Loading...

Tổng Tài Là Hài Tử Của Ta!!! Chương 34 + 35 + 36

0
269


CHƯƠNG. 34

 

 

Sau khi có số tiền Hướng Khải lập tức đi vào bệnh viện đăng kí cho cha hắn làm phẫu thuật ngau.

 

Dù số tiền hắn hiện có chỉ là một phần nhỏ nhưng hắn đã thoả thuận được với biện viện, nên trước mắt hắn trả một nữa, nữa còn lại hắn sẽ nhanh chóng thanh toán.

 

Điều quan trọng là cha hắn cần được phẫu thuật ngay.

 

Chỉ tiết……

 

Hắn vất vã lo nghĩ thế nào thì cũng không kịp nữa.

 

Khi vừa chạy vào, Hướng Khải đã nghe tin cha hắn đã qua đời…..

 

Đêm qua ông khó thở nhưng đã không gọi y tá.

 

Lúc đó ông nhớ cảnh mình đã là gánh nặng của con trai bao năm qua.

 

Phẫu thuật thì sao? Ông cũng già rồi

 

Thời gian của ông đã cạn không nên lãng phí thêm gì từ con trai vất vã của mình.

 

Và ông quyết định tự mình rút ống thở, rời khỏi thế gian.

 

Hướng Khải nghe bác sĩ nói nguyên nhân cái chết của cha mình mà cảm người chết lặng.

 

Hắn vô thần ngồi trên ghế không chút cảm xúc

 

Một giọt nước mắt cũng không rơi ra

 

Chuyện đến quá nhanh.

 

Mẹ của hắn nghe tin đi đến, nhìn chồng bệnh tật cuối cùng cũng chết làm bà thấy như trút được gánh nặng.

 

Đừng trách bà vô tình, cho dù ông ta mỗ thành công thì sao? cũng đã vào độ tuổi nghỉ hưu, ai sẽ nhận ông ta làm việc?

 

Rồi bà lại phải nuôi thêm một miệng ăn sao?

 

Ích ra khi ông chồng chết rồi vẫn còn tiền phẫu thuật chưa kịp đóng.

 

Nếu mang đi đầu tư chắc chắn sẽ giào to.

 

Bà đứng ở phòng bệnh không nhìn con trai khốn khổ của mình như thế nào mà đang khẽ cười vẽ lại viễn cảnh bản thân sẽ giàu sang lần nữa.

 

Còn Hướng Khải hắn không suy nghĩ được gì nữa.

 

Có lẽ là nhẹ nhỏng có thể là thống khổ

 

Hắn không biết nữa

 

Chỉ thấy nếu mình nhanh hơn đem tiền đến chuyện này sẽ không xảy ra.

 

Lẽ ra đêm qua sau khi Nghiêm Hạo đưa tiền hắn nên lập tức đi ngay.

 

Rất nhiều lẽ ra, nếu như ở trong đầu hắn.

 

Nhưng sự thật vẫn là sự thật

 

Hắn không chịu được nữa, cảm thấy thế giới xung quanh tan rã đổi màu đen tối quấn lấy hắn.

 

Yếu đuối đến không đứng vững, mong mỏi ai đó bên cạnh lúc này….

 

Hắn muốn nhìn mặt cậu, chỉ một lần.

 

Hướng Khải run rẩy lấy điện thoại nhất nút gọi

 

“……Ngọc Tú,……anh….cha anh qua đời rồi…..anh. .không….biết”

 

CHƯƠNG. 35

 

Tú giận dữ nắm chặt tay trên bàn, vẻ mặt xinh đẹp nhăn nhó khó chịu đến cực điểm.

 

Thức ăn sáng ngon lành trước mặt đã nguội lạnh vẫn chưa được đụng vào. Sự chú ý của cậu là vào chiếc điện thoại kế bên

 

Từ hai đêm qua cậu và người yêu cãi nhau. Hoàn toàn là lỗi của anh ta.

 

Nhưng người kiêu ngạo như cậu tối qua rõ ràng đã xuống nước giải hoà vậy mà anh ta lại bỏ đi đến ra ngoài, đến một cú điện thoại cũng không gọi về.

 

Cậu cảm thấy mình bị xúc phạm.

 

Chưa bao giờ cậu trong tình trạng chờ ai đó như vầy.

 

Tuy cậu là MB nhưng trong nghề mấy ai được như cậu. Tính tình cậu luôn kiêu ngạo nhưng lại rất biết cách chiều đàn ông nên trước đến nay toàn người ta cung phụng mình

 

Chưa chịu ủy ức gì lớn như hôm nay.

 

Rõ ràng anh ta có người mới nên mới kiếm cớ học hằn như thế.

 

Cậu hiểu rõ ở vị trí của mình thì chuyện này sớm muộn cũng đến MB cũng là đồ chơi cho ai có tiền thôi.

 

Đạo lý cái cũ đã chán sao phải phí tiền chơi đùa này từ khi cậu vào nghề đã hiểu.

 

Thật ra không hề có thứ gọi là tình yêu hay yêu thương gì cả.

 

Chỉ là quan hệ cộng sinh dơ bẩn mà thôi một kẻ có máu một kẻ hút máu mà thôi.

 

Thế nhưng hôm nay lại rơi vào trạng thái hoàn toàn khác.

 

Kẻ kiêu ngạo đi xin lỗi vì người người yêu mình có người mới, níu kéo đến thế giờ lại trắng tay

 

Cậu cảm thấy không cam lòng, chính mình chẳng lẽ hết giá trị sớm như vậy?

 

Bị bỏ rơi, cảm giác mất má là như vậy sao?

 

Chẳng lẽ MB không thực có tình yêu?

 

Có chứ, cậu từng có người yêu thương mình.

 

Nam nhân ngốc nghếch kia luôn là người chờ cậu. Sẽ hỏi thăm sức khoẻ cậu, sẽ chìu chuộn chăm lo sinh hoạt cá nhân của cậu.

 

Luôn mong muốn cậu vui vẻ, bản thân chịu khổ không sao chỉ cần lo cho người yêu sung sướng thì trâu bò hắn cũng làm. Luôn ôn nhu xin lỗi mỗi khi cậu giận dỗi dù rằng bản thân không có lỗi.

 

Chỉ duy độc nam nhân kia.

 

Rất nhiều chuyện xưa được gợi lên, làm cậu bất giác mỉm cười nhẹ.

 

Ngay lúc đó điện thoại kế bên vang lên.

 

Tiếng chuông kéo Tú trở về hiện tại, hiện tại khốn khổ cậu đang gặp phải.

 

Cậu nghĩ là anh ta cuối cùng cũng gọi về lập tức không nhìn gì mà bắt máy.

 

Cậu đã mở miệng sẵn sàng mắng anh ta nhưng bên kia không phải kẻ vô lương tâm kia

 

“……Ngọc Tú,……anh….cha anh qua đời rồi…..anh. .không….biết

 

Là Hướng Khải

 

Người gọi cậu là Hướng Khải

 

Chỉ nói qua điện thoại cậu đã có thể hình dung vẻ mặc thống khổ của hắn lúc này.

 

Cậu biết cha của hắn bệnh nặng nằm viện lại không ai chăm sóc. Vợ thì chỉ lo cờ bạc. Họ hàng thì không ai giúp đỡ, ai cũng quay lưng khi họ phá sản.

 

Tất cả dồn lên vai nam nhân.

 

Lúc trước nam nhân làm hai, ba công việc vì họ phải chăm lo cho cha mẹ và cả cậu nữa.

 

Một xu nam nhân cũng không để cho mình cho nên bản thân cứ ốm như vậy, hốc hác như vậy nhưng không một lời oán trách.

 

Nếu ví nam nhân là một bịch máu to cũng không sai vì ba người họ là ba con đĩa to cứ hút máu không buông.

 

Thời đại này, xem tiền là tất cả thì với một số người chắc hẳn đã sớm tìm cách kéo mấy con đĩa hút máu ra rồi.

 

Tin cha hắn chết theo cách nào đó là một tin vui đi?

 

Nhưng nam nhân không phải hạng người đó.

 

Hắn không nghĩ như vậy!

 

Giọng nói run rẩy đầy bi quan kia hẳn là bây giờ hắn đang tự trách bản thân mình đi?

 

Tự mình nhận lấy toàn trách nhiệm, yếu đuối đến ngu xuẩn, cũng rất cô đơn.

 

Lần đầu tiên cậu có ý nghĩ phải bảo vệ cái gì đó.

 

Là thoáng qua thôi nhưng lúc đó cậu thật đã nghĩ vậy.

 

Sau đó cậu mặc kệ mọi thứ, quẳng tên bắt cá kia ra sau đầu lập tức đi tìm nam nhân.

 

CHƯƠNG. 36

 

 

“Hướng Khải” Ngọc Tú vội vã chạy vào chổ Hướng Khải đang ngồi.

 

Nghe tiếng nam nhân đã không kiềm được cảm xúc, hắn liền ôm lấy cậu.

 

“Được rồi, không sao rồi”

 

Nhìn vẻ mặt thống khổ của hắn làm cậu cũng khó chịu. Tiếc nuối lẽ ra phải bên cạnh hắn sớm một chút.

 

“Xin lỗi đã làm phiền….”

 

“Nếu thấy phiền vậy đừng trưng gương mặt này ra, được rồi tôi bên sẽ bên cạnh anh mà”

 

“Cảm ơn em”

 

Nghe được lời kia hắn lại thấy ấm áp không thôi, nước mắt không kìm được rơi xuống.

 

Bà mẹ kế bên dòm đến cảnh ôm ấp của hai người chướng mắt không thôi.

 

Từ đầu bà không ưa gì Tú, mấy lần bà đến tìm Hướng Khải lấy tiền đều bà tên khốn này kiếm cớ đuổi bà đi làm hại bà vài lần.

 

Nhìn thấy cậu đến mắt đều ngứa tay chân không chịu yên. Cả lần này nữa, bà sắp lấy được tiền lại phá đám.

 

Một bên dỗ nam nhân một bên nhìn thấy mẹ hắn cậu liền tức giận.

 

“Ngươi đã đưa gì cho bà ta chưa?”

 

“Hả, ý em là gì?”

 

“Không được đưa tiền cho bà ta”

 

“Này, mày nghĩ mày là ai? Nó là con trai tao đưa tiền cho tao là đơn nhiên, một đỹ đực thì nó gì hay ho”

 

“Ý ra vẫn có nhà cao cửa rộng ngày ba bữa, chỉ cần nằm cũng có người mang tiền, bà thì sao đi làm đỹ còn sợ người ta đánh chưa đã”

 

“Mày….”

 

Thấy hai người định đánh nhau Hướng Khải lập tức ngăn lại.

 

“Đây là bệnh viện đừng cải nhau”

 

“Mày sao cứ bênh nó, mẹ mày thì sao thằng con bất hiếu” bà đánh hắn thay chổ Tú

 

“Mẹ,……cha vừa mất sao mẹ……, tiền con có còn phải lo hậu sự còn phải trả nợ,…..mẹ cứ như vậy là sao?”. Hắn để bà ấy đánh vài cái trên lưng không né

 

“Hậu sự cái gì không phải chôn là xong sao? Đã chết mày lo cái gì nữa, tao nha tao còn sống nhăn răng mày không lo cho tao sao? Hay rồi mày có tiền thì mày ngon hả? Mày có còn coi bà mẹ mày ra gì không?”

 

Nghe con trai trả treo bà không ngừng la hét chửi bới gào thét, vài y tá thấy bà hung dữ quá không dám đến gần, vài bệnh nhân muốn đi qua đành lặng lẽ vòng chổ khác.

 

“Đủ rồi, mẹ im đi” Hướng Khải hét lên

 

“Mẹ không thấy xấu hổ hay sao? Cả ngày chỉ lo đánh bài cờ bạc có tiền thì vui vẻ không tiền liền mắng người. Chưa nói đến số nợ mẹ mang tới vậy bà còn lớn giọng”

 

“Mày…..mày…..phản rồi….phản” bà run run mở to đôi mắt không tin được nhìn con trai mình.

 

Đứa con chỉ biết im lặng mỗi khi nghe bà mắng, mắng xong nó sẽ lấy ra một số tiền đưa bà.

 

Nhưng hôm nay lại dám lớn tiến lại vớ bà, quả thật phản rồi.

 

“Chồng mình chết mà mẹ lại nói ra lời cay độc ích kỹ thế có còn là người không? Có tiền…..có tiền hay lắm sao? Mẹ có biết số tiền đó từ đâu có không? Tiền không phải từ trời rơi xuống, có nó con trai mẹ phải là những gì mẹ có biết không?”

 

Kể cả không biết xấu hổ leo lên gường đàn ông, đòi tiền ân ái của của chính con trai mình.

 

Nhưng có ai hiểu?

 

Hôm nay là ngày thống khổ nhất đối với hắn. Người cha đã mất, người mẹ bê tha bao nhiêu khó khăn ủy ức đều đầy đến cổ.

 

Có tiền trong tay cùng số nợ nầy của mẹ như cái dây thòng lọng siết cổ hắn đến tắt thở.

 

Là người chịu bao nhiêu áp lực thì có hiền lành im lặng đến mấy cũng có lúc bùng nổ.

 

Đàn ông nổi giận chịu gì cũng dám nói

 

“Mẹ về đi, chuyện hậu sự của cha con lo, con sẽ liên lạc sau”

 

“Mày đang đuổi tao?”

 

“Phải, mẹ còn không tự đi hay chờ bảo vệ bệnh viện lôi ra ngoài?”

 

Bà giận dữ nhìn con trai phản phé của mình hừ lạnh bước đi, bà không quên liếc Ngọc Tú phía sau nam nhân.

 

Mẹ đi rồi Hướng Khải vất vả ngồi bịch xuống ghế tay ôm lấy đầu.

 

Ngọc tú ngồi kế bên không ngừng vỗ vai nam nhân, đen đầu hắn dựa vào cậu.

 

Hắn đưa hai tay che đi mặt, không ngừng rơi nước mắt trong im lặng.

 

Mong sao ngày hôm nay mau chóng đi qua.

avatar
  Subscribe  
Notify of