Loading...

Tổng Tài Là Hài Tử Của Ta!!! Chương 37 + 38 + 39

0
314


CHƯƠNG. 37

 

Kể từ sau đêm đó nam nhân không hề xuất hiện ở nhà một lần nào.

 

Nghiêm Hạo tuy cũng vài ngày không về, cậu xem nhà mình kể từ ngày đó bẩn không ít nên đã ra khách sạn.

 

Nhưng ở khách sạn lại không thoải mái như ở nhà, cậu đành phải trở về. Dù gì đây là nhà cậu cậu là chủ nhân còn sợ cái gì nữa?

 

Lúc về cậu đã xác định nam nhân kia cũng vài ngày không về.

 

Nam nhân bình thường làm việc tương đối kĩ càng ngăn nắp. Luôn lau chùi đồ vật một lược mỗi ngày, đồ dơ không bao giờ xuất hiện trước mặt cậu.

 

Hơn nữa khi cậu về đồ ăn luôn được bày sẵn, lúc nào cũng nghe tiếng máy hút bụi hay âm thanh chiên xào trong bếp.

 

Thế nhưng hôm nay lại im lặng không tiếng động, căn nhà vẫn thế như thiếu gì đó. Quan trọng bộ đồ đêm đó cậu ở cùng nam nhân bị vức trước cửa nhà tắm vẫn còn nguyên trạng, nguyên vị trí.

 

Hừ

 

Giỏi rồi, đã biết tự động đi.

 

Cậu mạnh tay kéo cà vạt ra khỏi cổ thẩy lên gường, quần và áo vét cũng bị vứt vươn vãi từ quảng đường từng gường đến nhà tắm.

 

Tắm táp xong xuông cậu định làm việc một chút nhưng khi vừa ngồi vào bàn thì mày nhíu mặt nhăn không hứng thú làm nữa.

 

Đi xuống lầu

 

Vẻ mặt hờ hững lạnh lùnh như trước đến giờ nhưng đôi chân lại nặng nề khó hiểu.

 

Từng bước từng bước như muốn nện bể cầu thang làm bằng cẩm thạch.

 

Đi vào trong bếp lấy phin xây cà phê, cậu mạnh tay đến cái tay quay xay cà phê muốn gãy.

 

Cậu thích uống cà phê nguyên chất nhưng trước giờ lại rất ít đụng vào đều là có người làm dùm.

 

Nay lại từ làm, tự làm các giai đoạn để có ly cà phê thơm ngon.

 

Nhưng người đời nói trong lòng giận dữ thì làm gì cũng không xong.

 

Và cậu đang trong trạng thái đó, quy trình để có thức uống đắng đen kia cũng không khó khăn gì nhưng nay cậu không có tâm trạng.

 

Từ khi về nhà đến giờ làm gì cũng không xong, làm rồi lại bỏ dỡ không làm nữa.

 

Chỉ là một loại giận dữ cứ âm ỷ trong lòng, chính cậu không biết tại sao lại giận.

 

Có lẻ do áp lực công việc mấy ngày nay nhiều, không có chổ phát tiết.

 

Nghĩ đến đó cậu đi lên lầu thay quần áo đi ra ngoài.

 

Đi đâu hả?

 

Đơn nhiên là đi phát tiết rồi.

 

Cậu lái xe đi đến quán bar vẫn hay thường đến.

 

Vừa vào nhân viên cũng nhận ra là Nghiêm tổng nổi tiếng. Người thanh niên vừa trẻ đã là tổng tài một công ty lớn. Là mơ ước bao cô gái và chàng trai.

 

Bartender nhanh nhẹn pha cho cậu một ly rượu, đồng thời trò chuyện vài câu.

 

Thì ra Lãnh ca cũng đã đến giải sầu, bartender cứ tưởng hai người hẹn nhau. Ai cũng biết hai người là bạn bè một người phong trần một người lạnh lùng. Nhưng khi cần phát tiết thì cũng cần gái hay trai thôi, hai thiếu gia đa số sử dụng nhưng cô gái xin tươi thôi.

 

Tuy chưa từng thấy Nghiêm Hạo ôm ai hay chủ ý ai nhưng khi ai được chọn thì cậu ta đều mang đến khách sạn cấp, xong chuyện cũng thưởng đầy đủ nên đa số ai cũng muốn vào tay của cậu.

 

Chỉ là chưa có ai tốt số được cậu chạm vào hay nhìn đến lần hai…..trừ một người.

 

Chuyện gì cũng có ngoại lệ chỉ là họ không nghĩ đẽn thôi.

 

“Zô….Nghiêm tổng tài” u Dương Lãng thấy cậu bước vào phòng riêng đang đặt của mình. Một tay cầm ly rượu giơ lên chào Nghiêm Hạo, tay kia không quên ôm vài cô gái vào lòng nghiêng nghiêng ngã ngã vui chơi.

 

CHƯƠNG. 38

 

Mấy cô gái thấy Nghiêm tổng nổi tiếng liền biết điều dứng dậy nhường chổ cho cậu.

 

Không quên cố mang vẻ mặt tống nhất, khoe ra thân hình nóng bỏng mong câu dẫn được tản băng lớn.

 

“Hôm nay có thời gian rãnh đến vui chơi àh?”
u Dương Lãng đưa ly rượu cho cậu hỏi.

 

“Ừ, có gì vui để chơi không”

 

“Ôi cha, Nghiêm tổng thật có nhã hứng, sao thế? Tạp dề rùa con đâu rồi?” người cậu nói là Hướng Khải, lần trước cậu đến đều thấy Hướng Khải mặt tạp dề hình rùa con làm việc nhà

 

Nếu là bình thường thì Nghiêm Hạo sẽ không biết u Dương Lãng nói cái gì nhưng hôm nay lại đặt biệt, vừa nghe tập dề rùa con liền nghĩ đến nam nhân kia ngay.

 

Quỷ ám rồi.

 

Nhưng cậu vẫn bình tĩnh giấu đi thất thố của mình.

 

“Thì sao? Chẳng qua là người giúp việc”

 

“Không lẽ đuổi người ta rồi nha?”

 

“Lãnh ca, mấy anh dang nói ai vậy?” một cô gái ngã ngớn hỏi

 

“Không ai nha, chỉ là người giúp việc của Nghiêm tổng thôi nha hahaha”

 

“Nghiêm tổng, có cần người giúp việc mới không? Em biết “ quét dọn” lắm đó nha” một cô gái khác không biết sợ nhào vào cậu.

 

Chưa kịp nhận được câu trả lời thì đã bị ánh mắt băng lãng của cậu nhấn chìm.

 

Mấy cô gái khác thầm khinh bỉ.

 

“Hây, cứ tưởng cậu có một ngoại lệ xem ra là tôi lầm, với tuổi hắn ta làm MB có chút không xứng, nhưng xem ra nếu muốn sớm có tiền trị bệnh thì đành tìm công việc khác thôi”

 

“Ý cậu là gì?”

 

“Hả? Ý nào?”

 

“Ai bệnh?”

 

“À nha, cậu không biết à? Lần trước ở nhà cậu lú tên Minh Ngạo lôi tôi đi đã quơ cái áo khoác của hắn bên trong có tờ giấy của bệnh viện là giấy kháp kết quả, hình như cha hắn bị bệnh xem chừng là nặng lắm. Nói nha lúc đó sao tên Minh Ngạo kia lại lấy nhầm đồi được nha? Từ trước không gì qua mắt hắn được mà. Hừ hắn lại dùng cái áo gói tôi như bánh chưng…..”

 

u Dương Lãng vẫn tính tục nói nhưng cậu quên mấy người bạn thân của mình vốn dĩ đã không còn nghe cậu nói gì nữa.

 

Thật ra Nghiêm Hạo có nghe nhưng đến đoạn cha nam nhân kia bệnh nặng cậu liền không nghe khúc sau.

 

Nghiêm Hạo nhíu chăc mày suy nghĩ. Rồi đứng dậy

 

“Này, này đi đâu vậy? Không phải đang chơi sao?”

 

Bao nhiêu hứng chí không hiểu sao liền tiêu tan, cậu lái xe về nhà.

 

Không quên gọi điện thoại sai người xác minh xhuyện u Dương Lãng đã nói.

 

Và cũng không biết đã nhấn nút gọi nam nhân từ lúc nào.

 

Lúc đầu có đổ chuông nhưng không ai bắt máy.

 

Nghiêm Hạo lại tiếp tục nhấn nút gọi lại, lần này không hề có tiếng chuông mà chỉ có giọng nói

 

“Số điện thoại quý khách gọi hiện không liên lạc được, mong quý khách vui lòng gọi sau……”

 

Đáng giận

 

Giỏi lắm dám tắt máy.

 

 

CHƯƠNG. 39

 

Cùng lúc đang ở căn hộ của Ngọc Tú.

 

Khi lo tiền cho cha mình, Hướng Khải đã bán hết tất cả những gì mình có thể kể cả căn phòng nhỏ của mình.

 

Hắn trở thành kẻ không nhà, thật ra mấy tháng gần đây hắn ở trong nhà con trai mình nhưng sau sự việc kia không lẽ hắn còn trở về.

 

Gọi người kia là con trai hắn còn không dám kể cả trong suy nghĩ cũng không nốt.

 

Người kia là ác quỷ nha.

 

Ở cùng nhau mấy tháng hắn cũng hiểu con người Nghiêm Hạo phần nào. Đôi khi cậu cần sự chăm sóc của người khác rất nhiều.

 

Hắn chưa từng thấy gia đình cậu đến thăm trừ bà Mộc ra, dù hằng ngày trên báo đài không ngừng đưa tin về gia đình họ.

 

Nhưng những việc hắn làm khiến Nghiêm Hạo chán ghét như vậy suy cho cùng người đáng trách nhất là hắn mới đúng.

 

Ngọc Tú thấy Hướng Khải cứ ngây ngẫn ra đó nên lôi kéo hắn ở lại nhà mình.

 

Ban đầu hắn không chịu nhất quyết không ở, Tú phải bày vài bộ mặt mới ép hắn ở lại được.

 

Cho nên mấy ngày này hắn đều ở với Tú.

 

Lúc này Hướng Khải đang nấu bữa ăn đêm cho Ngọc Tú.

 

Hắn vui vẻ nấu cho người mình mong nhớ bao nay giờ lại gặp lại hơn nữa lại ở cùng nhau.

 

Tuy hai người không ai nói gì nhưng có vẻ hai người sẽ quay lại bên nhau nhưng trước kia.

 

Hắn vốn không tính toán chuyện cũ, qua rồi thì thôi quan trọng là hiện tại vui vẻ là được.

 

Đang bày cơm ra bàn thì hắn có điện thoại.

 

Nhìn màng nhìn điện thoại hiện tên ai kia thì bao nhiêu vui vẻ tan biến hết.

 

Người gọi là Nghiêm Hạo!

 

Cầm điện thoại trong tay mà tim rung bần bật.

 

Bao ngày qua không về nhà giờ ai kia gọi đến bỗng có cảm giác như hắn đang trốn nhà chồng vậy.

 

Không không, nghĩ gì vậy chứ

 

Chưa bao giờ cậu gọi cho hắn lần này sao lại gọi? Cảm giác có chuyện không tốt.

 

Không sao một lúc không ai bắt máy thì cậu ấy sẽ bỏ cuộc thôi.

 

Sau đó im bặt.

 

Cầm điện thoại khẽ thở ra nhẹ nhỏm

 

Rồi lại rung thêm một cú nữa, lần này làm hắn hoảng sợ trong phút chốc hắn đã bấm nút dừng nghe.

 

Sợ sẽ lại tới nên hắn triệt để tháo pin khỏi điện thoại.

 

Cảm giác như con mèo ăn vụn sợ bắt gặp vậy đó.

 

Kì lạ.

 

Mai phải tìm việc làm rồi mau chóng kiếm tiền trả cậu ấy thôi.

 

Và hắn hoàn toàn hiểu sai lý do Nghiêm Hạo gọi mình.

 

Nếu ác ma kia biết được có hay không bóp chết cổ hắn hay dè hắn xuống bàn “làm” đến không kịp thở không a?

avatar
  Subscribe  
Notify of