Home CHAPTERS Ngã Đích Nam Hữu Thị Quái Vật Chương 59

Ngã Đích Nam Hữu Thị Quái Vật Chương 59

1
0

Chương 59

Kỳ thực muốn làm cho tiểu Tể nín khóc phương pháp rất đơn giản, Đỗ Tu Nhiên đi đến cửa hàng bán điểm tâm mua quà vặt cho hắn, sau đó tiểu Tể sẽ đem quà vặt nhét đầy chiếc miệng nhỏ nhắn, ăn đến vui vẻ, mang theo nước mắt ăn đến ngọt ngào nói cà lăm, ăn xong liền cười hì hì ôm lấy cổ Đỗ Tu Nhiên làm nũng đạp đạp hai tiểu chân nhỏ.
Ngô Kình Thương bên cạnh khinh thường nhắc nhở: “Ngươi nuông chiều hắn quá, hai ngày nữa cái thằng nhãi con này có thể cưỡi lên cổ ngươi…”
Đỗ Tu Nhiên liếc mắt nhìn Ngô Kình Thương nói: “Không phải đã sớm cưỡi lên cổ ngươi hay sao?”
Ngô Kình Thương lập tức nghẹn họng, có chút buồn bực vì vậy liền lấy thức ăn vặt trong túi của tiểu Tể ăn.
Tiểu Tể rất tinh ý, thấy Ngô Kình Thương đang ăn vụng thức ăn của mình, liền nổi giận, lập tức đem túi thức ăn phóng tới bên ngực Đỗ Tu Nhiên, sau đó hướng về phía Ngô Kình Thương nói: “Tiểu thâu*, bại hoại…”
*Tiểu thâu: ăn trộm.
Ngô Kình Thương sau khi nghe xong trừng mắt, tiểu Tể lập tức nhớ tới chiếc mông đau, nhanh chóng sợ hãi hướng ngực Đỗ Tu Nhiên chui vào, Ngô Kình Thương vừa mới đưa tay ra, tiểu Tể đem thức ăn trong ngực lấy ra đưa ra nịnh nọt Ngô Kình Thương, Đỗ Tu Nhiên nhìn xem ở trong mắt liền nhịn không được cười, Ngô Kình Thương sắc mặt cũng hòa hoãn chút ít, hừ nhẹ âm thanh, không khách khí lấy ra túi thức ăn vặt từ trong tay tiểu Tể lấy ra một miếng lớn nhất.
Nhìn xem tiểu Tể nghẹn cái miệng nhỏ nhắn nhịn nhịn đau, nhìn xem khối bánh lớn trong tay Ngô Kình Thương, trong mắt ngập nước.
Đỗ Tu Nhiên cười an ủi: “Thích ăn ta lại mua, mua cái kia so với cái này còn lớn hơn, được không?”
Tiểu Tể dựng lỗ tay lên, nghe xong thủy trong mắt liền thu lại, sau đó chỉ vào quầy mức quả bên cạnh, sau đó nói: “Muốn cái kia, ăn ngon.”
Đỗ Tu Nhiên sờ lên tóc tiểu Tể, mua cho hắn một xâu, tiểu Tể ăn đến hưng phấn, nước miếng đều chảy ướt hết xung quanh miệng, Đỗ Tu Nhiên móc ra chiếc khăn tay giúp cho hắn lau chiếc miệng nhỏ nhắn.
Tiểu Tể cầm xâu mứt trong tay, ăn hết một nửa liền đưa đến bên miệng Đỗ Tu Nhiên, cười hì hì nói: “Ba ba ăn…”
Đỗ Tu Nhiên cười đem miệng đưa đến bên cạnh xâu mứt hoa quả để một hồi rồi nói: “Ăn, Tiểu Bảo cũng ăn.”
Tiểu Tể lúc này mới cầm xâu mứt quả cắn như mèo cắn cẩu.
Buổi tối hai người tìm một căn phòng trong nhà nông, nhà có năm gian phòng, người nhà dùng một nửa, một nửa dùng cho khách thuê, buổi tối hai ngủ được rất ấm áp, bởi vì trong núi ban đêm lãnh, chủ nhà sợ du khách lạnh, liền lấy củi đốt trong phòng sưởi ấm.
Cũng chỉ là một ít củi khô trong núi, bỏ vào trong nồi đốt cho cháy, sau đó bỏ vào một cái lò giữ nhiệt, tiểu Tể nằm ở trên giường đùa đến vui vẻ, Ngô Kình Thương khi còn bé từng ở trong căn phòng rách nát, nhưng chưa bao đốt củi sưởi ấm, nhưng tiểu quỷ cho đến bao giờ cũng chưa từng có hảo cảm với củi lửa, Đỗ Tu Nhiên ngược lại rất thích đốt củi sưởi ấm trong phòng, trải chiếu trên đất, trên mặt chiếu không biết được trải gì nhưng lại rất mềm mại.
Căn phòng này giống như thường xuyên cho du khách thuê, cho nên chăn đệm chuẩn bị vô cùng nhiều, giặt giũ cũng cực kì sạch sẽ, còn có mùi cỏ xanh,ngửi vô cùng dễ chịu.
Đem chăn nệm trải tốt, tiểu Tể bị đặt nằm ở trong cùng, Đỗ Tu Nhiên nằm bên cạnh tiểu Tể, Ngô Kình Thương lại nằm ở bên ngoài cùng, cả nhà thu người vào trong tấm chăn ấm áp.
Buổi tối hai lớn một nhỏ ăn cơm tại nông gia, thức ăn rất mộc mạc nhưng lại vô cùng hợp khẩu vị của ba người, nhà này thường vào núi hái ra một ít rau dại không rõ tên làm thức ăn, trên bàn là vài loại rau dại được xào thơm ngon, Đỗ Tu Nhiên cũng không biết đó là loại rau gì, ăn vào trong miệng lại rất thơm ngon, có một mùi vị thơm ngọt mà rau thành thị không thể so sánh được.
Nông gia dùng một chiếc thau lớn để rửa sạch rau dại, còn hái một ít dưa leo, củ cải được trồng trong sân nhà, rất tươi ngon lại không hóa chất độc hại.
Tiểu Tể cũng thích ăn, tên tiểu đông tây này không biết dùng đũa, thìa sử dụng cũng không quen, Đỗ Tu Nhiên đơn giản giúp hắn rửa sạch tay, đem món ăn gấp đến trong chén của hắn, để cho hắn tự mình lấy tay cầm ăn.
Sau khi ăn xong nông gia còn chuẩn bị một ít hoa quả, chính là trái khô do được phơi nắng vỏ cứng ít nước, nông gia nói, bọn họ hằng năm đều hái một ít quả dại ở trên núi, sau đó mang về phơi nắng, phơi khô có thể giữ trái cây thật lâu, không có gì thì cũng có thể lấy ra ăn vặt.
Có vài loại Đỗ Tu Nhiên cũng không biết tên là gì, ăn vào trong miệng lại ngòn ngọt, còn có lê phiến, được cắt thành từng miếng mỏng đều nhau, ăn vào trong miệng có thể cảm giác được vị ngọt, ngọt đến tâm đi.
Còn có táo khô, Ngô Kình Thương rất thích ăn, ăn vào trong miệng mùi vị cực kỳ tốt, thấy được Ngô Kình Thương ăn được ngon miệng, tiểu Tể ngồi bên cạnh liền tức giận , bởi vì hắn tay ngắn với không tới đĩa thức ăn, gấp đến độ xoay quanh, nắm lấy quần áo Đỗ Tu Nhiên, muốn Đỗ Tu Nhiên giúp hắn lấy trái táo khô, còn ồn ào nói: “Con cũng muốn ăn, con cũng muốn ăn…”
Đỗ Tu Nhiên thấy hai người đều thích ăn, liền hỏi nông gia xem hoa quả không này còn hay không, bọn họ muốn mua một ít.
Nông gia vội nói có, trong nhà phơi đến vài bao tải, bởi vì du khách đi ngang qua rất yêu thích trái khô này, nên bọn họ hái được rất nhiều, đến lúc trong nhà không có việc gì, sẽ đi đến cửa hàng bán một ít, kiếm chút tiền tiêu trong gia đình.
Đỗ Tu Nhiên nhanh chóng nói muốn mua một ít, liền đứng dậy ôm tiểu Tể cùng Ngô Kình Thương đi đến nơi phơi hoa quả khô, quả thật phơi rất nhiều, bởi vì tiểu quỷ cùng tiểu Tể đều thích ăn táo khô, Đỗ Tu Nhiên chọn lấy một ít, lại chọn thêm nhiều lê khô đen sẫm, còn một ít quả khô vỏ cứng ít nước.
Thấy Đỗ Tu Nhiên cái này cũng muốn cái kia cũng muốn mua, Ngô Kình Thương đơn giản cầm lên chiếc bao tải to, nhân tiện nói: “Đều mua hết…”
Đỗ Tu Nhiên sững sờ, nông gia cũng sững sờ, tuy chỉ là ít trái cây rừng phơi khô, nhưng du khách muốn mua một bao lớn nông gia vẫn là lần đầu tiên thấy được, trước không nói ít hay nhiều, chỉ nói bao tải lớn như vậy cũng không phải là nhẹ a, nông gia thường xuyên thu thập trái khô xách một hồi tay cũng tê cứng nhức mỏi, huống chi là những du khách tới từ thành thị như vậy.
Đỗ Tu Nhiên cũng không phải lo lắng phương diện thể lực của Ngô Kình Thương, y là cảm thấy một bao tải to ngồi xe rất không thuận tiện, liền tìm một túi nhỏ, đựng đầy túi.
Lúc trả tiền, giá cả rẻ hơn nhiều so với dự định của y, nông gia thấy bọn họ mua nhiều như vậy liền giảm giá, Đỗ Tu Nhiên lại không nghĩ tới hoa quả khô này giá cả lại rẻ được như vậy, nếu là trong thành thị cũng không phải chỉ có bao nhiêu.
Những hoa quả khô này hái được cũng không dễ dàng, phải hái ra từ trong núi rửa sạch cắt tốt, phơi nắng xong còn phải cất giữ, liền đưa thêm một ít tiền.
Nông gia đẩy nửa ngày, đều nói là hoa quả khô lấy ra từ trong núi, không tốn tiền, chỉ cần xử lý thoáng cái mà thôi, không cần trả nhiều tiền như vậy, Đỗ Tu Nhiên lại một mực đưa cho, nông gia đành tiếp nhận, xoay người lại băn khoăn đưa cho Đỗ Tu Nhiên vài chiếc rổ được đan bằng trúc rất khéo léo.
Đỗ Tu Nhiên thấy vật lạ liền thích, đặt cùng một túi với hoa quả khô, nhìn xem nông gia giúp đỡ bọn hắn thu xếp túi hoa quả cẩn thận, nói là sợ bị nước tràn vào hư, lời nói chất phát thật thà, làm cho nội tâm Đỗ Tu Nhiên một mảnh ôn hòa.
Trong núi ban đêm quả nhiên lạnh, vừa rồi ở bên ngoài dạo một vòng, Đỗ Tu Nhiên tay chân đều là lạnh buốt, trở về phòng, lên giường sưởi ấm, liền ấm áp.
Tiểu Tể chơi đùa một ngày cũng mệt mỏi, đem hắn đặt lên giường, giúp hắn đắp chăn, hắn liền o o ngủ.
Đỗ Tu Nhiên cũng có chút buồn ngủ, vừa nghiêng người, Ngô Kình Thương liền tiến vào trong chăn, không ngừng hôn lên lỗ tay y, bàn tay thăm dò vào trong quần áo của Đỗ Tu Nhiên.
Đỗ Tu Nhiên đưa lưng về phía hắn có chút mơ màng, cánh tay thói quen phối hợp với hắn nâng lên, làm cho cánh tay của Ngô Kình Thương dễ dàng sờ đến trước ngực y.
Ngô Kình Thương nhẹ nhàng vân vê tiểu hoa mai, miệng tiến đến bên tai của Đỗ Tu Nhiên cắn nhẹ, nói nhỏ: “Cái kia, ta nghĩ muốn…”
Muốn? Lúc này? Đỗ Tu Nhiên cảm thấy có chút không ổn, liền từ từ nhắm hai mắt lầm bầm: “Mệt chết đi, ngoan, hay là đi ngủ đi.”
Ngô Kình Thương lúc này lại hứng thú đi lên, như thế nào lại dừng lại, bên cạnh hôn còn nói: “Ngươi ngủ của ngươi, ta làm của ta.”
Đỗ Tu Nhiên ngược lại không có phản đối, chỉ có đều có người tại bên cạnh hết liếm lại cắn, y làm sao có thể ngủ?
Thấy Ngô Kình Thương động tác chậm chạp, Đỗ Tu Nhiên bắt đắc dĩ nằm nghiêng cong chân nói: “Vào đi…” Sớm một chút làm xong liền ngủ sớm một chút.
Ngô Kình Thương thấy thế cũng không do dư liền cởi ra nội khố, trực tiếp nhập động.
Bởi vì hai người vẫn là lần đầu tiên làm tình ở bên ngoài, bên cạnh còn có tiểu Tể, Đỗ Tu Nhiên sợ làm ồn làm cho tiểu Tể thức giấc, liền cắn răng cố nén tiếng rên rỉ phát ra từ trong miệng.
Ngô Kình Thương thấy thế đơn giản ôm Đỗ Tu Nhiên ngồi lên trên người mình, Đỗ Tu Nhiên lúc đầu vùng vẫy hai cái, cuối cùng vẫn bị Ngô kình Thương cường ngạnh đặt trước ngực mới thôi vùng vẫy nữa.
Đỗ Tu Nhiên dựa vào trên người Ngô Kình Thương, hai người ngực dán ngực, chân dán chân, Đỗ Tu Nhiên nghiêng mặt đi dán lên vai của Ngô Kình Thuơng, Ngô Kình Thương tay đặt ở eo cùng mông của Đỗ Tu Nhiên, chậm rãi cao thấp vuốt ve, Đỗ Tu Nhiên lúc này mới chậm rãi giảm bớt đau đớn, hai mắt nhắm nghiền, lỗ tai nghe âm thanh trái tim của Ngô Kình Thương trầm ổn chậm rãi đập, y chậm rãi lăn vào ngủ say…
Nửa đem đột nhiên mưa nổi lên, tiếng mưa rất lớn, trong núi rừng thổi qua từng đợt gió, hạt mưa bị gió thổi va vào cửa sổ thủy tinh phát ra từng tiếng vang va đập.
Đỗ Tu Nhiên ngủ được rất an ổn, liền âm thanh gì cũng nghe không được, ngủ một giấc đến hừng đông.
Mưa thẳng đến buổi sáng mới ngừng lại, Đỗ Tu Nhiên đứng dậy thì mới phát hiện đêm qua rõ ràng trời mưa, nhìn ra bên ngoài căn phòng cây cỏ được mưa thổi qua xanh tươi mơn mởn, bị ánh mặt trời chiếu vào còn hiện ra giọt nước sáng bóng lấp lánh, tâm tình liền tốt, nhìn mái ngói ở phía xa chân trời, còn treo biển bán thức ăn, cực kỳ xinh đẹp.
Tiểu Tể vừa mang giày vừa nhảy loạn bên người Đỗ Tu Nhiên, muốn đuổi theo chú bướm con, kết quả bị Đỗ Tu Nhiên ôm lấy đến hôn một cái, sau đó cười nói câu: “Bảo bối ngoan, đi ăn cơm thôi.”
Đi chơi hai ngày đi bộ ít nhiều không nói, buổi tối Đỗ Tu Nhiên rửa chân, chân đều sưng phồng nổi bong bóng, tiểu quỷ tuy chân không có vấn đề, nhưng giày đã bung keo, Đỗ Tu Nhiên cầm giày của hắn nhìn nhìn, có chút dở khóc dở cười, chiếc giày này chỉ mới mua hơn nửa tháng, hơn nửa là y tìm cửa hàng giày hiệu để mua, y biết rõ tiểu quỷ mang giày rất hao tốn, nhưng một đôi một tháng vẫn là quá xa xỉ.
Đỗ Tu Nhiên lại tìm một cửa hàng giày mua cho Ngô Kình Thương một đôi đen bóng, sau đó lại tìm một nơi bán đặc sản địa phương mua đóng gói tốt đem về tặng cho bạn bè.
Ngày trở về, tiểu Tể cũng ngoạn đủ, ngồi trên xe liền dựa vào ngực Đỗ Tu Nhiên híp mắt ngủ, Ngô Kình Thương lấy từ trong túi ra một ít trái khô đưa cho Đỗ Tu Nhiên, Đỗ Tu Nhiên tiếp nhận, cầm lên miếng lê khô ngậm vào trong miệng, chua chua ngọt ngọt, hương vị rất tốt, Đỗ Tu Nhiên cúi đầu nhìn nhìn nói: “Trở về chia một ít cho Tôn Uy cùng Lưu Vân Thanh.”
Ngô Kình Thương lắc đầu nói: “Bọn họ không thường ăn cái này.”
Đỗ Tu Nhiên chậm rãi nhai lê khô trong miệng, nhấm nháp hương vị lê chua chua ngọt ngọt mắt nhìn về phong cảnh bên ngoài cửa sổ, đường về phong cảnh cũng rất đẹp.
Về đến nhà chuyện đầu tiên làm chính là tắm rửa, tắm rửa xong, Đỗ Tu Nhiên đem đặc sản mua được vào phòng bếp, cùng Ngô Kình Thương vội vàng ăn một bữa cơm, cơm nước xong, Ngô Kình Thương nói muốn đến siêu thị xem một chút, Đỗ Tu Nhiên trong lúc đó nằm trên giường mệt mỏi ngủ.
Đợi đến buổi chiều ba giờ y mới tỉnh lại, đến phòng tiểu Tể xem xét, tiểu Tể đang ngồi một mình trên giường cầm đồ chơi tự chơi đùa, thấy được Đỗ Tu Nhiên, liền ném đi món đồ chơi ồn ào nói: “Tiểu Bảo đói bụng, muốn ăn cơm.”
Đỗ Tu Nhiên cười ôm lấy hắn nói: “Ba ba chuẩn bị cơm cho con” Tiểu Bảo luôn là ngoan như vậy, đói bụng hay đau đớn chưa bao giờ khóc kêu to, luôn đợi y đến lúc đó mới ồn ào nói muốn ăn gì, Đỗ Tu Nhiên bình thường đều thỏa mãn hắn.
Đỗ Tu Nhiên đun chút nước sôi giúp tiểu Tể khoáy chút sữa bột, lấy chút ít bánh bích quy, sau đó uy tiểu Tể ăn no, tiểu Tể ăn xong còn muốn ăn những trái cây khô đem về kia, Đỗ Tu Nhiên lấy một ít đưa cho hắn, y sợ tiểu Tể ăn nhiều sẽ bị tiêu chảy.
Đơn giản thu dọn mọi thứ, liền cầm lấy đặc sản du lịch ôm tiểu Tể đi đến siêu thị.
Tôn Uy và Lưu Vân Thanh nhận được quà đều cùng Đỗ Tu Nhiên nói lời cảm ơn, Đỗ Tu Nhiên bề bộn nói: “Kỳ thật những thứ này là Ngô Kình Thương mua, ta chỉ đưa tới mà thôi, không cần phải khách khí.”
Tôn Uy cùng Lưu Vân Thanh liếc nhau nói: “Chị dâu, ngươi mới đừng nói lời khách sáo, thứ này chắc chắn là ngươi mua về, chúng ta đi theo Ngô đội nhiều năm như vậy hắn là dạng gì chúng ta đều biết, hắn có thể nghĩ đến mua mấy thức này mới là lạ…”
Đỗ Tu Nhiên xấu hổ liếc mắt nhìn Ngô Kình Thương, mới nói: “Các ngươi kêu ta như vậy đều làm ta nổi hết da gà, gọi ta là Tu Nhiên a.”
Tôn Uy cười hắc hắc nói: “Ngô đội, nếu không hay là tối nay ngươi đem chị dâu ra cùng chúng ta ăn một bữa cơm, uống hai chén rượu?”
Lưu Vân Thanh ở bên cạnh phụ họa nói: “Đúng vậy, chúng ta đã lâu không cùng nhau tụ tập, đợi tý nữa mua ít thức ăn ngon cùng hai đùi gà mập, cùng nhau ăn a.”
Tiểu Tể vừa nghe có thể ăn cơm, liền lập tức ngồi không yên, một ít sữa bột trong bụng lúc này cũng đã tiêu hóa gần hết, hắn dùng bàn tay nhỏ bé nắm lấy quần áo của Đỗ Tu Nhiên tội nghiệp nói: “Tiểu Bảo muốn ăn đùi gà…”
Nói xong Tôn Uy ở bên cạnh trêu trọc nói: “Ngươi tiểu đông tây này ham ăn quà vặt, đến, kêu tiếng thúc thúc ta mua cho quà vặt cho ngươi, thế nào?”
Tiểu Tể ôm Đỗ Tu Nhiên quay đầu lại nói: “Không hiếm lạ, ta muốn ba ba mua…”

avatar
  Subscribe  
Notify of
error: Content is protected !!