Loading...

Ngã Đích Nam Hữu Thị Quái Vật Chương 58

0
273


Chương 58

Kết hôn? Đỗ Tu Nhiên nhíu mày, y không biết tại sao tiểu quỷ lại đột nhiên suy nghĩ đến chuyện này.
Hai người tiếp tục bảo trì tình trạng hiện tại không phải rất tốt sao? Tuy Đỗ Tu Nhiên không ghét chuyện kết hôn giữa người đồng tính, nhưng y vẫn là có chút không thích ứng, như ra nước ngoài kết hôn cũng quá mức khoa trương đi, hơn nữa trong ấn tượng của y, cũng chỉ có kẻ có tiền mới đi làm chuyện như vậy.
Như y và Ngô Kình Thương thì không tất yếu phải đi làm chuyện đó, không chỉ có lãng phí thời gian còn lãng phí tiền…
Đỗ Tu Nhiên nghĩ nghĩ nói: “Sao lại đột nhiên nghĩ đến chuyện kết hôn?”
Ngô Kình Thương lúc này đang dùng miệng cởi đi nút áo ngủ của Đỗ Tu Nhiên, chậm rãi dùng miệng liếm hút tiểu hoa mai, nghe vậy dừng lại nói: “Ân… Muốn có một danh phận.”
“Danh phận?” Đỗ Tu Nhiên nhíu mày, nghe có chút không được tự nhiên.
Ngô Kình Thương đưa tay chậm rãi vuốt ve làn da mềm mịn sau lưng Đỗ Tu Nhiên nghĩ nghĩ nói ra: “Ta không muốn cùng ngươi chỉ làm người xa lạ.”
Đỗ Tu Nhiên nghĩ ngờ nói: “Như thế nào lại nghĩ như vậy? Chúng ta không phải người xa lạ.”
Ngô Kình Thương lắc đầu nói: “Chính là trên danh nghĩa, chúng ta chính là người xa lạ” Ngô Kình Thương nhìn xem Đỗ Tu Nhiên nói: “Nếu một ngày ngươi có xảy ra việc, ta hy vọng người đầu tiên mà bọn họ tìm đến chính là ta.”
Đỗ Tu Nhiên khẽ giật mình, lập tức kịp thời phản ứng “ phi phi” hai tiếng, mặc niệm câu “Đồng ngôn vô kỵ, đại phong cuốn đi*” Sau đó nói: “Cái gì gặp chuyện không may? Miệng quạ đen, sau này ít nói mấy lời vô nghĩa vậy đi”
*Đồng ngôn vô kỵ, đại phong cuốn đi: không cần để ý lời trẻ con nói, gió lớn thổi đi.
Ngô Kình Thương trầm mặc rồi nói: “Ta là thật lòng”
Đỗ Tu Nhiên nhìn qua tấm kiếng phản chiếu chiếc cằm cương nghị của Ngô Kình Thương, đột nhiên cúi đầu hôn lên trán Ngô Kình Thương mỉm cười nói: “Ý của ngươi… ta có thể hiểu được, kỳ thật, chúng ta cũng không cần xuất ngoại kết hôn, cũng có thể vĩnh viễn cùng một chỗ với nhau”
Ngô Kình Thương rầu rỉ ngẩn đầu liếc nhìn Đỗ Tu Nhiên nói: “Kia phải làm như thế nào?”
Đỗ Tu Nhiên ôn nhuận cười cười nói: “Ngày mai ta đi tìm Triệu thúc, nhờ hắn đem ngươi cùng tiểu Tể nhập vào cùng hộ khẩu với ta, như vậy chúng ta không phải người một nhà sao? Cái này so với đi ngoại quốc kết hôn thật sự tiết kiệm được nhiều tiền cùng ý nghĩa hơn, ngươi nói có phải không?”
Ngô Kình Thương nghĩ nghĩ cảm thấy Đỗ Tu Nhiên nói cũng rất có lý, hắn chính là thuộc về loại người có đường thẳng tuyệt không đi khom lưng, lập tức ừ một tiếng, cúi đầu bắt đầu chuyên tâm đi đùa hai tiểu hoa mai sắp nở rộ trước ngực Đỗ Tu Nhiên, bên cạnh còn lầm bầm: “Thật sự là tiện nghi thằng nhãi con.”
Nghe vậy Đỗ Tu Nhiên giương mắt nhìn Ngô Kình Thương, hơn nữa do dự mà cẩn thận nói: “Tiểu quỷ, ngươi có phải hay không không thích Tiểu Bảo? Không thích hắn gọi ngươi ba ba?”
Ngô Kình Thương buông tha cho tiểu hoa mai liếc mắt nói: “Hắn từng gọi ta là ba ba?”
Đỗ Tu Nhiên cười khan, Tiểu Bảo đúng thật là chưa từng kêu hắn là ba, y nghĩ nghĩ đột nhiên nói: “Nếu ngươi thật sự không thích, trường của ta vừa vặn có một lão sư đến giờ vẫn không có hài tử, nếu không ta đem Tiểu Bảo cho hắn nhận nuôi…”
Ngô Kình Thương sau khi nghe xong sững sờ, lập tức cọ cọ cái trán nói: “Kỳ thực, cũng không phải rất chán ghét… Tuy nhiên tiểu Tể cũng đồng dạng như heo đều có thể ăn… Không cần đem tặng người khác a.”
Đỗ Tu Nhiên sau khi nghe xong nhịn cười không được, hắn vuốt vuốt Ngô Kình Thương nói: “Lừa ngươi, ta thế nào nhẫn tâm đem Tiểu Bảo cho người khác nuôi, Tiểu Bảo tuy rằng hơi nghịch ngợm một chút, nhưng vẫn rất nghe lời.”
Ngô Kình Thương nhanh chóng ôm chặt lấy eo Đỗ Tu Nhiên, giả vờ cả giận nói: “Tốt, cư nhiên dám gạt ta?” Nói xong liền nhanh chóng đem miệng thấu đi xuống.
Đỗ Tu Nhiên miệng bị Ngô Kình Thương liếm có chút ngứa, nhưng vẫn cười nói: “Ngươi tuy ngoài miệng không nói gì, nhưng trong lòng lại lo lắng cho Tiểu Bảo, không muốn đem hắn tặng người khác, đúng không?”
Ngô Kình Thương trên miệng thì liếm mút, tay vẫn không ngừng cọ xát trên người Đỗ Tu Nhiên, nửa ngày mới hàm hồ nói: “Ngươi muốn nói thế nào cũng được.”
Đỗ Tu Nhiên biết rõ tiểu quỷ chỉ là mạnh miệng mềm lòng, hắn nếu trong lòng không yêu mến tiểu Tể, làm sao có thể luôn đem tiểu Tể đi đến chỗ làm, làm cho tiểu Tể  kỵ đại mã ? Tiểu quỷ đầu đúng thật là không phải tùy tiện người nào cũng có thể cưỡi, Đỗ Tu Nhiên nhịn không được nhếch miệng cười.
Ngô Kình Thương lúc này hiểu được trong lòng mình có tâm sự, liền trầm tĩnh lại, nhìn thấy được vẻ được của Đỗ Tu Nhiên trước mặt trong lòng lập tức lại nổi lên dục vọng, tay không ngừng sờ tới sờ lui trên người Đỗ Tu Nhiên, một tay khác lập tức thăm dò vào quần lót của Đỗ Tu Nhiên.
Đỗ Tu Nhiên khóe miệng đột nhiên cứng đờ, hắn cau chặt lông mày, hai tay nắm chặt bả vai Ngô Kình Thương đỏ mặt nói: “Ngươi… nhẹ chút”
Ngô Kình Thương đơn giản cởi ra quần áo Đỗ Tu Nhiên, áp lên người y, dùng chân từ phía sau ngăn chặn hai chân của y, ngón tay thử dò xét đi vào, sau đó nói: “Thật chặt… thả lỏng chút”
Đỗ Tu Nhiên đành phải nghiêng đi thân mình phối hợp nhấc lên một chân, Ngô Kình Thương dùng bàn tay nâng mông y lên, sau đó là cúi đầu liếm xuống.
Đỗ Tu Nhiên chỉ cảm thấy đằng sau ẩm ướt, lập tức cả kinh quay đầu lại nhìn về phía Ngô Kình Thương, thấy hắn xoay người liếm ở nơi đó, Đỗ Tu Nhiên khốn đốn có cảm giác lâm trận bỏ chạy.
Ngô Kình Thương cánh tay vẫn một mực chế trụ Đỗ Tu Nhiên, y đưa tay lên nghĩ muốn đi ngăn cản Ngô Kình Thương, lại bị Ngô Kình Thương nắm lại giữ ở một bên, Đỗ Tu Nhiên cổ họng có chút ách thanh nói: “Tiểu quỷ đừng liếm, nơi đó… bẩn”
Ngô Kình Thương vẫn cố chấp không ngừng dùng nước miếng bôi trơn nơi đó.
Tiền diễn không được bao lâu, Ngô Kình Thương lại bắt đầu đề thương ra trận, bởi vì đã được làm trơn cẩn thận, nên lần đầu tiên tiến vào Đỗ Tu Nhiên không có cảm giác được đau đớn, Ngô Kình Thương làm chưa bao giờ chỉ biết lo khoái cảm cho bản thân, hắn luôn xác nhận xem Đỗ Tu Nhiên có đau hay không có chỗ nào không được thoải mái hay không thì mới tiếp tục, khi tới cao trào, Đỗ Tu Nhiên liền lấy tay ôm mặt khóc, Ngô Kình Thương liền cúi đầu xuống lại giống như chú chó con vươn đầu lưỡi liếm lấy nước mắt trên mặt y.
Một lần nữa cao trào, Đỗ Tu Nhiên hai tay ôm lấy cổ Ngô Kình Thương, hai người ôm nhau cùng một chỗ, trong nháy mắt giống như là thân thể hợp nhất tâm linh tương thông, cảm giác yêu thương tràn đầy trong lòng ngực giống như là nước hòa với sữa, Đỗ Tu Nhiên hôn nhẹ lên khóe miệng Ngô Kình Thương, ôn nhu hướng hắn tươi cười, Ngô Kình Thương kinh ngạc nhìn Đỗ Tu Nhiên, đột nhiên lại cúi đầu xuống hôn y thật sâu, nụ hôn này sâu đến nỗi làm cho Đỗ Tu Nhiên cảm giác được một chút đau đớn, nhưng y không có cự tuyệt, tiểu quỷ này từ nhỏ đã không giỏi biểu đạt mình, có khi ngôn ngữ của hành động còn chính xác hơn là lời nói từ miệng hắn nói ra, tiểu quỷ hôn y, y liền có thể cảm thụ được tâm ý của hắn, tiểu quỷ trong nội tâm chính là tràn đậm yêu thương đối với y…
Tôn Uy làm việc luôn là mạnh mẽ quyết đoán, chuyện của siêu thị rất nhanh đã làm tốt, địa điểm cùng nơi nhập hàng cũng nhanh giải quyết ổn thỏa, chỉ cần lắp đặt thiết bị là có thể nhập hàng.
Ba người phân công, Tôn Uy trông nom hậu cần, Lưu Vân Thanh làm quản lý, Ngô Kình Thương phụ trách quản lý khâu nhập hàng. Trước sau bề bộn hơn bốn tháng mới tính ổn thỏa hết mọi việc, Tôn Uy đem nhân công sắp xếp nhân sự an bài thỏa đáng, Lưu Vân Thanh phụ trách quảng bá và sắp xếp các khu trưng bài cho siêu thị, Ngô Kình Thương dưới tay phân ra vài người liên tiếp nhập hàng trong một tháng, công việc bề bộn không ngừng.
Lại nói tiếp siêu thị này mở ra người được lợi nhiều nhất không ai ngoài tiểu Tể, tại lúc Ngô Kình Thương không ở, chính là thời gian hạnh phúc nhất của hắn, có thể đi siêu thị gì đó, muốn ăn cái gì đều có thể lấy, Tôn Uy nói trông nom no bụng.
Tiểu Tể cũng rất biết để lại mặt mũi cho người khác, sau khi ăn uống gì đó, sẽ không hướng Tôn Uy phun nước miếng nữa.
Thời gian nói chuyện phiếm Tôn Uy hỏi Ngô Kình Thương: “Có thời gian dẫn mẹ của Tiểu Bảo ra ngoại quốc làm cái chứng nhận a.”
Ngô Kình Thương nói: “Y không muốn đi, nói đem hộ khẩu nhập cùng một chỗ chính là dẫn chứng.”
Tôn Uy nói: “Hắc, chủ ý này không tồi, bất quá đáng tiếc, thiếu đi cái nghi thức thần thánh a.”
Ngô Kình Thương nói: “Tu Nhiên không thích phô trương.”
Tôn Uy nói: “Cũng đúng cũng đúng. Đúng rồi, ngươi đã mua hôn giới* cho mẹ Tiểu Bảo chưa?”
*Hôn giới: có thể coi là vật đính ước, giống như nhẫn.
Ngô Kình Thương sững sờ: “Hôn giới?”
Tôn Uy nói: “Hộ khẩu đều nhập cùng một chỗ, còn không có hôn giới? Đây chính là thứ rất trọng yếu! Ngươi sẽ không quên đi? Uy, đây chính là đối với Đỗ Tu Nhiên không tôn trọng a, thật sự quên? Ngươi cũng quá sơ ý đi.!”
Ngô Kình Thương cúi đầu nghĩ nghĩ nói: “…Một lát đi mua.”
Tôn Uy khoát tay nói: “Hiện tại siêu thị cũng đã đi vào quỹ đạo, vừa vặn sắp đến ngày một tháng năm, thả ngươi ba ngày, ngươi mang mẹ Tiểu Bảo đi hưởng tuần trăng mật đi a”
Ngô Kình Thương nghĩ nghĩ gật đầu: “Ân…”
Khuya về nhà, Ngô Kình Thương móc ra hai vé xe, Đỗ Tu Nhiên đang nấu ăn, liền chùi rửa hai tay cầm lấy xem xét, Sơn Đông Thái An? “Du lịch?” Đỗ Tu Nhiên nghi hoặc nhìn về phía Ngô Kình Thương.
Ngô Kình Thương gật đầu nói: “Chín giờ ngày mai xe chạy…”
Đỗ Tu Nhiên suy nghĩ một lát, cũng tốt, đã lâu không có đi ra ngoài, còn có thể mang tiểu Tể đi mở rộng tầm mắt, liền đáp ứng, Ngô Kình Thương có chút cao hứng, đem tiểu Tể đang ngồi trên vai nắm xuống liền thảy lên không trung hai cái, hành động này nhưng lại làm Đỗ Tu Nhiên hoảng sợ, tuy y tin tưởng năng lực của Ngô Kình Thương, nhưng nhìn xem tiểu Tể bị thảy lên cao như vậy, giống như con rối, y nghĩ đến mà sợ hãi, cái này nếu như không tiếp được liền rơi trên mặt đất, hậu quả y không dám tưởng tượng đến.
Kết quả lưỡng gia hoàn toàn không đếm xỉa đến Đỗ Tu Nhiên đang khẩn trương, một cái chơi đến ghiền, một cái chơi được đến cười ha ha, căn bản không có chút nào sợ hãi, ngược lại đem Đỗ Tu Nhiên đứng bên cạnh dọa ra một thân mồ hôi lạnh, Ngô Kình Thương đem tiểu Tể ôm vào trong tay, tiểu Tể thế nhưng còn nắm lấy áo Ngô Kình Thương cọ đầu ồn ào còn muốn nữa.
Đỗ Tu Nhiên: “…”
Ngô Kình Thương nhếch miệng hướng Đỗ Tu Nhiên nở nụ cười, sau đó đem tiểu Tể xách đến bồn vệ sinh rửa tay.
Ngày thứ hai, Đỗ Tu Nhiên dậy sớm làm thức ăn cho ba người, sau đó tìm cho tiểu Tể một bộ quần áo mới màu lục, bộ này chưa mua được bao lâu, tiểu Tể vẫn chưa có mặc lần nào, hiện tại vừa vặn có áo mới mặc đi chơi.
Giúp tiểu Tể lau sạch cái mông, sau đó mặc lên quần áo, tiểu Tể nhìn có nhiều đáng yêu biết bao, tiểu Tể ba tuổi, bị Đỗ Tu Nhiên nuôi đến trắng trẻo mập mạp, kháu khỉnh khỏe mạnh, mắt to đen lấp lánh, tinh thần lại luôn phấn chấn vui vẻ.
Đỗ Tu Nhiên lại tìm ra một chiếc áo thun cùng quần mới mua năm trước cùng Ngô Kình Thương, lúc ấy hai người mua trọn bộ, nhưng đều là màu trắng, dễ bị nhiễm bẩn, cho nên Ngô Kình Thương chỉ mặc vài lần, liền bị Đỗ Tu Nhiên xếp vào đặt trong tủ, hiện tại lấy ra lại giống như quần áo mới.
Đỗ Tu Nhiên từ trước đến nay yêu quý quần áo, bộ quần áo của y cũng chỉ mặc qua vài lần, nhưng giặc sạch sẽ không khác gì áo mới là mấy, vừa vặn phù hợp mặc với thời tiết tháng năm, liền đưa cho Ngô Kình Thương mặc lên, chính mình cũng thay, đến giờ, Đỗ Tu Nhiên ôm lấy tiểu Tể cùng Ngô Kình Thương kêu xe đi đến nhà ga.
Đến Thái An, vì để thuận tiện, hai người liền tìm đến một tour lữ hành rồi cùng đăng kí tham gia đi theo đoàn người du ngoạn, tỉnh Thái Sơn ở Thái An vô cùng nổi tiếng, đứng đầu chính là núi Ngũ Nhạc, nổi tiếng hùng dũng.
Sáng sớm, xa xa mặt trời mọc lên ở hướng đông, Vân hải ngọc bàn, nắng sáng chiếu xuống, giống như một bức tranh sơn thủy tự nhiên.
Ngô Kình Thương cùng Đỗ Tu Nhiên là hai đại nam nhân ôm một hài tử đi du lịch, lại đột ngột tham gia vào đoàn du lịch, vài cái nữ sinh ánh mắt đều quét lên người họ, nhất là trong lúc đoàn người đi cầu thang leo lên núi, đúng lúc đứa bé kia muốn ăn hoa quả, trong đó một người nam nhân thân hình gầy ốm đang cẩn thận uy tiểu hài tử ăn thì không cẩn thận bị trượt chân, bên cạnh cao lớn nam nhân liền kịp thời mà nắm lại, chỉ có một người luôn đem toàn bộ lực chú ý của mình lên một người khác, thì mới có thể phản ứng trong nháy mắt giống như vừa rồi, giống như là bản năng bình thường.
Hai người lập tức trở thành tiêu điểm của mấy nữ sinh, thỉnh thoảng tầm mắt giao nhau, nhìn xem các nàng chính là biểu tình mập mờ, cũng không khó đoán được các nàng đang suy nghĩ cái gì.
Ngô Kình Thương cùng Đỗ Tu Nhiên ngược lại không có công phu đi trông nom những chuyện này, tiểu Tể mới đến một nơi thú vị, có nhiều thức ăn ngon, hắn thực sự chơi vui đến nỗi quên trời đất, luôn tại trong ngực Đỗ Tu Nhiên ầm ĩ, đi lên một đoạn thang đá Đỗ Tu Nhiên liền mệt thở không ra hơi, Ngô Kình Thương lãnh nhãn xách ra tiểu Tể từ trong ngực Đỗ Tu Nhiên
Tiểu Tể vốn ầm ĩ vào trong tay Ngô Kình Thương liền trở nên thành thật, Ngô Kình Thương đơn giản đem tiểu Tể phóng lên trên vai, vừa rộng vừa dày, giống như đây chính là kỵ tọa chuyên dụng của riêng hắn vậy, bàn tay nhỏ bé nắm lấy tóc Ngô Kình Thương, ngồi được rất ổn định.
Đem hướng dẫn viên du lịch cùng vài người khác xem đến ngây người, hài tử nhỏ như vậy lại dám đặt lên vai, ba ba này lá gan cũng quá lớn đi.
Leo lên không tới nửa ngày, một số người đã mệt đến chịu không được, toàn thân đổ mồ hôi đầm đìa, Đỗ Tu Nhiên cũng ra một thân đầy mồ hôi, chân cũng có chút mềm, lại nhìn Ngô Kình Thương, khiêng một cái tiểu Tể ba tuổi, leo cùng mọi người mặt lại không đổi sắc, thở không gấp.
Có mấy nam nhân trên ba mươi tuổi đều là nhìn hắn hâm mộ, bọn họ là thành phần tri thức thường xuyên ngồi văn phòng nên thể lực cũng không phải quá tốt, đừng xem bọn họ nguyên một đám thân thể cường tráng, kỳ thật đi bộ vài bước cũng thở gấp, khí lực căn bản không thể nào cùng người này so sánh.
Hướng dẫn viên du lịch thấy bọn họ mệt mỏi, liền giải lao tại chỗ, giới thiệu một ít đặc điểm phong cảnh nổi bậc xung quanh, các quầy bán trang sức lưu niệm bên cạnh rất nhanh hấp dẫn được ánh mắt của khách du lịch.
Rất nhiều nơi người dân đều lấy đặc sản trong vùng làm thành những vật phẩm lưu niệm, xem tại trong mắt khách du lịch lại là cảnh đẹp ý vui, mọi người đều quây xem.
Chung quanh cửa hàng rất nhộn nhịp, có một cửa hàng tên là Lưu Kim Tuế Nguyệt, chuyên một bán một ít trang sức bằng vàng nhìn rất độc đáo, Ngô Kình Thương mang Đỗ Tu Nhiên tiến vào.
Mặt tiền cửa hàng rất nhỏ, nhưng thợ thủ công ở đây cũng rất khéo léo, có một số kiểu nhẫn đều là ở nơi bình thường tìm không thấy, Ngô Kình Thương hỏi Đỗ Tu Nhiên thích cái nào, Đỗ Tu Nhiên chỉ một chiếc nhẫn bạch kim phỉ thúy, phỉ thúy nhân sắc thấy được rất đẹp mắt.
Lập tức Đỗ Tu Nhiên hỏi Ngô Kình Thương, xem cái này làm gì?
Ngô Kình Thương nói: “Hôn giới…”
Đỗ Tu Nhiên nghe vậy đỏ mặt lên, nhìn xung quanh bốn phía, may mắn không nhiều người lắm, Ngô Kình Thương làm cho nhân viên cửa hàng lấy ra chỉ giới để thử, độ lớn nhỏ không giống nhau lắm, nhưng vừa vặn có thể thích hợp với bàn tay của hai người họ, Ngô Kình Thương thấy vậy liền muốn mua, Đỗ Tu Nhiên vội vàng kéo kéo tay  hắn mắt nhìn chỉ giới nói: “Uy, không phải thực sự mua đi?”
Tiểu Tể ngồi trên vai Ngô Kình Thương nghe Đỗ Tu Nhiên nói vậy, cái miệng nhỏ nhắn bắt đầu kêu lên: “Mua, mua…” Tiểu Tể hiện tại đã có thể nói chuyện biểu hiện suy nghĩ của mình.
Ngô Kình Thương gật đầu nói: “Mua a, làm kỉ niệm”
Đỗ Tu Nhiên nghĩ nghĩ mới nói: “Mua thêm hai sợi dây chuyền.”
Ngô Kình Thương nghĩ hoặc nhìn Đỗ Tu Nhiên, Đỗ Tu Nhiên quay đầu chọn lấy hai sợi dây chuyền bằng bạch kim, Ngô Kình Thương lúc này mới đi đến quầy thanh toán.
Ra khỏi cửa hàng, Đỗ Tu Nhiên đem hai chiếc nhẫn xỏ vào hai sợi dây chuyền sau đó tự mình đeo vào, lại giúp Ngô Kình Thương đeo vào, bên cạnh giải thích: “Nam nhân đeo nhẫn rất khó coi, hơn nữa giống như chúng ta vậy vẫn nên đừng gây chú ý nhiều quá, ân, mang vào cổ cũng không có người phát hiện…”
Sau khi mang xong, Ngô Kình Thương cúi đầu xuống hôn Đỗ Tu Nhiên một ngụm, Đỗ Tu Nhiên ngẩn ngơ, ngẩng đầu nhìn Ngô Kình Thương, lúc này tiểu Tể ngồi trên vai Ngô Kình Thương lại không chịu an phận, nói gì là cũng muốn được Đỗ Tu Nhiên ôm một cái.
Đỗ Tu Nhiên nhanh chóng đưa tay tiếp nhận tiểu Tể, tiểu Tể trườn tới bên cạnh mặt của y cũng hôn lên một cái, sau đó lại bắt đầu lộ ra hàm răng trắng cạc cạc cười, Ngô Kinh Thương thấy thế lúc này mặt mày tối sầm, thừa dịp Đỗ Tu Nhiên không chú ý liền nhanh chóng xách qua tiểu Tể, xoay người hung hăng giáo dục…
Tiểu Tể này, thật can đảm! Ai cũng có thể hôn sao?
Đỗ Tu Nhiên xoa xoa nước miếng trên mặt, lúc kịp phản ứng lại, liền chạy lại xem xét, tiểu Tể hai chiếc mông bị Ngô Kình Thương đánh cho đỏ bừng, cái miệng nhỏ nhắn chính là mếu máo muốn khóc, vừa thấy được Đỗ Tu Nhiên liền không do dự, mắt to nước mắt từng giọt từng giọt rơi xuống , trong miệng một mực nói: “Cha… cha… cứu… cứu… đau…”
Đỗ Tu Nhiên nhanh chóng búng Ngô Kình Thương nhanh tay tiếp nhận tiểu Tể, ôm vào trong ngực hôn lên một chút, sờ lên chiếc mông của tiểu Tể, hồng giống như mông khỉ, lập tức đau lòng.

avatar
  Subscribe  
Notify of