Loading...

Tổng Tài Là Hài Tử Của Ta!!! Chương 40 + 41 + 42

0
295


CHƯƠNG. 40

 

Buổi sáng đẹp trời, như mọi hôm

 

Nhân viên làm một công ty lớn động lực gì khiến bạn làm gì tốt hơn?

 

Thưởng cuối năm? Không cần tăng ca?

 

Một công ty có ông chủ đẹp trai có tài cũng là một phần động lực nha.

 

Đi làm chỉ cần nhìn ông chủ trẻ cười ai lại không có động lực nhưng kiểu ông chủ trẻ hay cười thì miễn đi.

 

Trẻ có, đẹp trai có, thưởng cuối năm có, tăng ca không áp lực có.

 

Nhưng lại muôn vàng lạnh lẽo nha, là địa ngục không cần chảo dầu.

 

Bình thường đã là ma vương bây giờ còn là đại đại ma vương.

 

Trời ạ, ai đã khiến tổng tài đẹp trai trẻ đẹp trở thành nguồn tra tấn cho nhân viên như vậy.

 

Mới sáng sớm đã nổi bão.

 

“Chị nó nha Nghiêm Hạo, chỉ trong một buổi sáng cậu khiến nhân viên trong công ty thật hăng hái” San San

 

“Họ đươc mướn để làm việc”

 

“Cậu cũng không cần đi đến từng bộ phận lạnh lẽo giao việc như thế, bọn họ làm trong sự thúc éo băng lãnh của cậu nha”

 

“Chị không có việc làm?”

 

“Có chứ, mà nha tối qua ai chọc giận em?”

 

“Nhân viên của chị đâu?”

 

“Anh ấy đang lên nha”

 

Tống Bảo vừa vào nghe được giọng nói băng lãnh tìm mình. Anh muốt ngụm nước bọt vào cổ.

 

“Nghiêm tổng, cậu tìm tôi”

 

Nghiêm Hạo nhìn Tống Bảo.

 

Từ đêm qua cậu đã xác nhận thông tin rõ về cha của nam nhân chỉ là đến giờ chưa rõ nam nhân ở đâu.

 

Tuy không hiểu sao lại gắt gao tìm nam nhân, chỉ là cậu muốn thấy vẻ mặt thảm của nam nhân chăng?

 

Tìm ra nam nhân là biết thôi.

 

Và cậu đã có suy nghĩ thông qua Tống Bảo sẽ tìm ra nam nhân. Vì xem xét độ thân thiết thì anh ta có mối quan hệ khá thân với nam nhân.

 

Phút chống thấy mình thật thảm từ bao giờ mà chỉ để tìm một người mà cậu lựa chọn thông qua cái mối quan hệ như thế này?

 

Lòng tự trọng cao nên lời nói cứ nghẹn ở cổ không nói ra được thành ra cậu hiện giờ đang nhìn chầm chầm Tống Bảo.

 

Tống Bảo khó hiểu quay ra nhìn San San thì thấy cô lắc đầu.

 

Chuyện gì đây nha? Ai tới cứu mình.

 

Có vẻ thần linh hôm nay ở nhà và nghe lời khẩn cầu của anh.

 

Điện thoại trong túi anh rung.

 

“Ah, đại thúc?” anh buộc miệng nói

 

Ánh mắt Nghiêm Hạo thêm lạnh lẽo.

 

 

CHƯƠNG. 41

 

Tống Bảo theo lời của nam nhân đến một tiệm cafe nhỏ ở gần công ty.

 

Anh vừa vào đã thấy nam nhân lâu ngày không gặp.

 

Nam nhân có vẻ ốm hơn lần trước, nhưng nét mặt lại có phần vui vẻ không u buồn như anh vẫn nhớ.

 

Có lẻ vì người bên cạnh hắn.

 

Khi vào anh đã để ý thanh niên bên cạnh hắn, xem tướng tá thì đây là thanh niên xinh đẹp tuổi cũng chừng 19-20 gì đó. Phong cách ăn mặc rất hiện đại, cũng rất đắt tiền hoàn toàn trái ngược với nam nhân bên cạnh.

 

Từ cậu lại làm người ta có cảm giác cậu rất kiêu ngạo, không phải theo kiểu khó gần mà như là một loại khí chất, có lẻ vì khí chất này cùng gương mặt kia nên cậu dễ làm tâm điểm cho người vừa mới gặp.

 

Chỉ là không biết nam nhân lại quen được thanh niên như thế này.

 

Hơn nữa cách hai người nói chuyện xem ra rất hoà hợp. Mỗi khi nói chuyện với thanh niên nam nhân luôn cười tươi.

 

Nam nhân cũng rất chăm sóc, quan tâm đến thanh niên.

 

Thấy anh nam nhân liền mời anh

 

“Tống Bảo, cậu đến rồi à, ngồi đi”

 

“Có chuyện gì mà chú gọi vậy?” Tống Bảo cười ngồi.

 

“Xin lỗi, làm phiền cậu nhưng tôi sẽ nói nhanh”

 

“Không có gì, không có gì, chú cứ nói chúng ta có gì mà khách sáo như vậy? Haha” anh xua tay

 

“Cái này……tôi trả cậu” nam nhân đẩy phong bì trước mặt anh

 

Tống Bảo nhận ra bên trong là số tiền anh cho nam nhân mượn. Mấy ngày trước nghe tin cha nam nhân cần số tiền làm phẫu thuật nên đã cho nam nhân mượn.

 

Nhìn số tiền trước mặt anh hơi ngạt nhiên

 

“Sao thế? Không cần gắp trả vậy đâu”

 

“Không phải, tôi….số tiền này cũng không cần thiết nữa nên trả cậu….”

 

“Có chuyện gì sao? Bác trai đã phẫu thuật chưa?”

 

Hướng Khải khó xử nhìn Ngọc Tú kế bên sau định nói với Tống Bảo là không có gì nhưng Tú đã nói trước.

 

“Ông ấy mất rồi, số tiền cũng không còn tác dụng nữa”

 

“Hả? Thật sao? Chú không sao chứ?”

 

“Không sao đâu, cậu không cần lo quá”

 

“……vậy chú cứ giữ lo hậu sự chứ”

 

“Chuyện này tôi đã lo rồi, nên cậu hãy lấy nó đi tôi cảm ơn cậu nhiều lắm”

 

“Chú khách sáo quá, à mà còn chuyện này……”

 

“Hả?”

 

“À,…..thật ra….”

 

Lúc này Tống Bảo đưa mắt qua nhìn cái bàn phía xa sau lưng nam nhân, ấp úng không biết nói sao.

 

Người ngồi bàn kia lạnh lùng nhấm nháp ly cafe trên bàn, lúc ngước lên bắt gặp ánh mắt của Tống Bảo vẫn bình tĩnh sau đó đưa mắt về ly cafe.

 

Bên cạnh ly cafe là một xấp hình, có hai người trong tấm hình không nhìn về phía ống kính chứng tỏ đây là chụp lén.

 

Mà người trong hình không ai khác là Hướng Khải và Ngọc Tú.

 

CHƯƠNG. 42

 

Ngồi xa như vậy mà sao thấy áp lực quá nha, nên nói hay không đây?

 

Tống Bảo cứ chần chừng không nói làm Ngọc Tú thấy khó chịu, nam nhân nhận thấy nhưng cũng không thúc ép Tống Bảo.

 

“Thật ra là….Nghiêm tổng đang tìm chú”

 

Lời vừa nói ra Hướng Khải như ngớ người

 

“Cậu…..cậu ấy…..tìm tôi?”

 

“Phải, mấy tháng trước là chú ở chổ cậu ấy đúng không? Chỉ là mấy ngày nay chú lại đi mà không nói gì, tuy cậu ấy không nói ra đang tìm chú nhưng San san lại khẳng định cậu ta đang tìm chú”

 

“……” Hướng Khải không biết nên nói gì chỉ có sự bối rối trên mặt

 

“Nghiêm tổng là ai?” Ngọc Tú

 

“Tú…..em…không sao đâu là chủ cũ của anh thôi” Hướng Khải vội vã chữa cháy

 

“Sao? Em không có quyền biết hả?”

 

“Là chủ cũ thôi mà…..vì anh chưa chính thức xin thôi việc thôi mà….”

 

“Thật chứ?”

 

“Xin lỗi, nãy giờ chưa chào hỏi đàng hoàn xin hỏi cậu là…..?” Tống Bảo cười nhìn Tú

 

“Bạn trai anh ấy” Tú không chút ngại ngùng nói ra

 

Hướng Khải cũng hơi bất ngờ vì cậu công khai quan hệ của họ.

 

Tính cách của Tú là vậy rất thẳng thắng, thích nói thích ghét nói ghét không quan tâm ai. Luôn nói những lời cậu muốn nói dù có tổng thương người nghe cậu cũng mặc. Sự cao ngạo là con người cậu, bản thân mình chưa bao giờ xấu hổ điều gì nên cậu luôn tự tin sống đối mặt với mọi thứ.

 

Tống bảo nghe xong cũng bất ngờ toát mồ hôi hột. Thì ra đại thúc thích đàn ông nha

 

Tuy anh không có ý kiến gì về đồng giới yêu nhau chỉ là quá bất ngờ khi biết nam nhân có bạn trai lại là thanh niên trẻ này.

 

Bất quá cũng không sao, thấy nam nhân vui là được rồi, từ lâu anh đã xem nam nhân là người nhà. Chuyện người nhà yêu ai không quan trọng cái chính là vui vẻ thôi.

 

Anh gạt đi vẻ ngạt nhiên mà cười vui vẻ hướng hai người nói chuyện bình thường.

 

Đang nói anh lại thấy đám mây u ám nỗi đầy sấm chớt đi tới. Là do anh tưởng tượng hay sẽ thật sẽ có sấm?

 

Nhìn Nghiêm Hạo đi tới anh khẽ nuốc nước miếng.

 

Hướng Khải thấy lạ hắn liền nhìn theo Tống Bảo quay ra sau nhìn.

 

Nếu có máy thời gian như Doremon hắn liền nguyện trở về quá khứ ngăn cảng bản thân quay đầu.

 

Nhưng nha chuyện đời không như mơ, xảy ra rồi thì biết sao giờ.

 

Nghiêm Hạo lạnh lùng đứng trước bàn của họ từ trên cao nhìn xuống vẻ mặt bất ngờ ngơ kia của nam nhân.

 

Môi cậu nhẹ nhàng nhết lên nụ cười đểu lạnh lùng.

 

“Chưa chính thức thôi việc? Ta muốn nghe lời chính thức đây”

 

Thần linh ơi, cứu mạng

 

Nhìn nụ cười kia Tống Bảo và Hướng Khải hét vang trong lòng lời cầu cứu.

avatar
  Subscribe  
Notify of