Loading...

Sửu Thúc Chương 33

0
220


Chương 33:
Tấm vải đen huyền dần dần bao phủ cả bầu trời. Gió đêm như đã thổi tan sự nóng rực ban ngày, và nhanh chóng cuốn đi những giọt mồ hôi lăn trên làn da. Sau khi hoàn thành phân diễn hôm nay của mình, Bert lặng lẽ ngồi ở phim trường, lẳng lặng cúi thấp đầu, hình như y đang nhắn tin cho ai đó.

Tin đầu tiên: Ngài hết bận chưa?

Tin thứ hai: Em muốn gặp ngài, đêm nay có thể đi ăn cơm với em không?

Nhìn tin nhắn đã gửi đi thật lâu không nhận được hồi âm, Bert càng không ngừng mở di động ra, xem thử có tin nhắn trả lời hay không. Nhưng dù y có chờ mong như thế nào, đối phương vẫn không trả lời. Bert mất mát gục đầu xuống. Trong màn hình điện thoại, vẻ ngoài của Hạng Thanh Uyên còn xinh đẹp hơn cả nữ chính, nhưng đôi mắt hắn lại sắc bén như lưỡi dao, trong bóng đêm lóe lên mùi máu tanh dày đặc, người khác không ngừng bị hấp dẫn mà không hề được cảnh báo về vẻ đẹp mang tính hủy diệt này.

Lúc này, Tuyết Lê đang uống ly trà chanh trợ lý đưa đến, lơ đãng liếc sang thấy vẻ mặt chán nản của Bert, lại thấy y nhìn điện thoại di động đến ngẩn người, ả ta không tiếng động nói hai chữ ── lẳng – lơ. Sau đó, ả mới quay đầu nhìn sang Tịch Nhạ Hoài đứng cách đó không xa. Khi đôi mắt vừa nóng bỏng vừa sắc bén như xà kia trượt đến khuôn mặt rồi xuống cơ ngực rộng lớn của Tịch Nhạ Hoài chỉ vài giây thôi, đáy mắt của ả lập tức xuất hiện bọt khí màu hồng nhạt như thiếu nữ mới yêu.

Vẻ đẹp này bất đồng so với vẻ đẹp mới nhìn đầy kinh diễm sau đó thấy bình thường không có gì đặc biệt của Bert, Tịch Nhạ Hoài dù ở bất kì góc độ nào đều rất hoàn mỹ. Hơn nữa cậu có tiền, gia thế hiển hách, ngoại hình lại hoàn hảo không giống người thường.

Người nam nhân như vậy nhất định phải là bạn trai của mình.

Càng ảo tưởng, trong đôi mắt của Tuyết Lê càng dấy lên ngọn lửa. Trong lúc ả ta ngắm Tịch Nhạ Hoài mỉm cười trước máy quay, bởi vì góc độ trực tiếp đối mặt ả, trái tim của ả thiếu chút nữa nhảy lên cổ họng, nhưng sau đó nghe đạo diễn Tiêu quát, “Dừng lại”.

“Tịch Nhạ Hoài, ánh mắt của cậu không đúng! Phải thêm chút tình cảm vào! Không đúng! Cậu nhìn đi đâu vậy hả!”

Theo ánh mắt của Tịch Nhạ Hoài, Tuyết Lê chỉ thấy một người đàn ông đang nâng một tấm ván chưa sơn đi đến trước mặt cậu. Người đàn ông này có dáng người cao ngất, chỉ mặc chiếc áo sơ mi đen phong phanh, cái mũ đen che hơn nửa khuôn mặt hắn, nhưng theo góc độ của ả lờ mờ có thể thấy được vết sẹo trên gương mặt ấy. Vết sẹo kia rất chướng mắt, làm hắn trông xấu xí vô cùng. Đàn ông như vậy có gì đẹp…

Khinh thường nhìn người đàn ông đó, đôi mắt Tuyết Lê dần dần kết băng, vậy là lần nhìn thấy nam nhân trong phòng nghỉ lúc trước không phải là ngoài ý muốn, nhưng lần này… Hơn nữa, ánh mắt của Tịch Nhạ Hoài nhìn hắn rất kì quái.

Chuyện này sao có thể…

Một người đàn ông vừa xấu xí lại thâm trầm vậy có gì tốt…

Nhưng khi nhìn thấy hắn, vẻ mặt của Tịch Nhạ Hoài sẽ không còn lãnh khốc như bình thường nữa. Chẳng lẽ Tịch Nhạ Hoài không ngại hắn xấu ảnh hưởng đến mình quay phim, không phải nên cần phải dùng vẻ khinh miệt để hắn nhanh biến sao, nhưng cậu từ đầu đến cuối chưa từng làm như vậy.

Đôi mắt của Tuyết Lê lạnh lẽo nhìn hai người. Ả ta mơ hồ cảm nhận được quan hệ không hề tầm thường giữa Tịch Nhạ Hoài với người đàn ông kia. Nhưng câu trả lời này lại quá kinh khủng, nhưng nàng không thể không ngừng suy nghĩ hướng về tầng quan hệ kia, dù sao hai người vốn thuộc về hai thế giới khác nhau, hơn nữa người đàn ông kia còn xấu xí như vậy.

———————————————-

Quay phim hôm nay hoàn thành lúc chín giờ.

Ngay lúc này, bên nhân sự của đoàn làm phim đang phân phát cơm hộp cho nhân viên trong phim trường. Sau khi nhận hộp cơm, Dung Thụy Thiên liền tìm kiếm bóng dáng của Tịch Nhạ Hoài, bỗng nhiên anh nhớ ra trợ lý của Tịch Nhạ Hoài có nói tối nay cậu có hoạt động, nên anh liền tìm địa phương im lặng ăn cơm một mình.

Ăn xong cơm chiều, chủ quản Phương Vĩ của đoàn phim liên hệ khách sạn gần đó để ở lại.

Bởi vì đường Tây Nam thuộc vùng ngoại thành, có rất ít khách sạn, giao thông không thuận lợi, nên khách sạn này cũng không thoải mái như trong thành phố, ngoại trừ đạo diễn với diễn viên mỗi người ở riêng một phòng, các nhân viên khác đều là ở 3 người một phòng đôi.
Phân chia xong chìa khóa, nhân viên liền lục đục vào phòng.

Lúc này đây, nhân viên chỉnh đèn trẻ nắm lấy cánh tay của Dung Thụy Thiên, lặng lẽ kéo anh đến một góc, “Dung Thụy Thiên này, anh chung phòng với chủ quản phải không? Hiện tại, tôi có việc muốn bàn với ông ấy, anh có thể đổi phòng với tôi không?” Hắn thấy trong đoàn phim này, chỉ có mình Dung Thụy Thiên là trông thành thật, dù đưa ra yêu cầu gì, anh cũng không từ chối.

“Chuyện này──” Dung Thụy Thiên nhìn chìa khóa trên tay, vẻ mặt rối rắm nói, “Phòng này là do chủ quản Phương Vĩ sắp xếp, nếu có thay đổi gì thì cũng phải báo cho ông ấy một tiếng.”

“Chuyện này thì đơn giản, chủ quản đã sớm đồng ý rồi.” Nhân viên đó nhanh nhảu trả lời, thuận tiện đoạt lấy chìa khóa trên tay Dung Thụy Thiên, “Chỉ là đổi phòng thôi mà, cũng không phải để anh ngủ chung giường với mấy người khác.” Nói xong, hắn nhanh như chớp chạy tới thang máy.

Dung Thụy Thiên giật mình, nghĩ đến trong phòng đó cũng là nhân viên ở, nhưng anh vẫn không khỏi thở dài. Anh cầm chìa khóa đi về phòng của nhân viên đèn, lễ phép gõ cửa, nhưng không có ai đáp lại. Khi dùng chìa khóa mở cửa phòng ra, Dung Thụy Thiên liền thấy một người đàn ông đang nằm trên giường. Người này có vóc dáng cao lớn, đôi mắt đầy cao ngạo như sư tử đỏ hùng tráng. Y mặc tứ giác khố bó sát người, thân trên để trần, cả cơ thể dưới ngọn đèn trong phòng như mang theo hơi nước ẩm ướt.

Dung Thụy Thiên nhìn chìa khóa trên tay lại nhìn người đàn ông trong phòng, trong lúc nhất thời có cảm giác bản thân đi nhầm phòng. Diễn viên không phải một người ở một phòng sao, nhưng phòng này đúng là phòng cho hai người, phải nên là hai nhân viên trong đoàn làm phim ở đây chứ.

Bert bỏ xuống di động, đôi mắt hẹp dài cao thấp đánh giá Dung Thụy Thiên, lạnh lùng hỏi: “Cậu là ai?!”

“Tôi là nhân viên trong đoàn làm phim…” Dung Thụy Thiên cúi đầu, tóc đen xõa tung như gợi lên cuộn sóng trong bóng đêm, “Hai ngày này, tôi sẽ tạm thời ở đây──”

“Cậu đi ra ngoài đi.”

“Cái gì ──”

“Tôi đã đổi phòng với nhân viên đèn được phân ở phòng này.”

“Cậu ta chưa nói với cậu à.” Dung Thụy Thiên kinh ngạc nhìn y. Nhân viên đó chỉ nói đổi phòng, ai ngờ là đổi phòng đã có người ở cho anh.
“Cậu bị chơi xỏ rồi.” Bert lạnh lùng nhìn anh. Đoàn phim này thật không hài hòa chút nào, những nhân viên kia đều nghị luận, cười nhạo y ở sau lưng, còn xem thường y, lại còn đối xử vô tình với đồng nghiệp như vậy.

“…”

“Đêm nay, tôi ngủ với bạn trong phòng này.”

“Bạn?” Anh không hề thấy có người nào khác trong phòng.

“Nếu để cậu ở phòng này, nó sẽ không có chỗ ngủ.” Bert nhảy xuống giường ôm sủng vật của mình lên, đặt nó xuống chiếc giường bên cạnh, “Nhưng thấy cậu chỉ có một người, nếu không ngại thì, cậu có thể ngủ trên sàn nhà.”

avatar
  Subscribe  
Notify of