Loading...

Sửu Thúc Chương 32

0
264


Chương 32:

Tịch Nhạ Hoài rời đi trường quay, đi vào phòng nghỉ. Vừa vào phòng, cậu liền cởi bộ âu phục đen trên người ra, rồi tháo xuống chiếc cà vạt được thắt nghiêm chỉnh trên cổ áo. Cậu không quan tâm đến sau lưng đầy mồ hôi mà ngồi xuống sô pha. Sau đó, Tịch Nhạ Hoài mới dùng khăn ướt lau mồ hôi trên trán. Nếu không phải vì tổ quay phim đòi đẩy nhanh tiến độ quay, cậu cũng sẽ không bán mạng vội vã làm việc như vậy, thậm chí không tiếc mùa hè chụp mùa đông diễn.

Ngay lúc này, một chai nước được đưa qua, Tịch Nhạ Hoài đương nhiên nhận lấy chai nước mát lạnh này, rồi lập tức mở nắp uống ngay một ngụm, là vị bạc hà thanh mát, cũng không phải là nước có ga ngày thường. Ngẩng đầu nhìn lên, Tịch Nhạ Hoài như một chú sư tử bị giật mình. Cậu hít một hơi thật sâu, hai mắt sáng lên cảm thán, “ Bất ngờ thật, không ngờ sẽ có một ngày anh sẽ đến gặp tôi.” Trong mắt người ngoài, Tịch Nhạ Hoài vĩnh viễn ở trong tư thế tao nhã, cho dù đối mặt với hành động khẩn trương của diễn viên thế thân, cậu vẫn có thể trấn định, bình tĩnh, và cơ trí, thoạt nhìn như cách biệt với mọi người cả một tinh cầu, không thể dễ dàng hòa hợp được. Nhưng khi đối mặt với Dung Thụy Thiên, Tịch Nhạ Hoài mới để lộ ra sự chân thật của mình, ít nhất không giống như sự ngỗ ngược đầy mị lực trên màn ảnh, dưới đáy mắt cậu đã che đi sự lạnh lùng ngày thường.

Dung Thụy Thiên chỉ nhẹ hạ mắt nhìn cậu.

Hôm nay, Tịch Nhạ Hoài mặc chiếc áo sơ mi màu tím ngăn nắp. Bởi vì thời tiết quá nóng, nên cậu đã kéo xoắn cổ tay áo lên, để lộ ra cánh tay xinh đẹp cùng chiếc đồng hồ HERMES đen. Cậu có hàng mi vừa đậm vừa dài tựa như những chiếc lông vũ đen, cùng với đôi con ngươi hẹp dài màu lam nhạt ánh lên nét động lòng người. Thấy không khí giữa hai người có chút xấu hổ, Tịch Nhạ Hoài liền đề nghị: “Anh đừng cứ đứng ở đó, lại đây ngồi đi.”

Dung Thụy Thiên theo lời cậu ngồi xuống sô pha. Nhưng khi nhìn đến cả người Tịch Nhạ Hoài đầy mồ hôi, anh lo lắng hỏi: “Thời tiết nóng như vậy, cậu không thể thương lượng với đạo diễn để buổi tối quay sao?”

“Đạo diễn yêu cầu phải hoàn thành phân đoạn này, với lại để buổi tối quay rất nguy hiểm.”

“Cũng không thể để diễn viên thế thân thay cho cậu sao?” Giống Tuyết Lê hay những diễn viên khác, khi gặp những cảnh nguy hiểm, họ thường để diễn viên thế thân thay mình hoàn thành. Mà với địa vị và thân phận của Tịch Nhạ Hoài, diễn viên thế thân là cần thiết.
“Đạo diễn hi vọng tôi hoàn thành cảnh này.”

Dung Thụy Thiên nghe cậu nói vậy liền im lặng, nhưng đôi mắt hổ phách của anh lại ướt sũng, thoạt nhìn mềm mại vô cùng.

“Không cần lo lắng, tôi sẽ tuân thủ các biện pháp đảm bảo an toàn.” Tịch Nhạ Hoài cười ôn nhu, ánh mắt đầy dịu dàng. Cậu nói tiếp, “Chỉ cần quay xong các cảnh khó trong ba ngày này, những cảnh về sau sẽ thoải mái hơn.”

———————————

Để sản xuất được một bộ phim đại khái phải bắt đầu từ tìm biên kịch viết đại cương và kịch bản, sau đó phải đăng kí với tổng cục điện ảnh mới lập được hồ sơ, tiếp theo phải tìm đơn vị chế tác. Sau khi được đơn vị sản xuất xác nhận, thì phải lập tức tìm đạo diễn, đưa ra kịch bản, tuyển diễn viên, rồi nào là cho diễn viên diễn thử, đến tìm nhân viên điều chỉnh đèn, người sáng tác nhạc phim, đủ mọi kế hoạch… Cuối cùng xác nhận hoàn tất mới bấm máy.

Trong quá trình làm phim, ngoại trừ đạo diễn với diễn viên bận rộn, đơn vị chế tác sau lưng còn phải tìm nguồn viện trợ từ các nhà đầu tư ở bên ngoài, xác định thời gian chiếu phim, tiếp theo lập kế hoạch tuyên truyền phim trên các phương tiện truyền thông để giúp phim thêm nổi tiếng.

———————————-

Tân Đồ Hiên đã xem hết lịch làm việc trong một tuần của tất cả nghệ sĩ thuộc công ty Thất Nguyệt của hắn, thậm chí còn nghe báo cáo từ những người đại diện, để vạch ra một số vấn đề trong đó, rồi nhờ trợ lí thần tốc mang hợp đồng đưa cho Tô Đốt. Tiếp theo, hắn còn phải theo dõi tiến độ quay từ những đoạn phim do Hạng Thanh Uyên gửi đến, rồi lên kế hoạch tài chính, đến phân công công việc cho các nhân viên tổ diễn xuất. Đến khi nhìn thấy trong đám nhân viên có bóng dáng của Dung Thụy Thiên, cả khuôn mặt hắn liền lạnh xuống như toát ra cả hàn khí. Hắn nhanh chóng cầm điện thoại trên bàn làm việc lên, bấm số gọi. Chờ đến lúc đối phương bắt máy, Tân Đồ Hiên lập tức nổi bão, “Lần trước, không phải tôi đã dặn cậu là để Dung Thụy Thiên làm việc ở văn phòng sao?”

“Nhưng thưa sếp đây là phân công của Hạng Thanh Uyên!” Tô Đốt lễ độ cung kính trả lời, thái độ này có thể lên đến chế độ tôn sùng tột độ. Hiện tại, Hạng Thanh Uyên là người giải quyết mọi công việc trong công ty, có bất kì thay đổi nhân sự nào, y đều có quyền quyết định, chỉ báo lên cấp trên khi gặp những việc tự mình y khó giải quyết được. Tô Đốt cũng không dám vượt quyền nói cho Hạng Thanh Uyên rằng, Dung Thụy Thiên được Tần Đồ Hiên phân làm việc tại văn phòng được.

Nghe xong câu trả lời của Tô Đốt, trong giọng nói của Tân Đồ Hiên lại lạnh đi hai độ, “Sao cậu ta lại quản việc này?” Nhân viên công tác là thuộc quyền sở hữu riêng. Những nhân viên trong đội diễn xuất vốn là người của hắn, cớ sao người của Hoàn Á lại quản việc của công ty hắn.

“Với lại Dung Thụy Thiên không thích hợp làm công việc đó nên cậu ta phải trở lại vị trí lúc trước.” Trong giọng nói Tô Đốt không hề mang theo ý đành chịu. Thật ra Dung Thụy Thiên đã rất cố gắng làm việc, chỉ là kết quả công việc không được cấp trên để ý đến.
“Bây giờ cậu ta vẫn là trợ lí hiện trường quay phim phải không?”

“Đúng vậy thưa sếp.”

“Tôi biết rồi.” Sau khi cúp điện thoại, Tân Đồ Hiên liền đưa tay xoa thái dương đang đau nhức. Hắn vốn định để Dung Thụy Thiên làm việc trong văn phòng, mà lại quên bản thân phải xử lí công việc tại Nhật Bản, rất nhiều việc không thể tự mình đứng ra. Hơn nữa, theo tình hình hiện tại, Hạng Thanh Uyên đang nắm quyền chính trong công ty. Nếu Dung Thụy Thiên tiếp tục làm việc trong văn phòng, khó tránh khỏi cậu ta sẽ trở thành mục tiêu công kích, mà hắn lại không muốn mấy chuyện này xảy ra…

Chỉ mong Dung Thụy Thiên đừng có bất kì qua lại nào với Tịch Nhạ Hoài, tránh bị phóng viên chụp được mấy bức ảnh kì quái. Nếu để tên Trác Thích Nghiên biết được, với bản tính cố chấp của hắn, tuyệt đối sẽ khiến Dung Thụy Thiên sống không bằng chết.

———————————-

Vào lúc này đây, những tia nắng rực rỡ ngoài cửa sổ chiếu vào dừng lại trên mái tóc đen huyền của Dung Thụy Thiên. Anh nhìn Tịch Nhạ Hoài đang xem kịch bản đạo diễn mới đưa, nhịn không được hỏi, “Tại sao cậu lại hợp tác với đạo diễn Tiêu?” Anh vốn được biết là vị đạo diễn này rất khó chịu khi quay phim, hơn nữa trong quá trình quay không chỉ sửa kịch bản mà còn có thể thêm phần diễn.

“Vì ông ta rất chân thành kể cả trên điện ảnh đến thái độ làm người.” Khi nói đến đây, trong mắt Tịch Nhạ Hoài thoáng lộ ra vẻ thưởng thức. Nếu bỏ qua tính tình như núi lửa của đạo diễn Tiêu, và ông ta cũng không được xem là quá nổi tiếng, nhưng đạo diễn Tiêu đảm bảo được chất lượng của từng thước phim. Điều này được chứng minh trong những tác phẩm trước của ông ta. Tất cả đều được thể hiện ở một trình độ nhất định. Từ đó nhìn ra được đạo diễn Tiêu rất có thành ý với khán giả, với lại ông cũng là một trong những người nổi bật trong doanh thu phòng vé Hoa ngữ.

“Thật sao?” Dung Thụy Thiên do dự hỏi. Theo bản ghi chép anh xem được tại trường quay, đạo diễn Tiêu luôn nói những lời chanh chua với bất kì diễn viên hay nhân viên nào. Những lời đó còn nhiều hơn cả toàn bộ lời kịch của diễn viên.

“Thật ra, tôi đã hợp tác với ông ta hai lần. Bộ phim lần trước đã được trao giải tại Mĩ, truyền thông bên phương Tây khen ông ta không dứt miệng. Lúc đó, đạo diễn Tiêu cũng kiêu ngạo nói rằng ông ta là đạo diễn người Trung Quốc.”

“…”

“Mà tôi cũng phải thừa nhận rằng quay phim với ông ta mệt chết đi được. Nhưng mỗi ngày đều có thể nhìn thấy anh ở trường quay, tôi không còn cảm thất mệt nữa.” Tịch Nhạ Hoài buông kịch bản xuống, lấy tay vuốt lại lọn tóc dài bị rối, dùng giọng nói dễ nghe ôn nhu nói.

Lúc này, Duy Thụy Thiên tiến lại gần Tịch Nhạ Hoài, rồi nhẹ cầm mái tóc dài của cậu: “Tóc của cậu không nên cắt sớm như vậy, xem tình hình bây giờ thì cần nhà tạo mẫu để mái tóc dài này thêm một đoạn thời gian nữa, làm hại từ đầu đến chân của cậu đều nóng.”

“Không sao, tôi không thấy nóng.” Tịch Nhạ Hoài nhẹ cuối người xuống, tùy ý để Dung Thụy Thiên vuốt lại mái tóc dài bị rối. Còn cậu thì mê muội mà ngửi mùi thơm nhẹ nhàng dễ chịu trên người anh.

Không chú ý đến ánh mắt cậu, Dung Thụy Thiên tiếp tục mở miệng nói, “Nếu không vì làm việc ở phim trường, cậu sẽ luôn được đẹp đẽ, ngăn nắp, chỉ cần tham gia tuyên truyền hay quay quảng cáo, cũng không cần trải qua những ngày vất vả thế này.”

“Những ngày như vậy cũng có, nhưng sau đó, người đại diện phải kì cò mặc cả với nhà đầu tư, đến chụp hình bìa tạp chí, rồi nhận lời mời uống rượu của bên chế tác, tham gia yến hội mang tính chất công việc đến nửa đêm, một chút cũng không riêng tư, thoải mái.”

Nghe cậu nói xong, Dung Thụy Thiên liền nhịn cười không được. Khi cười nhạt, trên khuôn mặt anh sẽ hiện ra vẻ mềm mại, nhìn qua cực kì anh tuấn. Cổ áo anh mở rộng, lộ ra xương quai xanh xinh đẹp dưới ánh sáng mang theo hấp dẫn cấm kị.

Hầu kết của Tịch Nhạ Hoài liên tục di chuyển lên xuống. Cậu định đưa tay tháo cà vạt để buông lỏng cổ áo, nhưng phát hiện cà vạt đã được tháo ra rồi, nhất thời suýt bật cười ra tiếng. Tình huống này còn nóng hơn nhiều so với lúc quay phim dưới mặt trời chói chang.

Cậu nhịn không được vươn tay…

Bỗng nhiên, giọng nói của trợ lí Vương vang lên từ ngoài cửa, “Tịch Nhạ Hoài, đạo diễn bảo cậu lập tức ra gặp ổng.”

Tịch Nhạ Hoài mất mát rút cánh tay tà ác về. Cậu đứng dậy sửa sang lại quần áo, lại nhìn thoáng qua Dung Thụy Thiên đang ngồi trên sô pha, trong mắt lộ ra thâm tình, “Anh cũng phải trở lại trường quay sao?”

“Tôi cần chuẩn bị một số đạo cụ.”

“Vậy lát gặp.”

Dung Thụy Thiên gật đầu.

Sau đó, Tịch Nhạ Hoài tao nhã kéo cửa ra ngoài. Vừa thấy cậu đi ra, trợ lí Vương vội tiếp đón, “Tôi còn tưởng cậu không thấy thoải mái. Nửa ngày không thấy cậu ra ngoài, đạo diễn cùng nhân viên đang chờ cậu bên ngoài –” Giọng nói đầy lo lắng càng lúc càng xa, mơ hồ nghe được trợ lí Vương nói sau khi quay xong phần này, buổi tối còn có một hoạt động tuyên truyền cho phim.

Thấy Tịch Nhạ Hoài đã đi xa, trên mặt Dung Thụy Thiên hiện ra vẻ cô đơn. Vài phút sau, anh cũng đứng dậy rời phòng nghỉ, trở lại phim trường cùng nhân viên bố trí lại khung cảnh cảnh tiếp theo.

Kế tiếp là cảnh bắn nhau trong rừng. Vì để cảnh này có thể hoàn mỹ xuất hiện trên màn ảnh, lúc quay phim phải dùng quạt gió cỡ lớn để tạo luồng gió cho lá cây bay lên, làm từng thước phim đẹp tựa tranh vẽ.

Nhân viên quay phim! Nhân viên âm thanh! Nhân viên chỉnh hiệu ứng đèn! Tất cả đều đã chuẩn bị sẵn sàng.

Dung Thụy Thiên nhìn Tịch Nhạ Hoài đang đứng trước máy quay. Chỉ cần đạo diễn hô: “Action!”, anh liền có thể nhìn thấy Tịch Nhạ Hoài dưới ánh sáng lòe lòe, nhìn cậu như vậy rất mê người.

Diễn viên diễn cảnh này với Tịch Nhạ Hoài chính là Bert. Lúc này, hai nhân viên nhàn rỗi đang nói chuyện về y cậu ta.

Lúc mới bắt đầu con đường nghệ sĩ, Bert từng tung ra đĩa nhạc, đóng quảng cáo, cũng diễn qua kịch truyền hình, con đường y hệt Tịch Nhạ Hoài. Trong giới giải trí rất hà khắc, dù Bert có cả ngoại hình lẫn tư chất, nhưng khán giả chỉ hâm mộ Tịch Nhạ Hoài, Sa Dạ Huân, Cẩm Hoa, riêng với người có ngoại hình xinh đẹp như Bert lại lạnh nhạt.

Y chiến đấu hăng hái trong lĩnh vực diễn xuất liên tục vài năm nhưng vẫn không có được vị trí xác định. Hơn nữa, thẩm mỹ của khán giả ngày càng cao, khả năng diễn xuất của Bert lại càng ngày càng giảm sút. Sau khi rời điện ảnh, y liền chuyển sang chiến trường phim truyền hình, nhưng vẫn như trước không thể ngăn cản sự nghiệp nghệ sĩ trượt dài. Thật vất vả chờ Tịch Nhạ Hoài thoái ẩn, y sẽ lại tiếp tục con đường nghệ sĩ, và chờ đợi y chính là sự dồn ép của người mới làm y không thở nổi.

Mới đó, chớp mắt 7 năm trôi qua, mắt thấy Tịch Nhạ Hoài xuất đạo cùng lúc với y được lên ngôi vị ảnh đế, được nổi tiếng, như năm đó Cẩm Hoa từng là diễn viên thế thân cho y nhưng bây giờ cũng đã trở thành nhà sản xuất phim. Đi đến được đây, Bert khẳng định chịu rất nhiều khổ sở. Vậy mà, lần này y còn phải hợp tác với Tịch Nhạ Hoài.

Hai người nhân viên nói chuyện vui vẻ, còn nói đến chuyện Bert được nhận đóng phim này là nhờ quy tắc ngầm của các cấp trên công ty Hoàn Á, còn nói cuộc sống riêng tư của y rất loạn, nếu không nhờ người khác nâng đỡ chắc giờ y chỉ là diễn viên hạng ba, để y xách giày cho đạo diễn cũng không xứng. Bọn họ cứ trộm kề tai nhau nói nhỏ như vậy, không chút để ý những lời nói xấu này sẽ bị người khác thậm chí là đương sự nghe được.

“Đạo diễn yêu cầu chúng ta đi qua hỗ trợ.” Dung Thụy Thiên lên tiếng cắt đứt cuộc nói chuyện của bọn họ, anh thật sự chịu không nổi hai người trắng trợn nghị luận về nghệ sĩ như vậy.

“Còn nữa chuẩn bị 2 tấn lá cây, nhanh mang đến chỗ khu rừng trong trường quay.”

“Đã biết, đã biết.” Hai người hừ một tiếng rồi cũng rời đi.

avatar
  Subscribe  
Notify of