Loading...

Tổng Tài Là Hài Tử Của Ta!!! Chương 49 + 50 + 51

0
341


CHƯƠNG. 49

Khi nghe nam nhân bảo hôm sau sẽ về Ngọc Tú liền xung phong đi đón hắn.

 

Dù sao cậu cũng không có việc gì làm, nên hôm nay đã tới tận nơi đồng chí Hướng làm việc.

 

Bình thường thì cậu không bao giờ là người đi đón hay phải chủ động gì đó nhưng vì đối phương là Hướng Khải, là một nam nhân đơn giản có lẻ chỉ với hành động này cậu đã có thể lấy lòng hắn.

 

Cậu cũng đã quá chán cuộc sống phóng túng bày trò để trèo lên gường người khác rồi.

 

Bắt đầu lại với Hướng Khải hẵn là quyết định tốt.

 

Cậu tin chắc dù trước đó cậu có làm tổn thương hắn đi chăng nữa thì vẫn không xóa hết được hình bóng cậu trong hắn.

 

Cậu luôn tự tin.

 

Lúc đầu nghe hắc bảo làm giúp việc Ngọc Tú thấy hơi lại.

 

Đúng là đồ ăn Hướng Khải nấu không dỡ nhưng nhìn ngôi nhà biệt thự trước mắt cậu tự hỏi sao họ lạn nhận đàn ông vào làm giúp việc? Hơn nữa hình như chủ nhà cũng không phải phụ nữ.

 

Tạm gác thắc mắc.

 

Nhấn chuông.

 

Cậu nhấn cái thứ nhất liền nhìn vào nắm tay cửa. Thấy nó hơi xoay, nhưng cửa không mở.

 

Thay vào đó là một tiếng động, như là bên kia có gì đó đập vào cửa.

 

Ngọc Tú nghi hoặc, nhấn thêm một lần chuông.

 

Bên trong.

 

Nghiêm Hạo áp Hướng Khải lên cửa không tạo ra một chút khe hở cho hắn thoát.

 

Hành động không giống mình này của cậu đến chính cậu cũng ngạt nhiên.

 

Hành động không suy nghĩ chỉ với một lời nói sao?

 

“Cậu muốn gì?” giọng hắn mang giận dữ nhưng âm thanh không lớn

 

“Ngươi này nam nhân không biết xấu hổ, còn hỏi”

 

“Tôi không biết cậu nói gì”

 

Hắn nghiên thân một bên tay nắm nắm cửa ý đồ mở cửa nhưng bất thành vì Nghiêm Hạo nhanh tay hơn hắn.

 

Cậu đem gộp tay hắn lại ngang mặt hắn và ấn lên cửa

 

“Hay là hỏi kẻ bên ngoài xem thử?” cậu mỉa mai

 

“Em ấy liên quan gì chứ? Cậu……cậu không được làm bậy”

 

“Làm bậy? Như thế nào mới là làm bậy? Baba không phải ngươi cũng đang mong chờ đó chứ?” cậu bình thả nói chậm vào lổ tay hắn.

 

Nghe từ baba cậu rõ ràng cảm nhận được hắn run rẩy.

 

Hắn biết cậu cũng chỉ đang châm chọc mình mà thôi. Đã nghĩ cậu sẽ bình thường ai ngờ lại nổi cơn bất thường.

 

Hắn không biết cậu thật ra muốn hắn như thế nào mới được?

 

“Hướng Khải, anh có đó không? Hướng Khải” Ngọc tú bên ngoài vừa gọi vừa gõ cửa.

 

Bên mặt hắn dán ở cửa nên cảm nhận rõ rung động của cửa mỗi khi cậu gõ. Hắn lo lắng hơi quay qua nhìn gương mặt Nghiêm Hạo đang gần trong gan tất.

 

Lúc này cậu đang cười nữa miệng trêu chọc.

 

“Buông ra tôi,…..cậu nói đi việc gì tôi cũng làm, làm ơn, cậu ấy đang ở ngoài”

 

Vẻ mặt bối rối ủy ức của hắn chỉ khiến cậu muốn trêu chọc chà đạp thêm mà thôi.

 

“Nên làm gì không cần ta phải nói ngươi phải tự hiểu, kẻ bên ngoài nhìn đế bộ dạng này của ngươi có hay không sẽ cười nhạo ngươi?”

 

“Đừng…..không không….cậu ấy không nên biết”

 

Nghiêm Hạo cúi xuống cổ hắn bắt đầu loạn cắn nhẹ, loạn hôn.

 

Chờ lâu trước cửa mà không có ai ra Ngọc Tú nhíu mày.

 

Không phải không có người ở nhà, vừa này rõ ràng sau cánh cửa có tiếng động mà.

 

Cậu định áp lổ tai vào cửa nghe ngóng thì lúc gần đến cửa đột nhiên mở ra.

 

Hướng Khải đứng đó cười ngượng với cậu

 

“Đã….đã chờ lâu, chúng ta đi thôi” Hắn có vẻ gấp gáp

 

Tú thoáng nhìn vào bên trong thì chẳng thấy ai ngoài hắn cậu cũng không nghĩ gì liền vui vẻ nắm tay kéo hắn ra khỏi cửa.

 

Từ tầng một của ngôi nhà, Nghiêm Hạo nhìn ra cửa sổ thấy bóng dáng hai cười nắm tay vui vẻ lên taxi đi.

 

******************

 

“Ông ấy tìm cậu? Là ông ta?” u Dương Lãng vẻ mặt thắc mắc hỏi

 

“Hừm”

 

“Lạ nhỉ? Từ khi nào quan tâm cậu thế?” cậu ngã lưng lại ra ghế

 

“Ông ta cần biết gì không phải là hỏi trợ lý là ra hay sao? Cần gì tự thân mình đến nhà cậu? Hạo nha nhà cậu có gì hấp dẫn cha cậu rồi” cậu ngã ngớn trêu chọc Nghiêm Hạo

 

“Có thể” cậu vu vơ nghĩ gì đó

 

“Tôi nói nha, nếu có cô nào thì mau mau giấu đi có khi cậu lại có thêm người chú nhỏ”

 

“Không lo, bên cậu thế nào? Thấy cậu ở chổ ông ta làm việc không gì chứ?”

 

“Hầy, sẽ có chuyện gì, ghét cha tôi là một chuyện nhưng cũng phải nễ mặt mũi, hơn nữa tôi đã viết đơn nghĩ việc”

 

“Hừm” Nghiêm Hạo gật đầu

 

“Có thông tin anh trai cậu vừa kiếm được mối làm ăn béo bỡ nào đó?”

 

“Việc ai nấy làm thôi”

 

“Này, uống đi hôm nay đại thiếu gia tôi bao hết, muốn chơi trò gì cũng được”

 

“Thư kí cậu cho hay sao” cậu cười mĩa mai u Dương Lãng

 

“Xì, hắn là thư kí của cha tôi……ai biết hắn đang ở đâu” câu cuối cậu lầm bầm với vẻ ủy ức

 

CHƯƠNG. 50

 

Lúc về đến nhà hai người cũng vẫn rất vui vẻ nói cười nhưng Ngọc Tú lại có cảm giác Hướng Khải như lãnh tránh ánh mắt với cậu.

 

Hắn vẫn như thế nhưng có gì đó không đúng

 

Thời tiết đúng là có phần lạnh nhưng trong nhà của cậu có máy sưởi ấm mà, hắn đâu cần mặt áo cổ cao thế?.

 

Từ sofa Ngọc Tú luôn chăm chú theo dõi con người đang bận bịu trong căn bếp kia.

 

Hướng Khải chuẩn bị xong đồ ăn thì cũng thoải mái gọi cậu vào ăn.

 

“Khải à, anh lạnh lắm sao?”

 

“Không lạnh, không lạnh”

 

“Vây sao mặc áo cổ cao vậy?”

 

“À….thì….anh mặt vậy mới không lạnh haha” hắn cười ngượng

 

“Có gì giấu em đúng không? Khi nói dối ngón út anh luôn co chặt lại”

 

Nghe thế hắn liền buông lỏng bàn tay, vẫn cố giải thích trong ngượng ngạo.

 

Và dĩ nhiên không thoát khỏi người đa nghi như Tú.

 

“Muốn làm em giận phải không?”

 

Một câu phủ đầu.

 

Hắn đành giơ cờ đầu hàng, nhẹ nhàng kéo cổ áo xuống để lộ cái cổ gầy mà bây giờ điểm nhấn là một vết nhỏ tròn trên đó.

 

Với kinh nghiệm đầy mình như Tú nhìn một phát là nhận ra đó là dấu hôn, cậu liền nổi giận đến cơm nuốt không vô.

 

Đồng chí Hướng đành dùng hết ba tất lưỡi nói đến mỏi miệng chỉ mong cậu không cần hiểu lầm hắn.

 

“Vậy anh nói anh và tên chủ nhà đó là gì?”

 

Bí đường hắn đành chọn nói thật.

 

Hướng Khải kéo cậu ngồi xuống bắt đầu kể chuyện sau khi họ chia tay.

 

Chuyện gì cũng nói hết và đơn nhiên chỉ có chuyện là hẳn bị cường bạo là không thôi. Ai lại nói ra việc mình bị cường bạo bởi chính con trai mình chứ.

 

Nhưng với người đa nghi và biết nhìn người như Tú thì có che dấu cậu cũng nhận ra gì đó.

 

“Tại sao cậu ta hôn cổ anh?”

 

“Này….không phải hôn chỉ là tai nạn mà thôi”

 

 

“Được rồi, không nói về cậu ta nữa, mình ăn cơm đi”

 

 

Thấy cậu không truy cứu nữa làm hắn nhẹ nhõm như trút được cả tấn nặng.

 

Từ lúc bước ra khỏi cửa không biết phải làm sao nhưng giờ xem ra ổn rồi.

 

Sau đó thì Ngọc Tú đi tắm, còn Hướng Khải thì ngồi xem báo. Chính mình chăm chú tìm việc xem còn công việc gì hợp với mình.

 

Hắn chuyên tâm đến nỗi đã không để ý xung quanh.

 

Ngọc Tú vừa tắm đi ra, hương thơm của sữa tắm lan ra khắp phòng.

 

Cậu chỉ mặt một cái áo ba lỗ cùng quần đùi ngắn cũn cỡ, để thân hình mảnh khảnh trắng trẻo đầy đặng của mình.

 

Từ mọi góc độ cậu đều rất câu dẫn người khác.

 

Đưa khăn lên lau đi tóc còn ướt nước, di chuyển về phía có Hướng Khải đang ngồi.

 

Trong không khí hắn ngửi được mùi thơm nhẹ, liền biết Tú đã tắm xong. Hắn ngẩn đầu liền thấy cậu ở trước mặt.

 

Hắn ngẫn ngơ nhìn chầm chắm vẻ xinh đẹp của cậu, gương mặt từ từ đỏ lên.

 

“Sao thế?” cậu cười.

 

Nhìn vẻ ngơ nghếch của hắn cậu biết hắn không kìm được, chính là cậu cố ý như vậy với hắn, cố ý sexy trước mặt hắn.

 

“….em thật đẹp…” cười ngu.

 

“Thật sao?” cậu nhẹ nhàng hỏi

 

Đồng thời cũng tiếng lại mở chân ngồi trên đùi hắn, tay vòng qua cổ hắn, mặt đối mặt quyến rũ nhìn hắn cười.

 

Cậu ôm cổ hắn làm điểm bám rồi hơi ngã lưng ra sau, phần dưới của cậu -cái mông công nhẹ nhàng nhít sát vào phần dưới của hắn

 

Một cánh tay đưa xuống, ngón tay thon dài kia nhẹ nhàng gào gào trước ngực hắn.

 

“Vậy anh nói cho em biết chổ nào của em đẹp?”

 

“….tất…..tất cả” hắn như bị bỏ bùa giờ phút này Ngọ c Tú bảo gì hắn trả lời đó.

 

Mắt nhìn đôi môi mọng kia mấp mấy, nơi ngực cảm nhận từng cái gải nhẹ của cậu.

 

Lửa nóng trong hắn phút chóc nổi lên, thật xấu hổ.

 

“Anh nói rõ, nói rõ chổ nào thì cho anh sờ, anh muốn sờ hay không?”

 

Cậu nắm tay hắn đưa lên eo mình, tự điều khiển tay hắn kéo một phần áo của mình để hắn nắm chính là làn da ở eo mình.

 

Hướng Khải như bị say mê trong đó, tay chạm vào thật ngại ngùng.

 

Ngọc Tú nhìn vẻ mặt hắn liền cười nhẹ, cậu tiếng lại gần hôn mang tai hắn, nhẹ nhàng liếm mút trái tai của hắn.

 

Hướng Khải thở ra hơi thở thoải mái.

 

Ngọc Tú di chuyển lên tai hắn định nói vài câu kích thích hắn.

 

“Sẽ thoải mái ngay thôi”

 

Đang trong thiên đàng của hưởng thụ chợt nghe một câu làm hắn bừng tĩnh.

 

Đại não nhanh như chóp gợi lại những hình ảnh trong quá khứ.

 

Có một thanh niên ác mai đè hắn nhục mại cưỡng ép hắn. Câu nói mà mỗi lần cậu đè hắn ra gường, xé quần áo hắn làm đủ mọi tư thế bức ép hắn khóc lên. Như ác ma nhìn gương mặt đẫm lệ của hắn, làm hắn khổ sở rồi lại bảo “sẽ nhanh thấy thoải mái thôi”.

 

Ngay lập tức cơ thể theo tự nhiên lại kháng cự.

 

Ngọc Tú bất ngờ vì hắn đẩy vai cậu ra.

 

Hắn bối rối đỡ cậu dậy rồi nhanh chóng đi mất với lý do đến lượt của hắn tắm.

 

Lúc này trên sofa Ngọc Tú với vẻ giận dữ, không can tâm đấm vào ghế.

 

Đã gần được rồi mà lại thất bại.

 

Hắn không nói thì không lẽ cậu không biết hay sao.?

 

Giữa hắn và tên kia đứa con gì đó căn bản là có gì đó. Dấu vết kia chắc chắn là dấu hôn.

 

Khiến cả hắn dám từ chối cậu.

 

Hừ, Đồ của Ngọc Tú này, ai cũng không cho lấy.

 

Chắc chắn phải làm rõ.

 

 

CHƯƠNG. 51

 

Hôm sau Hướng Khải đã chuẩn bị đến nhà Nghiêm Hạo để nấu ăn dọn dẹp như thường lệ.

 

Mối quan hệ này hắn thật sự không thể nói bỏ là có thể bỏ được. Cũng xem như trả nợ cho cậu ta, món nợ mà hắn dùng cả đời để trã.

 

Hắn cũng biết rõ cậu ta bắt ép hắn, bắt hắn làm theo ý cậu cũng chỉ vì cậu đang cố ý dày vò hắn.

 

Sự dày vò này hắn cảm nhận được sâu trong xương cốt rồi. Cũng biết cậu ta cũng đã trãi qua những gì, thanh niên hơn 20 có chức có quyền có gia thế hùng mạnh thì sao chứ? Cậu ta đã biến chất từ lâu rồi.

 

Phía sau vẻ lạnh lùng kia chỉ là một đứa trẻ, đôi lúc hắn muốn giang tay ôm lấy cậu giúp cậu gạt đi gánh nặng vô hình kia. Nhưng kẻ làm cha như hắn không giúp ích được gì.

 

Hơn nữa hành động của cậu đối với hắn quá cực đoan, làm hắn thực sự sợ và muốn bỏ trốn khỏi cậu.

 

Nhưng đến cuối cùng thì hai người vẫn ở trong mớ bòng bong này.

 

 

Ngọc Tú thấy Hướng Khải đã chuẩn bị xong cậu nhăn mày.

 

“Khải, anh nhất định phải đi đến nhà cậu ta sao?”

 

 

“Ừ, anh sẽ về nhanh mà”

 

“Không thích, Khải không phải anh nói cậu ta rất khó tiếp xúc sao? Cũng đã làm điều không đúng với anh sao anh còn đến đó làm”

 

“Không làm thì đền hợp đồng, số tiền…”

 

 

Không chờ hắn nói tiếp cậu xen vào: “em trả, em giúp anh trả”

 

“Sao anh để em cực khổ được, không sao đâu” hắn cười

 

“Thôi được, em đưa anh đi” cậu đành bất đắc dĩ mang Hướng Khải đi làm.

 

Hướng Khải đi chợ xong vào nhà, định là để đồ sau đó lên đánh thức Nghiêm Hạo và đi làm bữa sáng là vừa lúc Nghiêm Hạo đã chuẵn bị xong.

 

Nhưng hôm nay hắn tính lầm rồi.

 

Vừa mở cửa ai kia đã ngồi ở phòng khách xem tivi.

 

Bình thường cậu không phải rất ghét xem tivi buổi sáng sao? Hôm nay có tâm trạng à?.

 

Không hiểu sao lúc đó Hướng Khải lại buộc miệng nói một câu.

 

“Cậu chờ tôi à?”

 

Nghiêm Hạo lạnh lùng lườm hắn, rồi lại tắt tivi đi lên lầu.

 

Gì vậy?

 

Cái lườm đó chắc là bảo hắn đừng suy nghĩ nhiều đi.

 

“Cậu không ăn sáng mà đi ngủ tiếp sao?”

 

Lại là cái lườm kia

 

À, chắc là đi thay đồ rồi.

 

Hướng Khải tỏ vẻ gật đầu rồi đi vào bếp chuẩn bị.

 

Bận rộn như thường nhưng mà có điều….

 

Hắn không nhận ra hắn đã đạt tới trình độ không cần nghe đối phương nói gì cũng hiểu được đối phương muốn làm gì.

 

Là cha con thần giao cách cảm?

 

Cũng khó nói.

 

Sau đó, Nghiêm Hạo vẫn bình thường mang dáng vẻ lạnh lùng tổng tài của mình đi làm.

 

Hướng Khải thì vẫn dọn dẹp làm nghĩa vụ của mình.

 

Chỉ là hôm nay hắn không ngờ tới buổi trưa Ngọc Tú đã tới tìm hắn.

 

Nhắc đến làm hắn nhớ cảnh tượng hôm qua.

 

Là đàn ông có nhu cầu bình thường mắt thấy người mình yêu thương gợi cảm như vậy thì dù hắn có yếu đuối nhu nhược thì vẫn muốn ôm mỹ như vào lòng.

 

Chỉ là không hiểu sao trong gian đoạn mấu chốt bản thân lại nhớ đến người khác.

 

Tuy hắn khá bị ám ảnh hành động của Nghiêm Hạo mang đến nhưng dường như cơ thể hắn như có một loại phản ứng nào đó. Khi nhớ đến cậu ta hắn sẽ run và né tránh, bị người khác cường bạo thì có gì vui vẻ đâu chứ.

 

Lúc bắt đầu Nghiêm Hạo sẽ rất thô bạo nhưng sau đó cậu lại rất ôn nhu, vẫn là động tác mạnh mẽ hay trêu chọc hắn nhưng hắn có thể cảm nhận cậu sẽ không làm hắn bị thương.

 

Và giờ khi nghĩ đến cậu hắn không run hay sợ hãi tột độ nữa.

 

Thật xấu hổ.

 

Chẳng lẽ hắn bị thuần hoá……nằm dưới rồi sao?.

 

Ngọc Tú vẫn có thể quyến rũ hắn nhưng cơ thể hắn lại không theo điều khiển bản thân nữa. Một dạng né tránh…..thủ tiết thân thể??.

 

Mạnh mẽ lắc đầu.

 

Vấn đề nhạy cảm này tạm thời bỏ qua một bên.

 

Hắn nên tìm cách bồi thường cho Ngọc Tú thì hơn, hôm qua hắn đẩy vai cậu, từ chối chủ động của cậu ấy. Hắn thấy thật có lỗi.

 

Bởi thế khi cậu nói sẽ ở lại ăn trưa với hắn, hắn liền không từ chối.

 

Dù sao Nghiêm Hạo cũng không bao giờ về ăn bữa trưa nên hắn không sợ cậu ta sẽ đụng mặt Ngọc Tú.

 

Nên Ngọc Tú có yêu cầu gì hắn liền đáp ứng, họ ăn trong vui vẻ.

 

Hôn nhau vài cái lại không thiếu.

 

Hôn môi má, hôn khoé miệng, ôm nhau cười nói không suy nghĩ gì khác.

 

Nhưng người tính không bằng trời tính.

 

Hắn đinh ninh Nghiêm Hạo không về nhưng hôm nay Nghiêm Hạo lại về thật.

 

Nghiêm Hạo vừa vào cửa đã thấy Ngọc Tú đang ôm cổ hôn má Hướng Khải.

 

Hướng Khải lại đang gọt trái táo cho cậu.

 

Phòng khách của Nghiêm Hạo ngập tràng không khí nồng ấm, tim bay phấp phới, hoa lá cũng không biết từ đâu hiện ra.

 

Vẻ mặt người ngoài cửa thăng trầm khó đoán.

 

Lúc này Ngọc Tú đã chú ý đến người ngoài cửa, đây là lần đầu tiên cậu thấy người mà Hướng Khải đã nhắc tới. Con trai gì đó của hắn cũng là người có mối quan hệ mờ ám với cha mình.

 

Hừm, đúng là đẹp trai thật.

 

Khí chất lạnh lùng, cao lãnh, thu hút ánh nhìn của người khác lại cộng thêm gia cảnh địa vị có máu mặt trong xã hội, thì chỉ cần cậu ta thích thì cái gì cũng được bày ra trước mắt.

 

Loại này Ngọc Tú cậu thấy nhiều đến nhàm mắt rồi. Cậu cũng biết có bao nhiêu người tình nguyện mò lên gường cậu ta, không chỉ tình mà còn tiền.

 

Có quan hệ cha con thì sao? Không phải cũng gặp dịp là chơi sao?

 

Có mấy ai thật lòng?

 

Một người sống nhờ lên gường đàn ông như Ngọc Tú đã có đủ kinh nghiệm cũng đủ hiểu biết đàn ông cần gì muốn gì nên từ lâu cậu đã từ bỏ cái chuyện tin tưởng vào tình yêu hạnh phúc rồi.

 

Nhưng với Hướng Khải thì không.

 

Hắn hiền hậu lương thiện, có nhút nhát hơn những đàn ông khác nhưng hắn tốt gấp vạn lần họ.

 

Hắn không chê cậu, cũng đủ yêu thương cậu.

 

Lúc trước mù mắt chạy theo vật chất sa hoa để rồi nhận ra bản thân đã sai. Cậu phải lấy lại cái vốn dĩ là của mình thôi.

 

Và tên công tử này không thể nào cản đường hắn được.

 

Tuyệt không cho.

 

Nghiêm Hạo thấy rõ ánh mắt kiêu ngạo thù địch của Ngọc Tú dành cho mình.

 

Cậu vẫn ôm lấy cổ Hướng Khải nhưng ánh mắt tự tin kia giống như muốn nói với Nghiêm Hạo là người trong tay là của cậu ta.

 

Trên hết nó còn mang ý bảo Nghiêm Hạo. Lùi lại đi!

avatar
  Subscribe  
Notify of