Loading...

Tổng Tài, Là Hài Tử Của Ta!! Chương 4

0
413


CHƯƠNG 4

 

Bên trong căn phòng nhỏ xập xệ nơi góc phố, bình thường vốn dĩ rất gọn gàng hôm nay mọi thứ như bị hất trên đất vô cùng bừa bãi.

 

Một góc trong căn phòng nhỏ không đèn, không ánh sáng, một người đàn ông gầy gò vùi đầu vào giữa hai đầu gối mình.

 

Nhìn dáng vẻ vô cùng thảm hại. Chỉ mới một ngày mà thế giới hắn cho là tươi đẹp lại bị đảo lộn hoàn toàn. Hôm nay hắn không có tâm trạng đi làm, cả ngày chỉ co ro trong căn phòng tối tăm, tay cứ nắm chặt lấy khung hình – Bức hình chụp hắn cùng người kia cười rất vui, nhưng nay chỉ còn một mình hắn.

 

Tối qua chạy chân không ra đường, Hướng Khải cũng đạp phải một vài thứ khiến hắn chảy máu, nhưng hắn không để ý thậm chí còn không thèm băng bó, cứ mặt nó chảy máu đến khô lại trên lòng bàn chân.

 

Hắn đã suy nghĩ suy nghĩ rất nhiều. Tại sao? Tú lại bỏ rơi hắn? Bên nhau hơn 3 năm chẳng lẽ chỉ vì lí do hắn không tiền, không địa vị mà đơn giản rời bỏ hắn thế sao? Hắn không chấp nhận…

 

Hướng Khải vừa không chấp nhận vừa tự trách bản thân, tự trách rất nhiều, hắn cho là mọi thứ là hắn sai, hắn làm không tốt nên Tú mới giận dữ như vậy. Điều hắn sợ nhất cuối cùng cũng đến, Tú rời đi rồi hắn sẽ như thế nào?

 

Hướng Khải không thể làm gì ngoài tự giam mình, tự vùi mình trong mớ suy nghĩ đầy bế tắc như vậy.

 

Nếu là người khác, chắc chắn họ sẽ tức giận, sẽ không tha thứ cho Tú bởi hành động của Tú chính là phản bội, không còn lời bao biện nào có thể bào chữa cho hành vi đó cả. Nhưng với Hướng Khải, hắn sẽ lập tức tự gom hết mọi lỗi lầm lên đầu mình, Hướng Khải sẽ không ngừng tự trách bản thân, không ngừng oán giận, chứ hắn không hề nghĩ là do lỗi của Tú hay Tú phản bội hắn cả.

 

Con người khi lâm vào bế tắc cần có một ai đó giãi bày hay tâm sự. Mỗi người chúng ta luôn cần có một người bạn cùng bên cạnh khi khó khăn như vậy cuộc sống mới không vất vả.

 

Nhưng đối với một người lớn lên phải tự kiếm tiền nuôi gia đình, ngày ngày phải xem sắc mặt của người khác để sống, để giữ việc làm như hắn thì việc kết bạn là điều khó khăn. Bạn bè đối với hắn dường như quá đỗi xa xỉ.

 

Hắn luôn chỉ có một mình, luôn cô đơn như vậy và luôn sống như một cái bóng tối tăm trong thế giới này. Khi có Ngọc Tú bên cạnh, cuộc đời đen tối của hắn mới có chút hương vị ánh sáng.

 

Thay đổi đến nỗi hắn không thể tưởng tượng hắn sẽ như thế nào nếu không có Tú.

 

Tú mang cho hắn rất nhiều cái đầu tiên, cho hắn biết yêu biết hạnh phúc, Tú là người duy nhất coi trọng hắn, chấp nhận bên cạnh hắn. Nhưng bây giờ mọi thứ lại đổ vỡ, Hướng Khải một lần nữa lại rơi vào trạng thái tự trách và cô đơn vô tận.

 

Vừa nãy, hắn lấy tất cả dũng khí gọi điện cho Tú nhưng cái hắn nhận được là tiếng rên rỉ đứt đoạn của Tú. Tiếng rên của khoái lạc và Tú đã gọi tên một người đàn ông khác khi chìm đắm trong cao trào, nghe tới đó, hắn hoàn toàn hiểu rõ chuyện gì đang diễn ra, theo phản xạ liền giơ tay đập bể chiếc điện thoại

 

Nhìn điện thoại vỡ tan, nước mắt hắn bất giác trào ra và trong đầu cứ văng vẳng âm thanh đầy thỏa mãn của Tú.

 

Khi bên hắn, Tú không nhiệt tình như thế, cũng không lớn tiếng rên rỉ như thế. Âm thanh đó đậm mùi tình dục và Hướng Khải biết, Tú hạnh phúc hơn khi không ở bên hắn.

 

Hết rồi, tất cả đã hết rồi. Tú đã thực sự bỏ rơi hắn.

 

Hướng Khải lại chôn sâu đầu mình vào giữa hai đầu gối và chậm rãi rơi nước mắt.

 

Đã hai ngày hắn đã không đi làm.

Hai ngày quanh quẩn trong căn phòng nhỏ tăm tối, hắn cũng không tắm hai ngày rồi.

Tâm trạng của hắn bây giờ không khá hơn tý nào, điện thoại bể, hắn không thể xin nghỉ được nữa, mà giờ phút này hắn cũng không muốn xin phép nữa, hắn cũng biết sẽ bị đuổi nhưng không sao! Vì bây giờ, hắn vất vả là vì ai chứ? Hắn mệt mỏi rồi.

Giữa trưa thì ngoài cửa có tiếng gõ cửa.

Hướng Khải vốn không muốn mở, định để họ gõ một tý. Có lẽ thấy không ai ra mở thì họ sẽ đi thôi.

 

Có điều là hắn đã lầm, cái người kia gõ cửa rất dai, người đó gõ đến liên hồi như muốn phá tán cái cửa yếu ớt nhà hắn. Thế nên, Hướng Khải mới lê thân ra mở cửa.

 

“Tôi biết ông chú có trong nhà mà” Người thanh niên cười

 

Cậu ta lách người qua Hướng Khải và tiến vào phòng rất tự nhiên như nhà mình.

 

“Sao điện thoại không gọi cho chú được vậy? Mấy ngày không thấy ông chú đi làm tổ trưởng cũng lo lắm” (tổ trưởng là người quản lý bảo vệ ở công ty nơi Hướng Khải làm việc)

 

“Tôi….không được khỏe”

 

Hướng Khải có hơi ngạc nhiên vì hành động của cậu thanh niên, nhưng hắn cũng không nói gì chỉ trả lời cho qua rồi lấy nước cho cậu ta.

“Chú yên tâm đi, hai ngày nay tổ trưởng cho người khác bổ sung ca của chú rồi! Nhưng mà ngày mai nhất định phải đi làm đó! không thôi ông ta gạch tên phăng tên ông chú luôn” Cậu ta vừa nói vừa mở cái cặp lồng đựng cơm và đồ ăn sắp xếp từng thứ trên bàn.

 

“Tống Bảo à!! Cảm ơn” Tuy không hiểu sao cậu thanh niên này đến nhà hắn và nói chuyện như hai người thân nhau lắm vậy, nhưng hắn vẫn phải cảm ơn cậu ta.

“Không có gì không có gì, chú ăn đi! tôi mang cho chú đó” Tống Bảo xua tay tỏ vẻ không có gì.

 

Thành thật mà nói quan hệ giữa cậu và hắn không thân đến mức như vầy, thậm chí còn chả bao giờ nói chuyện với nhau được mấy câu nữa là.

Tống Bảo là sinh viên mới ra trường, không biết gì cả, giờ chỉ mới xin được công việc là tài xế riêng của giám đốc thôi. Cậu chỉ việc chở giám đốc đến nơi cần tới là xong, cậu là người hòa đồng, chỉ mới một tháng mà quen hết với mấy người bảo an trong đó có Hướng Khải.

 

Ấn tượng của Hướng Khải đối với cậu – ông chú là một người ít nói, trầm tính và nghe những bảo an khác nói nhỏ rằng hắn rất khó gần và khuyên bảo cậu ít tiếp xúc với hắn thì hơn. Nhưng Tống Bảo lại không để ý tới điều đó và vẫn tiếp xúc với Hướng Khải.

 

Một lần cậu rất đau bụng không có thuốc thì chính Hướng Khải đã quan tâm và mua thuốc cho cậu. Sau đó hắn cũng không đòi tiền thuốc chỉ vỗ vai cậu mà bảo “mau khỏe nha” rồi đi làm việc.

Chuyện đó đã khiến Tống Bảo cảm động, sau đó cậu lại phát hiện thật ra đại thúc không khó gần chỉ là đại thúc nhát gan mà thôi. Từ đó cậu muốn thân với đại thúc này hơn.

*******
Còn nữa………….~~~~

 

avatar
  Subscribe  
Notify of