Loading...

Sửu Thúc Chương 49

0
148


Chương 49:
Nhìn lại điện ảnh Hoa ngữ mấy năm gần đây, thành tích đáng nói ngày càng ít, chuyện cảm động cũng càng ít, sản lượng cũng cùng tình trạng. Những lớp diễn viên mới có triển vọng ít đi, kĩ xảo điện ảnh cũng từ từ giảm sút.
Trong tình hình khó khăn này, nhiều tiết mục giải trí xuất hiện như đào giếng mùa hạn làm giới giải trí tựa như một vở hài kịch. Nhưng đúng thật là nhờ vậy, điện ảnh trong thời gian ngắn hấp dẫn không ít ánh mắt. Nếu có sự hợp tác với những ngôi sao nổi tiếng thì càng có khả năng hấp dẫn sự chú ý của người xem lâu dài hơn nữa.
Một bộ điện ảnh được coi là xuất sắc không chỉ phải có nội dung đặc sắc cùng cảnh phim hoàn hảo, quan trọng hơn là đủ yếu tố tình cảm để người xem có thể cùng cộng hưởng. Bộ phim phải đặt nhân vật chính làm trung tâm để kể lại câu chuyện và bắt đầu những tình tiết quan trọng của phim.
Chỉ khác nhau ở chỗ, thể loại phim này không giống như phim xã hội đen như truyền thông đã nói, lại càng không phải thời đại Trịnh Y Kiện lấy đao dưa hấu chém người… Mà thế giới xã hội đen giết người không thấy máu, một đao đổi một mạng.
Trong phim, diễn viên mặc âu phục thẳng tắp, nhìn như hào hoa phong nhã, nhưng sau lưng lại hoạt động hạ lưu. Xã hội đen tham gia kinh doanh buôn bán không còn là đập nhà lấy đất mà là chân chính cướp miếng cơm của người ta.
Những tên xã hội đen trong kinh doanh tạo cho người ta cảm giác rất đẹp mắt. Bọn họ tham lam, thân bất do kỉ. Bọn họ nhẫn tâm với người khác, dịu dàng với người mình yêu. Bọn họ không chuyện ác nào không làm, lại còn ham thích từ thiện.
Bộ điện ảnh “Kim cương” do Hoàn Á đầu tư dự định chiếu vào cuối tháng tám được xem là sản phẩm thương mại với kinh phí lớn, nhưng khi xem bản trailer vừa tung ra thì bộ phim đã đổi tên thành “Kẻ truy bắt”. Bản này cũng cắt giảm rất nhiều cảnh phim trong dự kiến. Thật ra thì việc một bộ điện ảnh thay đổi trong nháy mắt, sửa kịch bản đổi đạo diễn, rồi chiếu phim trước sau đó thay đổi nội dung đổi tên phim trong giới này cũng là chuyện bình thường từ xưa đến nay.
Ngày 8 tháng 25, “Kẻ truy bắt” sẽ được trình chiếu lần đầu tiên. Buổi lễ ra mắt với thảm đỏ sao kim có thể so sánh với cả lễ trao giải Oscar. Có vô số những người nổi tiếng được mời, tinh quang rạng rỡ, cũng có rất nhiều nghệ sĩ đến để chúc mừng.
Bốn giờ chiều, đông đảo truyền thông tụ tập trước cửa khách sạn.
Chiếc xe S600L màu đen dừng lại bên đường, một đội lễ tân mặc đồng phục trắng đi lên trước, khom người mở cửa xe. Bốn phía lập tức liên tiếp vang lên những tiếng tách tách, vô số ánh sáng đẹp mắt lóe lên, sáng đến nỗi làm mắt người ta không thể mở ra được.
Tịch Nhạ Hoài mặc một bộ âu phục bó người màu đen, trên cổ đính hình chuồn chuồn Dunhill màu đỏ men. Khuôn mặt anh tuấn của hắn như được khảm trong băng kết hợp với mái tóc ngắn màu đỏ như ngọn lửa nhìn như một quý tộc nước Anh trẻ tuổi.
Nhìn thấy hắn, những người mê điện ảnh xung quanh liền điên cuồng thét chói tai. Tịch Nhạ Hoài vừa bước lên thảm đỏ, đám nhà báo hưng phấn bắt đầu truy chụp, ánh đèn loang loáng hết đợt này đến đợt khác. Dường như mọi máy ảnh đều nhắm vào hắn. Khi bước qua khu cho khán giả hâm mộ, Tịch Nhạ Hoài dừng bước, chủ động vẫy tay chào. Lập tức, hai mắt mọi người đều sáng lên mà hoan hô.
Mấy năm nay, Tịch Nhạ Hoài đỏ tía, nhân khí tăng vọt, dù xuất hiện trên cả điện ảnh hay bìa mặt tạp chí đều có phong cách của riêng mình. Đó là một cảm giác xa cách cùng đáy mắt lạnh như băng đủ để đông lạnh người khác phát run. Cảm giác đó đúng là khó tiếp xúc, mà tâm trạng gần đây của hắn rất tốt, cảm giác như hắn đang yêu đương, trên người đầy ánh sáng ấm áp.
Khi màn hình lớn đang phóng đại khuôn mặt của Tịch Nhạ Hoài, còn có người hâm mộ cuồng nhiệt vì hành động của hắn. Tín hiệu hiện trường không ngừng chuyển vận, người xem cùng khán giả đều được xem trực tiếp đều bị Tịch Nhạ Hoài làm kinh diễm.
Người xuất hiện ngay sau đó là Bert và Đan Ni Nhĩ. Hai người đều là nghệ sĩ lão làng trong giới giải trí, lực tương tác mười phần. Bọn họ thành thạo làm xong tư thế để phóng viên chụp ảnh, rồi kí tên cho người hâm mộ.
Lúc này, không khí hiện trường vô cùng nhiệt liệt. Một đám nghệ sĩ nam bước lên thảm đỏ. Bọn họ mặc những bộ âu phục phổ biến thẳng tưng. Ai nấy cũng anh tuấn, cả thảm đỏ tràn ngập hormone nam mãnh liệt.
Tới khi Tuyết Lê bước trên thảm đỏ liền nhấc thêm một đợt triều cường. Trang phục hôm nay của cô ta là bộ váy kim sa thấp ngực Prada, hơi bó sát người, phối hợp với trang sức châu báu xinh đẹp càng phụ trợ khí chất mê người của cô. Cô ta mỉm cười tao nhã với màn ảnh và vẫy tay chào với người hâm mộ.
Mọi người bắt đầu hoan hô. Cô ta là bông hồng duy nhất trong một bộ phim chỉ có đàn ông, phần diễn cũng không nhiều, lời kịch lại càng không nhiều, nhưng cô ta giúp “Kẻ truy bắt” tăng thêm phần đặc sắc.
“Tuyết Lê! Nhìn bên này!” Phóng viên vừa gọi cô ta, vừa nâng máy ảnh lên chụp cô. Mỗi tấm ảnh đều vô cùng hoàn mỹ, tựa như nữ thần tràn đầy kim quang đoạt ánh mắt người khác.
Tiếp đó đi lên thảm đỏ là đạo diễn Tiêu và Hạng Thanh Uyên. Hai người đều điệu thấp, toàn bộ hành trình không nói chuyện, rồi đơn giản để phóng viên chụp vài tấm liền vội vàng vào trong.
Qua máy tính trong văn phòng, Dung Thụy Thiên có thể theo dõi buổi lễ trực tiếp trên internet. Trong tiếng nhạc tinh tế, sân khấu sáng lên, đạo diễn cùng những diễn viên chủ chốt ngồi trước áp phích tuyên truyền rất lớn, đọc diễn văn trước toàn thể phóng viên và người hâm mộ, sau đó thông báo thời gian chiếu phim cùng địa điểm bán vé.
Trường hợp này cực nghiêm cẩn nhưng lại không có tính đề tài. Các phóng viên vứt chuyện phim ảnh sang một bên để hỏi đời sống tình cảm của Tịch Nhạ Hoài. Người đại diện của Tịch Nhạ Hoài liền đánh Thái Cực quyền: “Hôm nay là lễ ra mắt điện ảnh. Chúng ta nên mời đạo diễn nói về bộ phim này mới phải, những vấn đề không liên quan tạm thời chúng tôi sẽ không trả lời.”

avatar
  Subscribe  
Notify of