Loading...

Sửu Thúc Chương 47

0
196


Chương 47:
Cậu biết Dung Thụy Thiên là một tên đàn ông thẳng không thể thẳng hơn. Lần đầu tiên làm, anh trông vô cùng thê thảm, luôn thở gấp đầy đau đớn, sau đó thì liên tục nức nở. Cậu biết anh không hưởng thụ chút vui sướng nào trong việc này, nhưng anh vẫn cố gắng chịu đựng không kêu ngừng vì lo cho cậu. Nhớ tới đó, Tịch Nhạ Hoài càng thêm thương anh hơn.
“Ngô… Có thể…” Dung Thụy Thiên chịu không nổi mà run rẩy, móng tay đâm sâu vào cơ thể của Tịch Nhạ Hoài.
“Nơi này còn chưa thả lỏng thì không thể nhận của tôi được.”
“Không sao, có thể vào.” Mái tóc đen của Dung Thụy Thiên xõa tung, sợi tóc dính chặt trên gò má hồng hồng.
“Không được. Tôi muốn anh cũng cảm nhận được khoái cảm.” Tịch Nhạ Hoài tà mị nhìn anh, trong đôi mắt xanh ngọc ấy là ham muốn vô tận. Cậu khẽ liếm điểm nổi lên trên lồng ngực phiếm hồng của Dung Thụy Thiên. Ba ngón tay trong cơ thể anh thì không tiếp tục tiến vào sâu hơn mà bắt đầu bắt chước sự di chuyển của tính khí trừu sáp trong đường lát gạch, còn thường thường đỉnh vào điểm mẫn cảm trong cơ thể anh.
Dưới động tác của Tịch Nhạ Hoài, Dung Thụy Thiên không thể không kẹp chặt ngón tay của cậu. Nhưng ngay lúc đó, Tịch Nhạ Hoài lại rút ngón tay ra, rồi cởi toàn bộ quần áo. Cậu ôm Dung Thụy Thiên đặt trên đùi mình, để lưng anh tựa vào lồng ngực cậu, rồi tiếp tục liếm mút đường nét duyên dáng ở cổ anh.
“A… Ân…” Trong khoang mũi của Dung Thụy Thiên phát ra tiếng rên rỉ ngọt ngào rất nhỏ. Tiếng rên kia vào tai của Tịch Nhạ Hoài là vô hạn hấp dẫn.
“Tiếng rên của anh thật dễ nghe.” Giọng nói của Tịch Nhạ Hoài vì ham muốn mãnh liệt mà trở nên khàn khàn. Cậu vuốt phần đùi trơn bóng của Dung Thụy Thiên, còn dục vọng cứng rắn thì ma sát cửa động đã được bôi trơn, làm cửa huyệt thêm dính dính, khiến Dung Thụy Thiên ngã ngay vào trong lòng cậu. Sau đó, cậu mới thong thả tiến vào thân thể anh, không để cho anh có bất kì kháng cự mà xỏ xuyên ra vào. Cùng lúc đó, lửa nóng của cậu càng thêm thô to trong cơ thể anh, lắp đầy đường gát gạch chặt hẹp.
“Ô!” Dung Thụy Thiên theo bản năng muốn thoát ra, nhưng lại bị Tịch Nhạ Hoài bóp chặt phần eo. Cậu dùng sức hạ thấp cơ thể anh, để anh ngồi trên dục vọng của mình.
Cảm giác chướng bụng vì cơ thể bị dị vật xâm chiếm làm Dung Thụy Thiên có lỗi giác như bị xé rách làm hai. Thấy vậy, anh bắt đầu giãy dụa: “Ân… Không, ân…”
Tịch Nhạ Hoài thấy Dung Thụy Thiên bắt đầu lộn xộn liền ôm chặt cơ thể anh. Đôi mắt cậu nhìn anh lúc này đầy lửa nóng, dưới đáy mắt là ham muốn chiếm hữu mãnh liệt. Cậu thổi hơi vào tai của Dung Thụy Thiên, rồi khẽ liếm tai anh. Khi anh thở hổn hển co bả vai lên thì cậu thừa dịp cắn chiếc cổ đầy mồ hôi, lưu lại dấu vết xanh tím trên da thịt anh…
Dung Thụy Thiên cúi đầu thở gấp. Hai chân anh đang đặt trên đùi Tịch Nhạ Hoài, dâm mỹ tự tách ra hai bên. Giữa hai người bọn họ không có một khe hở nào, kết hợp vừa nhanh vừa ngọt ngào.
Tịch Nhạ Hoài dùng cánh tay rắn chắc ôm trọn vòng eo của Dung Thụy Thiên, đồng thời hơi thở nóng bỏng phun lên cổ anh. Nhiệt độ kia như muốn tổn thương cả da thịt anh. Cậu dịu dàng vuốt ve Dung Thụy Thiên. Cậu nâng lên cằm anh, rồi nhẹ ngậm đôi môi run rẩy, nhiệt tình hút liếm lưỡi anh. Cảm giác cơ thể anh đã thả lỏng, cậu liền không kìm được co rúm trong đường lát gạch nóng ẩm chật hẹp kia.
“Ừ…” Dung Thụy Thiên rên rỉ thêm hỗn loạn. Toàn thân anh mềm nhũn không chút sức lực. Vật nóng cháy kia tiến tiến xuất xuất trong thân thể, đau đớn tất nhiên là có, cửa huyệt cũng bị mở căng ra, nhưng mỗi lần đụng đến chỗ mẫn cảm lại xuất hiện một loại khoái cảm tê dại bò lên lưng. “Tịch Nhạ Hoài… Ngô, ngô… Ân…”
Tịch Nhạ Hoài tựa đầu chôn bên gáy của Dung Thụy Thiên, hai tay cậu chặn bắp đùi của anh. Thân thể cường tráng dán lên mỗi tấc da thịt, rồi mới kịch liệt chuyển động eo.
“A… Ân… Ân…” Trong cổ họng của Dung Thụy Thiên tràn ra tiếng rên rỉ khàn khàn. Thân thể anh theo động tác của Tịch Nhạ Hoài mà lên xuống làm cho trên cơ thể đồng cổ là lớp mồ hôi tinh mịn, dưới ánh sáng của ngọn đèn trông rất quyến rũ.
Tịch Nhạ Hoài vuốt ve Dung Thụy Thiên, trong lòng khô nóng vô cùng. Cậu mút liếm tai trái anh, chiếc lưỡi màu đỏ khẽ liếm rồi ngậm khuyên tai mẫn cảm vào trong miệng, “Anh thích như vầy phải không?”
“Không… Ân…” Dung Thụy Thiên phủ nhận. Nhưng chỗ mẫn cảm bị liếm láp như vậy, làm cho lời nói đến miệng đều biến thành rên rỉ. Hơn nữa, dục vọng tráng kiện chôn sâu trong cơ thể anh bắt đầu ma xát niêm mạc nóng ẩm, như có như không chạm vào điểm mẫn cảm kia. Cơ thể anh bắt đầu run rẩy, dục vọng giữa hai chân cũng đứng thẳng.
“Thích tôi làm vậy không?” Tịch Nhạ Hoài bóp chặt vòng eo gầy yếu của anh, để anh dễ dàng phun ra nuốt vào dục vọng nóng bỏng của cậu. Cậu tiếp tục dùng lực đánh tới chỗ sâu bên trong làm anh phát ra tiếng thở dốc dồn dập.
“A… A…” Chỗ kết hợp như bị thiêu đốt bởi một ngọn lửa. Thân hình rắn chắc cao lớn của Dung Tụy Thiên nhiễm lên một tầng mỏng màu hồng mê người. Dục vọng ngay trước cũng đang tiết ra giọt sương trong suốt.
“Làm vậy thật thoải mái nhỉ.” Tịch Nhạ Hoài va chạm trong cơ thể anh. Ánh mắt cậu sâu thẳm nhìn anh, rồi mới cố gắng chuyển động phần eo, để vật thô dài nóng cháy di động càng không ngừng cọ xát nơi mẫn cảm của anh.
“Ngô… Không cần… Không nên chạm vào…” Dung Thụy Thiên rên rỉ lắc đầu. Anh cảm thấy nơi bị tiến vào như bị lửa đốt, cảm giác tê tê dại dại làm cơ thể anh sôi trào. Anh cắn chặt đôi môi phát run, cảm nhận dục vọng mình dựng đứng cùng khoái cảm từ nơi gắn chặt hai người cùng lúc bùng nổ. Hô hấp của anh càng thêm hỗn loạn, không biết là thoải mái hay đau đớn, làm anh cảm thấy khó chịu hùa theo Tịch Nhạ Hoài.

avatar
  Subscribe  
Notify of