Loading...

Sửu Thúc Chương 48

0
169


Chương 48:
Thân thể quấn lấy nhau như tạo ra những cơn sóng tình mãnh liệt ẩn bên trong. Hai người làm từ sô pha lăn xuống sàn nhà, rồi từ sàn nhà lên lại trên giường, từ tư thế kỵ thừa sang tư thế bình thường. Tịch Nhạ Hoài tách mở đôi chân thon dài của Dung Thụy Thiên, ngay mặt tiến công vào thân thể y. Dục vọng nóng bỏng tiến vào chỗ sâu nhất trong cơ thể y, thong thả mà mạnh mẽ như muốn nghiền nát mọi thứ… Vì là nơi rất mẫn cảm, tim Dung Thụy Thiên đập ngày càng nhanh, cứ như muốn đụng vào lồng ngực vậy. Không biết lúc nào, lúc nào mới có thể chấm dứt…
Nhưng công kích cường thế kia liên tục không ngừng va chạm, giống như không muốn ngừng lại mà còn muốn tiến vào sâu hơn. Tịch Nhạ Hoài nằm trên người y, lồng ngực trần trụi của hai người dán chặt vào nhau. Hắn như dã thú xỏ xuyên hung mãnh qua y, mỗi lần đều dùng sức như vậy, như muốn vò nát cả cơ thể y.
Dung Thụy Thiên nhẫn thở gấp, tay nắm chặt tấm nệm bên dưới. Cặp đùi rắn chắc thì nhẹ nhàng quấn lấy eo Tịch Nhạ Hoài, theo động tác kịch liệt của hắn mà run rẩy, thoạt nhìn yếu ớt mà mê người.
Cùng lúc khai thác cả thân thể y, Tịch Nhạ Hoài không ngừng đòi hỏi càng thân mật. Chờ tới khi bắn vào trong cơ thể Dung Thụy Thiên, hắn mới dịu dàng ôm y, rồi hôn nhẹ mặt y.
Dung Thụy Thiên im lặng tựa vào bả vai hắn, khẽ nhắm mắt suy nghĩ. Hàng lông mi dày đậm tạo cảm giác nhìn y như một đứa trẻ ngây thơ đang say ngủ, vừa dịu ngoan lại nhu thuận.
Lúc này, Tịch Nhạ Hoài đang hôn từ mặt y rồi chuyển dần xuống cổ, rồi một đường đi xuống lồng ngực đầy mồ hôi của y. Ngay sau đó, hắn tách hai chân y để cuốn lấy eo hắn. Lần thứ hai đặt cương vật lại sau huyệt, cửa huyệt vốn đã bị thao lộng hồi lâu đã thả lỏng giúp hắn tiến vào vô cùng thuận lợi. Cuối cùng, cái đó vẫn vào sâu nhất trong thân thể y.
“Cậu, cậu còn muốn làm bao lâu nữa?” Ngực của Dung Thụy Thiên đỏ bừng, mồ hôi ngưng lại trên da thịt đồng cổ của y.
“Mới vài lần mà thôi, sao có thể thỏa mãn được tôi.” Tịch Nhạ Hoài xoa đồi ngực rắn chắc của y, trong mắt là tình dục mãnh liệt. Hắn đẩy sợi tóc sang hai bên mặt của Dung Thụy Thiên rồi hôn lên đôi môi đỏ tươi ướt át của y.
“Ngô —-” Dung Thụy Thiên hơi nghiêng đầu, lông mi thật dày rũ xuống, thoạt nhìn rất dịu ngoan, hơi thở nóng ấm thì dừng lại trên khuôn mặt Tịch Nhạ Hoài.
Tịch Nhạ Hoài tách đôi môi nhắm chặt của y, đầu lưỡi ướt át thăm dò vào trong miệng y, nhiệt tình quấn lấy, hút lấy đầu lưỡi vì ngượng ngùng mà trốn tránh. Cảm giác tuyệt diệu đúng thật là sinh ra nhờ sự gắn kết như vậy.
Tiếng thở dốc ngày càng dồn dập của Dung Thụy Thiên như hòa cùng nhịp đập của Tịch Nhạ Hoài. Y như bị mê hoặc mà đưa tay ôm mặt Tịch Nhạ Hoài để nụ hôn hai người càng sâu hơn.
Tịch Nhạ Hoài hôn cánh môi mềm của y, cùng lúc đó thắt lưng mạnh mẽ đụng chạm cơ thể ướt át của y, lúc quấn lấy phát ra những tiếng bành bạch hòa với tiếng đầm nước, càng kích thích dục hỏa của hắn.
Theo cuồng mãnh tiến vào, Dung Thụy Thiên hơi ngẩng đầu rên rỉ, đưa tay bắt lấy cánh tay cuồn cuộn của Tịch Nhạ Hoài, “Ân… A —– chậm chút…”
Tịch Nhạ Hoài nắm tay y đặt bên cạnh. Tay hắn quấn chặt mười ngón tay y. Đôi mắt xanh đậm cuồn cuộn dục vọng của giống đực, hiển nhiên hắn đã hãm sâu vào tình dục, không nghe vào những lời Dung Thụy Thiên yêu cầu. Hắn tiếp tục tách đôi chân thon dài rắn chắc của y để mở rộng thêm giúp bản thân tiến sâu vào cơ thể y hơn. Khi hắn đặt Dung Thụy Thiên trên đùi mình để y dần dần ngậm vào dục vọng của bản thân, cường độ ma xát với thân thể kia thật sự làm y thấy sợ hãi. Dung Thụy Thiên vô lực lắc đầu, cầu xin tha thứ như nức nở: “Ô… Đừng… Không cần làm vậy…”
“Xong ngay đây, ngoan, không cần lộn xộn.” Tịch Nhạ Hoài hôn da thịt màu đồng ửng hồng của y, càng thâm nhập hung mãnh vào nơi chật hẹp ấy, để tính khí bị khoái cảm dục vọng sôi trào sôi sục chen vào chỗ sâu nhất trong thân thể y, đồng thời làm lỏng cửa vào ngăn chặn dục vọng của hắn.
Sau khi lại bắn ra, Dung Thụy Thiên liền ngồi phịch xuống trong lòng ngực hắn, như mọi khí lực đều mất hết. Tịch Nhạ Hoài say đắm nhìn y, như tên trộm cọ vùng cổ thấm ướt mồ hôi của y: “Thụy Thiên, lần này thoải mái hơn nhỉ.”
Dung Thụy Thiên không nói gì, chỉ đặt trán lên vai Tịch Nhạ Hoài. Lần này đúng là tốt hơn so với lần trước rất nhiều, nhưng lần nào cũng kịch liệt như lần này chắc chắn sau này y sẽ ăn không tiêu.
“Ngày mai, anh thu dọn đồ đạc rồi chuyển qua ở cùng tôi đi.” Tịch Nhạ Hoài cười thỏa mãn, những giọt mồ hôi trên hàng lông mi dày như ẩn dưới lớp sương mù. Hắn biết thể xác và tinh thần lúc này của Dung Thụy Thiên đều mệt mỏi nên mới dám mở lời.
Dung Thụy Thiên mơ hồ mở mắt, trong mắt liền phản chiếu khuôn mặt tuấn mỹ của Tịch Nhạ Hoài: “Ở cùng một chỗ không tốt lắm —-” Nếu ở cùng với hắn bị phóng viên chụp được, sau này sẽ có rất nhiều chuyện rắc rối.
“Chung cư trong nội thành tôi ở rất an toàn, muốn qua được cửa phải có xác minh rõ ràng. Anh chuyển qua ở cùng tôi thì lúc nào tôi cũng có thể nhìn thấy anh rồi.” Tịch Nhạ Hoài vén những sợi tóc của y ra, dịu dàng cọ vài cái.
Dung Thụy Thiên khó hiểu nhìn hắn, “Chung cư trong nội thành?”
“Anh chưa từng qua, để ngày mai tôi lái xe mang anh qua xem thử.” Tịch Nhạ Hoài sờ đầu Dung Thụy Thiên. Hắn vô cùng thích ánh mắt mơ hồ dịu ngoan mà y nhìn hắn như lúc này, chỉ cần nhìn cũng đã cảm thấy xương cốt đều mềm nhũn.
Dung Thụy Thiên giãy dụa muốn nói, “Tôi cảm thấy như bây giờ cũng tốt rồi.”
“Thử qua xem thôi được không?” Tịch Nhạ Hoài thân mật khẽ nói bên tai y.
Hormone trong hơi thở hắn như muốn nuốt sạch lí trí của Dung Thụy Thiên. Y há miệng thở dốc, còn muốn nói gì đó, nhưng cảm giác buồn ngủ lại ập đến toàn thân.
Tịch Nhạ Hoài thấy vậy, chỉ kéo chiếc mền bên cạnh đắp lên cơ thể trần truồng của y, rồi dịu dàng vuốt ve mái tóc đen của y: “Mệt thì cứ ngủ đi, có chuyện gì ngày mai chúng ta lại bàn tiếp.”

avatar
  Subscribe  
Notify of