Loading...

Sửu Thúc Chương 46

0
196


Chương 46:
“Lần đó, sau khi gặp Trác Thích Nghiên, anh liền bị tai nạn xe cộ.” Tịch Nhạ Hoài nắm chặt tay của Dung Thụy Thiên với vẻ mặt hoảng sợ như muốn xác nhận sự tồn tại của anh. Lúc này, trong đôi mắt cậu lóe lên ngọn lửa phẫn nộ: “Mọi chuyện đều do Trác Thích Nghiên sắp đặt. Hắn ta điên rồi sao? Sao lại có thể đối xử với anh như vậy!”
Dung Thụy Thiên không nói gì. Dù sao thì tai nạn xe cộ đêm hôm đó cũng đã qua rất lâu rồi. Anh cũng từng nhiều lần suy nghĩ có lẽ Trác Thích Nghiên không sắp đặt việc đó, có thể là phanh xe thật sự bị hỏng. Cũng có lúc anh nghĩ hoàn toàn ngược lại rằng lái xe là người của Trác Thích Nghiên, cũng đã xảy ra quá nhiều chuyện đều do một tay hắn dựng lên. Có thể là Trác Thích Nghiên muốn bức anh đến đường cùng. Lần này, Trác Thích Nghiên trở về tìm anh, trong đôi mắt của hắn cũng không còn chút lưu luyến nào. Sau khi bị anh từ chối, hắn cũng không có hành vi quá khích. Từ đầu đến cuối, cử chỉ của hắn đều rất tao nhã, nhìn như thật sự thấy anh đáng thương, muốn bồi thường mọi thiệt hại cho anh. Nghĩ đến đây, Dung Thụy Thiên liền nắm lấy tay Tịch Nhạ Hoài, trịnh trọng yêu cầu: “Đáp ứng tôi, cậu phải đáp ứng với tôi, đừng đi tìm Trác Thích Nghiên.”
“Hắn đã tìm được anh. Nếu sau này, anh gặp chuyện gì nguy hiểm, sao tôi có thể tha thứ cho mình chứ.” Khuôn mặt của Tịch Nhạ Hoài đầy vẻ dữ tợn. Con thú hoang trong lồng ngực cậu như muốn lao ra ngoài, xé rách tên thợ săn dám uy hiếp cậu.
“Tôi đã từ chối yêu cầu của hắn, chắc hắn sẽ không đến đây nữa đâu.” Dung Thụy Thiên cúi đầu, kiên định nói tiếp, “Còn cậu vẫn còn phải hợp tác với hắn. Nếu chọc giận hắn, công việc của cậu sau này ở công ty sẽ gặp rắc rối.”
“Không sao.” Đôi mắt của Tịch Nhạ Hoài như ngôi sao giữa bầu trời đêm, sáng ngời và thấu triệt, “Hợp đồng mười tháng giữa tôi với hắn ta sắp kết thúc rồi. Sau này, tôi sẽ không tới lui gì với hắn nữa, nên anh không cần lo cho tôi.”
Nghe cậu nói vậy, Dung Thụy Thiên thở phào nhẹ nhõm. Anh kể lại quá khứ của mình cho Tịch Nhạ Hoài nghe, không phải vì muốn cậu xuất đầu giúp mình. Anh chỉ lo là Trác Thích Nghiên sẽ làm phiền Tịch Nhạ Hoài, hại cậu gặp cản trở trong giới giải trí.
Tịch Nhạ Hoài vuốt ve vết thương trên mặt anh, đôi mắt dưới sự phản xạ của ánh đèn như đỏ bừng lên, “Anh còn đau không?” Người đàn ông trước mặt cậu dịu dàng yếu ớt như vậy, sao lại có người đối xử với anh như thế, làm anh chịu đựng nhiều đau đớn như vậy.
“Đã không còn đau nữa.” Đôi mắt của Dung Thụy Thiên hơi ướt như chất chứa nhiều nỗi buồn thương. Anh chớp đôi mắt xinh đẹp, lông mi thật dày nhìn như chiếc lông vũ đen mềm mại, “Cậu phải đáp ứng với tôi —-”
“Tôi biết anh đang lo sợ chuyện gì mà. Yên tâm, tôi sẽ không xúc động đi đập tên Trác Thích Nghiên đó, hoặc tìm hắn trả thù đâu.” Tịch Nhạ Hoài dịu dàng ôm Dung Thụy Thiên, trong cổ họng phát ra giọng trầm thấp khàn khàn, “Anh cũng phải nhớ kĩ —— tôi sẽ không bao giờ để bất kì kẻ nào làm anh tổn thương, và làm anh đau khổ như vậy nữa.”
Nghe xong lời hứa hẹn của cậu, đôi mắt của Dung Thụy Thiên liền ướt sũng, giống như ảnh ngược của ánh sao trên mặt biển xanh. Ánh sáng ấy thật chói mắt. Anh chủ động ôm cổ Tịch Nhạ Hoài, kéo hắn về mình.
Tịch Nhạ Hoài còn không kịp phản ứng, đã cảm thấy một thứ gì đó mềm mại in lên môi cậu, cùng lúc đó hơi thở nóng bỏng quen thuộc vây lấy cậu. Trong nháy mắt, tim cậu đập rộn ràng cả lên. Để đáp lại, cậu cũng ôm mặt Dung Thụy Thiên, trả lại anh một nụ hôn sâu.
Không như bình thường, Dung Thụy Thiên dùng đầu lưỡi mềm mại đáp lại nụ hôn sâu của Tịch Nhạ Hoài. Đôi môi mát lạnh như lưỡi đao kia ngậm chặt đôi môi mềm mại của anh, tựa như đang muốn dùng nụ hôn này làm yên lòng dã thú trong người trước mặt.
Được Dung Thụy Thiên đáp trả, Tịch Nhạ Hoài càng dùng sức hôn trở lại, như muốn ăn tươi nuốt sống toàn bộ con người anh. Lồng ngực rộng lớn của cậu kịch liệt phập phồng, khuôn mặt tuấn mỹ trước mặt nóng bỏng đỏ bừng. Đồng thời, đôi tay ôm anh cũng chậm rãi sờ soạng vòng eo mẫn cảm của Dung Thụy Thiên làm anh phát ra những tiếng rên nhỏ vụn.
Tịch Nhạ Hoài hôn cổ anh. Giọng nói ngọt ngào làm người ta nóng lên, “Thụy Thiên, Thụy Thiên, tôi muốn ôm anh.” Khó được anh chủ động vừa ôm vừa hôn mình như vậy, cậu sao có thể bỏ lỡ cơ hội hiếm có này.
Dung Thụy Thiên có chút xấu hổ. Tịch Nhạ Hoài ấn chặt bờ vai anh, đặt anh ngồi trên chiếc sô pha mềm mại. “Tôi sẽ không làm anh đau, không cần khẩn trương như vậy.”
Dung Thụy Thiên hơi xoay người quên cả chống cự. Anh rất yêu Tịch Nhạ Hoài, cũng không ghét những hành vi thân mật của cậu. Nhưng nghĩ đến việc phải mở ra hai chân đón nhận cậu, anh liền không thể nào bình tĩnh được.
“Tôi rất vui vì anh đã chủ động hôn tôi. Hơn nữa, anh không còn đẩy tôi ra theo bản năng khi tôi đè anh nữa.” Tịch Nhạ Hoài vén áo sơ mi của anh lên, bàn tay thon dài lập tức mò đến đồi ngực rắn chắc của anh.
“Tôi còn không quen như vậy…”
“Tôi biết.” Tịch Nhạ Hoài cười nhẹ rồi hôn Dung Thụy Thiên. Vẻ mặt của cậu thật dịu dàng, ngược lại hẳn với động tác tay vội vàng. Cậu còn dùng sức mạnh cởi quần áo anh. Chờ đến khi thân thể màu đồng cổ hiện trước mặt, cậu liền tách ra hai chân đang khép chặt của anh. Cậu lập tức cúi đầu, há miệng ngậm vật nằm giữa chân anh.
“Ngô… Ân…” Khoái cảm mãnh liệt quét qua cơ thể Dung Thụy Thiên. Anh muốn nói gì đó nhưng không thể phát ra tiếng. Lúc này, anh chỉ cảm nhận được bộ phận yếu ớt kia được bao trùm nơi khoang miệng nóng ẩm nhanh chóng nóng lên, đồng thời cả người anh cũng nhũn cả ra, hô hấp dồn dập, khẩn trương nắm lấy tay vịn ghế sô pha.
Tịch Nhạ Hoài âu yếm dùng tay vuốt ve dục vọng giữa hai chân anh. Thỉnh thoảng, cậu lại dùng tay cố ý chạm vào hậu huyệt của anh. Động tác tình sắc như vậy làm cả người của Dung Thụy Thiên nóng lên, hơi thở cũng mềm nhũn, “Tịch Nhạ Hoài… Đừng làm như vậy —- ngô…”
Tịch Nhạ Hoài say đắm nhìn bộ dáng mê người khi hãm sâu vào tình dục của Dung Thụy Thiên. Chờ đến khi, anh dưới sự trêu đùa của cậu mà bắn ra, cậu mới khẩn cấp tách cặp đùi rắn chắc của anh. Cậu dùng tinh dịch anh vừa bắn ra làm trơn dịch nhanh chóng chen vào ống dẫn chật hẹp. Tiếp đó, cậu tỉ mỉ khuếch trương địa phương mãnh liệt phản kháng sự xâm nhập của anh.
Vẫn nhanh như vậy… Mở rộng cả nửa ngày mà chỗ đó cũng chỉ miễn cưỡng chịu được hai ngón tay của cậu. Tịch Nhạ Hoài hôn môi của Dung Thụy Thiên, tham lam liếm mọi chỗ trong cổ họng anh, nhiệt tình cuốn lấy đầu lưỡi anh, nặng nề hút rồi quấn lấy nhảy múa. Nụ hôn mãnh liệt tạo nên những sợi chỉ bạc trong suốt từ miệng trào ra do không thể khép được.
“Buông ra… Ngô…” Dung Thụy Thiên giãy dụa, tìm chút cơ hội thở. Ngay sau đó, đôi môi nóng ẩm lại ngăn chặn anh, gần như thô bạo hôn anh, không ngừng lặp đi lặp lại cắn nuốt anh, như muốn cắn nuốt toàn bộ ý chí của anh. Đợi đến khi anh hít thở không thông, cậu mới chịu buông anh ra.
“Thụy Thiên, Thụy Thiên…” Tịch Nhạ Hoài khẽ liếm cổ anh, rồi ngậm hai điểm nổi lên trước ngực anh. Cậu dùng đầu lưỡi trêu đùa ma sát. Cùng lúc đó, cậu cũng tăng thêm ngón tay tiến vào mật huyệt của anh…

avatar
  Subscribe  
Notify of