Loading...

Sửu Thúc Chương 50

0
137


Chương 50:
“Lâu nay, đạo diễn Tiêu không ra sản phẩm mà đi làm biên kịch. Xin hỏi, bộ phim lần này lấy ý tưởng từ đâu?” Phóng viên ngược lại hỏi đạo diễn Tiêu.
Đạo diễn Tiêu bình tĩnh trả lời: “Bộ phim lần này có thể hoàn thành là nhờ kịch bản tốt, sự góp mặt của các diễn viên nổi tiếng, cùng với sự đầu tư mạnh tay của nhà sản xuất.” Rồi ông mỉm cười nhìn sang Hạng Thanh Uyên, “Bộ điện ảnh này chủ yếu nói về hắc đạo, cảnh sát và thương giới. Cậu cũng có thể thấy điều đó qua chính nhân vật trong phim, không hề giống với những bộ phim cùng loại, mà càng được khắc sâu và tả thực.”
“Đây là lần thứ hai đạo diễn hợp tác với Tịch Nhạ Hoài. Cảm nhận của ngài về lần hợp tác này như thế nào?” Câu hỏi của phóng viên vẫn chủ yếu đề cập đến Tịch Nhạ Hoài, tựa như mọi ánh sáng đều đổ dồn cả trên người cậu.
Đạo diễn Tiêu cười chân thành trả lời: “Lần này, Tịch Nhạ Hoài đã có tiến bộ rất lớn, kĩ xảo biểu diễn vô cùng tốt. Tôi chỉ cần nói ý nghĩa của nhân vật, cậu ta liền có thể lĩnh ngộ được tinh túy trong đó, diễn ra được hiệu quả tôi muốn.”
“Có tin đồn lần quay này Tịch Nhạ Hoài tự ý nghỉ rất nhiều lần, hơn nữa, lần quay bổ sung còn tự tiện rời phim trường làm đạo diễn tức giận đến giơ chân.” Một phóng viên khác nhắc lại tin đồn mấy hôm trước, trực tiếp hỏi đạo diễn Tiêu.
Nghe xong câu hỏi, sắc mặt của đạo diễn Tiêu liền khó coi. Trì Hạo thấy không ổn định mở lời dàn xếp, nhưng Tịch Nhạ Hoài đã chủ động tiếp nhận câu hỏi của phóng viên, “Chuyện tôi tự tiện rời phim trường là lỗi của chỉ mình tôi. Lúc này, tôi muốn chân thành nhận lỗi với đạo diễn và cả đoàn phim.”
Lúc này, vẻ mặt của đạo diễn Tiêu mới hơi thả lỏng một chút. Phóng viên kia lập tức thừa thắng xông lên hỏi tiếp Tịch Nhạ Hoài: “Vậy anh rời khỏi trường phim vì nguyên nhân gì?”
“Trong nhà tôi có việc gấp phải về một chuyến.” Giọng nói trầm thấp mà tao nhã của Tịch Nhạ Hoài thông qua micro cùng bộ âm ly cao cấp khuếch tán trong đại sảnh được trang trí xa hoa.
“Chuyện gì mà gấp như vậy, đáng giá anh bỏ qua công việc quan trọng như thế, còn có thể đắc tội nhiều người?” Phóng viên cắn chết không tha, không cam tâm buông tha một tin tức nóng sốt như vậy.
Lúc này, Dung Thụy Thiên đang xem trực tiếp, sắc mặt y bỗng trắng bệch. Bỗng nhiên y nhớ đến ngày đó Tịch Nhạ Hoài ở cùng với mình, mà y lại không biết lúc đó Tịch Nhạ Hoài đang bận quay phim, mới hại cậu bị mọi người nói vào nói ra vì tự tiện rời phim trường.
Trì Hạo nhận ra tình huống này không ổn, lập tức đoạt lời của Tịch Nhạ Hoài, “Nghệ sĩ cũng là người thường, có quyền xin nghỉ phép với đoàn phim. Hiện tại, truyền thông bằng hữu đang ở đây, nên xin cậu phóng viên này không cần cứ hỏi về đời tư của Tịch Nhạ Hoài.”
“Trời, đừng cắt ngang như vậy chứ.” Các phóng viên mất hứng kêu lên, “Tịch Nhạ Hoài rời đi trong lúc quay phim, cho nên chúng tôi có quyền biết nguyên nhân thật sự, những người khác cũng rất muốn biết!”
Tới đây, Bert nhỏ giọng nghị luận với Đan Ni Nhĩ. Tiếp đó, đạo diễn Tiêu cùng bọn họ giải thích đầu đuôi mọi chuyện ngày đó. Phóng viên lập tức chuyển hướng sang ba người họ. Ba người liền ngừng nói chuyện với nhau để Tịch Nhạ Hoài tự giải thích.
Mặt Tuyết Lê không chút thay đổi nhìn Tịch Nhạ Hoài không bối rối chút nào. Hạng Thanh Uyên gọi Trì Hạo đi chỗ khác, Tịch Nhạ Hoài thì ung dung tiếp nhận microphone. Các phóng viên lập tức giơ máy ảnh chụp cậu.
“Ngày đó —-”
“Ngày đó, anh ấy ở trong quán bar cùng tôi.” Một giọng nữ khêu gợi cắt đứt phát biểu của Tịch Nhạ Hoài. Phóng viên nghe xong liền ồ lên, ánh mắt trên đài đồng loạt bắn về phía Tuyết Lê, riêng chỉ có Hạng Thanh Uyên là nhìn về Tịch Nhạ Hoài.
Tịch Nhạ Hoài hiển nhiên có chút kinh ngạc. Trước màn hình TV, máy tính, đầu đường cao ốc, mọi người đều kinh ngạc trừng mắt thật to, không thể nào tin Tịch Nhạ Hoài lại có quan hệ mập mờ với Tuyết Lê. Bọn họ đều dẹp công việc sang bên để nói chuyện với người bên cạnh.
Làm “sao kim” cũng là một môn học, bởi vì dùng “Người” là danh bài kinh doanh, mọi thứ đều mong muốn nhận được sự yêu thích của quần chúng kèm với đó là danh tiếng. Khi sao kim đang lúc hưởng thụ của cải cùng địa vị nhờ danh tiếng mang lại, đồng thời cũng mất đi không gian riêng tư và sự tự do nhất định. Mà vụ tai tiếng tình dục của Tịch Nhạ Hoài với nữ nghệ sĩ có thể so với chuyện Chương Tử Di cặp với Benin. Tổ hợp kì quái này nhất thời tạo nên cơn sóng truyền thông dồn dập.
Sau khi phóng viên hiện trường giật mình xong, từng người đều tranh lên trước đưa ra câu hỏi. Vô số microphone, ánh đèn loang loáng cùng máy ảnh đều nhắm vào Tịch Nhạ Hoài, dùng những câu hỏi bén nhọn chất vấn cậu.
“Chuyện này thật sự là sao?”
“Hai người đang hẹn hò sao?”
“Có thể kể lại chuyện ngày hôm đó không!”
Dưới ánh đèn loang loáng dưới đài cùng không khí khẩn trương, ánh mắt mọi người như bị xé rách, ồ ồ chảy ra chất lỏng lạnh lẽo. Lúc này, Tuyết Lê thao thao bất tuyệt kể lại, các phóng viên thì không ngừng chụp cô ta, trong lúc vô tình nhìn thấy chiếc nhẫn kim cương trên tay cô liền hỏi xuất xứ của nó. Tuyết Lê ngượng ngùng gục đầu xuống, thấp giọng nói là do Tịch Nhạ Hoài tặng.
Nghe vậy, sắc mặt của Dung Thụy Thiên liền tái nhợt như đang bị người ta bóp chặt cổ.
Còn vẻ mặt của Tịch Nhạ Hoài thì vô cùng thờ ơ, cả khuôn mặt như khối băng trong tủ lạnh. Cậu tiếp nhận những câu hỏi như màn lưu đạn từ phóng viên: “Quan hệ của tôi với Tuyết Lê không phải loại quan hệ như suy nghĩ của mọi người. Chúng tôi cũng chưa từng vào khách sạn.”
“Cậu ta nói thật sao?” Các phóng viên lập tức chuyển máy ảnh về Tuyết Lê.
Vầng trán của Tuyết Lê lúc này đều là mồ hôi lạnh. Cô ta âm thầm điều chỉnh tốt tim đập, giải thích với mọi người, “Có thể là tôi nhớ nhầm rồi. Hai ngày quay phim làm tôi quá khẩn trương nên làm cho tinh thần không yên.”
Không khí trong hiện trường lập tức đông lại.
Những ánh đèn loang loáng lại lóe lên.
Sau đó, thái độ của các phóng viên không còn hùng hổ dọa người, luôn truy hỏi đời sống tình cảm của Tịch Nhạ Hoài như trước nữa. Thêm vào sự hòa giải của Trì Hạo, không khí khẩn trương cũng biến mất. Bọn họ bắt đầu tiếp tục phỏng vấn những nghệ sĩ xung quanh.

avatar
  Subscribe  
Notify of