Loading...

Sửu Thúc Chương 28

0
180


Chương 28:

Trác Thích Nghiên ngồi ở trong văn phòng, ánh chiều quang bao phủ trên thân thể anh tuấn của hắn, mặt không chút thay đổi nhìn ảnh chụp trong tay, đáy mắt lệ khí âm u giống như đáy sông. Thư ký gõ lên cửa ban công, hắn bình tĩnh tự nhiên mở ra ngăn kéo, kẹp tấm ảnh vào trong cuốn sách hắn thích.

Tân Đồ Hiên cùng đối tác Nhật Bản ký xong hợp đồng, kiệt sức đứng dậy rời đi, gửi cho thư ký Tô Đốt một cái tin ngắn, dặn dò hắn đừng làm cho Dung Thụy Thiên chịu khổ ở studio, lát sau lại bấm số Hạng Thanh Uyên.

Tuyết Lê đứng ngồi không yên chờ đợi ở phòng chụp ảnh, chốc lát lại xoa đầu rên rỉ, chốc lát lại đi tới đi lui, càng không ngừng uống nước, lặp lại đi WC, nôn nóng chỉ kém không ngửa mặt lên thét chói tai, để cho tâm bình khí hảo. Nàng thật sự rất để ý chuyển chụp ảnh bìa cho FIGARO, nhưng sao nàng không biết, nhiếp ảnh gia Lis A là một người trong ngoài bất nhất, thế nhưng lại là less. Một thân áo da màu đen bó sát người, thân hình cao lớn, đầu óc giỏi giang, giữa lông mày ngưng lên một cỗ lệ khí giống như Hắc Báo, nếu không phải có bộ ngực đầy đặn, sẽ hiểu lầm cô ta là nam nhân.

Nàng không để ý người như vậy, nhưng cô ta tựa hồ có hứng thú với nàng, ánh mắt cùng nam nhân giống nhau tuần tra thân thể của nàng, điều này làm cho việc chụp ảnh đơn giản thành ra khó khăn.

—o0o—

Lái xe thể thao dừng ở khu nhà ở cũ kỹ, Tịch Nhạ Hoài quay đầu lại nhìn Dung Thụy Thiên, hắn tuấn mỹ như mộng chính là trên khuôn mặt tràn đầy mất mát: “Ngươi thật sự không đi làm cùng ta sao?”

“Không được” Dung Thụy Thiên đẩy cửa xe ra.

Tịch Nhạ Hoài nhìn không chớp mắt Dung Thụy Thiên: “Ngươi có địa phương nào không thoải đi?”

“Ta không sao.” Dung Thụy Thiên cúi người nhìn hắn trong ghế xe, gương mặt tuấn tú góc cạnh rõ ràng có chút hồng, cánh môi hơi mỏng cũng là mê người sáng bóng: “Ngươi sớm trở về đi, sáng mai còn có công việc”.

Tịch Nhạ Hoài cười vuốt cằm, màu lam trong mắt giống như bảo thạch dịu dàng, hắn muốn cho Dung Thụy Thiên cùng hắn ở chung, nhưng xem Dung Thụy Thiên thái độ này chỉ biết đây là không có khả năng.

Hắn ngay cả mình hôn cũng chưa quen, mâu thuẫn nhiều hơn dục vọng quấn lấy hành vi nguyên thủy, mà y đối Dung Thụy Thiên có nhiều dục vọng. Từ trước đến nay vẫn tự kiêu lạnh lùng ở trước mặt hắn đều trở thành buồn cười, chỉ cần thấy hắn, y liền như thú tính xé mở y phục của hắn, bắt buộc hắn phối hợp chính mình hoàn những chuyện cần tình cảm mãnh liệt.

Nhìn thấy tầng năm đèn sáng, Tịch Nhạ Hoài giẫm xuống chân ga rời đi, vài phút sau, tiếng chuông điện thoại dễ nghe vang lên. Tịch Nhạ Hoài ấn nghe điện thoại, điện thoại vừa kết nối, microphone liền truyền đến thanh âm không thể duyệt của Trì Hạo: “Ngươi hôm nay bận cái gì, luôn luôn không nghe điện thoại của ta, ngay cả hành tung cũng không nói cho ta biết?”

“Hôm nay là ngày đáng để kỷ niệm, hành tung cùng nội dung ngươi không có quyền được biết”. Cùng Dung Thụy Thiên chuyện còn chưa ổn định, hắn sẽ không cùng người bên cạnh nói đến y.

“Tốt xấu chúng ta cũng là bằng hữu, cùng ta chia chia sẻ chút ít không tốt sao”. Trì Hạo tò mò muốn chết, rất muốn biết Tịch Nhạ Hoài với ai qua một ngày, mà lại dùng ngữ khí vui mừng như thế tiếp điện thoại của hắn.

“Không thể!”

“Vậy chắc không liên quan đến công tác của ngươi ngày mai đi ── “

“…”

“Bảy giờ chúng ta cần đến studio của FIGARO, tranh thủ trong buổi sáng chụp ảnh xong. Sau đó ngươi cùng JESO gặp mặt, sau đó chúng ta lại quay về studio chụp ảnh, còn có ngươi đừng quên, đêm nay có một tiệc rượu cần tham gia, trợ lý của ngươi chuẩn bị âu phục xong chưa ──”. Trì Hạo không ngại phiền toái lặp lại nội dung công việc, nội dung công việc trợ lý có thể nói, nhưng hắn vẫn là không yên lòng, lần nữa lặp lại xác nhận, chỉ sợ Tịch Nhạ Hoài trên đường lại lật lọng.

Tịch Nhạ Hoài nghe nội dung công việc dày đặc. Mở một điện thoại di động khác gửi cho Dung Thụy Thiên một tin ngắn, hẹn hắn buổi chiều sáu giờ cùng nhau ăn cơm, sau đó bánh xe tăng tốc chạy đến studio, tiếng di động vang lên, Dung Thụy Thiên trả lời một tin nhắn: “Hảo.”

Tịch Nhạ Hoài không tự chủ được nở nụ cười.

“Phụ thân ngươi buổi chiều gọi điện thoại cho ngươi, nhưng ngươi không có trả lời, ngươi bớt thì giờ gọi lại cho hắn đi”. Trì Hạo giống như người truyền tin, báo rõ nội dung công việc chính sự, cũng không quên nhắc nhở hắn xem lại điện thoại.

Tịch Nhạ Hoài ngẩn người, tươi cười bên môi đột nhiên biến mất không thấy gì nữa.

Trì Hạo biết điều cúp điện thoại.

Nằm ở trên giường, Dung Thụy Thiên nhìn trần nhà trong bóng đêm, nhớ tới những chuyện phát sinh cùng Tịch Nhạ Hoài trong khoảng thời gian này. Trong lòng hình dung ra hưng phấn, lại mơ hồ cảm thấy không chân thật, giống như mọi chuyện phát sinh hết thảy đều là nằm mơ, hắn gửi Tịch Nhạ Hoài một cái tin ngắn “Ngươi đã ngủ chưa?”

“Ta còn phải đi tham gia một tiệc rượu nữa, đại khái 3 giờ có thể trở về ngủ.” Tịch Nhạ Hoài không có giấu diếm nói cho hắn biết ── “Hiện tại không còn sớm, ngươi mau ngủ đi, ta ngày mai xế chiều đến chỗ ngươi.”

Dung Thụy Thiên tắt di động đặt ở bên giường, chậm rãi nhắm lại đôi mắt chua xót.

Trong mộng Dung Thụy Thiên thấy Tịch Nhạ Hoài đứng ở dưới ánh đèn, hắn như vị thần tồn tại trong lòng mọi người, không ai biết hắn phải trả giá cái gì để được thành công như vậy, để thực hiện giấc mộng phải giẫm lên không ít thi thể cùng dao găm để đi tới.

Bọn hắn nhìn qua Tịch Nhạ Hoài vĩnh viễn mặc đẹp, cử chỉ tao nhã, vô luận xuất hiện ở địa phương nào, toàn thân trên dưới đều tản ra ánh sáng ngọc quang.

Cuộc sống của hắn muôn màu muôn vẻ, thoạt nhìn thì hắn luôn mặc âu phục quý giá đi trên sàn diễn thời trang quốc tế, lạnh lùng lại tà khí, nhưng mọi người lại không biết đáy giày của hắn có thủy tinh bén nhọn, đâm vào lòng bàn chân chảy máu tươi. Hắn vẫn như không có cảm giác đau mà tao nhã đi trên sàn diễn, dùng sức mạnh to lớn cùng mị lực như ánh hào quang chinh phục cái nhìn chăm chú của mọi người.

avatar
  Subscribe  
Notify of