Loading...

Tổng Tài, Là Hài Tử Của Ta!! Chương 3

0
491


 

CHƯƠNG 3

Trên chiếc xe hơi đời mới màu đen.

“Có một đại thúc đang chạy chân không ngoài đường kìa?” Một cô gái đeo kính cận chừng 27 tuổi đang nhìn ra ngoài.

“Bây giờ có nhiều người lớn tuổi hay thích tập thể dục lắm” Người lái xe cũng là một thanh niên trưởng thành chừng 25-26 tuổi.

 

“Ai lại chân không chạy bộ chứ! Với lại nhìn đại thúc ấy không giống đang tập thể dục mà như đang thống khổ vậy! Chạy qua nhanh quá không thấy rõ mặt lắm”.

“Nếu cô làm việc mà cũng chú tâm được như thế thì hay biết mấy nhỉ??” Một giọng nói lạnh lùng cất lên từ sau lưng cô gái.

“Tổng giám đốc à!!! Tôi làm việc cũng rất được đó chứ” Cô quay xuống nở nụ cười nói.

“Vậy sao? Được vậy thì tốt”

Hừ thằng nhóc, mi nhỏ hơn ta mà đám lên mặt sao, chị đây chờ tới lúc nắm được điểm yếu của cưng.

San San tuy trong đầu nguyền rủa người kia nhưng ngoài mặt vẫn nở nụ cười tươi rói.

Nhìn vẻ mặt tươi cười ngọt ngào của bà chị hơn mình 7 tuổi cậu thanh niên biết thừa trong đầu chị ta chẳng nghĩ được thứ gì hay ho. Cậu còn lạ gì mấy trò mèo của chị ta, nếu không phải chị ta là con của chú thì cậu đã đuổi việc từ đời nào rồi.

Chiếc xe đi đến sân bay.

“Còn không mau mở cửa” San San nhìn cậu thanh niên tên Tống Bảo.

“Tôi sao?” cậu nghi hoặc tự chỉ mình.

“Chứ không lẽ là tôi hả???”

“À!!! phải rồi, tôi xin lỗi” Cậu vội vã xuống xe.

“Phòng nhân sự tìm đâu ra tên sinh viên đần này vậy?” Cô lắc đầu.

San San bước xuống xe, trông cô khác hẳn khi ở trên xe. Mái tóc vốn búi cao giờ xõa bung ra, những lọn tóc quăn bồng bền suôn mượt, cùng làn da trắng không tì vết, bỏ đi chiếc kính cận làm làm nổi bật đôi mắt màu nâu quyến rũ.

Cô tuy chỉ mặc áo váy công sở bình thường, nhưng hoàn toàn nổi bật giữa chốn đông người. Nhìn qua áo váy cô thật bình thường nhưng thực chất nó được thiết kế thủ công tại Pháp, số lượng có hạn, nếu không phải một người am hiểu thì khó mà nhìn ra nhãn hiệu.

Theo sau cô là cậu thanh niên lạnh lùng ngồi phía sau xe.

Một thanh niên cực kì phong độ, dáng người cao 1m86 mặc một bộ âu phục đen vô cùng bảnh bao, phô bày khuôn ngực cường tráng khiến người khác thèm nhỏ dãi. Cùng mái tóc nâu đậm được vuốt lên gọn gàng. Khuôn mặt toát vẻ lạnh lùng của người quyền quý, một khí chất của người lãnh đạo. Khí chất khiến người khác không đám đối diện nhìn thẳng, cứ như chỉ vô tình bị ánh mắt sắt bén của cậu liếc trúng thì người đó phải buông vũ khí đầu hàng.
Mỗi động tác của cậu đều thu hút ánh nhìn của tất cả mọi người, chỉ mới vài phút toàn bộ người qua lại đều không thể rời mắt khỏi họ.

Hai người cùng tiến vào sân bay, đi đến khu vực đón người vừa xuống máy bay.

Vừa đến không bao lâu thì một người phụ nữ sang trọng bước ra. San San vui vẻ cầm tấm bảng xin chào vẫy vẫy không ngừng.

Người phụ nữ chạy lại ôm chặt hai người.

“San San, Hạo Hạo ta rất nhớ hai con” bà nựng má hai người đầy thân thiết.

“Dì Mộc à!! con cũng nhớ dì”

“Đi thôi! chắc mẹ mệt rồi” Cậu nắm lấy bàn tay đang véo má mình nhẹ nhàng kéo ra và giữ lấy. Nhìn vẻ ôn nhu lúc này của cậu thật khác biệt so với vẻ mặt lạnh lùng cao ngạo ban nãy. Mà người được hưởng sự ôn nhu độc nhất, này từ trước tới giờ chỉ có mình bà Mộc tức mẹ của Nghiêm Hạo cậu.

“Còn không mau xách hành lý, thật là~” San San.

“Vâng vâng tôi làm đây” Tống Bảo.

Họ lên xe và bắt đầu trò chuyện.

Bà Mộc dịu dàng nâng tay Nghiêm Hạo và nhẹ nhàng nắm nắm chúng.

“Hạo Hạo! về đây làm việc có mệt lắm không con, có quen công việc không?”

Cậu chưa nói San San từ ghế trên quay xuống nhanh nhẹn trả lời.

“Mới làm trong công ty hai tháng thôi mà nổi tiếng lắm dì, còn được mọi người đặt cho biệt danh Nghiêm ác thần nữa đó”

“Thật sao? công ty các con thú vị nhỉ? Hạo Hạo, con với đồng nghiệp chắc thân lắm nhỉ? Tốt rồi mẹ sợ con không quen môi trường mới, giờ thì ổn rồi, đồng nghiệp con còn được đặt biệt danh riêng thân thiết”.

San San câm nín quay đầu lên, môi cô gương nụ cười ngượng ngạo méo mó.

Người mẹ có thể hân hoan vui vẻ khi nghe con mình bị người khác kêu ác ma thì trên trái đất này chỉ có thể dì Mộc của cô mà thôi.

Làm thế nào dì ấy có thể nghĩ theo hướng tích cực đến cực hạng như thế. Cũng may cô mới nói một biệt danh thôi, trong công ty còn nhiều người kêu Nghiêm Hạo bằng đao phủ giết người không dao hay Hạo kiêu ngạo gì đó nữa kìa.

Dì Mộc mà nghe được có khi nào cũng cười vui vẻ và khuyến khích con trai dì ấy phát huy tiếp không ta.

Cơ mà bao lâu nay San San luôn thắc mắc suy nghĩ, tại sao một người hiền hậu như dì Mộc sao lại có đứa con lạnh lùng hung tàn như thế (trong công việc thôi), nếu nói về gen thì chú Nghiêm Tuấn tức ba của tên ác thần kia cũng là người nhân hậu lắm, vậy mà con trai họ chả giống họ tý nào.

San San liên tưởng đến hai vợ chồng thiên sứ nắm tay tên ác ma kia, nhìn tên ác ma nở nụ cười nửa miệng khiến cô rùng mình giơ tay xua xua đi liên tưởng của mình.

Cô nhìn vào gương chiếu hậu phản chiếu hình ảnh hai mẹ con, cô nhìn phía Nghiêm Hạo đang có vẻ mặt ôn nhu nhìn mẹ mình làm cô cũng khẽ lạnh lẽo.

Thiệt hết nói, trong công ty thì trưng bộ mặt người chết đầy khí thế khiến người khác không thể tới gần vậy mà giờ như sói đội lốt cừu thật giả tạo.

Không phải cô ghét bỏ gì Nghiêm Hạo mà ngược lại cô rất hâm mộ cậu ta và rất thích cãi lộn châm chọc cậu, tuy chỉ mới 20 tuổi nhưng thực sự là một thiên tài, từ nhỏ đã nổi trội có khí chất hơn người rồi.

Cậu từ nhỏ ở Mỹ với chú dì và năm 18 đã lấy được bằng tiến sĩ Harvard, đến mấy tháng nay cha San San mới kêu cậu về nước làm trong công ty ông.

Cậu nhỏ tuổi nhưng khí thế không nhỏ tẹo nào cả cách làm việc cũng khiến người lớn phải dè chừng cậu. Nên làm giám đốc mới một tháng mà nhân viên không ai không biết tiếng cậu.

Phải. Tên đó rất giỏi, cái gì cũng giỏi nhưng nhìn cậu giả nai với mẹ thế kia làm cô thiệt muốn cười lớn, nếu cô quay clip lại đem vào công ty bán chắc cũng được khoản khá khá. Dù là ác ma thì trai gái trong công ty vẫn mê nhan sắc của cậu ta như điếu đổ mà.

“Chị muốn nói gì sao?”
Nghiêm Hạo nhìn vẻ cười thầm khoái trá của cô lên tiếng.

“Hả?? à à không có gì”

“San San bệnh hả con?” bà Mộc nhẹ nhàng hỏi.

Oành….

“Uhm…. hề hề dì Mộc à!! con vẫn bình thường mà”

San San liếc bên cạnh thấy khuôn mặt cố nín cười của Tống Bảo khiến máu nóng cô càng nhanh dồn lên não.

“Cười gì mà cười!!! Mau lái xe đi, không tôi đuổi việc anh bây giờ”

Bà Mộc cũng khẽ cười, bà quay qua nhìn con trai vỗ vỗ nhẹ vào tay cậu.

“ Hạo Hạo à, tuy con chỉ điều hành công ty chi nhánh nhưng cũng đừng lơ là, hãy cân bằng công việc với sức khỏe nha con”

 

“Mẹ yên tâm con biết mà, lần này mẹ về ở lại lâu một chút nấu món ngon cho con là được”

***********

Vâng~~ soái ca đại nhân lên sàn a~~~

avatar
  Subscribe  
Notify of