Loading...

Sửu Thúc Chương 54

0
151


Chương 54:
Dung Thụy Thiên nhanh chóng mở di động. Anh nghĩ ngợi một lát mới gửi một tin nhắn cho Kiều —- có chuyện gì sao? Sau đó, anh mới ngẩng đầu, nhưng vừa nhìn mặt mình qua gương, anh lại im lặng gục đầu xuống. Mái tóc xõa tung đen mềm mại dịu ngoan che lại vầng trán. Vết thương trên mặt vẫn rõ ràng như vậy.
Chờ lát sau nhận được tin nhắn của Kiều, biết y không có chuyện gì, Dung Thụy Thiên mới nhanh chóng đánh răng rửa mặt, sửa sang lại rồi ra khỏi phòng tắm. Lúc này, Tịch Nhạ Hoài đã thay chiếc áo sơ mi FenDI xanh ngọc cùng với chiếc cà vạt BURBERRY trên cổ áo. Vừa nhìn liền có cảm giác rất mới lạ nhưng không vì ăn mặc đơn giản vậy mà cảm thấy không chính chắn.
Hôm nay là ngày bắt đầu hoạt động tuyên truyền cho “Kẻ truy bắt”! Dung Thụy Thiên tiến lại gần Tịch Nhạ Hoài, cầm tờ lịch trình bên cạnh rồi hỏi: “Chín giờ, cậu phải đi tuyên truyền tại Hoàn Á mà bây giờ phải đến công ty tôi thì có kịp giờ không?”
“Tất nhiên là kịp rồi.” Tịch Nhạ Hoài quay đầu, trong mắt lóe lên ánh sáng dịu dàng, “Tuyên truyền này sẽ không bị trì hoãn lâu đâu, sau khi gặp mặt khán giả liền chuyển sang nơi khác.”
“Cậu lo lắng doanh thu phòng vé không?” Dung Thụy Thiên sờ khuôn mặt tuấn tú của Tịch Nhạ Hoài. Hôm nay là buổi công chiếu đầu tiên, sau 0 giờ các rạp sẽ thống kê doanh thu phòng vé. Nếu doanh thu phòng vé kém thì không thể lấy lại số tiền đầu tư.
“Đúng là rất lo.” Tịch Nhạ Hoài bất an không ngớt nhìn Dung Thụy Thiên, tựa như người khác thiếu cậu hai trăm ngàn làm cậu phải vay nợ dẫn đến phá sản, “Hay là anh đến rạp chiếu phim xem đi giúp tôi gia tăng tỉ suất phòng vé!”
“Làm vậy cũng vô dụng thôi!” Không ngờ giờ phút này cậu còn nói đùa được…
“Có người thuộc tính cách như anh đi xem chắc chắn sẽ tăng thêm loại người đi xem phim!”
“Cậu đừng đùa tôi!” Dung Thụy Thiên nhịn không nổi nhếch miệng. Bộ dáng lúc cười mặt mày đều cong cong thật mê người, tựa như cả đôi mắt đều tỏa sáng, khác xa với nụ cười làm người ta đau lòng.
Tịch Nhạ Hoài bá đạo ôm bả vai Dung Thụy Thiên, ghé vào tai anh nói gì đó. Dung Thụy Thiên nhẹ nhàng mỉm cười, nhìn bộ dáng trông rất vui. Giữa hai người tràn ngập không khí thoải mái hạnh phúc.
Sau khi quay lại công ty, Tịch Nhạ Hoài liền đi tìm Tân Đồ Hiên. Còn Dung Thụy Thiên vẫn như thường đến trường phim, sửa sang lại đạo cụ tổ quay phim mượn, thống kê đưa đến công ty hậu cần. Trên đường có đồng sự Lý Húc vay tiền anh, nói trong nhà có việc cần tiền gấp. Dung Thụy Thiên nói:
“Tôi không có tiền.” Lý Húc là trợ lý giám đốc. Nếu chủ quản không đến thì việc trong phim trường do hắn tự quyết định. Bởi vì vậy hắn muốn mượn tiền, không ai dám từ chối.
“Cậu không có bạn gái sao lại không có tiền, chỉ mượn một ngàn mà thôi.” Lý Húc mất hứng ra mặt nói tiếp: “Dù gì chúng ta cũng là đồng sự, chẳng lẽ cậu thấy chết mà không cứu?”
“Tôi thật sự không có tiền.” Vẻ mặt Dung Thụy Thiên không chút thay đổi, vài lần trước Lý Húc mượn tiền, tổng cộng ba nghìn nhưng vẫn không nhắc đến việc trả tiền.
“Vậy cậu cho tôi mượn năm mươi đi. Buổi sáng, tôi chưa ăn cơm, hiện tại phải đi nhà ăn mua một phần bữa sáng.” Lý Húc mặt dày mượn tiếp. Chắc chắn Dung Thụy Thiên sẽ cho hắn mượn dù gì mấy lần trước đều mượn được.
Dung Thụy Thiện như trước không thay đổi trả lời: “Tôi chỉ mang tiền xe.” Mượn tiền của anh nhiều lần như vậy mà chẳng lần nào trả lại. Anh có ngốc cũng biết nhân phẩm hắn có vấn đề. Anh điên mới cho mượn.
“Trước kia, cậu đâu như vậy. Tôi vay tiền cũng không phải không trả. Cậu không thấy gần đây tôi rất thảm sao, cơm đều không có ăn —–” Lý Húc nói thầm rồi tránh ra, sau đó nói với mọi người Dung Thụy Thiên không đúng.
Ngay sau đó, Dung Thụy Thiên bị Lý Húc sai đến kho hàng sắp xếp lại đạo cụ. Kho hàng đạo cụ chủ yếu là thiết bị hạng nặng và quan trọng, lúc sắp xếp cần năm công nhân, hình như Lý Húc bất mãn với anh chuyện vừa rồi nên cố ý làm khó dễ.
Dung Thụy Thiên dùng khí lực toàn thân, kéo cái giá vào kho hàng. Cái giá không chút động đậy, cái giá này cũng nặng tới trăm cân, hai người đàn ông trưởng thành kéo cũng cố sức, huống chi một người.
Tốn hết nửa ngày, trong lòng bàn tay đều bị dây thừng mài đến chảy máu, nhưng cái giá vẫn bất động. Dung Thụy Thiên vừa thở hổn hển vừa lau mồ hôi. Anh khom người cởi dây thừng, rồi rút cái giá ra, từng chút một kéo vào trong.
Qua nửa giờ sau, chờ đến khi Dung Thụy Thiên đã chuyển cái giá đến vị trí chỉ định, toàn thân anh đều là mồ hôi, trên giày cũng dính đầy tro bụi, nhìn rất lôi thôi. Anh cầm khăn mặt lau cả người. Tiếng chuông thanh thúy đột nhiên vang lên, Dung Thụy Thiên bắt máy, thư kí Tô Đốt muốn anh lên văn phòng của Tân Đồ Hiên. Dung Thụy Thiên liền nhíu mày hỏi: “Hiện tại sao? Có chuyện quan trọng gì sao?”
“Cậu lại đây sẽ biết.” Nói xong, Tô Đốt cúp máy.
Thang máy dừng lại tầng ba mươi. Dung Thụy Thiên đi đến văn phòng, liền thấy cửa ban công bị đóng chặt, như thường lệ đang có người ở bên trong bàn công việc. Anh đứng ở hành lang, kiên nhẫn chờ Tân Đồ Hiên.
Hạng Thanh Uyên vừa ra khỏi văn phòng của Tân Đồ Hiên, liếc mắt liền thấy Dung Thụy Thiên ở hành lang. Trên hành lang rất im lặng, anh thẳng tắp đứng ở đó, ánh sáng đèn thủy tinh hư ảo chiếu lên người anh.
Anh cúi thấp đầu, như đang suy nghĩ gì đó, vẻ mặt hơi câu nệ. Anh chỉ mặc một chiếc áo sơ mi đen đơn giản, tùy ý xoắn tay áo lên trên để lộ ra cánh tay rắn chắc. Mái tóc đen mềm mại xõa tung hai bên má, trên gương mặt là vết thương rất rõ, bị ngọn đèn chiếu vào in sâu trong mắt người đối diện, không thể bỏ qua dấu vết xấu xí như vậy.
Hạng Thanh Uyên ở nước ngoài hơn hai mươi năm, sau khi về nước liền vào làm cho một công ty giải trí, nhìn thấy nhiều nhất là nghệ sĩ và những nhân vật thượng lưu. Phần lớn bọn họ đều mạnh vì gạo, bạo vì tiền, vẻ ngoài thì lung linh nhưng lòng dạ bên trong lại hiểm độc, chỉ cần bắt được cơ hội liền triển lãm tài hoa với dã tâm của mình cho y. Mà y không có ý kiến gì về chuyện lần này.
Công việc là công việc, cuộc sống là cuộc sống, nên bàn chuyện gì thì tập trung vào chuyện ấy, đâu cần quản tính cách và phẩm chất đạo đức của đối phương, cho nên khi y biết quản sự Phương Vĩ đoạt công lao của Dung Thụy Thiên, y cũng không ra mặt giúp anh. Y muốn tự mình Dung Thụy Thiên đến tìm y, ai ngờ quay xong bộ phim rồi vẫn không thấy bóng dáng anh đâu. Nhìn là biết anh là một người không có dã tâm, cơ hội tốt như vậy mà không chịu chủ động tranh thủ.
Chẳng lẽ anh muốn y tự mình mời mọc?

avatar
  Subscribe  
Notify of