Loading...

Tổng Tài Là Hài Tử Của Ta!!! Chương 43 + 44 + 45

0
331


CHƯƠNG. 43

 

Sau đó là một bầu không khí kì lạ bao trùm một cái bàn nơi góc nhỏ của quán càfe.

 

Nghiêm Hạo kéo ghế ngồi vô cùng tự nhiên và phải nói hôm nay cậu uống rất nhiều cafe đi.

 

Không ai biết từ khi vào quán này cậu uống 3 tách rồi, vì lý do gì chứ?

 

Một bàn bốn người im lặng, một người thì tự hỏi sao lại lọt vào cảnh này. Một người nhìn vẻ mặt của bốn người, một người không ngừng nuốt nước miếng ừng ực lo lắng căn thẳng.

 

“Tôi……tôi nhớ mình còn có việc, tôi đi trước” Tống Bảo nhanh chống thoát khỏi tâm bão

 

“Khải à xong chưa, em rất đói bụng” Ngọc Tú cũng mất kiên nhẫn quay qua nói nam nhân

 

“À……hừm……Tú em về trước được không? Anh ở lại một tý”

 

Tú đưa mắt qua nhìn Nghiêm Hạo rồi lại nhìn Hướng Khải như đang suy nghĩ gì đó.

 

Rồi một lúc ngắn sau cậu chọn đi về trước để Hướng Khải lại.

 

Cuối cùng còn lại hai người

 

Hướng Khải không biết phải nói gì, tự nhiên gặp nhau trong tình huống này là điều hắn không ngờ tới.

 

Nhìn cũng không dám nhìn, hai tay hắn nắm chặc nhau đến tuông mồ hôi. Nhưng dù sao cũng phải đối mặt, chết thì chết.

 

“Cậu Nghiêm……tôi,….cậu biết y tôi muốn…..muốn xin nghỉ…..nghỉ việc” rặng nữa ngày trời mới ra chữ.

 

“Được thôi”

 

“…..hả?…xin lỗi cậu vừa nói gì?”

 

“Ta nói được thôi, nhưng……”

 

Chữ nhưng kia cậu cố ý nói nhỏ đi làm Hướng Khải mừng đến gẩn đầu nhìn cậu đầy vui vẻ.

 

“Thật chứ? Cảm ơn cậu nhiều lắm”

 

Nhìn vẻ mặt tươi roi rói trong một nốt nhạc kia của hắn con ngươi cậu chợt lạnh thêm vài phần.

 

“Tôi sẽ mau chóng thu dọn đồ đi ngay”

 

“nhưng, ngươi đã sẵn sàng đền tiền?”

 

“…ý cậu là gì?”

 

“Trong hợp đồng ghi là làm việc trong hai năm không được xin nghĩ với bất kì lý do gì, ngươi đã kí tên rõ ràng”

 

“……” quên mất chuyện này.

 

Nghiêm Hạo đã thấy hợp đồng kia của mẹ mình và hắn, thật ra bà làm vậy vì biết bản tính của Hướng Khải là né tránh nên bà dùng cách này mong trong hai năm hai cha con sẽ bù đắm tình cảm cho nhau.

 

Hơn nữa bà cũng không thật sự bắt ép hắn đền hợp đồng hay gì đó nhưng trớ trêu bây giờ nó lại là thứ con trai bà đem ra uy hiếp cha mình.

 

Một người lạnh lùng như Nghiêm Hạo cũng không nghĩ có một ngày mình dùng thủ đoạn nhỏ này để uy hiếp ai đó. Dù rằng trên thương trường dùng thủ đoạn này nọ là không ít nhưng đều là những việc đem lại lợi ích lớn.

 

Còn cái này sẽ có lợi ích gì với cậu? Tạm thời chưa nghĩ ra chỉ là cảm thấy phải làm như vậy thôi.

 

Đều là tại người trước mặt.

 

“….tôi sẽ đền” Hướng Khải đánh gẫy dòng suy nghĩ của Nghiêm Hạo.

 

“Là bồi thường gấp đôi, ngươi dựa vào đâu cho là sẽ trả được?” cậu cười khẩy

 

“Dù là gì tôi cũng sẽ trả có….có bán tất cả tôi cũng sẽ làm”

 

“Kể cả bán thân?”

 

Một lời của Nghiêm Hạo đẩy hắn vào vực thẩm không lối thoát.

 

“Bán ai sẽ nua? Xem lại bản thân gầy guộc của mình đi, nực cười, khuôn mặt thì xấu xí, tính tình không ra đàn ông, có nằm mơ thì cũng quá sớm đi? à thật ra nếu dùng vật che đi khuôn mặt miễn cưỡng làm thì cũng không tệ” cậu cười khẩy vài cái

 

Từ lời của cậu như cứa vào tim hắn, hắn biết trong mắt cậu hắn đến rơm rác không bằng.

 

Hắn tận lực né tránh như vậy tại sao cậu vẫn không buông tha? Giống như cậu ghét hắn hận hắn đến không muốn hắn có một ngày sống khá giả.

 

Bao nhiêu bực tức đều trúc lên đầu hắn như vậy.

 

Nghiêm Hạo không thấy trọn vẻ mặt của Hướng Khải chỉ có thể thấy hắn đang tự cắn chặt môi mình, bờ vai gầy yếu như có như không run nhẹ như đang cố đè nén cảm xúc.

 

Chân mày cậu vô thức hơi nhíu lại. Vì cái gì chứ?

 

“Tôi biết…..tôi rất ti tiện, cậu thật ra muốn gì” giọng nói mang theo sự đau đớn.

 

“Được, ta giúp ngươi bán là được”

 

Hướng Khải im lặng, hắn biết cả đời hắn nợ cậu cái nợ không thể trả vậy thì cứ theo ý của cậu đi.

 

“Hừ, mệt rồi, mau về nấu cơm đi” cậu đứng dậy

 

Trong một thoáng vẻ mặt Nghiêm Hạo mang theo vẻ mệt mỏi lạ kì

 

Và hai người lại trở về ngôi nhà kia, tiếp tục nhân sinh khó hiểu giữa họ

 

*************************

 

Vừa về đến nhà, Nghiêm Hạo một mạch đi lên lầu mà không nói gì thêm hay tỏ vẻ cái gì cả.

 

Hướng Khải nhìn bóng lưng cậu mà thở dài. Cứ tưởng sẽ bị mắng hay gì đó vài chuyện xiên xỏ gì đó nhưng hôm nay cậu có vẻ “hiền” hơn.

 

Cũng tốt như vậy hắn đỡ phải phiền lòng.

 

Và hắn bắt tay vào dọn dẹp nhà, ngoan ngoãn không đi lên khu vực phòng của Nghiêm Hạo.

 

Không biết tiếp theo sẽ có chuyện gì xảy ra, chính miệng lại nó mấy thứ không hay ho. Tại sao cứ luôn miệng nói sẽ làm tất cả chứ? Ngu xuẩn.

 

Nghiêm Hạo chính miệng đã nói sẽ tìm người “mua” hắn không biết có là sự thật không, nhưng người như Nghiêm Hạo chưa từng nói đùa điều gì. Phải làm sao đây?

 

Đặt món canh lên bàn mà lòng hắn cũng rối như tơ vò.

 

Ngồi ở bàn ăn ngồi chờ một lúc lâu mà vẫn không thấy Nghiêm Hạo xuống ăn.

 

Bình thường tuy sẽ không nói là có ăn hay không nhưng Nghiêm Hạo sẽ luôn đúng giờ xuống bếp tìm đồ ăn.

 

Hôm nay đã quá giờ mà vẫn không thấy, có khi nào đã quên rồi hay không? Hay là ngủ rồi? Mới 7h tối ngủ gì nha?

 

Hay là lên xem thử?

 

Nghĩ đến đó…..bỏ qua, không đời nào, hắn không tự tìm chết.

 

Vậy phải làm sao?

 

Ngồi chờ thêm 15 phút nữa rồi tính.

 

Sau đó đồng chí Hướng nhìn đồng hồ gần 7:15

 

Ngồi thêm 15 phút nữa đi rồi tính tiếp, chắc sắp xuống rồi.

 

Nữa tiếng sau.

 

Khi đồ ăn muốn nguội lạnh, hắn mới lấy can đảm đi lên lầu.

 

Đứng trước cửa phòng của Nghiêm Hạo mà hắn bâng khuân không biết nên gõ hay không.

 

Chưa kịp định thần đã nghe một tiếng xoảng giòn tan trong phòng cậu ta làm hắn giựt bắn người.

 

Áp tai lên cửa nghe thử thì ngả người đổ về phía trước, mất thăng bằng đổ vào phòng Nghiêm Hạo

 

“Xin lỗi, xin lỗi tôi không cố ý” nhanh chống quỳ xuống sàn theo phản xạ vô thức, cúi đầu xin lỗi tới tấp

 

Nhưng hắn không nghe tiếng tức giận hay là gì đó mà khá là im lặng. Nên ngẩn đầu nhìn lên

 

Thấy ly thủy tinh vỡ tan dưới tủ nhỏ bên cạnh gường, cánh tay Nghiêm Hạo từ trên gường vươn ra trên tủ nhỏ.

 

Có vẻ cậu muốn ró nước mà không được làm bể cả ly nước, cánh tay rủ kia trong vô lực và còn chưa rúc về.

 

Hướng Khải đi lại xem xét Nghiêm Hạo thì hắn bất ngờ.

 

Mặt Nghiêm Hạo đỏ bừng, miệng hơi mở mà nặng nề thở, cậu đổ mồ hôi rất nhiều, ánh mắt mơ màng đôi chân mày nhíu lại có vẻ khó chịu trong người.

 

“Cậu không sao chứ? Bị sao rồi” bao nhiêu sợ sệt của hắn mất hết và nhanh chóng ngồi bên gường xem xét cậu.

 

“Nóng quá, bị cảm rồi, được rồi được rồi không sao đâu” hắn vuốt trán Nghiêm Hạo gạt đi tóc dính trên trán

 

Trong cơn mê mang Nghiêm Hạo cảm thấy một bàn tay ấp nhẹ nhàng sờ mặt mình, bên tai ù như có như không nghe được giọng nói an ủi.

 

Muốn mở mắt xem rõ xung quanh nhưng không được, chỉ là hình ảnh mờ ảo không biết đang mơ hay thực, cậu giờ này chỉ có thể thở nặng nề mê mang.

 

 

CHƯƠNG. 44

 

 

Sau khi dán miếng dán hạ sốt, Nghiêm Hạo có vẻ thanh tỉnh hơn ánh mắt đã thấy rõ.

 

Điều cậu thấy đầu tiên là Hướng Khải đang nhìn cậu cười, nụ cười mà cậu chưa từng thấy, nụ cười ấp áp.

 

Đầu óc cồ nhớ lại sự việc trước đó.

 

“Cậu sốt 38°C đấy, mang là bây giờ hạ sốt rồi, sẽ không sao đâu” Hướng Khải vừa nói vừa dùng khăn ướt lau ngực cho cậu.

 

Cậu đổ mồ hôi ướt cả áo hắn đang giúp cậu lau đi để đỡ khó chịu. Hơn nữa khi sốt cơ thể nóng khó chịu nên hắn dùng khăn mát lau đi lâu lại từ mặt cổ tay ngực bụng của cậu. Phần dưới thì….hắn không dám. ( đơn nhiên lúc này Hạo chỉ mặt quần không mặt áo nha )

 

Lượt lâu này là lượt thứ 3, hắn vẫn cẩn thận tỉ mĩ lâu cho cậu.

 

“Nước…”

 

“À, nước…..” nhanh tay rót rồi đưa cho cậu.

 

Một tay thì cầm ly nước một tay trên đùi Hướng Khải.

 

Cậu không để ý lắm, khi uống gần xong ly nước thì cảm nhận được Hướng Khải đang cầm tay cậu mà lau.

 

Cậu liền nhìn hắn.

 

Hướng Khải vẫn tự nhiên mà tiếp tục công việc. Cái dáng vẻ sợ sệt trốn tránh không còn nữa mà trông hắn rất thoải mái mà chăm sóc cậu.

 

Hướng Khải tiếp tục lau, lau xong bàn tay thì đến khủy tay, xong thì tới bắp tay, tiếp đến là ngực và khoản cách hai người được rút ngắn và ánh mắt hắn vẫn nhìn nơi hắn đã lau qua.

 

Sau đó tay lau đến cổ, rồi mang tai thì…..

 

Mắt chạm mắt.

 

Tay lau của hắn đột ngột ngừng tay bên dưới mang tai Nghiêm Hạo.

 

Chừng 10 giây rồi hắn đột ngột đứng dậy

 

“Tôi lấy thuốc cho cậu” rồi chuồng ra ngoài.

 

Nghiêm Hạo vẫn nhìn khi hắn ra cửa mặt không biểu tình, rồi lại dời ánh mắt vào bàn tay vừa nãy được nắm và lau cẩn thận.

 

Suýt nữa hù chết đại thúc rồi

 

Thấy người bệnh hắn liền cởi bỏ phòng bị, nhưng từ nay trước mặt ai kia thì không nên, không nên.

 

Sau khi lấy thuốc Hướng Khải vào liền thấy cậu ngồi trên gường tay chuẩn bị tháo băng giảm nhiệt trên trán.

 

Hắn liền quên hết phi nhanh lại ngăn chặng.

 

“Cậu làm gì, còn chưa hết sốt mà” hắn nắm tay cậu lại rồi xua ra dáng miếng hạ nhiệt lại

 

“Còn rất nhiều việc đang….” lời còn chưa nói ra ai kia đã xen vào

 

“Việc để mai làm, được rồi nghe tôi nằm xuống đi” hắn đẩy vai cậu ra hiệu nằm xuống

 

“Đừng nhìn tôi như vậy, cậu không được xem thường mất cái sốt này đâu nguy hiểm lắm, nằm đi nằm đi, mau lên”

 

Nghiêm Hạo thở dài đành nằm xuống, dù sao cậu cũng thấy hơi chóng mặt nên không rảnh đôi co.

 

Cứ như gia vế hai người trở lại như là cha đang chăm sóc con vậy.

 

Nghiêm Hạo lúc này cũng vô lực nghĩ nhiều nên cũng ngoan ngoãn không ít.

 

Nhưng mà sự đời, không phải cứ vì thế mà yên ả.

 

Hướng Khải lại xuống bếp nấu một nồi cháo giải cảm, cũng cẩn thận gói lại những đồ ăn còn có thể hâm lại vào ngày mai.

 

Rồi bưng to cháo nóng cho Nghiêm Hạo.

 

Trước khi đi hắn không đóng cửa kĩ để khi cầm đồ lên sẽ không phải vướn khâu mở cửa, có lẻ nhờ thế hắn nghe được cuộc đối thoại của Nghiêm Hạo

 

“Phải, nếu cậu muốn thì tôi sẽ an bài cho một người, hừm……có tuổi một chút, đúng…..nhưng bất quá kĩ thuận không tồi cậu sẽ thoã mãn, một lác tôi sai người đem qua cho cậu, được…..khách sạn Nguyệt Hoa”

 

Nghe xong Hướng Khải khẽ run lên, thật là nhanh quá, mơi đây đã bị bán đi rồi sao?

 

Quả thật Nghiêm Hạo không bao giờ nói đùa.

 

 

CHƯƠNG. 45

 

 

“Cháo này” Hướng Khải cố lấy lại bình tĩnh bưng cháo đi vào.

 

“Cẩn thận rất nóng”

 

“Vậy thì đút ta”

 

“Hả?”

 

Hướng Khải tỏ vẻ nghe nhầm đang chờ đợi Nghiêm Hạo nói lại nhưng vẻ mặt tỉnh bơ lạnh lùng kia xem chừng sẽ không lập lại.

 

Mà cả Nghiêm Hạo cũng giựt mình khi thốt ra câu đó, nhưng vẫn vờ bình tĩnh, cơn sốt làm cậu mê sảng rồi.

 

Hướng Khải đành một lần thổi rồi một lận đút cháo cho Nghiêm Hạo

 

Hành động vẫn cẩn thận nhưng vẻ mặt lại không tự nhiên, cứ như có gì đó trong lòng nam nhân mà không đoán được, đây là thứ cậu nhìn được khi quan sát nam nhân

 

Xong xuông mọi thứ

 

Hướng Khải chần chừ hỏi Nghiêm Hạo

 

“Cậu…..cậu cần tôi làm gì nữa không?”

 

“…cần, ta đang không được tốt nên trợ lý sẽ mang ngươi đi”

 

“Mang đi…..” hắn thì thầm

 

“Trợ lý ta đã chờ dưới nhà”

 

Thế là Hướng Khải vẻ mặt u buồn rời đi, ngồi trên xe mắt nhìn vào tần phòng còn sáng đèn của Nghiêm Hạo mà rưng rưng.

 

Lần đi này, còn có thể trở về hay không?

 

Hắn mím môi nắm chặt tay ngăn đi dòng nước mắt chực chờ trào ra nơi khoé mắt.

 

Trợ lý chở hắn đến khách sạn Nguyệt Hoa, đúng nơi mà hắn nghe được lúc trên phòng cậu ta.

 

Trợ lý đích thân đưa Hướng Khải vào thang máy và khi nhìn vẻ mặt sầu não của hắn tên đó khó chịu nên mở miệng dặn dò vài thứ

 

“Này chú, đã là money boy thì tương tỉnh chút đi, cũng biết nễ mặt Nghiêm tổng chứ, được cậu ấy giới thiệu khách là phúc rồi”

 

“……tôi hiểu”

 

Đến trước cửa một phòng VIP người trợ lý lại không quên dặn dò Hướng Khải một lần nữa là hãy làm cho tốt bổn phận.

 

Hướng Khải một mình bước vào phòng.

 

************

 

Nghiêm Hạo sau khi tác dụng của thuốc bắt đầu tan ra, cậu cảm thấy buồn ngủ vô cùng nhưng lại cảm thấy thiếu.

 

Hắn đâu rồi?

 

Cùng lúc điện thoại vang lên

 

Cậu thật không muốn nghe, cũng chẳng còn sức nhưng người gọi quá lỳ nên cậu đanh bắt máy

 

“Alo.??” cậu mệt mỏi nói

 

“Alo, Nghiêm tổng, cậu làm ăn kiểu gì vậy hả? Thoã mãn nhu cầu của tôi? Hừ, nhu cầu của tôi là gì cậu không lẽ không rõ?”

 

“Tôi đã sai người đến rồi” cậu đưa tay nhéo tâm mi

 

“Phải đưa đến nhưng con mẹ nó là đàn ông, cái tôi muốn là phụ nữ có tuổi kinh nghiệm phong phú, này Nghiêm Hạo cậu trêu bạn bè à? Đem một lão già không có bao nhiêu thịt xấu xí, lại trưng vẻ mặt ai chết trong phòng tôi, cậu tính trù tôi à?”

 

“Cái gì?…..gọi lại sau”

 

“Này này đừng cúp tôi nói xo……” bên kia chưa nói hết đã bị Nghiêm Hạo cúp máy

 

Cậu nhấn số gọi trợ lý của mình

 

“Hắn đâu?”

 

“Dạ? À hắn à…..theo lời ngài tôi đem hắn đến phòng ngài Vương

 

“Ngu xuẩn, cậu bị sa thả” Nghiêm Hạo gào lên

 

“Hả? Dạ….khoan….sao…” bên kia cũng bị cúp ngang và không hiểu sao mình bị ăn hành.

 

Sự việc hoàn toàn là một cái hiểu lầm.

 

Hiểu lầm nghiêm trọng.

 

********************

 

Hướng Khải vẫn không hiểu gì đến khi vào trong phòng đó, người trong phòng có vẻ tức giận và hắn đã nghe được lời người trong phòng nói với Nghiêm Hạo

 

 

Có vẻ như hắn có mặt ở đâu là sự nhầm lẫn gì đó.

 

Đang định đi thì rầm một cái Nghiêm Hạo đã thở hỗn hển đưng trước cửa.

 

Nghiêm Hạo tức giận lôi Hướng Khải ra khỏi khách sạn đó, cậu mắng vài câu không rõ ràng lắm chung chung là o Hướng Khải dốt nát, ngu ngốc gì gì đó.

 

Nhưng khoản khắc thấy Nghiêm Hạo ăn mặt lượm thuộm, quần thun dài áo ba lỗ cùng cái choàng ngủ cả thứ cậu mang cũng là đôi dép đi trong nhà. Chứng minh cậu đã vộ vã như thế nào khi rời đi, và điều nà làm lòng Hướng Khải ấm áp

 

Sự việc có thểu hiểu như sau.

 

Bạn Nghiêm Hạo dòi phục vụ tươi mát, nên Nghiêm Hạo bảo trợ lý chuẩn bị. Nghiêm Hạo do bệnh không ra khỏi nhà lấy tài liệu đũơc đã bảo trợn lý đưa Hướng Khải đi. Và hai việc này được hẹn cùng một nơi là khách sạn Nguyệt Hoa.

 

Và do trợ lý của Nghiêm Hạo tưởng cậu thay mình chọn người rồi và chỉ cần đưa đến phòng bạn của Nghiêm Hạo mà thôi, hơn nữa trong tin nhắn chỉ ngắn ngọn “đưa hắn đến nguyệt hoa” của Nghiêm Hạo ám chỉ Hướng Khải nên người trợ lý đơn nhiên hiểu sai.

 

Thà rằng Nghiêm Hạo nhắn “đưa hắn đi lấy tài liệu ở nguyệt hoa” thì đâu có chuyện gì.

 

Kết luận sự việc là do Nghiêm Hạo gây ra và kẻ suýt ăn hành là Hướng Khải và kẻ 100% không biết mô tê đã được một vé ra đảo là trợ lý số nhọ kia.

 

Nhưng giờ ai quan tâm nữa.

 

Chuyện đã xong từ lúc Nghiêm Hạo kéo Hướng Khải lên taxi đi về.

 

Hậu quả là cơn sốt của cậu ta đã lên lại giờ đang thở không ra hơi đang nghiên đầu gát lên vai Hướng Khải nghỉ ngơi.

 

“Cậu không sao chứ?”

 

“Im đi”

 

Hướng Khải không giận mà còn cười một cái

 

“Còn cười?”

 

“Không, chỉ là cậu cuối cùng chỉ là con nít mà thôi”

 

“Con nít? Là ai? Sự việc xảy ra không biết tự giải quyết hay sao? Ngu xuẩn”

 

“Được được, im lặng, im lặng nghỉ ngơi”

 

Thật ra hắn cũng định rời đi rồi mà đúng lúc cậu ta tới lôi đi thôi.

 

Dù sao hắn cũng không bị bán đúng không?

 

Vấn đền này còn chưa xong nha.

 

Về đến nhà, Hướng Khải dìu Nghiêm Hạo lên lần. Nhưng với một người cao to như cậu thì có phần khó khăn cho hắn một chút.

 

Để đến được gường của cậu ta thật vất vả.

 

Nghiêm Hạo nằm ngăn ngắn trên gường ánh mắt vẫn nhìn Hướng Khải

 

“Ăn gì mà ốm yếu như vậy? Không có miếng thịt”

 

Hướng Khải không nó gì, chỉ cảm thấy hôm nay Nghiêm Hạo không như bình thường tuy vẫn lạnh lùng nhưng lại hành động là một thiếu niên 20-21 tuổi. Khiến hắn thấy có phần thú vị và cũng hiểu cậu thêm một chút mặt dù nguyên do là do cồn sốt đem lại đi.

 

Hắn chuẩn bị ra khỏi phòng thì thấy ngón tay Nghiêm Hạo đang ngoắc ngoắc mình trở lại.

 

Hắn liền không hiểu gì nhưng vẫn đi lại

 

Vừa đến thì lại bị cậu kéo ngã ra gường, đè lại hắn.

 

Hai tay cậu ấp cổ tay hắn xuống gường mềm mại, nhìn vẻ mặt bất ngờ của hắn cậu mĩm cười.

 

“Sốt nặng hơn là do ai? Chịu trách nhiệm đi”

 

“Hả? Khoan…khoan cậu???”

 

Tay cậu mạnh mẽ kéo áo hắn lên lộ khuôn ngực gầy kia, môi liềnkhông chần chừ ngoặm lấy điểm nhô lên kia của Hướng Khải.

 

Cảm nhận khuông miệng ấp đang làm ẩm ướt một bên ngực, Hướng Khải đỏ mặt giãy giụa. Nhưng vì thấy ai kia là người bệnh theo bản năng cái giãy giụa kia chỉ là muỗi.

 

Một bên ngậm ngực hắn, một bên dưa tay mon men theo bên hong di chuyển xuống dưới quần hắn, thành thục mở khoá dây nịt rồi luồng tay vào quần lót của hắn.

 

“…..đừng…..đừng”

 

Tay Nghiêm Hạo bóp lấy cậu em của Hướng Khải làm hắn giực mình đầu hơi ngẩn lên vì mẫn cảm.

 

Chờ đợi bị xâm nhập cả tinh thần cũng chuẩn bị xong nhưng hắn lại không cảm nhận gì được nữa.

 

Nhìn lại thấy Nghiêm Hạo ngục trên ngực hắn ngủ mất tiêu.

 

Ngủ nhanh thật nhanh xem ra là mệt lắm mà vẫn còn hành động khó hiểu.

 

Kéo bàn tay còn trong quần hắn ra cùng với mặt mày đỏ bừng thất thố .

 

Vừa nãy hắn đã có ý nghĩ là mong chờ hành động của Nghiêm Hạo, một ý nghĩ làm hắn xấu hổ không thôi.

 

Hôm nay là một ngày dài kì lạ nhất đối với hắn và cả ai kia đang say giấc nòng.

 

Dù là ngủ rồi nhưng tay Nghiêm Hạo nắm lấy áo hắn như không muốn hắn đi, nên hắn đành ngủ trên gường cậu.

 

Một đên không mộng mị, vô cùng ngon.

avatar
  Subscribe  
Notify of