Loading...

Sửu Thúc Chương 52 + 53

0
191


Chương 52:
Dung Thụy Thiên nhìn khuôn mặt tuấn tú của Tịch Nhạ Hoài, nói: “Bây giờ, cậu không cần đi làm nữa hả?”
“Không.” Tịch Nhạ Hoài khẽ thở dài một hơi, “Nhưng tin đồn là yêu cầu của nghệ sĩ.” Lần này là Tuyết Lê chủ động cần tin đồn, vì thế toàn bộ truyền thông luôn chú ý đến cậu liền tung ra nhiều tin hot.
“Nghệ sĩ như vậy nhiều không?” Trong mắt Dung Thụy Thiên, nghệ sĩ dính vào xì căng đan tình cảm là chuyện không thể tưởng được.
“Cần phải xem xét hoàn cảnh nữa.” Tịch Nhạ Hoài buông bản báo cáo xuống rồi nói tiếp, “Chuẩn bị cho xuất đạo, có nghệ sĩ cần hấp thụ ánh sáng dẫn nhất định, có ký tên vào hợp đồng. Hơn nữa, bản thân không có chủ kiến, bị người đại diện của công ty điều khiển. Tuyết Lê thuộc loại người trước, người sau là Đan Ni Nhĩ. Anh ta cũng có mặt khi quay phim nhưng nghe lời giám đốc Tây Đô nên không dám nói ý kiến.”
Mà hôm nay, Đan Ni Nhĩ rất biết điều, cũng rất nghe lời, không sai lời nào, hèn gì cao tầng Hoàn Á nâng đỡ anh ta như vậy. Chuyện này làm cậu nhớ đến Dung Thụy Thiên, Tịch Nhạ Hoài lại nhìn Dung Thụy Thiên trước mặt.
Dung Thụy Thiên ngồi cạnh cậu, áo sơ mi đen bao vây thân thể rắn chắc, nút áo trên cổ tùy ý mở ra, mơ hồ lộ ra da thịt đồng cổ. Anh cầm tách cà phê, bàn tay thon dài dưới ánh đèn vô cùng xinh đẹp.
Anh hơi cúi đầu lắng nghe cậu kể chuyện trong giới giải trí, thái độ với từ ngữ đều rất lễ phép, mặc dù trong hoàn cảnh nào đều vô cùng ung dung, giọng nói cũng thản nhiên tạo cho anh cảm giác thật thoải mái như trong sóng biển hung bạo gặp được làn gió êm sóng lặng anh hằng mơ ước…
Không hiểu sao Tịch Nhạ Hoài cảm thấy bọn họ có chút tương tự, phải nói là khí chất của Đan Ni Nhĩ giống Dung Thụy Thiên là cảm giác ổn trọng. Trong lòng Tịch Nhạ Hoài như nhét vào trong một ngọn núi tuyết giữa mùa đông, trong ngoài đều lạnh lẽo. Cậu lập tức nắm lấy tay Dung Thụy Thiên.
“Công ty cần tin đồn không có quan hệ với nghệ sĩ. Anh cũng thấy tin tức một nửa là được truyền thông xử lí mới được tung ra. Tin tức hiện tại dùng xem giải trí là được rồi, đừng bao giờ coi là thật!”
“Tôi biết rồi.”
Tịch Nhạ Hoài vẫn không yên lòng, lại nhịn không được hỏi: “Trác Thích Nghiên, hai ngày nay Trác Thích Nghiên có liên lạc với anh không?” Cậu cảm giác Trác Thích Nghiên tham dự vào chuyện này, dù sao thì lúc trước Hạng Thanh Uyên đã đồng ý không tạo tin đồn về cậu.
Dung Thụy Thiên ngẩn ra, mới phản ứng bình tĩnh nói, “Không có, anh ta không có liên lạc với tôi. Cậu không cần đau đầu vì chuyện này.”
“Người đau đầu chính là Trì Hạo.” Sau buổi công chiếu lần đầu, Trì Hạo không ngừng trách cậu, nói cậu đêm nay mời bọn phóng viên một chầu linh đình để bọn họ đừng viết linh tinh về cậu nữa.
“Hình như tất cả mọi người đều đã biết, cũng đã cam chịu vụ xì căng đan tình cảm này rồi.” Dung Thụy Thiên đẩy Tịch Nhạ Hoài ra, rồi cầm bản báo cáo cạnh cậu. Anh tùy ý lật xem và trang, liền thấy có nhiều chỗ anh không hiểu.
“Cứ coi vậy đi.”
“Cậu định lợi dụng tin đồn tình cảm này à.” Dung Thụy Thiên nhíu mày nhìn cậu. Nếu chuyện này công ty đã thiết kế sẵn, vậy đó chính là an bài tốt, chỉ cần cho phóng viên cơ hội phỏng vấn nữa thôi.
“Nếu tôi có liên quan không phải anh sẽ đau lòng sao?” Tịch Nhạ Hoài dừng một chút, nghiêm túc nhìn Dung Thụy Thiên, “Anh sẽ đau lòng phải không?” Thiệt là, tại sao cậu lại hỏi một cách thiếu chắc chắn như vậy.
Dung Thụy Thiên nhìn Tịch Nhạ Hoài rồi “Ừ” một tiếng.
Khuôn mặt tuấn mỹ của Tịch Nhạ Hoài nhất thời sôi trào như nước sôi, nóng bỏng một mảnh. Sao anh có thể dùng vẻ mặt ổn trọng như vậy đem lại sự vui sướng cho cậu. Cậu không che giấu niềm vui trong đôi mắt xanh lam, đưa cánh tay thật dài ra cho Dung Thụy Thiên một cái ôm rắn chắc ngập tràn trong hương nước hoa Calvin Klein. “Sau này anh có thể thẳng thắn bày tỏ ra được không? Thụy Thiên.”
Dung Thụy Thiên hạ mắt, hít vào hơi thở trong lồng ngực Tịch Nhạ Hoài. Nửa ngày, dưới ánh mắt nóng bỏng mong chờ của Tịch Nhạ Hoài, anh tự nhiên ôm lại cậu, tựa như đang ôm cả mặt trời.
Ngoài cửa sổ, bóng đêm mông lung trú ngụ trên không thành phố. Trác Thích Nghiên xuyên qua cửa sổ thủy tinh sáng ngời nhìn ánh trăng vàng treo trên tấm rèm đen. Khuôn mặt của hắn dưới ánh trăng chiếu rọi hiện ra vẻ anh tuấn bức người.
Sau khi vụ tin đồn bị đè lại, Tuyết Lê hẹn trước gặp mặt ngài.
Hoạt động tuyên truyền của phim tiếp tục được triển khai, tất cả đều được tổng hợp trong nội dung bản kế hoạch.
Đêm nay, dạ dày ngài không thoải mái. Năm hội nghị đêm nay cùng sáu mươi cái hẹn trước đã toàn bộ hủy bỏ.
Giọng nói của thư ký từ từ vang bên tai. Trác Thích Nghiên lấy bao thuốc, lúc rút một điếu, khuôn mặt tuấn tú liền nhìn sang một bên. Hắn dùng hai tay che chở ngọn lửa, mùi vị nam nhân đậm hơn từ những làn khói hắn phun ra, tràn ngập trong không gian rộng lớn mà yên tĩnh.
“Ngày mai, tôi có hoạt động —–” một giọng nói hơi run rẩy từ ghế sô pha như đang e sợ sẽ đắc tội hắn vang lên.
Trác Thích Nghiên nhẹ xoay người, tao nhã nhìn Đan Ni Nhĩ. Bị hắn nhìn, Đan Ni Nhĩ không khỏi rùng mình một cái. Trác Thích Nghiên chìm vào trong bóng ma, làm cho người ta không thể thấy rõ biểu tình của hắn. “Hoạt động cứ tiến hành bình thường.”
“Vậy tôi có thể về được chưa?”
“Ở chỗ này.”
Đan Ni Nhĩ dịu ngoan ngồi trên sô pha, khuôn mặt anh tuấn nhỏ nhắn trắng bệch một mảnh. Y đã ký hợp đồng với Hoàn Á được ba năm. Trong ba năm này, ngẫu nhiên Trác Thích Nghiên sẽ gọi y đến bên cạnh. Hắn sẽ không làm gì cả, chỉ bất động đứng tại một nói bí mật gần đó rồi dùng ánh mắt ôn nhu gần như quỷ dị nhìn chăm chú y, tựa như đang thưởng thức món đồ sứ thanh hoa quý giá. Đó không phải là ánh mắt yêu thích, thậm chí còn có chút không vui, giống như y đang làm hắn tức giận. Y không hiểu rõ ánh mắt đó lắm nhưng chỉ biết là tâm trạng của hắn bây giờ không được tốt.
Tới khi phục vụ đem đến chai rượu vang thứ mười, ánh mắt của Trì Hạo bắt đầu tan rã. Tửu lượng của anh ta không tốt, nhưng sau khi làm người đại diện phải tham gia các loại xã giao, thường xuyên phải uống trong bất kì trường hợp cần thiết, nhờ vậy, anh ta cũng luyện được chút bản lãnh. Chỉ là mấy phóng viên anh ta mời đêm nay uống quá tốt, một bộ uống với tinh thần liệt sĩ cách mạng không thể bị đẩy ngã!
Không biết uống bao nhiêu, một phóng viên đã ngất ngưỡng, ôm bả vai Trì Hạo nói: “Bạn thân! Tửu lượng của cậu thật tốt. Ngay từ đầu cược rượu với cậu quả là sai lầm!!”
Lúc này, sắc mặc Trì Hạo đỏ bừng, lộ ra bài tẩy với sáu phóng viên kia: “Các anh đừng tạo áp lực với Tịch Nhạ Hoài nữa, đừng nói quá về tin tức của cậu ta, nhất là chuyện của cậu ta với Tuyết Lê. Mấy chuyện đó chỉ làm mọi người mất hứng mà thôi.”
“Tôi cũng đâu muốn vậy!” Phóng viên vỗ vai Trì Hạo, “Vòng luẩn quẩn mấy ngày nay lạnh lẽo vô cùng, không có tin gì đáng giá, chuẩn bị mấy ngày nữa chắc sẽ không có cơm mà ăn.”
Phóng viên kia lại nói leo: “Hay là cậu tiết lộ vài tin bát quái cho chúng tôi. Cậu là người đại diện của Tịch Nhạ Hoài nên sẽ biết rõ hành tung của cậu ta hơn, như người đàn ông trong tấm ảnh trước đó không lâu có phải là nhân viên trong đoàn phim hay không, hoặc là tin đồn về chuyện tình cảm với Tuyết Lê, nếu không thì quan hệ tồi tệ giữa cậu ta với Bert —–” Nói xong, trong mắt hắn liền hiện ra huyết quang, giống như dã thú đói bụng đã lâu nhìn thấy con mồi rất lớn.
Trì Hạo lựa lời nói: “Thật ra quan hệ của Tịch Nhạ Hoài với bọn họ chỉ là bạn bè bình thường thôi, chứ không phức tạp như các anh nghĩ đâu. Mà các anh không phải là luôn theo dõi cậu ta mọi lúc mọi nơi hay sao, các anh phải biết rõ ràng hơn chứ.”
“Vậy cậu nói Tịch Nhạ Hoài gặp mặt với bạn trai thần bí kia đi. Chúng tôi sẽ mai phục trong góc bí mật chụp ảnh. Chỉ cần cậu đưa cho chúng tôi một tin thôi, chúng tôi cam đoan sẽ không theo đuôi Tịch Nhạ Hoài nữa.” Phóng viên nữ vỗ ngực lớn cam đoan.
Trì Hạo xấu hổ quay sang chỗ khác, “Tôi không có cách nào cả!”
Phóng viên khác bắt đầu nịnh nọt: “Lấy địa vị của Tịch Nhạ Hoài ở giới giải trí, dù cậu ta có công khai chuyện tình cảm gì thì quần chúng đều có thể bỏ qua cho cậu ta. Bọn họ đều rất yêu mến những bộ phim và tiếng ca của cậu ta.”
“Tôi biết rồi. Nếu có chuyện gì, tôi sẽ báo cho bọn anh biết trước. Đến lúc đó, bọn anh phải khách khí chút đừng viết những chuyện không thực tế đấy.” Sau đó là một loạt lời nói tâng bốc Tịch Nhạ Hoài…
“Được rồi! Đừng nói chuyện này nữa, chúng ta uống rượu đi!”
Uống nữa! Tiếp tục uống vậy thì sáng mai đừng mong đi làm! Vẻ mặt Trì Hạo đầy rối rắm cúi thấp đầu. Chờ đến khi anh ta uống đến nỗi nôn hết cả bữa tối ra, bọn phóng viên cười như mấy người bệnh tâm thần mới buông tha anh ta.
Khi anh ta ra khỏi quán bar, chờ đón taxi về nhà, anh ta bỗng nhiên nhìn thấy Bert say khướt đi ra quán bar, bên cạnh còn có Hạng Thanh Uyên. Lúc này, Hạng Thanh Uyên đang ôm eo Bert, nhẹ giọng nói với y gì đó. Nhìn một cái là thấy như cặp tình nhân đang thân mật với nhau.
Mắt của Trì Hạo lập tức sáng lên. Tinh thần anh ta rung lên, nhìn như nữ xà tinh chọn trúng Hồ Lô Oa, kéo đuôi rắn thật dài đến trước mặt hai người, kỳ quái quan sát bọn họ rồi mới chào hỏi.
“Chào buổi tối, hai chàng đẹp trai!!”

Kết quả hình ảnh cho night sky

Chương 53:
Từ nhỏ, chúng ta luôn nhìn lên ánh trăng sáng ngời trên bầu trời đêm. Nó xa không thể chạm vào, tựa như thật sự có tiên cảnh bên ngoài hành tinh xanh này. Chúng ta tin rằng có cung Quảng Hàn được những cây quế xum xuê bao quanh trên mặt trăng, tin rằng trong Nguyệt cung có Thường Nga xinh đẹp. Nhưng ảnh chụp khi người thứ nhất bước lên mặt trăng lại là những bãi đá gồ ghề, che phủ cả bề mặt mặt trăng.
Sao kim cũng tựa như ánh trăng kia. Chỉ cần gần hơn, biết nhiều hơn, liền giống như bụi bặm trong vũ trụ, không có bề ngoài hoa lệ, không có khoảng cách xa không thể chạm vào, mà giản dị như người bình thường.
Dung Thụy Thiên nằm trong ánh sáng ấm áp ấy, nhẹ nhàng mở mắt ra, liền nhìn thấy khuôn mặt tuấn mỹ như trên màn ảnh của Tịch Nhạ Hoài. Bây giờ, cậu không hề phòng bị mà ngủ trên giường. Khuôn mặt trắng nõn với những đường nét sắc bén như tác phẩm điêu khắc trên băng, lông mi đen được tu sửa sắc bén giấu trong những sợi tóc đỏ. Trong không khí là hơi thở nam tính mạnh mẽ như mặt trời chói chang từ trên người cậu.
Dung Thụy Thiên vươn tay lấy điện thoại bên cạnh, đưa mắt nhìn thời gian trên màn hình. Anh nhớ là hôm nay Tịch Nhạ Hoài có buổi tuyên truyền phim, nên anh phụ giúp gọi Tịch Nhạ Hoài rời giường. “7 giờ rồi, cậu không dậy chuẩn bị sao?”
Nhưng Tịch Nhạ Hoài không có phản ứng gì cả. Cùng lúc đó, di động vang lên. Dung Thụy Thiên ngồi dậy mở di động, liền thấy số điện thoại của Kiều. Anh định ra ban công trả lời, nhưng còn chưa đứng dậy đã bị cánh tay Tịch Nhạ Hoài bắt lấy, “Anh định đi đâu vậy?”
Dung Thụy Thiên lập tức nhét di động dưới gối: “Chuẩn bị một chút trước khi đi làm thôi.”
“Để tôi chở anh đi cho.” Đôi mắt Tịch Nhạ Hoài trầm xuống nhìn anh, “Thế thì anh không cần vội vàng đi lên công ty nữa.”
“Cậu bận rộn vậy sao có thời gian chở tôi.”
“Tôi sẽ bàn lại với Tân Đồ Hiên.” Hơi thở mị hoặc của Tịch Nhạ Hoài quấn ở bên môi Dung Thụy Thiên. Đôi môi cậu tựa như đóa hoa mềm mại, “Hình như vừa rồi di động của anh có vang lên, không bắt máy sao?”
“Không sao.” Dung Thụy Thiên mỉm cười thản nhiên, không ngờ Tịch Nhạ Hoài cảnh giác như vậy.
Tịch Nhạ Hoài liền nhướng đôi mày sắc bén hỏi: “Thật sự?”
Dung Thụy Thiên đột nhiên ôm lấy cổ Tịch Nhạ Hoài, cánh môi hơi mỏng như đao tước cắn rồi ôn nhu ma sát đôi môi cậu. Nụ hôn này duy trì không đến ba giây, sắc mặt của Dung Thụy Thiên đã bạo hồng mà buông cậu ra.
Tịch Nhạ Hoài lại như con báo tuổi trẻ mạnh mẽ ngăn chặn anh lại, có thể tràn ngập lực lượng nam tính dán lên đường cong rắn chắc của anh, trong đôi mắt lam hẹp dài dưới ánh mặt trời hiện ra sự ngỗ ngược đầy mị lực. “Có vậy thôi mà đã thẹn thùng?”
Dung Thụy Thiên chuyển tầm nhìn coi như không nghe thấy gì hết. Đầu ngón tay thon dài trắng nõn của Tịch Nhạ Hoài nhẹ nhàng đặt trên lồng ngực trần trụi của Dung Thụy Thiên. Đồi ngực kia quả thật có khuynh hướng cảm xúc, tay cậu liền thong thả trượt xuống đến bụng anh. Áo tắm màu trắng cũng vì động tác này mà bị mở ra. Cơ thể thon dài mà rắn chắc liền bại lộ dưới mắt cậu. Da thịt đồng cổ này của Dung Thụy Thiên hoàn mỹ tựa như tác phẩm điêu khắc từ ngực đến bụng, đôi chân xinh đẹp hơi cuộn lại, tạo ra cảm giác cấm dục hấp dẫn.
Bàn tay Tịch Nhạ Hoài nóng lên xoa xoa chân anh…
Dung Thụy Thiên thở trầm vài phần, còn trái tim trong lồng ngực thì nhảy loạn thất bát tao. Đến khi bàn tay trơn trượt của Tịch Nhạ Hoài càng làm xấu đè nặng cái đùi trần trụi, anh liền nhịn không được bắt lại tay cậu. “Tôi muốn đi làm.”
Tịch Nhạ Hoài mất hứng ngâm nga hừ, “Hôn tôi xong liền không cho người ta đụng chạm.” Cậu có thể mạnh mẽ áp đảo anh, rất dễ dàng là đằng khác, nhưng cậu vẫn tôn trọng ý kiến của Dung Thụy Thiên.
Dung Thụy Thiên bật cười ra tiếng, an ủi vỗ va Tịch Nhạ Hoài: “Không nên tức giận.”
“Tôi biết thái độ của anh với tôi, cho nên sẽ không ràng buộc anh. Tôi muốn anh có không gian tự do.” Ánh mắt của Tịch Nhạ Hoài kiên định nói tiếp, “Nhưng nếu anh có chuyện gì khó giải quyết, người thứ nhất biết phải là tôi.”
Đôi mắt hổ phách của Dung Thụy Thiên đầy dịu ngoan mà sáng ngời. Lát sau, anh liền ôm Tịch Nhạ Hoài, “Tôi hứa.” Anh định giải thích mọi chuyện với Kiều là chuyện của bọn họ sẽ không có kết quả, cho nên anh muốn giải thích qua cuộc điện thoại này. Nhưng anh vẫn quá để ý cách nhìn của Tịch Nhạ Hoài, vì vậy theo bản năng giấu đi di động.
Tịch Nhạ Hoài sờ mặt Dung Thụy Thiên, rồi cúi đầu hôn anh. Dung Thụy Thiên lặng đi một chút, mới vươn tay ôm cổ cậu. Nhưng Tịch Nhạ Hoài cũng chỉ hôn anh, không có hành động nào khác, cuối cùng cũng đi rửa mặt chải đầu.

avatar
  Subscribe  
Notify of