Loading...

Tổng Tài Là Hài Tử Của Ta!!! Chương 46 + 47 + 48

0
331


CHƯƠNG. 46

 

Có lẻ vì hôm qua quá nhiều thứ xảy ra, sức lực tâm trí đều bị vắt kiệt nên sáng nay không có ý định dậy sớm.

 

Nhưng đồng hồ sinh học thì không đổi nhanh thế được nên đành thức dậy.

 

Và cảnh tượng tươi đẹp trong đầu đại thúc phút chốc mất tiêu hết.

 

Hắn mới tỉnh mộng và nhớ ra mình đang trên gường đại ma vương.

 

Đầu đại ma vương kề trong ngực mình, tay cậu ta đang khoát bên eo, mà hơn thế quần áo của cả hai thì không mấy đàng hoàng.

 

Không dám thở mạnh, nam nhân từ từ nhít thân người ra nhẹ nhất mình có thể.

 

Sau đó vội đứng dậy bước qua người thanthanh niên rồi bước xuống gường.

 

Nhưng khoản cách từ trên gường bước vội xuống đất dù không quá cao nhưng vẫn làm nam nhân loạn choạng phải khụy xuống lấy thăng bằng.

 

Thêm nữa cái quần chưa gài kia của hắn cũng theo động tác mà tụt xuống để lộ một vùng mông kia, cũng còn may là còn quần lót bên trong.

 

Nam nhân gượng chính mặt liền nắm quần kéo mạnh lên không nhìn lại mà phi như tên ra khỏi phòng.

 

Và vì thế nam nhân đã không biết có cặp mắt đã thấy tư thế quần tụt lộ mông kia của mình.

 

Nghiêm Hạo không nói gì hết chỉ quay người về rồi kéo tấm chăn che đầu.

 

Trong phòng im tĩnh chợt thoáng nghe có tiếng cười nhẹ.

 

***********

 

Một cô thư kí thân hình bóc lữa trên tay đang cầm một bộ hồ sơ đôi chân thon dài mang đôi giày cao gót mắt tiền đi vào phòng ban.

 

“Phó giám đốc”

 

Nghiêm Tuấn đang làm việc thì ngước lên nhìn cô gái. Anh mỉm cười thân thiện

 

“Bên dưới có bưu phẩm chuyển cho anh” giọng nói của cô nhẹ nhàng nhưng như đang có phần cố ý khiến giọng mình quyến rũ hơn.

 

“Ừ, đưa tôi”

 

“Vậy em ra ngoài làm việc nhé”

 

“Ừ”

 

“Phó giám đốc nha, công việc thật nhiều vậy tối nay có tăng ca không?” câu nói đầy ám chỉ

 

“Làm việc đi” anh cười và cầm phong bì lên.

 

Cô thư ký ỏng éo quay đi ra ngoài, lòng lại nghĩ phó giám đốc chán mình rồi sao? Tức quá đi.

 

Nghiêm Hạo một bên từ từ mở phong bì một bên đưa mắt nhìn cặp mông được cái váy ôm sát kia.
Trên mặt vẫn mang bộ dạng đứng đắng nghiêm túc, không ai biết được anh nghĩ gì.

 

Bên trong phong bì không có tài liệu gì mà chỉ là một xấm hình vừa được rửa ra.

 

Nghiêm Tuấn từ từ xem từ tấm hình một, rất kiên nhẫn mà xem. Càng xem vẻ mặt anh hiện lên vẻ hứng thú, lúc đó có điện thoại bàn gọi đến.

 

“Alo?”

 

“Bên đó muốn gặp tổng giám đốc à?, cô cứ nói cậu ta có việc đột xuất, đích thân tôi sẽ đón bên đó, …..phải” trên môi anh vẫn là nụ cười chuyên nghiệp.

 

“Chuẩn bị xe cho tôi” anh đứng dậy thả mấy tấm ảnh trên tay xuống mặt bàn.

 

Tay anh chỉnh lại áo vét của mình nhưng ánh mắt thì không rời mấy tấm ảnh trên bàn.

 

Và trước khi đi anh nhẹ nhàng cười khinh một cái.

 

Đóng lại căn phòng làm việc lớn, bên ngoài cửa sổ ánh nắng chíu vào làm sáng cái bàn làm việc.

 

Trên bài là một xấp hình chụp.

 

 

Cảnh chụp chính là đêm qua, Nghiêm Hạo ăn mặt không chỉnh tề tay lôi kéo một người đàn ông ra khỏi khách sạn thuộc quyền sở hữu của Nghiêm Tuấn.

 

Không chỉ vậy còn có lúc Nghiêm Hạo cùng người đàn ông lên xe taxi cả tư thế quá sức gần của hai người.

 

Cả việc nam nhân dìu cậu vào nhà và đến sáng mới thấy nam nhân ra khỏi nhà.

 

Tất cả ảnh, người được chụp không nhìn về phía ống kính chứng minh đây là ảnh chụp lén.

 

Tuy chụp lén nhưng các góc chụp đều rõ nét, hai người kia làm gì đêm đó đều bị lưu lại.

 

Là ý tốt hay u thì còn phải chờ xem.

 

CHƯƠNG. 47

 

Đã một ngày một đêm Hướng Khải chưa gọi hay nhắn tin cho Ngọc Tú, hẳn là bây giờ cậu đang rất giận dữ

 

Cả hai khó khăn lắm mới có thể trở lại bên nhau, dù cậu ấy không nói gì nhưng cách cậu quan tâm và bên cạnh hắn lúc cần nhất đã chứng minh hết thẳy.

 

Lần này bên nhau không biết là bao lâu nhưng hắn sẽ không để có kết thúc bùn như lần trước được.

 

Trước mắt hắn sẽ ở lại chổ Nghiêm Hạo thêm một ngày để chắc ác ma kia đã khỏi bệnh hẵn thì hắn sẽ về ở với Tú.

 

Kiếm công việc nào đó và nhanh chóng cắt đứt mối dây tơ giữa hắn và Nghiêm Hạo.

 

Sau khi đã giải thích xong với Tú qua điện thoại, Hướng Khải tay nắm tay vát vài túi đồ ăn vừa mua ngoài chợ trở về.

 

Lúc đã đi đến gần nhà hắn thấy có một chiếc xe hơi sang trọng ở ngay trước cổng, còn có hai vệ sĩ mặc comlê đứng canh phía trước.

 

Trong lúc đó ở bên trong.

 

Nghiêm Hạo vừa nghe điện thoại vừa đi xuống lầu.

 

Phía bên kia là mẹ anh, bà Mộc.

 

“Con trai có thể ông ta sẽ đến chổ con”

 

Cậu bước xuống thì đã thấy lưng của một người đàn ông ngồi trên ghế sofa trong phòng khách của mình.

 

“Con biết rồi, con cúp đây”

 

Cậu vẫn bình thản lạnh lùng đi tới

 

“Chủ tịch Nghiêm”

 

“Ngồi đi” người đàn ông lên tiếng.

 

Giọng nói trầm uy quyền cứ như ông là chủ nhân của nơi đây.

 

Người này không ai khác là người đứng đầu gia đình, chủ tịch công ty nhà Nghiêm.

 

Cha của Nghiêm Hạo

 

Ông là người vô cùng nghiêm khắc, lạnh lùng, không thiếu dã tâm trong thương trường. Nhắc đến ông người trong giới phải kính nể vài phần.

 

Dù rằng trên các trang báo vẫn luôn viết về ông, về đời sống phong lưu, đa tình của ông.

 

Ông bên bao nhiêu cô gái trẻ đẹp dù bản thân đã có gia đình thẩm chí người ta còn đồn thổi con riêng với ông không bao giờ thiếu. Nhưng người ta cũng phải công nhận ông rất giỏi, công ty mang tên ông không ngừng phát triển vượt bật.

 

Và người ta, đặt biệt người trong giới làm ăn không ai không biết ông là người thủ đoạn thế nào trong kinh doanh.

 

Trong mắt Nghiêm Hạo từ khi cậu còn nhỏ thì ông đã là một người xa lạ, cậu khi đó luôn nỗ lực để được ông công nhận nhưng không.

 

Ông không có một chút ấm áp của người cha, ông nhẫn tâm đem mẹ con cậu tống ra nước ngoài để đỡ ngứa mắt mà.

 

Với ông con của mình giỏi hơn người là chuyện đơn nhiên. Không cần khen ngợi, không cần chăm lo mà phải được nghiêm khắc dạy dỗ. Không cần biết quá trình như thế nào cái ông cần là kết quả tốt. Ông cần kẻ có ích kẻ tài năng mang lại chiến thắng cho mình chứ không cần kẻ vô dụng đặt biệt là con mình.

 

Khi Nghiêm Hạo hiểu được điều đó và biết được bí mật về thân thế cậu đã thôi hy vọng có được sự ấm áp của cha. Người quan trọng là mẹ cậu người đã không tiếc gì mang lại cuộc sống hạnh phúc cho cậu.

 

Cậu chỉ muốn lấy lại thứ mà họ nợ mẹ cậu thôi.

 

Cho nên cậu lợi dụng tất cả, tự bản thần đào tạo mình như bây giờ.

 

Tuy hai người không có huyết thống như cái vẻ lạnh lùng quyết không thua kia cùng thủ đoạn tranh quyền đoạt lợi không thua nhau là mấy.

 

Đều là những con rồng con hổ đang ẩn mình chờ thời cơ cướp lấy con mồi.

 

Tưởng rằng ông đã sớm quên đứa con này, không hiểu sao hôm nay tự mình đến đây.

 

Không đơn giản nhỉ?

 

Nghiêm Hạo không run sợ trước khí thế của ông mà vẫn bình thản giống như giao tiếp hằng ngày bình thường.

 

Ông cũng không tỏ vẻ gì mà chuẩn bị nói tiếp.

 

Thì lúc này vệ sĩ mang Hướng Khải đi vào.

 

Nghiêm Hạo liết nhìn một chút rồi dời mắt đi

 

“Là người giúp việc” cậu lên tiếng

 

Vệ sĩ có được đáp án liền buông Hướng Khải ra và đi ra ngoài tiếp tục công việc của mình.

 

Hướng Khải bối rối liền cúi người chào cha Nghiêm Hạo rồi lảnh nhanh vào phòng bếp.

 

Nghiêm Tuấn Hạo nhìn cũng không nhìn hắn.

 

Ông quay sang con trai của mình

 

“Công ty làm ăn thế nào rồi?”

 

Ý ông là công ty con mà Nghiêm Hạo đang chịu trách nhiệm.

 

“Vẫn rất tốt thưa chủ tịch”

 

“Tốt? Nếu ta không lầm thì dạo gần đây ngươi bỏ bê công việc ấy chứ”

 

Cùng lúc đó Hướng Khải mang trà ra

 

Lúc này Nghiêm Tuấn Hạo mới liếc nhìn hắn một chút rồi đưa mắt qua nhìn Nghiêm Hạo.

 

“Đã 2 ngày ngươi không đến công ty rồi nhỉ?”

 

“Vâng”

 

Hướng Khải định đi thì lại nghe thế liền quay đầu nhìn Nghiêm Hạo.

 

Hắn đứng phía sau lưng cha cậu ấy nên Nghiêm Tuấn Hạo không biết hắn chưa đi.

 

Hắn lo lắng nhìn cậu, do bị sốt nên quả thật cậu không hề đến công ty. Nhưng chỉ có 2 ngày thôi mà công ty mẹ cử người xuống tra hỏi sao?

 

“Ngươi có biết trong 2 ngày công ty suýt tổng thất rất lớn hay không? Nếu không có Nghiêm Tuấn thì cái hợp đồng béo bở đó đã đi tong rồi”

 

Nghiêm Hạo không nói gì, cũng không có ý định thanh minh bấy cứ điều gì.

 

“Nếu thấy công việc quá khó thì nghỉ đi Nghiêm gia không thiếu người làm, thật mất mặt”

 

“Tôi đã biết ngài chủ tịch”

 

Hướng Khải bàn hoàng, nhìn lại người đàn ông.

 

Thì ra đây là cha của cậu ấy, ông chủ lớn.

 

 

CHƯƠNG. 48

 

Sau khi nói về tổn thất và đặt biệt trách mắng Nghiêm Hạo ra thì cha cậu không đề cập gì thêm.

 

Ông đi trở về.

 

Thấy Nghiêm Hạo bị mắng hắn cũng không mấy vui. Không hiểu tại sao hắn không thích cảnh này, cậu ấy cũng đâu đáng bị mắng như vậy.

 

Có thể do tâm tư cha con ruột trong hắn không muốn thấy con mình lại bị người khác nói nặng như vậy. Cả Nghiêm Hạo nữa vẻ ác ma thường ngày đâu mất rồi?

 

Người đó đúng là cha của cậu ấy trên danh nghĩa nhưng từ đầu đến cuối hắn không cảm nhận được hai người là cha con.

 

Cả nói chuyện cũng rất phân rõ giới hạn, chẳng lẽ thật sự tuổi thơ của cậu ấy không phải tốt đẹp như hắn tưởng?

 

Nghĩ đến đây lòng hắn nhói vài phần.

 

Nghiêm Hạo thấy vẻ mặt sầu não của hắn, cậu lạnh lùng nói.

 

“Làm sao?”

 

“Hả? Cậu nói gì?”

 

“Nếu rãnh suy nghĩ tầm phào thì nên chuẩn bị đồ ăn cho tôi”

 

“À……tôi chỉ nghĩ….sao cậu không nói lí do cậu không thể đến công ty được”

 

“Nhiều chuyện, quản nhiều như vậy làm gì?”

 

“tôi chỉ quan tâm cậu, không cần khó chịu thế” hắn cười

 

“Ít nhiều lời”

 

Thật lạ

 

Từ khi nào hai người nói chuyện với nhau thoải mái như thế nhỉ?

 

Có thể từ lúc Nghiêm Hạo bệnh.

 

Hướng Khải giống như thả lỏng hơn rất nhiều nếu đổi lại bình thường thì hắn đã không thoải mái nói gì đó với cậu cũng như cười như thế trước mặt cậu.

 

dù cậu không chấp nhận hắn hay hắn muốn trốn tránh thì mối liên hệ giữa hai người là không đứt được.

 

Sau khi Nghiêm Hạo ăn uống xong xuôi Hướng Khải liền thu dọn đồ xong xuôi.

 

“Cậu Nghiêm, hừm…..cậu…..bệnh cũng đã khỏi rồi tôi, tôi xin phép đi về”

 

“Ngươi còn chổ đi sao?”

 

Hướng Khải nghĩ câu nói thế vì hợp đồng vẫn còn hiệu lực, hắn sẽ phải bồi thường do từ ý nghỉ việc.

 

“Cậu yên tâm, tôi sẽ đền hợp đồng……chỉ là…..có thể cho tôi trả lần lượt được không? Tôi sẽ tìm việc làm…..”

 

Nghiêm Hạo không nói gì, thật ra ý cậu chỉ muốn hỏi hắn là hắn còn chổ đi hay không thôi.

 

Cậu biết số nợ của hắn cũng như biết hắn đã bán hết mọi thứ để lo hậu sự cho cha mình, ngoài chổ cậu ra hắn căn bản chẳng còn chổ nào.

 

Nhưng nam nhân xấu xí này lại ngu ngốc hiểu sai ý cậu.

 

Đã vậy cậu cũng lười giải thích.

 

“Thiếu nợ trả là đơn nhiên, nhưng người không bằng cấp kiếm việc làm lương tháng là bao nhiêu? Đợi ngươi già rồi e cũng chưa trả xong”

 

“Tôi….”

 

“Cũng may còn có thứ để bán..”

 

Vừa nghe hắn không hiểu lắm liền ngẫm lại.

 

Hắn nhận ra ẩn ý đó liền bảo

 

“Tôi không bán cái đó….. Cậu không thấy ngại hay sao?”

 

“Ngại?” cậu mỉa mai hắn

 

“Tôi là đàn ông, cậu cũng vậy, đúng là tôi…..tôi là đồng tính luyến ái” hắn vất vả thốt ra “ nhưng…..tôi và cậu chúng ta không thể tiếp tục sai”

 

“Cái gì là tiếp tục sai? Ý ngươi là dòng máu trong người ngươi và ta giống nhau sao?” cậu đứng dậy đi về phía hắn

 

“Đúng, chúng ta không thể”

 

“Hôm nay còn dám gân cổ cãi? Muốn làm kẻ mạnh mẽ à” cậu không dừng mà tiến tới

 

“Tôi là đàn ông đơn nhiên có lập trường của mình……tôi làm sai tôi nhận lỗi nhưng điều cậu nói là không thể” hắn thì lùi lùi ra sau.

 

Hướng Khải gấp đến độ suy nghĩ nói năng không hết ý mình.

 

“Lập trường? Mỗi lần bị ta ra ra vào vào sao không thấy lập trường đàn ông đó? Hay là thoải mái đến hưởng thụ?”

 

“Không có tôi không có…”

 

Đôi khi Hướng Khải thật sự nghĩ Nghiêm Hạo chính là tên biến thái đầu óc không bình thường.

 

Tính tình lạnh lùng kia chỉ để che đi bản chất của cậu ta.

 

Là kẻ lấy nỗi đau làm niềm vui nhất là rất thích trêu chọc hắn. Càng thấy hắn bối rối đau khổ càng làm cậu không ngừng tìm cách chọc ngoái vết thương của hắn.

 

Nói điều đỏ mặt tía tai mà vẫn bình thả như là chào xã giao vậy.

 

Đáng giận, sao cậu lại là con của hắn chứ??!!!

 

“Chẵng lẽ muốn ta gọi ngươi vài tiếng baba thì sẽ tình thú hơn sao? Baba”

 

“Đừng gọi” hắn liền đưa tay bịch miệng cậu “tôi không nhận , cậu không cần miễn cưỡng”

 

Cậu kéo tay hắn xuống kề mặt vào hắn, lúc này hắn không còn đừơng lui mà bị ép vào tủ kính cần đó.

 

Hắn nhíu mày nghiên đầu tránh đi cậu. Trong đầu không ngừng bảo cậu tránh ra.

 

Lúc này ngoài cửa có tiếng chuông.

 

Không biết vì sao lúc đó hắn lại cảm nhận sau sắc được người bấm chuông kia chính là Ngọc Tú.

 

Hắn liền đẩy cậu ta kèm theo câu

 

“Người yêu tôi đến rồi, tôi đi đây”

 

Giây phút hắn sắp chạm vào nắm tay cửa thì một đạo lực kéo hắn quay lại rồi lại áp hắn lên cửa.

 

Lưng đập mạnh vào cửa, trước mặt bị bóng dáng ai đó bao phủ.

avatar
  Subscribe  
Notify of