Loading...

Sửu Thúc Chương 29

0
173


Chương 29:

Khi tỉnh lại đã muốn bảy giờ.

Dung Thụy Thiên vội vàng rửa mặt chải đầu cho chính mình, cầm lấy cặp công văn trên ghế sa lon rời nhà. Khi hắn ngồi tàu điện ngầm trở lại công ty, vào lúc thang máy đến tầng mười lăm, liền vội vàng đi văn phòng của Tô Đốt.

Tô Đốt đơn giản nói qua nội dung công việc. Lại ý bảo Dung Thụy Thiên chính là như trước cần ở lại làm việc văn phòng, điều này làm cho hắn tràn ngập nghi hoặc. Hắn là nhân viên bố trí trường quay, bởi vì phải ghi chép tại trường quay nên mới được điều đến bên người Tô Đốt, mới bị bất đắc dĩ ở trong văn phòng làm báo biểu. Hắn là chờ đợi công việc ghi chép tại trường quay xong rồi trở về đến cương vị của chính mình, nhưng nghe khẩu khí Tô Đốt hắn cảm giác tự hồ mình sẽ phải làm công việc ở văn phòng lâu dài.

Phải làm việc ở văn phòng đồng nghĩa thời gian đi trường quay sẽ thiếu, nghĩ đến ngày sau cơ hội thấy Tịch Nhạ Hoài càng thiếu, trong lòng của hắn dâng lên một cỗ mất mát mãnh liệt.

Hắn nhịn không được muốn hỏi Tô Đốt nguyên nhân, lại cảm thấy ở văn phòng bất làm việc vài ngày, nếu mạo muội hỏi việc này lại không quá tốt, thế là ấp úng không lên tiếng trở lại văn phòng. Vừa nhìn thấy trên bàn văn kiện cùng biên lai, huyệt thái dương liền kéo lên. Người khác nghĩ ngồi văn phòng làm việc sẽ thực nhẹ nhàng, nhưng đối với hắn loại người bằng cấp không cao lại không có kỹ thuật mà nói, đau khổ càng nhiều.

Những tư liệu kia, này bảng, này báo biểu, cả ngày đối với máy tính lên xuống, so với làm việc ở trường quay xuất thể lực còn mệt hơn. Đương nhiên đây là bởi vì hắn gần như chưa làm qua công việc thống kê, rất nhiều chỗ thấy xa lạ, để nắm rõ được so với người bình thường cần cố sức hơn.

Đem tư liệu quay chụp ngày hôm qua đã sửa sang lại đưa cho Phương Vĩ đã là lúc tan việc. Dung Thụy Thiên đem tư liệu trên bàn thu thập xong, di động liền vang lên, vừa nhìn là Tịch Nhạ Hoài gọi điện, vội tiếp: “Ngươi bên kia công việc xong rồi?”. Sáng nay hắn hình như có rất nhiều công việc.

“Ân.”

“Ngươi ở đâu?”

“Ta ở cửa công ty.”

“A?” Tối hôm qua hắn có tiệc rượu thương mại, trở về ngủ không được bao lâu, nghĩ hắn tựa hồ sẽ đến chậm, mà coi như hắn đến muộn, cũng sẽ không trách cứ hắn là không đúng hẹn.

“Tối hôm qua đã nói sáu giờ.”

Dung Thụy Thiên kinh ngạc nở nụ cười, tựa hồ không nghĩ tới Tịch Nhạ Hoài sẽ như thế đúng hẹn: “Ta xuống dưới tìm ngươi.” Dứt lời liền đứng dậy rời đi văn phòng, vừa mới đi vào thang máy, trong thang máy đi ra một người, hắn không khỏi giật mình, thấp giọng theo đối phương chào hỏi, “Ngươi tốt.”

Hạng Thanh Uyên cùng hắn gặp thoáng qua, nghe được thanh âm hắn chào hỏi, hơi hơi vuốt cằm, ánh mắt giống như không nhận ra người lạ, tựa hồ không biết hắn là nhân viên trong văn phòng.

Dung Thụy Thiên cúi đầu đi vào thang máy, Hạng Thanh Uyên là người đến Quân Hào tổng thanh tra hành chính, tuổi rất trẻ, lý lịch cũng rất sâu, nghe đồn hắn là người làm phim của bên Hoàn Á, bởi vì Tân Đồ Hiên đã đi Nhật Bản, chỉ định riêng hắn quyền quyết định công việc tại Quân Hào.

Hạng Thanh Uyên đi qua hành lang, đẩy ra của văn phòng quản lí, rồi mới lấy điện thoại cầm tay ra gọi cho Phương Vĩ, khi điện thoại kết nối, liền không chút khách khí mệnh lệnh: “Chuyển cho tôi kế hoạch dự toán tháng sau.”

Làm Phương Vĩ vội vàng đến văn phòng, đưa dự toán trong tay cho Hạng Thanh Uyên, liền chứng kiến hắn mặt không chút thay đổi dùng bộ mặt tuấn nhã mê người, lưu loát vô cùng bắt đầu tự thuật nội dung công việc: “Sáng sớm ngày mai cuộc họp lúc mười giờ hủy bỏ, đem tư liệu cuộc họp sao chép rõ ràng đưa cho các phòng quản lí, thuận tiện yêu cầu bọn họ gửi lại báo cáo chi phí tháng trước. Tiếp theo cấp cho vị Tống tiên sinh tiền thù lao, đoàn làm phim ngày mai muốn mượn hắn sân bãi dùng quay phim trong ba ngày. Khách sạn dừng chân tìm xong rồi, cả đêm mười vạn, mặc kệ ngươi dùng phương pháp gì, cần phải đem giá cả giảm xuống năm vạn, cũng cần cam đoan tất cả nhân viên đều có chỗ ngủ. Tiếp theo hủy bỏ toàn bộ hoạt động của ta sau 8 giờ, gọi điện thoại cho người đại diện của Tuyết Lê, ta có việc cần cùng hắn đàm phán. Tháng sau Trác Thích Nghiên trở về, hai ngày trước đó cho 2 nhân viên đi nhà hắn tiến hành xử lý triệt để trừ khuẩn, thảm nhà cũng cần giặt sạch, còn có thực vật trong tủ lạnh cần dự trữ tốt trước khi hắn trở về. Lần trước người làm kia không làm tốt việc này, ta không muốn tiếp tục…”

Hạng Thanh Uyên so với nữ nhân dung mạo còn muốn tinh xảo hơn, thanh âm lại khàn khàn, tốc độ nói lại rất vừa nhẹ vừa nhanh, cần chuyên chú lắng nghe mới biết được hắn đang nói cái gì. Khi hắn hoàn thành diễn thuyết, liền ngẩng đầu nhìn lên Phương Vĩ ghi chép không ngừng: “Còn gì nữa không, ngươi đi ra ngoài mau lên”. Nói xong lại bổ sung một câu: “Đưa người làm báo biểu này đến văn phòng một chuyến”

“Có vấn đề gì sao?” Phương Vĩ không yên bất an hỏi, báo biểu là Dung Thụy Thiên làm, cho tới nay cũng không có vấn đề, thế là vội nói: “Có chỗ nào không đúng sao, ta lập tức sửa sai”.

“Không có sai lầm.” Hạng Thanh Uyên lật xem báo cáo, dùng ánh mắt tà khí cùng lạnh lùng động lòng người nói: “Nhìn ra được thái độ còn thật sự nghiêm túc, ta muốn hỏi hắn một chút, có hứng thú hay không đến chỗ ta làm việc”.

Phương Vĩ mặt một chút lạnh.

—o0o—

Ánh nắng ấm áp xuyên thấu qua cửa sổ thạch anh ở trong phòng ăn, nhà ăn được bố trí được rất có phong cách, từng ghế lô đều có màu sắc cổ xưa như thuỷ tạ lầu các, thoạt nhìn càng thích ý. Từ cửa sổ nhìn ra bên ngoài, thu vào mi mắt chính là nước chảy qua cầu nhỏ cổ kính, phảng phất như chốn yên vui chân chính.

Trong không khí truyền xuống thanh âm dương cầm nhẹ nhàng, khăn trải bàn màu trắng đem bàn ăn hình vuông trang trí đầy tao nhã, mặt trên bày đầy mỹ vị ngon miệng, mỗi loại thức ăn đều thực đặc sắc, thoạt nhìn thực ngon, đương nhiên giá cả cũng sang quý.

Bất quá trong đáy mắt Tịch Nhạ Hoài vốn ở cuộc sống sung sướng, bữa ăn này như là chuyện rất bình thường, thái độ rất thản nhiên, điều này làm cho Dung Thụy Thiên đối kẻ có tiền lại có cái nhìn mới.

Dung Thụy Thiên ăn thức ăn trước mặt, nhìn thấy Tịch Nhạ Hoài tự nhiên tháo xuống kính râm, mũ, còn có khẩu trang che khuất khuôn mặt, giống như ảo thuật lộ ra khuôn mặt tuấn mỹ, còn có tóc ngắn sạch sẽ.

“Tóc của ngươi sao lại cắt?” Nghệ sĩ tóc không phải nói cắt có thể cắt, mỗi lần kiểu tóc nào cũng cần duy trì một thời gian để duy trì hình tượng, hơn nữa gần đây còn đang đóng phim, tóc đột nhiên cắt không tốt.

Tịch Nhạ Hoài đem kính râm cùng mũ đặt ở cạnh sô pha, không để ý nói: “Thời tiết quá nóng, cắt cho mát mẻ.” Dứt lời, liền dùng ánh mắt chăm chú nhìn hắn: “Như vậy không tốt sao?” Lần trước ở du thuyền nghe hắn nói thích người tóc ngắn, giống Kiều loại nam nhân trắng nõn, nên cũng đã cắt tóc ngắn.

“Đẹp!” Dung Thụy Thiên thành thực trả lời, hắn tóc ngắn trông rất có hình, tinh thần trông phấn chấn, nổi bật lên khuôn mặt tuấn mỹ bức người, tràn ngập một loại mị lực khêu gợi ngỗ ngược.

Tịch Nhạ Hoài tâm đập bịch bịch. Vô số người khen ngợi hắn kiểu tóc mới, hắn không có cảm giác gì, giống như đó là chuyện đương nhiên. Có thể Dung Thụy Thiên chỉ nói đơn giản “Đẹp”, nhưng hắn tựa như ăn phải mật đường, cảm giác quay phim đội tóc giả cũng không sao cả.

“Ta ngày mai phải đi quay ngoại cảnh, ngươi cùng đoàn làm phim đi không?”

“Còn không biết.” Dung Thụy Thiên cúi đầu nhìn thực vật trong mâm, nếu cần chụp ngoại cảnh thì Tô Đốt ngày hôm nay đã muốn hắn chuẩn bị đồ vật này nọ, nhưng lần này hắn không nói, tựa hồ cố ý muốn lưu hắn lại công ty, hắn cũng không rõ bây giờ chức vụ cụ thể là cái gì.

Tịch Nhạ Hoài ánh mắt dịu dàng nhìn Dung Thụy Thiên, nhìn thấy thân thể cao ngất của hắn dưới ánh đèn, còn có khuôn mặt cương nghị dưới tóc đen…

Nhận ra ánh mắt đánh giá của hắn, Dung Thụy Thiên liền tránh đi tầm mắt của hắn.

Tịch Nhạ Hoài cảm thấy đau lòng, nhịn không được muốn hỏi hắn về chuyện khuôn mặt, nhưng Dung Thụy Thiên lại cắt đứt lời hắn, hoặc lại xảo diệu nói sang chuyện khác.

Tịch Nhạ Hoài không có biện pháp hỏi lại, cũng không muốn phá hư không khí hòa hợp giữa bọn hắn. Chờ đợi cơm nước xong, hắn lưu luyến không rời đưa Dung Thụy Thiên tới ga điện ngầm, nhìn hắn đi vào đường ga ngầm, liền vội vàng trở lại trường quay, tiến hành công việc quay phim đêm nay.

Dung Thụy Thiên về đến nhà đã tối muộn hơn tám giờ, khi hắn bước vào phòng khách có cảm giác không thích hợp, trong phòng bay ra đặc mùi rượu, mơ hồ có hơi thở người khác. Trong lòng hắn hoảng hốt, sờ soạng mở đèn lên, liếc mắt một cái chứng kiến Kiều nằm ở trên ghế sa lon.

Dung Thụy Thiên sắc mặt xanh mét kéo hắn lên: “Ngươi uống bao nhiêu rượu? Ta không phải đã nói ngươi đừng đến!”

“Ta nghĩ ngươi không bao giờ … nữa sẽ trở lại.” Kiều kích động nhào vào trong lồng ngực của hắn: “Ngươi nếu không thích ta, chúng ta đây làm bằng hữu bình thường ── “

“…”

“Chính là bằng hữu cũng không được sao?”

Dung Thụy Thiên chịu không nổi đẩy hắn ra.

Kiều ánh mắt lạnh lẽo nhìn hắn, nhìn thấy cổ của hắn có vết cắn màu đỏ, hùng hổ doạ người hỏi: “Ngươi theo Tịch Nhạ Hoài cùng một chỗ, hắn có biết chuyện của ngươi, chuyện mặt của ngươi, quá khứ của ngươi ── “

“Kia đều quá khứ! Ta không muốn nhắc lại!” Dung Thụy Thiên buồn bực bỏ ra hắn: “Đưa chìa khóa cho ta.”

“Cái gì chìa khóa?”

“Không có chìa khóa sao ngươi có thể tiến vào?”

“Khóa loại này không làm khó được ta.”

Dung Thụy Thiên bực mình đứng lên, bỗng nhiên phát hiện trên bàn cơm bày đầy thức ăn, mỗi loại thức ăn đều là hắn ưa thích, còn có hai chai rượu đỏ, chính là bên trong trống rỗng.

“Hôm nay là sinh nhật của ta, trước kia ngươi đều cùng ta đón sinh nhật, ta vốn không muốn quấy rầy ngươi, nhưng ở nơi thành thị xa lạ, ta trừ ngươi ra, ai cũng không biết”.

Không khí đột nhiên giống như nhựa cao su sềnh sệch, trong ánh sáng bọn hắn nhìn lẫn nhau. Dung Thụy Thiên trong đáy mắt giống trong cơn mưa to ở thành thị, trống rỗng mà lạnh như băng, cánh môi dưới sống mũi độ cong lạnh cứng. Hắn giữ im lặng đem thức ăn trên bàn bưng đến phòng bếp, lại trở lại phòng khách, đem cháo hoa nấu xong đưa tới trước mặt Kiều:”Sau này, uống ít rượu thôi”.

Kiều hốc mắt đỏ lên, hắn giơ tay lên che mặt, giữa ngón tay chảy ra chất lỏng nóng ẩm bi thương.

avatar
  Subscribe  
Notify of