Loading...

Sửu Thúc Chương 34

0
205


Chương 34:
Vầng trăng sáng ngời dừng chân trên bầu trời thành phố rộng lớn, bao phủ toàn bộ những dục vọng xấu xa dưới ánh hào quang rực rỡ ấy; lúc này nhìn không thấy những dòng khí hắc ám đang quay về huyệt động của chúng nó qua một đường hầm bí mật.

Hạng Thanh Uyên vừa ra khỏi quán bar, liền lấy di động ra, vừa nhìn liền thấy hai tin nhắn của Bert gửi đến. Hắn không nhắn tin trả lời lại mà trực tiếp bấm một chuỗi dãy số. Chờ đến khi bên kia vang lên giọng nói bình tĩnh và vững vàng, hắn mới khiêm tốn trả lời.

“Tôi đã làm theo chỉ thị của ngài… Đúng vậy… Người đại diện của Tuyết Lê sẽ giám sát cô ta…”

Sau khi cúp máy, Hạng Thanh Uyên mới trả lời tin nhắn của Bert.

Tại một nơi khác ở ngoại thành, Bert nghiêm chỉnh ngồi trên sô pha, tao nhã mở rộng đôi chân thon dài đặt trên ghế. Y nhìn di động, kiểm tra thử hòm thư, thuận tiện xóa những tin không cần thiết. Xóa đến tin cuối cùng, đó là hình của Tịch Nhạ Hoài đang đi cùng với một người đàn ông đội mũ không rõ khuôn mặt do phóng viên chụp được ở bãi đỗ xe. Y nhìn người đàn ông trong hình với ánh mắt sắc bén tựa hai thanh chủy thủ dính đầy máu như muốn đâm vào cả linh hồn hắn.

Ngay bây giờ, không khí trong phòng không những đầy áp lực mà còn lạnh như băng.

── Hai ngày nay, anh có việc quan trọng nên không thể ở cạnh em được…

Đọc tin trả lời của Hạng Thanh Uyên, Bert chỉ yên lặng nằm trên ghế không hề động. Sau đó, y nhanh chóng bấm xuống một hàng chữ, “Chúng ta chia tay đi”, nhưng y không dám gửi đi. Y nghĩ đến nếu không có sự nâng đỡ của Hạng Thanh Uyên chỉ sợ sau này mình không thể kí được một bộ phim nào cả, thế nên y xóa dòng chữ ấy đi. Nhìn nó biến mất sạch sẽ, y mới nhắn trả lời “Không sao.”

Dung Thụy Thiên đứng ngoài cửa, thú cưng của Bert hiện đang ngủ trên giường, anh đành thuê thêm phòng là được. Nếu lỡ khách sạn hết phòng, thì anh phải chen chúc cùng với những nhân viên khác, nhưng bọn họ chê anh xấu, không sạch sẽ, chứ đừng nói đến việc cho anh ở cùng.

Trên hành lang, những ngọn đèn chiếu ánh sáng vàng nhạt xuống sàn nhà.

Dung Thụy Thiên nhẹ nhàng nhắm lại đôi mắt ướt sũng, lông mi mềm mại còn kết lại giọt nước nhỏ vụn. Anh đi trên hành lang, ngọn đèn lê bóng anh thật dài, thoạt nhìn rất cô đơn và hiu quạnh.

Ngoài cửa sổ là bóng đêm mờ mịt, Dung Thụy Thiên cúi đầu giẫm qua cái bóng của mình, trong lúc nhất thời không biết đi nơi nào, chỉ biết đứng lặng ở hành lang, nếu buổi tối có người đi ra nhìn thấy anh cũng không hay lắm.

Anh mệt mỏi thở dài, đột ngột đập vào mặt là hơi thở quen thuộc. Hơi thở đó tựa như sự ấm áp mà nóng rực của mặt trời. Anh ngẩng đầu lên liền thấy Tịch Nhạ Hoài. Nhìn dưới ngọn đèn mông lung, khuôn mặt càng thêm thâm thúy cùng đôi mắt xanh tựa bảo thạch tỏa ra hơi thở trong lành của biển cả, làm người khác cảm thấy gần gũi ấm áp.

Dung Thụy Thiên thẳng tắp nhìn cậu, hốc mắt nóng lên làm tầm nhìn của anh có chút mơ hồ, “Không có trợ lý đón cậu về khách sạn sao?” Anh không có quên tối nay cậu có việc…

“Tôi trốn về sớm để được nhìn thấy anh.” Tịch Nhạ Hoài cầm bàn tay đang run rẩy của anh. Nhìn mái tóc đen rũ xuống trước mắt, cậu bước lên trước ôm cả người lạnh như băng của anh vào lồng ngực rộng lớn ấm áp của mình.

Chớp mũi anh lập tức ngửi được mùi hương quen thuộc trên người cậu.

Hơi thở ấm áp, quen thuộc tựa như hồ nước trong veo ôm trọn lấy mình, tâm trạng của Dung Thụy Thiên dần dần trở nên bình thường, anh vội đẩy Tịch Nhạ Hoài ra, bên tai xuất hiện màu đỏ khả nghi, rồi anh gục đầu xuống.

Tịch Nhạ Hoài sờ tóc anh, ánh mắt đầy sủng ái nhìn anh, “Phòng của tôi rất rộng, đêm nay qua ngủ với tôi đi.” Đêm nay, cậu không theo trợ lý đi tiệc rượu chính vì lo lắng anh sẽ qua đêm ở phim trường.

“Sẽ bị người khác nhìn thấy ──”

“Đừng lo, dù có xảy ra chuyện gì đi nữa, tôi cũng sẽ bảo vệ anh.” Tịch Nhạ Hoài nhìn Dung Thụy Thiên, biết anh không hy vọng quan hệ của bọn họ bị người khác phát hiện, vì thế, hành vi cử chỉ đều tận lực điệu thấp.

Dung Thụy Thiên không nói gì, nhưng biểu cảm trên khuôn mặt ôn hòa hơn trước một chút. Dưới ngọn đèn, mơ hồ còn thấy được khóe môi anh cong lên, thoạt nhìn như đang mỉm cười, cũng có thể là do ngọn đèn tạo thành lỗi giác.

Tịch Nhạ Hoài lôi kéo Dung Thụy Thiên vào thang máy, đè xuống nút tầng mười. Cửa thang máy chậm rãi đóng lại, khóa chặt toàn bộ ánh sáng mờ mờ cùng không khí lạnh như băng ở bên ngoài, và chiếc camera đang nhắm ngay bọn họ.

Xoạt Xoạt Xoạt Xoạt ──

Phòng trên tầng mười của khách sạn rất xa hoa. Ở đây có phòng ngủ riêng, phòng vệ sinh và cả phòng tắm, thậm chí còn có một quầy bar nhỏ. Phòng mà đoàn phim cung cấp cho Tịch Nhạ Hoài là thoải mái nhất.

Nhìn Tịch Nhạ Hoài đi tới quầy bar, Dung Thụy Thiên không khỏi lo lắng hỏi, “Cậu không tham gia hoạt động đêm nay sao?” Mỗi ngày, nghệ sĩ đều có lịch làm việc, nếu có gì thay đổi cũng không dễ giải quyết.

“Không sao.” Nhìn vẻ mặt lo lắng của Dung Thụy Thiên, Tịch Nhạ Hoài dịu dàng mỉm cười, khuôn mặt như đóa hoa nhẹ nhàng hé nở trong ánh ban mai, “Người đại diện của tôi có thể giải quyết việc này mà.”

“Nhưng mà công việc vẫn quan trọng hơn, lần sau đừng làm như vậy nữa.”

Còn hơn chuyện của mình cậu càng để ý chuyện của anh. Tịch Nhạ Hoài mang cà phê và bánh ngọt đặt trên bàn, rồi mới ngồi xuống cạnh anh: “Ở đây không có người khác, đừng khách khí như vậy.”

Dung Thụy Thiên ừ một tiếng, có chút tò mò hỏi: “Sao cậu biết tôi ở tầng năm?” Phòng ở của nhân viên đoàn phim đều do Phương Vĩ Đông An sắp xếp, người khác cũng không biết.

“Anh quên là tôi cũng là một trong những nhà đầu tư à.”

Dung Thụy Thiên tỉnh ngộ.

Tịch Nhạ Hoài sờ đầu Dung Thụy Thiên, làm như anh là trẻ em cần chiếu cố, “Tôi biết anh ở đâu không khó, nhưng sao anh lại đứng ngoài hành lang, có chuyện gì xảy ra phải không?”

avatar
  Subscribe  
Notify of