Loading...

Sửu Thúc Chương 31

0
207


(Sorry các bấy bè nha~~~ hix hix ngâm lâu quá TT.TT)

Chương 31:

Tịch Nhạ Hoài đóng lại di động, nhìn thấy Dung Thụy Thiên bên cạnh, đáy lòng tức giận lại chuyển thành đau lòng. Thần sắc của hắn như vậy hờ hững, đáy mắt cũng không có tham lam dục vọng, thoạt nhìn tựa như hồ nước trong suốt, như vậy hắn quả nhiên không am hiểu quan hệ người với người. Nhưng hắn là có người năng lực, mặc kệ bất kỳ công việc gì đưa hắn, hắn đều hết sức chăm chú thực hiện, yên lặng trả giá toàn bộ tinh lực, nhưng người có năng lực như vậy, lại thường thường bị mai một ở tầng dưới chót xã hội.

Ô tô xuyên qua nội thành đi vào vùng đồng nội – ngoại ô im lặng.
Trong xe mấy công nhân ngồi ghế nằm mê man, bọn hắn một người chiếm hai cái chỗ ngồi, thực thoải mái nằm ở đó ưỡn cao bụng, thoạt nhìn ngủ say như chết, chỉ cần không phát sinh những chuyện như động đất hay ô tô nổ mạnh, rất khó đối với bọn hắn tác động.

Dung Thụy Thiên cùng Tịch Nhạ Hoài ngồi cạnh cửa sổ, thấp giọng nói chuyện phiếm, Tịch Nhạ Hoài nghiêng người dựa vào ghế, chân thon dài khoát lên cái ghế đối diện, tư thế giống như xã hội quý tộc thượng lưu, không coi đây là trong xe buýt bình thường lại cũ. Bên cạnh hắn Dung Thụy Thiên nhìn cảnh sắc ngoài cửa sổ, thường thường nghe hắn bên tai lặng lẽ nói, hình ảnh thoạt nhìn có chút tình dục.

Hơn nữa Tịch Nhạ Hoài thỉnh thoảng vén lên sợi tóc của hắn, bàn tay trắng nõn lướt qua cổ của hắn, vuốt ve đến da thịt bóng loáng lại tinh mịn của hắn, tay sẽ không tự giác trượt vào y phục của hắn…

“Ngươi, ngươi làm cái gì…” Dung Thụy Thiên xấu hổ nhìn chung quanh, đè thấp thanh âm lộ ra một ít kích động, bởi vì tay Tịch Nhạ Hoài đang sờ cái hông của hắn, tán tỉnh giống như sờ hướng lồng ngực của hắn…

“Chẳng lẽ không có thể như vậy?” Tịch Nhạ Hoài trong con ngươi thâm ám có lửa nóng dục vọng, hắn dùng khuôn mặt tuấn mỹ lại tà khí tới gần Dung Thụy Thiên, dùng bàn tay nhàn rỗi nâng lên cằm của hắn, cắn lấy đôi môi mỏng của hắn, hôn lên bờ môi giống như trân quý bảo vật.

“Nơi này sẽ bị người khác thấy ── “

“Vậy ngươi đừng phát ra tiếng là tốt rồi.” Tịch Nhạ Hoài nhìn chăm chú vào thần sắc khẩn trương của hắn, hai tay giống như hai con rắn nước mềm mại ôm lấy hông của hắn, rồi mới nghiêng đầu hôn môi Dung Thụy Thiên.

Dung Thụy Thiên cả người cứng ngắc nhìn Tịch Nhạ Hoài, cảm thấy đầu lưỡi trơn ướt cạy mở môi của hắn, tham lam liếm lấy miệng của hắn, ôm lấy lưỡi của hắn quấn quanh, đầu lưỡi chậm rãi di chuyển, liếm láp hắn, ma xát hắn, đưa thân thể hắn ôm vào trong lồng ngực, trong lúc nhất thời giãy dụa của hắn đều trở nên yếu ớt.

Tịch Nhạ Hoài hôn môi Dung Thụy Thiên, hơi thở trên người hắn nhẹ nhàng khoan khoái, theo cổ của hắn, tóc, trong cổ họng lan tràn, giống như mưa sau ánh mặt trời chiếu trên cỏ xanh, hương vị cực kỳ tươi mát. Tựa hồ muốn cắn phệ đưa hắn ăn sống nuốt tươi, như vậy hơi thở cũng sẽ không biến mất. Máu của hắn mãnh liệt trào dâng, bàn tay thon dài lại khiêu khích vuốt ve thân thể hắn.

“Đừng… Ngô…” Cảm giác được dục vọng rõ ràng của y, Dung Thụy Thiên muốn giãy dụa, rồi lại bị thân thể Tịch Nhạ Hoài ngăn chận, dùng dôi môi nóng cháy ngăn chặn: “Ân… Ngươi ngô…”

Gió vù vù thổi vào.

Cách đó không xa tựa hồ vang lên tiếng nói chuyện của nhân viên công tác, nghĩ đến bọn hắn sẽ phát hiện động tĩnh bên này, Dung Thụy Thiên vừa bất an vừa thẹn thùng chống cự. Phát hiện hắn bắt đầu chống cự, Tịch Nhạ Hoài hôn liền thô lỗ hơn, thậm chí dùng răng cắn phá môi của hắn.

“Buông ra … Ngô…” Dung Thụy Thiên đau đến hừ nhẹ ra tiếng, đưa tay muốn đẩy hắn ra, hai tay lại bị Tịch Nhạ Hoài mãnh liệt đè ở bên cạnh người.

Ngay tại lúc nhân viên công tác đang đi xuống Dung Thụy Thiên bị hôn đến hai mắt ướt át đầy hoảng sợ, Tịch Nhạ Hoài bắt lấy tay hắn, kéo hắn ngồi phịch ghế phía trước, thuận tiện chỉnh lại quần áo hỗn độn. Tất cả động tác đều tự nhiên lại lưu loát, chính là trong ánh mắt của y toát ra vẻ muốn xâm lược: “Nếu không ai lại đây, thật muốn tại đây thượng ngươi.”

Dung Thụy Thiên chịu không nổi gục đầu xuống.

“Chúng ta lập tức xuống xe , Dung Thụy Thiên ngươi thu thập đồ vật này nọ đi”. Nhân viên công tác còn đang buồn ngủ nhìn thấy Dung Thụy Thiên, không có phát hiện trạng thái dị thường của hắn, lơ đãng liếc đến Tịch Nhạ Hoài bên cạnh, đáy mắt hiện lên một tia ngoài ý muốn, nhưng cũng rất nhanh chấn tĩnh, thuận tiện cung kính theo sát Tịch Nhạ Hoài nói: “Một giờ sau bắt đầu quay, ngươi trước tiên nên đi hoá trang a”.

Tịch Nhạ Hoài cười vuốt cằm.

Dung Thụy Thiên ngồi ở bên trong đứng dậy rời đi.

Tịch Nhạ Hoài đáy mắt ý cười, trong lúc vô tình tựa hồ lại để cho Dung Thụy Thiên thẹn thùng, biết rõ hắn không thích hành vi như vậy, vẫn là nhịn không được muốn làm như vậy, xem hắn đỏ mặt chống cự cũng rất có tình thú.

Giữa trưa nhiệt độ không khí là lúc cuồng nhiệt cao nhất.

Xung quanh tràn ra cực nóng giống như lò luyện ngục, cơ hồ đem mặt đất nướng đến bốc hơi nước, đi trên đường mà lòng bàn chân cảm giác nóng đến phát đau rát. Nếu liên tục dưới ánh mặt trời chiếu lên làn da sẽ phát ra mùi cháy. Toàn bộ mảnh đất cây cối hoa cỏ vốn xanh tốt, nay ủ rũ lui thành một đoàn, mặc cho công nhân đô thị mỗi đêm tưới nước, định ngày bón phân, chúng nó thoạt nhìn vẫn như trước y như cây chết chứ không phải bộ dáng là cây sống.

Sẽ không ai tại loại thời tiết này đi ra ngoài, đoàn làm phim “Kim cương” lại ở nhiệt độ không khí như vậy bắt đầu quay phim. Diễn viên cùng nhân viên công tác đều mệt chết đi, đạo diễn tính tình lại nóng, quay không tốt liền mắng, biến thành cả đoàn làm phim tâm trạng u ám. Khổ nhất vẫn là Tịch Nhạ Hoài, trời thì nóng nhưng vẫn ba tầng trong ba tầng ngoài quần áo mùa đông, còn muốn dùng bộ dạng thời tiết đang thật lạnh để nói lời thoại, thấy vậy Dung Thụy Thiên thực lo lắng.

Có mấy lần Tịch Nhạ Hoài thanh âm không đủ lớn, đạo diễn yêu cầu quay lại, Tịch Nhạ Hoài lau đi mồ hôi, một câu oán hận đều không có. Nhưng Tuyết Lê lại rất không cao hứng, luôn luôn dùng ánh mắt oán độc trừng đạo diễn, Tịch Nhạ Hoài phải quay lại đồng nghĩa nàng cũng phải lặp lại một lần, dưới ánh nắng như thế quay phim, làn da trắng noản của nàng sẽ hỏng mất ──

Nàng thực chịu không nổi, trực tiếp kêu trợ lý an bài người đóng thế.

Người đóng thế nơm nớp lo sợ học thuộc lời kịch của Tuyết Lê, chuẩn bị hoàn mỹ, nhưng trong lúc nàng đối diện khuôn mặt tuấn mỹ của Tịch Nhạ Hoài đầu óc liền trống rỗng, thậm chí khẩn trương mà nói không ra lời.

Qua lại hai ba lần, diễn viên đóng thế cũng không thể thuận lợi hoàn thành quay phim.

Tiêu đạo diễn rời đi máy quay, khom người cầm lấy một cái loa, đặt ở trước miệng, rồi mới giống núi lửa bùng nổ phun ra nham thạch nóng chảy: “Cái kia người đóng thế, nói ngươi đó! Khóc cái gì khóc, xoay cái gì xoay, ta muốn lời kịch của ngươi, chứ không phải mẹ nó là biểu tình nhìn thấy thần tượng!”

Nhân viên công tác đồng tình nhìn người đóng thế nước mắt tí tách rơi trên mặt đất.

Tịch Nhạ Hoài cúi người nói với người đóng thế: “Đạo diễn kêu quya phim, ngươi coi như ta không tồn tại, chỉ cần đem lời thoại kia nói ra là tốt rồi”.

“Như vậy được không?” Diễn viên đóng thế lã chã nhìn hắn, mặt đỏ như cà chua chín mọng: “Chuyện này cũng không có gì quái lạ, ta lần đầu đóng thế, cũng tưởng sẽ làm thật tốt, chính là ── “

“Máy quay phim sẽ không quay đến mặt, đạo diễn cần chính là lời thoại của ngươi, cho nên thả lỏng một ít”. Nhìn ra được nàng muốn diễn tốt, nhưng nàng không phải diễn viên, để đạt đến trình độ chuyên nghiệp rất khó, nhưng nếu thời khắc này đổi người khác, nàng sẽ mất đi công việc.

Diễn viên đóng thế trấn định lại, khi quay lại nàng làm như Tịch Nhạ Hoài không tồn tại, đảo đôi mắt nhớ lại lời thoại, bám vào người Tịch Nhạ Hoài, từ đầu đến thân mình còn quay tới quay lui, tư thế kia giống hệt như rắn tu hành, mình người đuôi rắn, thoạt nhìn cực kỳ quỷ dị.

Đây là biểu hiện của sự khẩn trương…

Dung Thụy Thiên cùng nhóm hậu trường đứng đợi bên cạnh, cũng thấy hết hồn, lông tơ dựng đứng, sợ Tịch Nhạ Hoài trực tiếp bóp chặt nữ nhân đang quay tới quay lui kia, nhưng Tịch Nhạ Hoài lại trấn định hoàn thành xong đoạn quay hình.

Với Tịch Nhạ Hoài thì mặc kệ người trước mắt dù giống như kẻ điên bị bệnh tâm thần quát hắn, hay cởi sạch quần áo ở trước mặt hắn, hắn đều bảo trì biểu tình hoàn mỹ, luôn luôn tao nhã cười…

Đạo diễn kêu “Dừng lại” .

Dung Thụy Thiên thở dài nhẹ nhõm một hơi.

Tịch Nhạ Hoài lại khôi phục biểu tình băng tuyết lạnh lùng.

Dung Thụy Thiên yên lặng nhìn Tịch Nhạ Hoài, hắn như mặt trời với dung mạo tinh xảo, âu phục không có một nếp nhàu, coi như trời sập, hắn cũng có thể dùng bộ dạng tao nhã cùng dáng người anh tuấn hùng dũng oai vệ vượt qua tận thế.

Quay xong cảnh này, đạo diễn nói nghỉ ngơi mười phút.

avatar
  Subscribe  
Notify of