn là không qua mắt được ai kia.

 

Cậu vức dây nịt sang một bên, nhìn cặp mông run rẩy chằng chịt những vết đánh chồng lên nhau.

 

Như đang né tránh như đang mối gọi.

 

“Lại có phản ứng? Cơ thể dâm đãng”

 

Cậu đưa tay lên tách cánh mông ra hai bên để lộ mật huyệt đang cố sức siết chặc miệng động kia.

 

Cậu đẩy một ngón tay vào.

 

“Ah….đau quá”

 

 

CHƯƠNG. 53

 

 

Ngón tay của cậu bị siết chặc trong một động kia, có thể biết chủ nhân nó đang căn thẳng như thế nào.

 

“ đừng mà….thật sự đau quá…..đau chết mất” hắn triệt để khóc lớn, bàn tay bấu chặt sofa

 

“Không chết được đâu, nó cơ khát đàn ông đến vậy”

 

“Không phải, không phải…..”

 

Nghiêm Hạo đưa tay còn lại mò xuống cầm lấy vật bán cứ rắn kia của hắn, ra sức xoa nắn

 

Cơn lửa nóng của dục vọng làm nóng nữa phần dưới của Hướng Khải

 

Rất nhanh hắn liền tiết chất trắng đục của đàn ông vào tay Nghiêm Hạo.

 

Cậu rút ngón tay kia ra, đưa bàn tay có chất dịch xoa vào mật huyệt của hắn.

 

Hai ngón tay trơn mớn liền cứ thế đi vào chổ chật chội kia.

 

Hướng Khải tự biết nếu thân thể hắn không thả lỏng thì người chịu thiệt vẫn chỉ có một mình hắn, hắn phải hết sức thả lỏng thân thể để ngón tay Nghiêm Hạo dễ đi vào.

 

Nghiêm Hạo nhếch mép nghĩ đây quả thật là thân thể cơ khát đàn ông đến cùng, đê tiện.

 

Cậu rút tay ra, thay vào đó là một vậy thô to khác.

 

“Ahh….ah..,..đau….”

 

“ta thấy ngươi đang thoải mái đó chứ”

 

Nơi mật động trong một lúc sẽ không thể nhận vật to như vậy nên cậu mới đưa vào một nữa nó đã siết cậu đến tiêu hồn.

 

Nóng ấm, thoải mái tột cùng.

 

Cái nóng rát ở mông cùng cái nóng dục vọng đang thiêu đốt Hướng Khải từ trong ra ngoài, phía dưới bị ra vào không có mảnh vải, phía trên cái áo theo độ cúi của thân cũng rơi xuống vai hắn.

 

Cũng hay, xem như nó che đi sự xấu hổ cũng như nhụt nhã của hắn lúc này

 

Nghiêm Hạo để hai tay chóng hai bên thành lưng sofa, đưa đẩy eo săn chắc của mình bắt đầu tiến công Hướng Khải.

 

“Ahh….ha….mmm….” hắn cố không phát ra âm thanh nhưng không thể kiềm hết, nên chỉ phát ra những âm ngân từ mũi.

 

Những cái ngâm nhẹ kia lại kích thích Nghiêm Hạo, cậu mạnh mẽ ra vào thêm nữa.

 

Động thái của hai người làm cái sofa cũng muốn dịch chuyển theo từng động tác của họ.

 

“Mmm….ahha ha…ha. Chậm…chậm đi mà”

 

Thân thể già của hắn không chịu được nữa.

 

Nhưng Nghiêm Hạo như trêu chọc hắn, cậu lại nhanh hơn.

 

Cự vật nóng đâm vào mật động, hông của cậu va chạm mông của hắn tạo ra âm thanh tình dục kích thích đến đỏ mặt.

 

“Nghiêm….. Ahh….haahh….Nghiêm… Hạo…hạo”

 

Hắn không thể nói câu hoàn chỉnh khi cậu cứ tiến công như vũ bão như thế.

 

Lúc này Nghiêm Hạo nắm lấy áo hắn kéo hắn dậy.

 

Lưng hắn áp vào lưng cậu, tuy được đứng dậy nhưng hai chân hắn bủng rủng không còn sức, nên tay hắn chống lên thành sofa định hình.

 

Một tay Nghiêm Hạo nắm cằm hắn ép hắn quay ra sau để cậu mút lấy môi hắn.

 

Cái hôn điên cuồng, lưỡi hai người vươn ra ngoài quấn lấy nhau mãnh liệt, đơn nhiên người áp đảo không phải là đồng chí Hướng.

 

Tay kia của cậu luồng vào áo hắn, ngắt lấy núm vú nhỏ nhô ra kia, bàn tay cậu vặn vẹo chơi đùa ép vú hắn theo đủ mọi loại hình vẫn không buông tha

 

Lúc này Nghiêm Hạo muốn thay đổi địa điểm, một tay cậu vòng ngang ngực hắn, một tay nhất một chân của hắn lên.

 

Cứ thế cậu bưng hắn xuống mặt bàn thủy tinh.

 

Mặt bàn lạnh nhưng không lấn đi cái nóng đốt người của dục vọng. Hướng Khải cũng đã không còn sức để nghĩ chuyện khác.

 

Khi thấy bản thân gần ra, cậu liền rút khỏi người Hướng Khải và bắn ở trên bụng hắn.

 

Nghiêm Hạo đứng dậy lấy lại hơi thở, và nhìn xuống thân thể đang nằm trên mặt bàn thủy tinh.

 

Thân thể run rẩy không phải do lạnh, gương mặt ửng đỏ cùng đôi mắt mơ màng đầy nước, khuông ngực phập phòng lên xuống.

 

Cái áo bị kéo cao để lộ một bên ngực vùng ngực có núm vú đỏ sưng do hậu quả chơi đùa của Nghiêm Hạo

 

Thêm nữa, hông của hắn vì do treo trên thành ghế đã lằng ra một vệt đỏ ngang, cùng vật vừa mềm rủ xuống kia cũng thảm thương mà đỏ đến lợi hại do ma sát vào lưng ghế sofa.

 

Phần tinh trắng đục không phân biệt được của ai vươn nơi ổ bụng, một vài thì đang chảy xuống men theo mép háng.

 

Nhất là mật huyệt kia, cứ đóng mở nhúc nhích khích thích người khác.

 

Tóm lại nữa thân dưới của đồng chí Hướng khá thê thảm.

 

Nhưng…

 

Một lần nữa dục vọng trong Nghiêm Hạo bị khơi màu.

 

Cậu cười.

 

Cúi xuống nắm cổ chân ai kia giơ lên.

 

Vẫn còn chưa hết ngày mà.

 

CHƯƠNG. 54

 

Lúc này Ngọc Tú ở nhà không ngừng đi đi lại lại.

 

Cậu có thể thấy được trong ánh mắt của Nghiêm Hạo là gì.

 

Lúc cậu ta thấy cậu và Hướng Khải bên nhau, chỉ trong một thoáng nó hiện lên sự giận dữ.

 

Nhưng cậu ta đã che dấu nó vô cùng tốt.

 

Cậu ta không đơn giản.

 

Lúc này Ngọc Tú hối hận.

 

Hối hận lúc đó đã kiêu khích con sói kia, bây giờ Hướng Khải không lẽ bị cậu ta giữ lại rồi?

 

Không được.

 

Ngọc Tú không nghĩ nữa mà chộp ngay cái điện thoại.

 

Cùng lúc phía bên kia.

 

Sau khi Nghiêm Hạo đã thoã mãn việc “dạy dỗ” của mình. Và sắc trời đã đổi màu.

 

Cậu chuẩn bị đi tắm, thì nhìn qua thân thể bị dày vò đế ngất đi đang nằm trên sofa kia.

 

Thân thể gầy loã lồ, trên da hắn không chỉ mồ hôi mà nữa thân dưới còn lưu lại vết tinh trắng nhầy chưa kịp khô.

 

Nhìn kĩ thì nơi kín đáo giữa mông hắn còn chảy ra vài thứ đấy.

 

Nghiêm Hạo định để mặc cho hắn nằm đó nhưng không hiểu sao thấy không đành, dù sao cậu cũng không muốn làm bẩn sofa nên miễn cưỡng mang ai kia theo.

 

Hướng Khải thì vẫn chưa có dấu hiệu tỉnh lại.

 

Nghiêm Hạo muốn tẩy rửa nên bỏ Hướng Khải vào bồn nằm, nhưng kẻ đang bất tỉnh nhân sự mà cho vào bồn đổ đầy nước thì chẳng khác nào dìm chết hắn.

 

Nên Nghiêm Hạo không còn lựa chọn nào khác là đành bất đắc dĩ đi vào bồn và ngâm mình cùng Hướng Khải.

 

Cậu để hắn dựa lưng vào ngực mình.

 

Đầu Hướng Khải dựa đầu vào một bên vai của cậu, hắn đã quá mệt do bị dày vò.

 

Và tốt nhất lúc này hắn đừng nên tỉnh dậy thì hơn.

 

Dòng nước ấm đang bao lấy thân thể hai người, cảm giác vô cùng thoải mái thư thản.

 

Lúc này, tiếng chuông điện thoại vang lên.

 

Tại sao lại có điện thoại của Hướng Khải trong phòng tắm?

 

Vì lúc nãy khi bế Hướng Khải đi, Nghiêm Hạo đã mang điện thoại của hắn theo.

 

Tại sao cậu lại mang nó theo?

 

Vì cậu biết, ai đó chắc chắn sẽ gọi đến và cậu cũng đang chờ.

 

“Khải à. Sao anh còn chưa về, em nấu mấy món ngon lắm, toàn đồ anh thích”

 

Bên kia vang lên giọng ngọt ngào của Ngọc Tú.

 

“Khải à, sao không trả lời em. Khải anh mau về được không”

 

Mãi mà không nhận được sự trả lời Ngọc Tú liền biết chuyện gì đang diễn ra.

 

“Hướng Khải của ta đâu?” giọng cậu liền thay đổi.

 

“Ngươi đoán” Nghiêm Hạo đưa mắt xuống nhìn người trong lòng

 

“Nếu đã xong việc thì nên để anh ấy về”

 

Nghiêm Hạo không nói gì chỉ cười khinh một cái.

 

Bên trong dòng nước ấm, tay Nghiêm Hạo đã đưa xuống chạm vào nơi đang sưng lên sau dày vò của cậu.

 

Ngón tay tự nhiên luồng vào, rồi lại thêm một ngón nữa. Hai ngón tay nhẹ nhàng tách ra hai bên, những chất bên trong theo khe hỡ mà đi ra.

 

“Trả khải của tôi đây” giọng Tú vang lên giận dữ.

 

Đồng thời bên này Nghiêm Hạo cúi đầu xuống cắn lấy vai Hướng Khải, vô cùng dùng lực.

 

Trong cơ mê mang cảm nhận được đau đớn theo bản năng hắn đã kêu lên.

 

“Khải, Khải…..”

 

“Tú…..Tú?……oa..ah…”

 

Chưa kịp lấy tin thần, hắn đã cảm giác có ngón tay thứ ba đâm vào cơ thể.

 

“Cậu….” hắn ngẩn đầu nhìn lên nhưng chỉ thấy sườn mặt Nghiêm Hạo

 

“Ngươi có điện thoại” cậu giao điện thoại vào tay hắn.

 

“Khải, anh nghe em nói không?”

 

“Có….anh….anh nghe”

 

“Chừng nào anh về?”

 

“Anh…” Hướng Khải đang kìm chế cảm xúc.

 

Hắn rất muốn trả lời nhưng tình trạng lúc này không cho phép.

 

Vì bên dưới hắn, nơi kín đáo kia không chỉ bị ngón tay đâm vào mà phía trước thứ mềm mại của đàn ông cũng bị đùa giỡn không kém.

 

Nghiêm Hạo là muốn bức hắn vào đường cùng.

 

“Còn chưa thoã mãn cậu sao…? Buông” Hướng Khải

 

“Tức giận sao?”

 

“Phải, buông tôi ra” Hướng Khải yếu đuối chống trả

 

Nước trong bồn dao động theo động tác của hai người, nhưng có thể thấy Hướng Khải không chống lại Nghiêm Hạo.

 

Bên phía kia điện thoại Ngọc Tú cũng mất kiên nhẫn.

 

“Cậu tránh ra….” hắn cố đẩy vai cậu ra

 

“Nếu tức giận đi mà mét với người yêu đấy, hắn đang chờ ngươi” cậu nói vào tai hắn.

 

“…cậu tức giận cái gì chứ…ah..” hắn không hiểu, từ trưa đến giờ cậu ta nổi giận vì cái gì chứ.

 

“….ta không tức giận” cậu không cười đáp.

 

Cậu quật tay hắn ra sau lưng, làm rơi điện thoại vào bồn tắm.

 

Tiếp đó lại là màng kích tình trong phòng tắm.

avatar
  Subscribe  
Notify of