Loading...

Tổng Tài Là Hài Tử Của Ta!!! Chương 32 + Chương 33

0
275


CHƯƠNG. 32

 

Một chiếc xe màu trắng sang trọng đi vào một nhà năm sao.

 

Người bước xuống là một người phụ nữ sang trọng, có phần hồi loè loẹt nhưng bà vẫn giữ thái độ quý phái của mình.

 

Nhân viên thì chỉ chú tâm phục vụ, mời bà xuống xe.

 

Người quả lý ra tận cổng kính cẩn ríu rít chào mừng bà ta.

 

Thấy mất nhân viên khúm núm nhìn sắt mặt của mình bà cười khinh thầm trong lòng, và hưởng thụ cảm giác được phục vụ này.

 

Không ai khác hơn đây là vợ chính thức của nhà họ Nghiêm. Phu nhân Bảo Ngạn.

 

Bà theo chỉ dẫn của nhân viên vào một phòng ăn dành cho VIP.

 

Phòng lớn trang trí theo phong cách châu âu thế kỷ xưa. Bên trên là chùm đèn lớn, bên dưới là bàn hình chữ nhật dành cho mười người, đã được set up ngay ngắn.

 

Phía bên ngoài là mặt kính lớn có thể nhìn ra ngoài phong cảnh bên ngoài.

 

Bà vừa bước vào đã thấy cậu con trai cưng của mình đang đứng bên cửa kính một tay đút túi quần, một tay cầm ly rượu nhấm nháp nhìn ra cảnh vật buổi tối hoa lệ bên ngoài.

 

“Cục cưng của mẹ” bà Bảo Ngạn bước nhanh đến chổ con trai mình.

 

“mẹ” anh cười với bà “dọn món” sau đó quay ra nói với nhân viên.

 

“Ngồi ngồi, cục cưng làm có mệt không? Thằng con hoang kia có ức hiếp con không? Nói mẹ biết mẹ sẽ làm chủ cho con”

 

“Mẹ, không cần lo, vẫn rất tốt, cậu ta vẫn là một tổng tài tốt”

 

“Hừ, sao tốt bằng cục cưng của mẹ, hợp đồng kia là con dành được trước khiến cha rất hài lòng, con cức tiếp tục hạ bệ nó cho mẹ”

 

“Được, được con trai hiểu rồi, mẹ mau ăn đi, con đã dặn đầu bếp mang món ngon cho mẹ”

 

Hai mẹ con vẫn vui vẻ ăn cơm. Sau đó Nghiêm Tuấn đi ra ngoài, anh bước qua sảnh

 

Lúc này ở quầy lễ tân, có một thanh niên anh tuấn, khí chất hơn người. Từ trên xuống dưới là đồ hiệu sang trọng, bộ vét mắc tiền được làm riêng biệt.

 

Anh mang một vẻ khác người, thu hút ánh nhìn dù là trong đám đông.

 

Nghiêm Tuấn nhận ra anh ta liền đi tới.

 

“Chủ tịch Triết?” anh lịch sự gọi

 

“…..à, chào anh”

 

“Thật trùng hợp chúng ta lại gặp nhau”

 

“Phải” người kia cười lịch sự lại

 

“Anh đến đặt bàn sao? Thật xin lỗi hôm nay chổ chúng tôi đã kín bàn”

 

“Vậy à, thật tiếc”

 

“Không biết anh đi mấy người? Chúng tôi còn một phòng VIP”

 

“Chỉ hai người thôi, vừa may tôi cần một phòng riêng” anh cười khó hiểu, như đang âm mưu gì đó

 

“Tôi sẽ sắp xếp” Nghiêm Tuấn thân thiện mời đường.

 

Người thanh niên, đi đến hàng ghế chờ bắt một người đang ngồi đợi theo.

 

Một đại thúc, ăn mặc đơn giản có phần quê mùa, vừa nhìn đã biết hắn chỉ là người bình thường nhưng lại được một thanh niên có chức quyền lôi kéo.

 

Ba người đi vào thang náy, Nghiêm Tuấn đứng cạnh hộp số bấm thang máy còn hai người kia đứng một góc.

 

Vị đại thúc có vẻ lo sợ, nét hoang man hiện rõ trên mặt hắn.

 

“Chúng ta đi đâu vậy?” hắn khẽ hỏi thanh niên

 

“Đi ăn, đại thúc ngươi lại suy nghĩ gì?” người thanh niên quay qua nhếch mép bỡn cợt.

 

“Ta chẵng nghĩ gì cả” hắn khẽ nhíu mày quay đầu không nhìn thanh niên

 

Cậu ta âm thầm đưa tay vòng qua eo hắn nhẹ nhàng ép hắn gần mình.

 

“Ta cho ngươi bữa ăn coi như đã hứa, còn lại phụ thuộc vào ngươi” anh ranh mãnh nhìn đại thúc

 

m thanh của hai người không lớn nhưng trong trong gian kín của thang máy lại vô cùng mờ ám.

 

Nghiêm Tuấn vẫn bình tĩnh xem như chưa nghe gì. Trong đầu âm thầm suy nghĩ.

 

CHƯƠNG. 33

 

Trong văn phòng của Nghiêm Hạo

 

“Này, xem ra anh trai đã thiết lập mối quan hệ với bên Triết thị.” San San

 

“Thì sao?” Nghiêm Hạo vẫn bình tĩnh làm việc

 

“Cậu không lo sao? Nói thật anh ta cũng nhanh quá đi, vừa kí hợp đồng lại tạo được mối quan hệ tốt với đối tác, xem ra anh ta thật đáng gờm”
Cô chóng cằm nhìn cậu

 

“Đây là thời điểm cuối năm, đơn nhiên phải chạy nước rút rồi, hơn nữa công ty cũng được lợi không nhỏ”

 

“Hơiiii cậu vô tư có chủ ý hay không có chủ ý vậy? Khó hiểu.”

 

“Không cần chị hiểu, nếu muốn trốn việc thì cũng đủ rồi đã quá giờ ăn trưa hơn 45 phút rồi”

 

“Hừ, ác ma, câu là ma vương đơn nhiên sẽ không biết cảm giác của nhân viên văn phòng. À mà, này cái tên tài xế kia cứ úp mở hỏi thăm vị đại thúc giúp việc nhà cậu”

 

“……rãnh lắm sao?” cậu ngước lên lạnh lùng nhìn cô

 

“Cậu nói ai nha?” cô khoanh tay

 

“Anh ta, đơn nhiên bao gồm chị”

 

San San giận dữ, nện đôi cao gót của mình ra ngoài, trong miệng lầm bầm vài câu không hay ho.

 

Nghiêm Hạo nhìn người đả rời đi, lạnh lùng cúi xuống tiếp tục làm việc. Đầu bỗng nhiên nhớ lại hôm trước.

 

Chợt cậu giơ tay thẳng tay ném cây bút mực trong tay ra xa, thở một hơi giận dữ.

 

Cứ nhớ lại cảnh lão kia đê tiện đòi tiền thì cậu đã không kìm được tằm tình.

 

Mất cảm giác làm việc, cậu xoay ghế nhìn ra bên ngoài cho giảm bớt cơn tức vô cớ này.

 

Chưa bao giờ, hay ai đó làm cậu mất bình tĩnh như kẻ đê tiện đó. Tâm tình cứ mất kiểm soát khi chuyện liên quan đến hắn.

 

Tột cùng hắn có bộ mặt thật sự là gì đến giờ cậu vẫn không nhìn ra.

 

Ban đầu giữ hắn vì muốn xem rõ hành động của hắn, muốn thấy hắn có âm mưu gì với mẹ của mình không.

 

Nhưng cả quá trình trừ lần mẹ cậu đến ra thì hắn chưa bao giờ lén lút liên lạc hay gặp riêng cả.

 

Sáng thức dậy chuẩn bị bữa trưa, quét dọn sau đó tự trở về nhà hắn, đến tối lại trở lại nấu cơm. Theo lời mẹ cậu hắn có thể ở lại, nhưng cậu chưa bao giờ sắp xếp cho hắn một phòng nào.

 

Hắn cũng không nói gì, đêm đến nằm trên salong vẫn ngon giấc nên cậu càng không quan tâm hắn.

 

Có đôi khi hắn cứ ngơ ngơ ngốc ngốc, chẳng hiểu lo sợ cái gì. Nhiều khi cậu chỉ nhắn nhở vài thứ hắn cứ rối rít nhận sai, ngu ngốc làm người khác không biết hắn làm sao sống đến giờ.

 

Nhưng lạ ở chổ cậu lại muốn khi dễ hắn, không hiểu sao vẻ mặt bối rối ngơ ngốc kia làm cậu muốn cười. Nhiều khi khi dễ hắn đến độ đau lòng, khuôn mặt có tuổi hiện lên sự ủy uất như muốn khóc nhưng vẫn kiên cường nín nhịn.

 

Bị cậu đè ra làm tình vẫn cố gắng tỏ thái độ chết không chịu, mặc dù cơ thể lại khát khao người đến làm cho khóc lã ngất đi mới thôi.

 

Cứ tưởng đó là mặt duy nhất của hắn, suy nghĩ của cậu về hắn có phần cải thiện.

 

Đến đêm hôm trước, từng lời hắn nói cậu vẫn nhớ rõ.

 

Hoá ra tất cả chỉ là diễn, đến cuối cùng mục tiêu của hắn chỉ có tiền.

 

Bây giờ, nhìn hắn chỉ làm cậu ghê tỏm hơn.

 

Tuy cậu nói đuổi hắn đi nhưng cậu biết hạn người đó sẽ không rời đi sớm vậy. Để xem hắn lại làm sao moi tiền cậu.

 

Sẽ dùng cơ thể dơ bẩn đó hay âm mưu đâm sau lưng cậu.

 

Thì ra chẳng có ai đáng tin.

 

Nhưng sao, cậu lại nghĩ muốn nhìn thấy hắn.

 

Chỉ là nhìn hắn dọn cơm cho mình, vậy thôi

 

Nghiêm Hạo ngã lưng ra ghế, ngẩn mặt lên nhắm mắt dưỡng thần.

avatar
  Subscribe  
Notify of