Loading...

Sửu Thúc Chương 45

0
149


Kết quả hình ảnh cho boy is comatose anime

Chương 45:
Dung Thụy Thiên ôm chặt cơ thể Tịch Nhạ Hoài, ngửi mùi mồ hôi trộn lẫn với mùi nước hoa cao cấp trong lồng ngực cậu, tim đập một cách nhiễu loạn dần dần bình tĩnh trở lại, những hình ảnh xiêu vẹo trong đầu cũng biến mất theo. Anh biết rằng dù Trác Thích Nghiên có nói gì về Tịch Nhạ Hoài, cho dù cậu đã từng có tình cảm với người khác, anh luôn tin tâm ý của cậu đối với anh. Chỉ là lời nói của Trác Thích Nghiên vẫn làm lòng anh cảm thấy bất an.
Tịch Nhạ Hoài có quyền thế, gia thế hiển hách, muốn gì đều có cái đó, gia đình cậu chú ý môn đăng hộ đối cùng với sĩ diện. Còn cậu không những xấu xí mà còn là đàn ông, có lợi thế gì mà đòi cậu ở lại bên cạnh cậu. Trong đầu anh cứ lảng vảng câu hỏi nhẹ nhàng này của Trác Thích Nghiên. Ngay lúc đó, anh không thể phản bác được gì, anh biết là chỉ cần gọi cho Tịch Nhạ Hoài, nói cậu biết mình cần cậu, dù cậu bất kì nơi nào cũng sẽ đến bên anh.
Tịch Nhạ Hoài vuốt mái tóc đen nhánh mềm mại của anh, đôi mắt phượng như vùi trong bóng tối. Cậu dùng giọng nói trầm thấp gợi cảm hỏi: “Đột nhiên gọi tôi tới, có phải đã xảy ra chuyện gì rồi không?”
“Trong đầu tôi rất loạn, muốn cậu ở bên cạnh tôi.” Dung Thụy Thiên lôi kéo Tịch Nhạ Hoài vào trong nhà, rồi mới vào phòng tắm tìm một chiếc khăn sạch sẽ, nhẹ nhàng lau mồ hôi trên mặt cậu.
Đôi mắt Tịch Nhạ Hoài dừng lại trên hộp bánh ngọt, một cảm giác khó hiểu đột ngột xuất hiện thắt chặt tim cậu: “Có người vừa tới đây sao?”
Dung Thụy Thiên do dự một chút, một lúc sau mới chịu mở miệng. Anh cố gắng giữ cho mình không run nói cho cậu biết, “Trác Thích Nghiên,anh ta tới tìm tôi.”
“Cái gì? Anh nói gì?” Tịch Nhạ Hoài ngạc nhiên nhìn Dung Thụy Thiên đang run rẩy. Cậu hoàn toàn không thể ngờ chuyện như vậy lại xảy ra, cho đến khi Dung Thụy Thiên lặp lại lần nữa.
Ở đường chân trời phía xa xa, có một quả bom hạt nhân ngụy trang đang phát nổ, tạo nên tiếng vang ầm ầm và tiêu diệt mọi thứ, phá hủy cuộc sống bình yên trở thành biển máu. Cuộc sống luôn mang tính hí kịch. Khi bọn họ đang tận hưởng cuộc sống hạnh phúc không có bất kì sự phòng ngự nào thì biến cố đột nhiên xông ra phá hư tình cảm tốt đẹp, tạo nên một vở kịch tàn khốc, tra tấn diễn viên chính lần này tới lần khác không ngại phiền.
“Làm sao anh quen với Trác Thích Nghiên?” Tịch Nhạ Hoài nhìn Dung Thụy Thiên với sắc mặt ngưng trọng, đôi tay nắm chặt bả vai anh lộ rõ khớp xương trắng bệch.
Ánh đèn màu vàng chiếu trên người Dung Thụy Thiên. Anh ngẩng đầu nhìn Tịch Nhạ Hoài, đôi mắt bi thương như những chiếc lá phong khô rời khỏi cây bay xuống đất. Tựa như anh muốn nói điều gì đó nhưng lại không biết phải nói như thế nào.
“Chiều hôm nay, tôi có tạm hoãn công việc đến công ty tìm anh. Nhìn thấy anh và Kiều cùng nhau rời đi, tôi dường như không thể thở được.” Tịch Nhạ Hoài ôm chặt Dung Thụy Thiên, hai tay bởi vì quá mức phẫn nộ mà run rẩy, như muốn bóp nát cả xương cốt của Dung Thụy Thiên: “Tôi biết anh vẫn còn giữ liên lạc với anh ta, biết anh gặp anh ta một mình, tôi thấy rất khó chịu, tức giận không muốn gặp mặt anh, rồi lại không thể không gặp anh.”
Dung Thụy Thiên giật mình nhìn Tịch Nhạ Hoài. Tịch Nhạ Hoài nhìn anh, trong giọng nói như mang theo thuốc độc chết người: “Tôi yêu anh, xem anh như người nhà của mình nên anh phải tin vào tôi. Cho dù có chuyện gì xảy ra hay đã qua, tôi sẽ mãi ở bên cạnh anh.”
Tình cảm hàm chứa trong lời hứa này như một cơn sóng thần cuốn trôi mọi sự bất an trong lòng Dung Thụy Thiên. Ai cũng có một quá khứ không muốn nhớ lại, cho dù đã qua nhưng vẫn không nhắc lại, nhưng vẫn có người nguyện ý đón nhận mọi thứ của anh.
Năm thứ hai từ khi anh tiến vào giới giải trí, quen biết với giám đốc công ty Hoàn Á Trác Thích Nghiên, Trác Thích Nghiên hào hoa phong nhã, tao nhã lễ độ, giơ tay nhấc chân đều mang theo sự tao nhã của giới thượng lưu. Khi Trác Thích Nghiên thích anh, theo đuổi anh, mỗi lần mời anh ăn cơm đều tặng quà, rồi cũng tỏ rõ tâm ý với anh, nhưng anh uyển chuyển cự tuyệt. Từ ngày hôm đó, công việc của anh luôn vấp phải trở ngại, bị gạt bỏ, còn bị phóng viên đưa tin chỉ thích đàn ông.
Trong nháy mắt ấy, tin tức về gia đình cùng người yêu đều xuất hiện trên các mặt báo, tùy ý để người khác bàn tán. Khi đó, mẹ anh đã dùng ánh mắt dữ tợn như nhìn thấy kẻ thù giết cha trừng anh, muốn anh nhanh chóng xử lí mọi việc. Anh chỉ cúi đầu, biết rằng cứ tiếp tục chống cự như vậy sẽ làm hại Kiều, cũng sẽ hại mẹ bị mọi người xung quanh cười nhạo, rồi chỉ trỏ em trai với em gái như gặp lũ biến thái. Thế là, anh chủ động tới gặp Trác Thích Nghiên, đồng ý lời đề nghị của hắn ta.
Anh có thể chịu đựng mọi thứ cho đến khi tay phải của Trác Thích Nghiên chạm vào thân thể anh, như một con rắn độc tham lam tiến vào trong vạt áo… Rồi đột nhiên, anh không thể chịu đựng được nữa đẩy hắn ra, toàn thân trên dưới đều tản ra kháng cự mãnh liệt.
Giọng nói của Trác Thích Nghiên mãnh liệt như gió lạnh trong mùa đông —– Tôi không thích trói buộc người khác, nếu cậu chưa chuẩn bị tốt để tôi gọi lái xe chở cậu về.
Ngồi trên chiếc xe rèm che đen, cả người anh vẫn còn phát run. Anh vô ý nhớ đến gương mặt của mẹ, trong nháy mắt muốn chết cũng có. Tại sao anh lại vô dụng như vậy, chỉ có việc đó mà cũng không thể chịu được. Lúc xe chạy về phía đường nhựa, tốc độ xe đột nhiên nhanh hơn. Dù Dung Thụy Thiên đã buộc dây an toàn vẫn cảm thấy thân thể bị hất lên, đầu nặng nề đụng vào cửa sổ thủy tinh. Anh kêu lái xe chạy chậm lại nhưng tốc độ xe lại càng nhanh hơn.
“Phanh bị phá —– tôi cũng không biết phải làm sao — phanh bị phá mất rồi —-” Khuôn mặt lái xe đều là mồ hôi, hai tay run rẩy nắm tay lái, cố gắng suy nghĩ cách làm xe dừng lại, nhưng vẫn không thể khống chế tốc độ xe.
Cảm giác xóc nảy càng mạnh, đầu của Dung Thụy Thiên lại đập lên cửa kính. Anh đau đớn đỡ trán, máu tươi sềnh sệch theo ngón tay chảy xuống. Đầu anh đau như muốn nứt ra, ngẩng đầu nhìn đoạn đường phía trước.
Đúng là đèn đỏ, giữa đường có rất nhiều xe có rèm che dừng lại, còn chiếc xe Buick đen như nổi điên tiến về phía trước, từng tiếng còi xe bén nhọn vang lên xé tan bóng đêm: “Phanh! Phanh! Phanh!” như cơn ác mộng đáng sợ! Tiếng chửi rủa, tiếng gọi ầm ĩ, cùng tiếng đánh kịch liệt tràn ngập trong không gian!
Dung Thụy Thiên cúi thân thể xuống tránh đụng chạm. Lực tạo ra do xe chạm vào nhau thật lớn vẫn làm anh ngẩng đầu, một lần lại một lần làm anh tạp vào cửa kính, máu tươi chảy ra tung tóe, xương toàn thân như muốn vỡ tan, cảm giác đau đớn như nổi điên cắn nuốt tầm mắt với ý thức của anh.
Trong cảm giác đau đớn tưởng chừng như đang ở dưới cái bóng của cái chết do cơ thể bị xé rách, Dung Thụy Thiên miễn cưỡng mở mắt ra, dùng một tia khí lực cuối cùng ngẩng đầu, nhưng trước mắt anh là một chiếc xe tải hạng nặng — còn có biểu cảm như hoảng sợ của người lái xe tải!

avatar
  Subscribe  
Notify of