Loading...

Ngã Đích Nam Hữu Thị Quái Vật Chương 57

0
276


Chương 57

Bởi vì đêm qua lăn qua lăn lại quá khuya, buổi sáng Đỗ Tu Nhiên vẫn ngủ được thật sự trầm, Ngô Kình Thương không đành lòng đánh thức y, liền đứng dậy đơn giản thu dọn mọi thứ rồi mang theo tiểu Tể vừa thức dậy đi làm việc.
Đi ngang qua quầy bán quà vặt ở dưới lầu, mùi canh hầm thơm ngát truyền đến, tiểu Tể bắt đầu y y nha nha chiếc miệng nhỏ đòi ăn cơm, Ngô Kình Thương vỗ nhẹ cái ót của tiểu Tể, ngừng lại cước bộ, cũng là bình thường giờ này Đỗ Tu Nhiên đã sớm thức dậy chuẩn bị thức ăn cho hai người bọn họ, đừng nói là tiểu Tể hắn cũng thật sự có chút đói, Ngô Kình Thương cúi đầu sờ lên bụng, trong túi là một trăm đồng tiền vài ngày trước Đỗ Tu Nhiên đưa cho hắn, hắn mua cho tiểu Tể một túi bánh bao nhỏ, vẫn còn lại chín mươi bốn lẻ năm đồng, ước chừng ăn một bữa cơm vẫn là đủ.
Sau đó liền ẳm tiểu Tể đi vào, tiểu Tể thường xuyên ngồi trên vai Ngô Kình Thương, ngồi rất ổn định, tay còn nắm chặt tóc Ngô Kình Thương hết nhìn đông rồi lại nhìn tây.
Ngô Kình Thương vừa tiến vào, trong quán ăn một số người sớm ăn xong đều quay đầu lại nhìn hai người bọn họ, lọt vào tầm mắt mọi người là một người nam nhân cao lớn nơi bả vai còn mang theo một đứa trẻ mập mạp dễ thương, nhìn như có chút quái dị, nhưng động tác của một lớn một nhỏ thoạt nhìn vô cùng tự nhiên lại hài hòa, làm cho mọi người cảm thấy một gia đình chính là như thế này đây.
Tiểu Tể bắt lấy tóc của Ngô Kình Thương y y nha nha đưa tay chỉ trỏ loạn xạ, sau đó lại không thành thật ngồi trên vai Ngô Kình Thương lại giống như đang tọa kỵ mã, Ngô Kình Thương lại có chút không kiên nhẫn đưa tay đánh vào chiếc mông nhỏ của tiểu Tể, lần này lại đem vài người ngồi ở xung quanh làm cho hồ đồ, căm giận bất bình nghĩ, người này làm ba ba như vậy sao? Hài tử này mới có chút tuổi lại nhẫn tâm mà đánh như vậy? Lại cho ngồi ở trên vai, lỡ như đem đứa bé làm rơi xuống đất thì biết làm sao bây giờ?.
Lúc mọi người đều chờ đợi đứa bé khóc lên, tiểu Tể lại một lần nữa làm cho mọi người rơi cằm vì kinh ngạc, tiểu Tể chính là bị Ngô Kình Thương đánh một cái vào mông, tiểu Tể lúc đầu là lảo đảo thân mình, sau đó lại mở to mắt nhìn xuống dưới đất, nhẫn nhịn nghẹn nghẹn chiếc miệng nhỏ nhắn không khóc, mà là ghé người vào trên vai Ngô kình Thương dịch dịch chiếc mông nhỏ, hai chân nhỏ giơ cao lên, hai bàn tay nhỏ bé một mực ôm lấy đầu Ngô Kình Thương, lại đưa tay chỉ trỏ xung quanh, cạc cạc nở nụ cười vài tiếng, lại tiếp tục lặp lại động tác cưỡi ngựa của mình, đem vài thực khách trong tiệm đều chọc đến dở khóc dở cười, cái này hài tử nhà ai, cũng quá can đảm đi?
Lão bản trong quán ăn đều nhận thức được tiểu Tể, bởi vì Đỗ Tu Nhiên cuối tuần thường xuyên mang tiểu Tể đến đây ăn cơm, quán ăn này tay nghề vỗ cùng tốt, lúc trước Đỗ Tu Nhiên từng nói qua chuyện này với Ngô Kình Thương.
Lão bản quán ăn dùng vẻ mặt tươi cười hỏi: “Quý khách muốn dùng gì? Quán chúng tôi sủi cảo vô cùng ngon.”
Ngô Kình Thương không thích tiểu Tể cứ đùa giỡn trên đầu mình, nên nắm lấy lưng quần tiểu Tể kéo hắn xuống, sau đó quay qua nói với lão bản: “Mì a.” Ngô Kình Thương dùng tay ước lượng lớn nhỏ nói: “Một bát lớn như vậy.”
(Sự thật là bản QT ghi là “bồn” với “chậu” nhưng mình xin ghi bát cho nó lịch sự, mọi ngườk cứ tự tưởng tượng độ lớn nhỏ của cái bát nhé.)
Lão bản sững sờ, lập tức cười nói: “Tốt, xin ngài chờ một chút.” Sau đó xoay người đi vào phòng bếp.
Tiểu Tể thành thật mặc cho Ngô Kình Thương xách mình ở giữa không trung, hai cánh tay vẫn không yên mà quơ quơ chơi đùa, một người phụ nữ  ngồi ở bên cạnh nhịn không được nói: “Tiểu tử, trẻ con không phải là ôm như vậy, dễ dàng làm cho trẻ bị nghẹn khí.”
Ngô Kình Thương quay đầu liếc nhìn người phụ nữ không có lên tiếng, do dự sau mới xách lấy tiểu Tể hướng đến chiếc bàn trống đi đến, tiểu Tể vừa ngồi xuống bàn, bắt đầu lấy lại tinh thần, lắc lắc chiếc mông nhỏ bò đông bò tây, chiếc mũi còn hít hít ngửi ngửi mùi vị xung quanh, âm thanh này phát ra làm cho vài người ngồi ăn gần đó cười đến vui vẻ.
Một hồi công phu, mì đã được mang lên, một bát lớn nóng hổi, tiểu Tể hít hít cái mũi ngửi bò đến bên cạnh bàn không nhúc nhích mở mắt to nhìn bát mì.
Ngô Kình Thương đưa tay múc mì ra một chén nhỏ liền bắt đầu cúi đầu ăn, tiểu Tể thấy được Ngô kình Thương ăn được thực sự ngon, có chút ngồi không yên, cọ đến trước mặt Ngô Kình Thương giống như con chó nhỏ đồng dạng vươn cổ ra nhìn Ngô Kình Thương ăn mì.
Ngô Kình Thương ăn xong một chén, liếc mắt đến tiểu Tể đang chảy nước miếng ngồi ở bên cạnh, sau đó buông chén xuống, không kiên nhẫn nhíu mày cầm lấy chén không, bỏ chút mì vào trong chén, gấp một cọng mì bỏ vào trong miệng tiểu Tể, mì ở trong tiệm này có chút dài, tiểu Tể ngồi nghệch ra ở bên cạnh bàn, sau đó dùng miệng hút lấy mì ở trong miệng, răng nhỏ cũng cắn cắn, vừa cắn vừa hút lấy mì, ăn được đến say sưa ngon miệng, bên cạnh có mấy người đang mua cơm, nhìn xem tiểu Tể ăn mì đều là bộ dáng ngây ra.
Ngô Kình Thương ăn rất nhanh, chỉ chốc lát liền ăn hết một bát mì to, tiểu Tể cũng ăn được vài chén mì, nước súp mì còn thừa lại Ngô Kình Thương uống hơn phân nữa, sau đó lại đút ngược lại cho tiểu Tể hơn nửa chén, rồi mới thanh toán tiền mang theo tiểu Tể rời khỏi, chân trước vừa rời khỏi chân sau liền có người chạy đến hỏi lão bản, đó là ai vây? Là hài tử nhà ai? Này cũng quá ham ăn đi, đều có thể tự mình ăn mì, có thể tiêu hóa được không?
Lão bản lắc lắc đầu nói không quen, ta cũng không rõ lắm.
Ngô Kình Thương mang theo tiểu Tể đi làm công nửa ngày, bởi vì buổi sáng rời nhà quá gấp mà quên mang theo dây an toàn, đem tiểu Tể phóng trên mặt đất cũng không được, trên mặt đất đều là xi măng bụi bặm, Ngô Kình Thương chính là đơn giản làm cho tiểu Tể nằm ở phía sau lưng nắm lấy áo của hắn.
Tiểu Tể trên người không có trói dây an toàn, cũng chỉ là hai bàn tay nhỏ bé nắm lấy áo của Ngô Kình Thương để không rơi xuống đất, tiểu Tể dù sao cũng không phải là hài tử bình thường, bàn tay nhỏ bé cực kỳ có lực, nắm lấy quần áo của Ngô Kình Thương cho tới giữa trưa cũng không có bị tuột tay mà té, rãnh rỗi còn quơ quơ hai bàn chân nhỏ bé leo lên người Ngô Kình Thương, leo lên được đến bả vai của Ngô kình Thương còn có thể cạc cạc cười ra tiếng.
Buổi chiều Ngô Kình Thương ăn cơm xong, phải đi cửa hàng mua dây an toàn cho tiểu Tể buộc lại sau lưng, vừa trở lại nơi làm, lão Trương liền tìm hắn nói: “Ai, tiểu Ngô, có người tìm ngươi.”
Ngô Kình Thương trở lại thấy được hai người kia thì sửng sốt hạ, lập tức nói: “Tại sao là các ngươi?”
Hai người tìm hắn không phải là ai khác, chính là đội trưởng lính đánh thuê Thiên Lang Tôn Uy, cùng với đội viên Lưu Vân Thanh.
Tìm một quán bar nhỏ ở phụ cận, ba người mới ngồi xuống, Tôn Uy đưa tay trêu trọc tiểu Tể, tiểu Tể chính là ghé vào trên vai Ngô Kình Thương, nắm lấy cổ áo Ngô Kình Thương tức giận hướng Tôn Uy đá chân, vừa đá chiếc miệng nhỏ nhắn còn bẹp bẹp: “Zhou… zhou…”
Tôn Uy rút tay về nhìn về phía Ngô Kình Thương sờ sờ lên chiếc mũi nói: “Thiên Lang giải tán, ta cùng Lưu Vân Thanh thương lượng đến tìm ngươi nương tựa…”
Ngô Kình Thương uống một hớp rượu nói: “Ta nuôi không nổi hai người các ngươi”. Hắn lập tức hướng về phía Lưu Vân Thanh hỏi: “Tay đã tốt chưa?”
Lưu Vân Thanh tự giễu vỗ vỗ cánh tay trái trống không nói: “Đoạn (đứt, gãy), sạch sẽ lưu loát mất một cánh tay, Tôn đội nói, ta đây nếu lớn lên suất* điểm, chính là Dương Quá thời hiện đại, ha ha”
*Suất: điển trai, đẹp trai.
Nghe vậy Ngô Kình Thương không có cười, mà là cúi đầu uống một hớp rượu trầm mặc, lúc này Tôn Uy móc ra thể tín dụng đặt lên bàn đưa cho Ngô Kình Thương nói: “Tiền trong thẻ tín dụng ta đều làm theo ngươi nói phân chia cho các huynh đệ, trừ bỏ tiền phẫu thuật cùng thuốc men của bọn hắn, thêm tiền trợ cấp mười tám người, bỏ đi Lưu Vân Thanh cùng ta, tổng cộng là mười sáu người, mỗi người chia đều lấy bốn trăm vạn, lão Nhị cùng lão Lục chúng ta đều đưa tiền cho gia đình họ, hết thảy đều làm thỏa đáng.” Hắn dừng lại rồi nói: “Thẻ tín dụng này… còn dư lại năm trăm vạn.”
Ngô Kình Thương sau khi nghe xong ngẩng đầu mắt nhìn Lưu Vân Thanh, nửa ngày nhẹ gật đầu hỏi: “Các ngươi từ nay về sau có tính toán gì không?”
Tôn Uy nói: “Trong Thiên Lang chỉ có ta cùng Lưu Vân Thanh là không gia đình không sự nghiệp, tuổi cũng lớn, cho nên muốn đến đây lăn lộn với ngươi, đặt chân tại A thị.”
Ngô Kình Thương đặt chén rượu xuống nghi ngờ nói: “Theo ta lăn lộn? Chuyển hàng?”
Tôn Uy vội hỏi: “Này cũng không phải, là như vầy, ta cùng Lưu Vân Thanh những năm gần đây cũng có tiết kiệm chút ít, trong tay của ta hiện nay cũng có chút tiền, nghĩ muốn mở một siêu thị lớn ở A thị…”
Ngô Kình Thương nghĩ nghĩ, liền đem thẻ tín dụng trên bàn giao cho Tôn Uy nói: “Dùng tiền trong thẻ tín dụng…”
Tôn Uy nói: “Kỳ thật ta nghĩ chuyện mở siêu thị, không bằng chúng ta cùng nhau hợp tác làm ăn, mỗi người đều ra tiền, sau đó có lợi nhuận thì chia đều, được không?”
Lưu Vân Thanh nói: “Đương nhiên được, đều là huynh đệ, có khó khăn đương nhiên cùng nhau gánh, có tiền cùng nhau hưởng.”
Tôn Uy nói: “Thua lỗ thì không đến mức như vậy, chỉ là vấn đề lợi nhuận ít hay nhiều thôi.”
Ngô Kình Thương sau khi nghe xong nửa ngày mới nói: “Các ngươi nói chuyện này ta không hiểu, tùy tiện các ngươi, cần ta giúp đỡ thì lại nói với ta, ta đi làm việc”. Nói xong liền muốn đứng dậy.
Tôn Uy vội vàng nói: “Đừng nóng vội, đừng nóng vội, ta tính sơ chi phí một chút”. Tôn Uy liền xuất ra chiếc máy tính nho nhỏ, lạch cạch tính một hồi mới nói: “Một người bốn trăm hai mươi vạn, Vân Thanh ngươi có vấn đề gì không?”
Lưu Vân Thanh cười nói: “Trong tay của ta có sáu trăm vạn, hẳn là không có vấn đề.”
Tôn Uy nói: “Cứ quyết định vậy đi, ta trả lại tiểu Ngô tám mươi vạn.”
Ngô Kình Thương nói: “Từ bỏ, đều quăng vào đi.”
Tôn Uy nói: “Vậy không được, cần bao nhiêu thì lấy bây nhiêu thôi” Nói xong mở máy tính ra, hỏi: “Gửi tới thẻ tín dụng của ngươi?”
Ngô Kình Thương thấy hắn ra quyết định cũng nhân tiện nói: “Ta không có thẻ” Nghĩ đến đều gì liền nói: “Gửi tới thẻ của Tu Nhiên.”
Tôn Uy đem mọi việc quyết định rõ ràng, sau đó lại bận rộn tính toán, liền lưu lại số điện thoại cho Ngô Kình Thương, sau này có thể tùy lúc liên lạc, Ngô Kình Thương lúc này mới rời khỏi quán bar, đem theo tiểu Tể ở bên cạnh bàn xách đi.
Tiểu Tể toàn mặt đỏ ửng nằm ngủ suốt buổi trưa sau lưng Ngô Kình Thương, nguyên do là hắn vụng trộm lúc Ngô Kình Thương đang cùng người khác nói chuyện mà lén lúc uống liền mấy ngụm rượu trong ly của Ngô Kình Thương, uống xong mặt liền nóng như bánh bao, nóng rát, cũng may tiểu Tể cùng những đứa trẻ khác không giống với, nếu không chiếc miệng nhỏ nhắn cùng chiếc dạ dày của hắn nhất đinh chịu không được.
Khuya về đến nhà mới tỉnh lại được, thấy được Đỗ Tu Nhiên chạy đến ôm lấy hắn thì lại bắt đầu giở trò làm nũng, Ngô Kình Thương ôm lấy Đỗ Tu Nhiên vừa đi vừa nói chuyện.
Đỗ Tu Nhiên ôm tiểu Tể nghĩ hoặc hỏi: “Vừa rồi ta rút tiền đi mua thức ăn, thấy trong thẻ xuất hiện nhiều tiền hơn, xảy ra chuyện gì?”
Ngô Kình Thương ừ một tiếng, liền đem sự tình từ đầu đến đuôi một lần nói cho Đỗ Tu Nhiên nghe, Đỗ Tu Nhiên sau khi nghe xong nghĩ nghĩ nói: “Ta cảm thấy được đây là chuyện tốt, hợp tác làm ăn mua bán kiếm lời, ngươi cũng không cần mỗi ngày đều mệt nhọc chuyển hàng.”
Ngô Kình Thương nói: “Ân, Tôn Uy kêu ta giúp hắn trông coi, công việc vận chuyển hàng cũng không thể làm thời gian dài được.”
Đỗ Tu Nhiên ngẩng đầu lên nói: “Vậy ngươi đừng làm nữa? Mấy ngày nay ở nhà trông nom Tiểu Bảo đi…”
Ngô Kình Thương nghĩ nghĩ lại không có phản đối chỉ nói: “Ta đói bụng.”
Đỗ Tu Nhiên rất cao hứng, ôm tiểu Tể hôn một cái nói: “Buổi tối làm thức ăn, ta làm chút thức ăn ngon cho ngươi cùng tiểu Tể ăn no bụng”. Tiểu Tể cảm giác được Đỗ Tu Nhiên tâm trạng vui vẻ, cũng bắt chước theo tung tăng như chim sẻ y y nha nha không ngừng.
Buổi tối ăn cơm xong, Ngô Kình Thương ôm eo của Đỗ Tu Nhiên cọ xát cả nửa ngày, mới mở miệng hỏi: “Ngươi có phải hay không là sắp được nghỉ đông?”
Đỗ Tu Nhiên lấy tay nhẹ nhàng vuốt tóc Ngô Kình Thương nói: “Ân, gần đến.”
Ngô Kình Thương nghĩ nghĩ hỏi: “Ngươi nghỉ đông chúng ta đi du lịch có được hay không…”
Đỗ Tu Nhiên dừng tay lại nói: “Đi a, ngươi muốn đi đâu?”
Ngô Kình Thương nói: “Canada”
Đỗ Tu Nhiên kinh dị cúi đầu nhìn về phía Ngô Kình Thương hỏi: “Canada? Cái này… có phải là quá xa hay không?”
Ngô Kình Thương ôm thật chặt Đỗ Tu Nhiên vào ngực, khóe miệng mang cười nói: “Không xa, còn có thể thuận tiện đi làm giấy đăng kí kết hôn.”
avatar
  Subscribe  
Notify of