Sửu Thúc Chương 42

0
193

Chương 42
Ở một nơi khác, Tịch Nhạ Hoài đang ngồi tại một bàn ăn gần cửa sổ sát đất. Cậu mặc một chiếc áo T-shirt trắng đơn giản, thân thể cao ngất cường tráng được bao phủ bởi những tia nắng ấm áp. Cả người cậu tràn đầy sự ổn trọng và lực lượng mà một người đàn ông thành thục mới có. Dung Thụy Thiên nhìn cậu mà không khỏi phát ngốc.
“Có chuyện gì xảy ra sao, nhìn sắc mặt anh tái nhợt quá?” Tịch Nhạ Hoài cúp điện thoại, lại nhìn sắc mặt tái nhợt của anh liền đưa tay sờ thử trán anh.
Dung Thụy Thiên cầm bàn tay ấm áp của cậu, đôi mắt nhìn như thật bình tĩnh, “Không có việc gì.” Cho tới nay, tâm anh luôn rất tĩnh lặng, không bao giờ nhớ lại chuyện quá khứ, nhưng sự xuất hiện của Trác Thích Nghiên vẫn làm anh rối loạn.
May mắn là hắn không xuất hiện trước mặt anh. Hơn nữa khuôn mặt anh đã bị hủy, đối mặt với một khuôn mặt như vậy chắc hắn cũng không còn chút hứng thú nào nữa. Nhưng trong lòng anh lại xuất hiện nỗi sợ hãi mơ hồ. Tại sao hắn lại liên lạc với mình, mấy năm nay hắn đang điều tra mình sao, sao hắn có năng lực làm những việc đó? Với lại hắn cũng chỉ thích khuôn mặt này của mình mà thôi…
Lúc này, đôi mắt hổ phách của Dung Thụy Thiên như một hồ sâu không đáy. Anh ngẩng đầu muốn nói lại thôi với Tịch Nhạ Hoài, nhìn thật giống như tình tiết trong mấy bộ phim truyền hình tình cảm. Trong lúc thời khắc mấu chốt này, đột nhiên tiếng chuông điện thoại vang lên. Tịch Nhạ Hoài nói tiếng xin lỗi, nhẹ nhàng mở khóa di động, “Tôi biết… Được rồi… Sau khi ăn trưa xong tôi sẽ quay lại…”
Dung Thụy Thiên nhìn Tịch Nhạ Hoài, anh biết cậu bề bộn nhiều việc, sắp đến còn có bộ phim phải quay hình, nên anh đành buông tay cậu ra, im lặng ăn đồ ăn trước mặt. Chờ đến khi Tịch Nhạ Hoài cúp máy, anh liền mỉm cười thản nhiên nói, “Thức ăn ở nhà hàng này không tệ, tôi ăn xong rồi.”
“Nếu anh thích thì lần sau chúng ta lại đến.” Tịch Nhạ Hoài cất điện thoại, lo lắng nhìn khuôn mặt tái nhợt của Dung Thụy Thiên: “Mà anh cảm thấy không khỏe phải không, để tôi đưa anh đến bệnh viện kiểm tra thử.”
Dung Thụy Thiên mỉm cười. Vì không muốn cậu lo lắng, anh thuận miệng tìm lí do, “Chắc là do uống quá nhiều nước lạnh, bụng có chút không thoải mái, nhưng hiện tại tốt hơn rồi.”
“Anh không được gạt tôi đâu đấy.”
“Sao tôi phải lừa cậu.” Dung Thụy Thiên vui vẻ nói tiếp, “Quay về đi lát nữa còn phải làm việc nữa mà.”
“Tuân lệnh sếp.” Tịch Nhạ Hoài đứng dậy đi đến cạnh Dung Thụy Thiên, ghé vào tai anh nhỏ giọng nói, rồi mới đưa tay ôm bờ vai anh, xem thử anh có đẩy mình ra không, đôi mắt lam ngọc xinh đẹp nhíu lại, nhìn ngập nước như của chú hồ ly nhỏ nhắn đáng thương.
——————————————-
Không biết tự khi nào ánh sáng nóng rực đã biến mất chỉ còn lại những áng mây đỏ thê lương phía cuối chân trời. Khi Dung Thụy Thiên tan sở, liền thấy Kiều đang ngồi bên bồn hoa. Thấy anh, y liền từ từ đi qua.
“Em chờ anh lâu rồi.” Kiều đứng dậy nhìn Dung Thụy Thiên, khuôn mặt trắng nõn hiện lên nụ cười ấm áp.
Dung Thụy Thiên chỉ lãnh đạm lướt qua y. Kiều lập tức bắt lấy cánh tay anh, ăn nói khép nép, “Nói chuyện với em một chút đi.”
Dung Thụy Thiên không trả lời, chỉ nhẹ đẩy ra bàn tay kia của y. Kiều lã chã chực khóc ngồi gục xuống đất. Dung Thụy Thiên nghe được tiếng nức nở từ cổ họng y, tiếng khóc nghẹn ngào mà thống khổ. Anh quay đầu lại nhìn Kiều, biểu tình trên mặt giấu trong bóng ma, qua thật lâu, mới kéo tay Kiều, “Đi thôi, đừng khóc.”
Kiều lôi kéo tay của Dung Thụy Thiên, xúc cảm khô ráo ấm áp như trong trí nhớ của y. Y dịu ngoan đi theo anh rời đi, mặt đỏ nhìn khuôn mặt anh tuấn của Dung Thụy Thiên, rồi mới nở nụ cười hạnh phúc.
Cách đó chừng mười thước, Tịch Nhạ Hoài im lặng đứng ở đấy, nhìn Dung Thụy Thiên mang theo Kiều đi về phía tàu điện ngầm. Nhìn hai người nắm lấy tay nhau, từng luồng gió lạnh như thổi vào cơ thể cậu, lạnh đến mức làm cả người cậu phát run. Cậu lập tức lấy điện thoại ra gọi cho Trì Hạo: “Đêm nay cứ quay hình bình thường, ừ, tạm thời không cần nghỉ ngơi.”
Những dãy đèn đường trong thành phố hoa lệ về đêm như những ngọn đèn lưu ly, làm thành phố phồn hoa tăng thêm phần rực rỡ, chỉ cần liếc mắt một cái liền cảm giác như hình ảnh đã từng xuất hiện trên một bộ phim điện ảnh nào đó. Trong bối cảnh này, diễn viên chính dùng các cách khác nhau để gặp mặt, rồi ghép nhạc vào tăng phần lãng mạn, khi diễn viên thổ lộ thì hồi hộp. Một cuộc tình ngọt ngào như vậy không thể xem nhẹ công lực của biên kịch.
Cho dù kịch truyền hình bây giờ chỉ theo một khuôn mẫu cũ, nhưng lại làm cho người xem muốn ngừng cũng không được xem hết từ tập 1, tập 2… Mỗi tập đều phải có cảnh bạo lực đẫm máu, chẳng thà trực tiếp coi phim sex, nhưng phim sex lại không tạo cảm giác lay động trong tâm hồn như vậy được.
Trên TV đang chiếu phim bộ của hai năm trước. Nam chủ từng là một lão đại xã hội đen không một chuyện ác nào không làm, sau khi bị phản bộ và bị hủy dung nhan, hắn dần dần đóng chặt lòng mình lại, cho đến khi vô tình gặp được nữ chính trong trạm đường sắt ngầm chật chội. Ái mộ, tự ti, áp lực, thống khổ, tất cả cảm xúc đều đặt trên người nam chính. Lúc này, ánh mắt thâm thúy của nam chủ đang nhìn thẳng vào màn hình.
Ngồi trên chiếc ghế sô pha, Dung Thụy Thiên hơi thất thần. Đây là bộ phim truyền hình mà Tịch Nhạ Hoài đóng hai năm trước. Khi đó, biểu hiện của cậu vẫn chưa định hình được tốt, không có nhiều lời kịch, chỉ dùng ánh mắt để diễn cảm cũng đã chinh phục được nhiều người xem.
Trong màn ảnh, cả người Tịch Nhạ Hoài đều là máu. Ánh mắt bi thương nhìn bóng dáng nữ chính. Như cảm nhận được ánh mắt phía sau, nữ chính đột nhiên quay đầu nhìn lại, nhưng cậu lại như một con thú hoang bị làm hoảng sợ trốn tránh vào nơi tối tăm.
Anh biết Tịch Nhạ Hoài có kĩ xảo biểu diễn. Khi cùng làm việc ở phim trường, anh đã nhận ra điều đó qua biểu hiện của cậu, không ngờ rằng cậu đóng phim truyền hình cũng tốt như vậy. Chỉ cần nhìn thấy cậu trong màn ảnh, đóng những cảnh tình cảm cuồng nhiệt, kết hợp với nhà sản xuất Trường Tiêu đảm nhiệm quay hình tạo ra những thước phim rõ ràng vô cùng. Những điều này đều tạo lỗi giác như bọn họ đang thật sự yêu nhau.
Đây có lẽ là nguyên nhân anh không muốn xem những bộ phim của cậu. Mặc dù biết đây chỉ là kịch bản mà đạo diễn yêu cầu cậu quay, nhưng chỉ cần nhìn những hình ảnh này, anh liền thấy không thoải mái, cho nên không muốn chú ý đến những tác phẩm của cậu. Dung Thụy Thiên cười khổ, cảm thấy mình đã quá mức để ý Tịch Nhạ Hoài.
Anh là người bình tĩnh, thích tự hỏi vấn đề theo lí tính. Hơn nữa trong quá trình làm quen với Tịch Nhạ Hoài, biết được giữa anh và cậu cách biệt khá lớn, anh đã từng tự cảnh tỉnh mình không được lạc phương hướng, như vậy mới không bị thương mà có thể toàn thân thoát ra, hiện tại xem ra đã không thể thoát ra được nữa.
Đêm nay, Kiều đến tìm anh. Nhìn y rơi lệ trước mặt mình, anh đã không còn có cảm giác khác thường nào cả. Sau khi đưa đối phương về nhà, y có hỏi về công việc của anh, hỏi anh vì sao không trả lời tin nhắn của y. Anh không trả lời. Chỉ với quan hệ của bọn họ, chưa đủ để anh phải thông báo mọi việc với y.
Dung Thụy Thiên xem chương trình trên TV, chuông cửa đột nhiên vang lên, nhưng anh không ra mở cửa. Thẳng đến chuông cửa vang lên ba lượt, nghĩ là Kiều lại sang tìm mình, anh liền không kiên nhẫn hỏi “Có chuyện gì?”
Ngoài cửa không có bất kì tiếng động nào.
Anh nghi hoặc kéo cửa ra, liền thấy Trác Thích Nghiên đứng ngoài cửa. Hắn mặc âu phục, khuôn mặt ôn nhã, nhìn qua thật hào hoa phong nhã, giữa lông mày là hơi thở của vương giả, điều này có lẽ làm nhiều người cảm thấy kinh ngạc. Nhân vật trên đỉnh kim tự tháp này cũng chỉ là một người đàn ông xuất thân tầm thường.
Trác Thích Nghiên mỉm cười nhìn anh, “Đã lâu không gặp.”
Vẻ mặt của Dung Thụy Thiên dần dần trầm xuống, dưới đáy mắt hỗn hợp cảm xúc khó hiểu, sợ hãi, cừu hận, kinh ngạc… Đủ loại cảm xúc phức tạp thẩm thấu máu thịt anh, cùng nhau va đập trái tim mềm yếu của anh.

LEAVE A REPLY

Please enter your comment!
Please enter your name here