Loading...

Sửu Thúc Chương 43

0
177


Chương 43:
Vô số người sùng bái những người rực rỡ đứng trên đỉnh Kim Tự Tháp, nhìn bọn họ dùng sức mạnh và mị lực bản thân chinh phục thế giới. Bọn họ có thể tự do tiêu xài tiền bạc, hưởng thụ cuộc sống, ánh mắt luôn cao ngạo mà lãnh đạm.
Khi chúng ta tan tầm kéo lê tứ chi mệt mỏi chen lấn lên tàu điện ngầm, mệt mỏi nằm trên giường xem phim truyền hình trên TV, có người thì chui đầu ngay vào công việc chất chồng còn dang dở, có người tắm rửa xong liền chui vào ổ chăn mềm ngủ một giấc. Còn những người thành đạt thì vẫn còn bận rộn vì sự nghiệp, vội vàng suốt cả một ngày 24 giờ, giống như chỉ cần dừng lại nghỉ ngơi là một điều không thể nào tha thứ được. Trao đổi đồng giá, trong thế giới rực rỡ hoa lệ này, bọn họ tạo nên giá trị cao của bản thân.
Ngọn đèn nóng cháy dừng lại trên người Tịch Nhạ Hoài, ba trăm sáu mươi độ chiếu lên từng bộ phận trên cơ thể cậu, cũng làm thiêu hủy toàn bộ hàm lượng nước trong thân thể. Lúc này, cậu xem như không có việc gì tiếp tục quay hình, chỉ là vắng đi trạng thái nhập diễn ngày thường. Đại diễn quay vài lần đều nói không đạt.
Trì Hạo đi đến bên người Tịch Nhạ Hoài, hỏi: “Xảy ra chuyện gì sao?”
“Tôi cũng không biết, chỉ là có cảm giác hình có việc gì đó không hay sắp xảy ra. Cũng có thể là hai ngày nay tạo cho tôi áp lực quá lớn.” Tịch Nhạ Hoài mỉm cười, sắc mặt tái nhợt như một tờ giấy trắng.
“Hiện tại không cần đuổi tiến độ nữa, nếu thấy không thoải mái thì cậu về nghỉ ngơi đi.”
“Tôi có thể tiếp tục được.”
“Không cần miễn cưỡng bản thân như vậy, cũng không đạt được hiệu quả đạo diễn cần.” Trì Hạo tiếp tục khuyên nhủ. Hắn nhìn ra được tinh thần của Tịch Nhạ Hoài không yên, đã rất nhiều lần không tập trung. Cứ tiếp tục như vậy, đạo diễn Tiêu sẽ nổi giận.
“Không sao cả.” Tịch Nhạ Hoài liếc nhìn Trì Hạo, cau mày nói, “Cậu mang một ly cà phê cho tôi, yên tâm, tôi sẽ tìm lại cảm giác nhanh thôi, giúp việc quay hình thuận lợi hoàn thành.”
———————————————————-
Hạng Thanh Uyên lái chiếc xe Audi đen đi trên đường lớn, ghế phụ bên cạnh là Ken – người đại diện của Tuyết Lê. Ken khiêm tốn thông báo kế hoạch công tác của Tuyết Lê, đương nhiên là những hợp đồng mới được kí kết.
Tuyết Lê sợ hãi nhìn máy tính của mình. Nhiều văn kiện trong máy tính đã bị xóa, xem ra Trác Thích Nghiên đã bắt đầu điều tra cô. Cho dù người hắn phái tới không tìm được tài liệu gì cả nhưng cứ giữ trong mình chắc chắn sẽ có nguy hiểm. Cô ta lấy điện thoại gọi cho trợ lí, chuẩn bị ủy thác cho người khác che dấu những tài liệu nguy hiểm này.
—————————————————–
Trong phòng ngủ yên tĩnh, Tân Đồ Hiên đau đớn cả người nằm trên giường. Mọi việc hoàn toàn đi ra khỏi vòng kiểm soát của y. Hiện tại, Trác Thích Nghiên đã tìm được Dung Thụy Thiên, đã đón chuyến bay trở lại tìm nhà trọ của Dung Thụy Thiên, xem ra hắn không định buông đoạn tình cảm này, thậm chí còn phát sinh tranh chấp với mình vì đã che dấu tung tích của Dung Thụy Thiên.
Tính cách của Trác Thích Nghiên không phải chỉ là cố chấp bình thường, chỉ cần đã quyết định việc gì liền không thay đổi. Trước kia, vì mở rộng sự nghiệp, hắn có thể kết hôn rồi ly hôn. Hiện tại, hắn muốn là Dung Thụy Thiên, mặc kệ anh đã biến thành hình dạng gì hắn cũng muốn cho bằng được. Từ sớm, Tân Đồ Hiên đã phát hiện tính cố chấp gần như một căn bệnh này của hắn, tàn nhẫn tuyệt tình, ngược lại hành vi cử chỉ lại rất tao nhã, thậm chí lúc cười lạnh cũng rất đẹp mắt. Tại sao ông trời lại sáng tạo ra một người đàn ông đối lập như vậy.
Tân Đồ Hiên xoa bả vai bị thương. Chỉ cần Dung Thụy Thiên chấp nhận Trác Thích Nghiên, Trác Thích Nghiên sẽ không ép buộc anh. Nhưng sau khi đã biết những việc hắn làm, Dung Thụy Thiên không có khả năng chịu đựng ở lại cạnh hắn, thế là biến thành quan hệ giằng co.
—————————————————–
Trác Thích Nghiên đặt hộp bánh ngọt lên bàn, nở nụ cười thân thiết, “Tôi nhớ anh thích ăn bánh ngọt, cho nên thuận tiện mang cho anh.”
Nếu hắn đã tìm tới cửa, cho dù trong lòng có nhiều cảm xúc đi chăng nữa, Dung Thụy Thiên vẫn cố ngăn cơn tức giận, thái độ hờ hững lên tiếng, “Ngày mai, tôi còn phải đi làm, có chuyện gì thì nói ngắn gọn.”
Trác Thích Nghiên nhìn Dung Thụy Thiên thật chăm chú. Khuôn mặt hiện giờ của Dung Thụy Thiên đã hoàn toàn nhìn không ra vẻ tuấn tú ngày xưa, mái tóc đen hơi dài xõa tung trên trán gần như che hết cả mặt mày, dưới ánh sáng lộ ra vẻ yếu ớt. “Chuyện lần đó là lỗi của tôi, tôi cũng không ngờ rằng mọi việc lại xảy ra như vậy —–”
Dung Thụy Thiên gián đoạn hắn: “Trác tiên sinh, nếu anh muốn nói những chuyện đó thì không cần. Những thương tổn cùng thống khổ trước kia anh đã mang lại cho tôi, tôi sẽ không truy cứu nữa.”
“Vậy thì anh nhận tấm chi phiếu này đi.”
Dung Thụy Thiên lập tức nói: “Tôi không cần tiền của anh.”
Trác Thích Nghiên chỉ cười, hơi nhướng cặp mày anh tuấn, tư thế tao nhã nhìn mặt anh, “Xem tình huống hiện tại của cậu chắc cần dùng tiền vào những chuyện khác nhau, vậy sao cậu lại từ chối ý tốt của tôi?”
“Trước kia, tôi cũng đã từng nói với anh, không cần lo chuyện của tôi. Hiện tại cũng vậy. Anh muốn bồi thường vậy thì đừng bao giờ xuất hiện trước mặt tôi nữa. Tôi đã chịu đựng anh đủ rồi.” Dung Thụy Thiên tức giận nói.
Trác Thích Nghiên vẫn tao nhã lễ độ như trước: “Từ sau ngày xảy ra tai nạn xe cộ, cậu liền mai danh ẩn tích. Mấy năm nay, tôi luôn tìm cậu. Mới tháng trước, tôi gặp lại cậu qua tấm hình phóng viên chụp hai người. Mấy năm nay chắc cậu vất vả lắm, cho nên mới lựa chọn Tịch Nhạ Hoài.”
Dung Thụy Thiên đột nhiên như bị rút khí từ đại não ra, thân thể cứng ngắc ngồi đó, nhìn nụ cười ôn nhã của Trác Thích Nghiên, nhìn dòng khí hắc ám cuồng vọng dưới đáy mắt quấn chặt anh, cắn nuốt anh.
“Tịch Nhạ Hoài là nghệ sĩ của công ty tôi, cũng là nghệ sĩ tự tay tôi rèn luyện. Cậu ta từng theo đuổi tôi. Nhìn vẻ mặt mù mịt của cậu chẳng lẽ Tịch Nhạ Hoài không kể cho cậu biết sao?”
Sắc mặt Dung Thụy Thiên lập tức trắng bệch, thoạt nhìn như sắp bị ngạt thở, “Tại sao anh lại nói với tôi chuyện đó… Anh thương tổn tôi như vậy, thương tổn tôi làm anh thấy vui mừng…”
“Tôi không bao giờ có ý nghĩ thương tổn cậu để tìm niềm vui.” Thái độ của Trác Thích Nghiên lập tức trở nên khách khí, vừa nhìn liền biết gia giáo rất tốt, dù ở trong bất kì tình huống nào cũng có phong độ nhẹ nhàng: “Dung Thụy Thiên, trở lại bên cạnh tôi đi.”

avatar
  Subscribe  
Notify of