Loading...

Sửu Thúc Chương 56

0
227


 

Chương 56:
Dung Thụy Thiên nhìn Tân Đồ Hiên, không biết hắn muốn cái gì. Nửa ngày, anh vẫn nhận tờ danh sách nguyên liệu trong tay hắn: “Để tôi thử xem.”
“Anh cứ lấy máy tính của tôi mà dùng.” Nói xong, hắn liền nhường chỗ cho Dung Thụy Thiên.
Dung Thụy Thiên xem hết tư liệu, chuyển số liệu sang đồng hồ điện tử. Việc này cũng không mất quá nhiều thời gian cho nên trong khi Tân Đồ Hiên còn chưa xem hết một phần văn kiện, Dung Thụy Thiên đã mang đồng hồ điện tử đã đóng dấu cho hắn.
“Làm tốt lắm, à, cảm ơn anh.” Sự khích lệ tự đáy lòng Tân Đồ Hiên.
“Không có gì.” Dung Thụy Thiên cúi người hỏi hắn, “Còn có chuyện khác không? Tôi còn việc chưa hoàn thành, nếu không còn việc gì khác thì —-”
“Anh chỉ thay thế ghi chép tại trường quay vài ngày, công việc bây giờ đã có người khác lo. Trình độ của anh như vậy mà phải làm việc tại phim trường thật là không biết trọng dụng nhân tài. Anh có thể đảm nhiệm công việc văn phòng.”
“Tôi không có bằng cấp liên quan.” Giọng nói của Dung Thụy Thiên không cao không thấp, “Anh cũng biết là muốn vào làm việc trong văn phòng, dù nhận lời mời làm trợ lý thực tập cũng cần phải có bằng cấp chính quy.”
Tân Đồ Hiên tỉnh ngộ, sau đó liền cảm giác bất an. Đúng như lời nói của Tịch Nhạ Hoài, việc mà Dung Thụy Thiên băn khoăn hắn không biết. Hắn chỉ biết thăng cấp cho anh mà lại bỏ qua suy nghĩ của anh.
Từ đầu khi Tô Đốt báo cho hắn biết Dung Thụy Thiên đang thay thế ghi chép tại trường quay ở văn phòng, hắn đã không ôm chút kỳ vọng nào về năng lực làm việc của anh. Dung Thụy Thiên chưa tốt nghiệp đại học, không mạnh về mảng nào cả, cũng không biết sẽ đảm nhiệm công việc văn phòng ra sao nữa.
Mà mục đích để Dung Thụy Thiên làm việc ở văn phòng là muốn anh ít tiếp xúc với Tịch Nhạ Hoài, cho nên không chú ý đến năng lực làm việc của anh. Đến khi Tô Đốt báo Dung Thụy Thiên không thể tiếp tục làm trong văn phòng, hắn cũng không quá kinh ngạc. Cho đến sáng nay, Tịch Nhạ Hoài đến tìm hắn, nói chuyện về Dung Thụy Thiên, cả việc nhờ hắn cho Dung Thụy Thiên cơ hội. So với hắn, Tịch Nhạ Hoài càng hiểu về Dung Thụy Thiên, biết rõ ưu nhược điểm của anh.
“Anh muốn giúp Tịch Nhạ Hoài không? Bây giờ có một cơ hội cho anh.” Tân Đồ Hiên vuốt cằm dưới, nhìn Dung Thụy Thiên tư tư văn văn, khách khí hữu lễ, trong lòng có ý kiến hay.
Nhận được điện thoại của Tân Đồ Hiên, Tô Đốt tìm đến Dung Thụy Thiên, nhìn Dung Thụy Thiên câu nệ đối diện, mỗi một câu nói đều cẩn thận vô cùng. Hắn không khỏi vỗ vai anh, để anh không cần khẩn trương như vậy.
“Tôi đã nói với bộ phận nhân sự rồi. Hai ngày sau, họ sẽ phát đồng phục và thẻ nhân viên cho cậu. Ngay chiều nay, cậu bắt đầu làm việc trong văn phòng, còn công việc bên trường phim đã được quản lí giao cho người khác.”
“Xin hỏi tôi sẽ làm gì trong văn phòng?” Tân Đồ Hiên không nói cho anh biết phải làm gì, chỉ nói việc này có thể giúp đỡ cho Tịch Nhạ Hoài. Lúc đó, anh không nghĩ ngợi liền đồng ý, thậm chí còn chưa hỏi cụ thể phải làm gì.
“Sản xuất hậu trường.”
“Cái gì?!” Dung Thụy Thiên giật mình nhìn Tô Đốt.
Cho là anh không hài lòng với công việc này, Tô Đốt tốt bụng giải thích với anh, “Việc anh làm ở phim trường không thể so với phần việc hiện tại, nên cậu phải làm cho thật tốt. Không gian phát triển ở đây cũng tốt hơn mấy việc khác.”
“Nhưng tôi chưa từng làm qua.” Anh không ngờ là mình phải làm trong lĩnh vực sản xuất. Nếu phải đổi cương vị, anh thà làm chân chạy vặt trong phim trường còn hơn. Anh đã quen với việc điệu thấp, không ôm quá nhiều kỳ vọng, như vậy nếu thất bại sẽ không thấy khó chịu.
“Cậu đã làm tại trường phim nhiều năm, kinh nghiệm phong phú hơn người mới. Công việc này cũng rất dễ dàng, chỉ cần cậu có lòng tin với mình.” Tô Đốt ôn hòa an ủi Dung Thụy Thiên, thuận tiện nói chức trách công việc với anh.
Chỗ sản xuất của anh phân làm năm ngành: Quản lý tiền lương của toàn bộ tổ kịch, quản lý toàn bộ phần hậu cần, quản lý việc ăn uống chỗ ngủ nghỉ cho nhân viên, quản lý việc phụ trách kỷ luật hiện trường sản xuất và cam đoan biên kịch có thể thuận lợi sáng tác, quản lý phần sản xuất nội bộ tổ kịch về việc bố trí và lắp đặt các trang thiết bị. Ngoại liên sản xuất tên cũng như ý nghĩa, đó là liên hệ với tổ kịch đi ra bên ngoài quay ngoại cảnh, giống với ngành quan hệ công chúng trong các loại xí nghiệp khác. Những ngành này là để đảm bảo phần công tác của nhân viên và công việc nơi phim trường của đoàn kịch.
Phía trên các ngành sản xuất là chủ quản sản xuất, phía trên chủ quản có nhà sản xuất, hiện tại trong công ty giải trí không có “nhà sản xuất”. Nhà sản xuất hiện giờ cũng chỉ có Hoàn Á Hạng Thanh Uyên.
Y có thể lôi kéo rất nhiều nhà đầu tư, có quyền quyết định tất cả các sự vụ liên quan đến việc quay chụp phim nhựa, bao gồm kịch bản quay về cái gì, ký kết với đạo diễn, chuyên gia chụp ảnh, xét duyệt kinh phí quay chụp cũng như điều hành toàn bộ quá trình quay phim. Những nhà sản xuất bình thường trong công ty giải trí dựa vào quan hệ với chủ tịch và nguồn nhân lực, nhờ những điều đó để mời đạo diễn và diễn viên hợp tác, đầu tư kiểu như vậy chỉ có thể được cho là “phía sản xuất”, không thể tự xưng mình là nhà sản xuất được.
Sản xuất hậu trường của Quân Hào có hai mươi người, vị trí ngành của Dung Thụy Thiên là sản xuất phần việc bên trong, ngành này có năm nhân viên, trong đó bao gồm cả vị chủ quản lúc trước của Dung Thụy Thiên, lần này giữa bọn họ không còn là quan hệ cao thấp nữa. Tô Đốt dẫn Dung Thụy Thiên lên lầu hai mươi, đi vào khu làm việc rộng. Tô Đốt vỗ vỗ tay, mọi người liền ngẩng đầu. Sau đó, Tô Đốt giới thiệu tên và chức vị của Dung Thụy Thiên với bọn họ. Mọi người vỗ tay tỏ vẻ hoan nghênh.
Dung Thụy Thiên chưa từng trải qua trường hợp như vậy. Người làm trong văn phòng tây trang thẳng tắp, nho nhã lễ độ, khách khí tự giới thiệu với anh. Anh cũng cúi đầu theo lễ: “Sau này xin chỉ bảo nhiều hơn.”
Tô Đốt dẫn Dung Thụy Thiên vào chỗ: “Đây là vị trí của anh.”
“Cám ơn. ” Dung Thụy Thiên không yên nói. Mọi người trong văn phòng thật khách khí, không kinh ngạc với khuôn mặt xấu xí của anh, ngược lại sau khi tiếp đón xong liền tự người nào người nấy bận rộn làm việc, không đáp một câu nào nữa với anh.
Tô Đốt là người cẩn thận, biết được Dung Thụy Thiên không quen với hoàn cảnh trước mắt, cũng không biết công việc phải làm trước mắt là gì, thế là gọi một vị chủ quản tới: “Bùi Khanh, cậu tới đây một chút.”
Người tên Bùi Khanh kia có nước da trắng nõn, khuôn mặt thanh tú cao quý, mặc tây trang Dior màu đen, thoạt nhìn giống như một vị tiểu thiếu gia sống trong an nhàn sung sướng. Cậu ta nhìn người khó có được đến đây – Tô Nhiên, hỏi:” Có chuyện gì?”
“Đây là Dung Thụy Thiên – người mới tới bộ phận sản xuất, còn đây là Bùi Khanh – là người chấp hành sản xuất của công ty chúng ta. Bùi Khanh sẽ dẫn dắt cậu quen dần với công việc nơi này”.
Dung Thụy Thiên cùng Bùi Khanh chào hỏi: “Xin chào.”
“Xin chào.” Bùi Khanh mỉm cười nhìn anh, không chậm trễ mà giới thiệu công việc với anh. Tô Đốt an tâm, trở lại văn phòng báo cáo tình hình cho Tân Đồ Hiên.
Bùi Khanh mở máy tính, mở ra phần mềm bên trong công ty, đăng ký một địa chỉ mail cho anh, lại thiết lập thao tác cụ thể, rồi mới nói với Dung Thụy Thiên: “Đại bộ phận công việc bên này đều làm thông qua bưu kiện, bao gồm cả nội dung sửa đổi ở phim trường, trước mắt anh hãy bắt đầu với bưu kiện mới vừa được gửi tới, sau đó sẽ làm về công tác hậu tục của “Kẻ đuổi bắt” ”. Nói xong, Bùi Khanh trở lại văn phòng của mình.

avatar
  Subscribe  
Notify of