Home CHAPTERS Ngã Đích Nam Hữu Thị Quái Vật Chương 54

Ngã Đích Nam Hữu Thị Quái Vật Chương 54

1
0

Chương 54

Ngô Kình Thương bằng cấp không cao, nếu như phải tìm việc làm, chỉ có thể làm bảo an, bảo vệ tại những công ty tư nhân hoặc xí nghiệp, nhưng là công việc bảo an tiền lương quá thấp, công việc lại không ổn định, hơn nữa Ngô Kình Thương ăn nói cũng không phải đồng dạng như người bình thường, căn bản là công việc tạm thời không đủ nuôi sống gia đình, chỉ sợ ngay cả tiền ăn của một mình hắn cũng trang trải không đủ, bất quá chính là lao động tay chân a, lấy cơ bắp ra lao động đổi lấy tiền công, Ngô Kình Thương cũng không phải người không có sức khỏe cùng thể lực, nếu như có thể cho hắn nhiều tiền một chút, hắn cũng nguyện ý mà làm công việc khuân vác.
Muốn kiếm được công việc lao động bằng cơ bắp cũng không phải khó tìm, không cần thành tích cao, cũng không cần phiền thoái phỏng vấn hay thi viết, chỉ cần là dân bản xứ, có giấy chứng minh xác nhận thân phận, hơn nửa thân thể khỏe mạnh có năng lực là được, Ngô Kình Thương chính là chọn lấy công việc ăn lương theo sản phẩm.
Chính là làm công nhân vận chuyển lưu động, chỗ kia chính là công ty hậu cần, công việc khuân vác, dở hàng rất nhiều, chỉ là công việc có chút vất vả, nhưng công việc rất tự do không gò bó làm nhiều hưởng nhiều, bằng thể lực của Ngô Kình Thương, người khác có thể kiếm được một ngàn, hắn chỉ đơn giản hoạt động gân cốt cũng có thể tìm về gấp hai lần, không có hạn chế, chỉ cần có đủ khả năng là được, không thích có thể rời đi, không bị thúc ép, tổng thể mà nói Ngô Kình Thương đối với công việc này rất hài lòng thỏa mãn.
Chỉ là Đỗ Tu Nhiên có chút đau lòng Ngô Kình Thương, những chuyện lặt vặt này vừa thô lại vừa nặng, hơn nữa lại dầm mưa dãi nắng rất vất vả, nhưng là Ngô Kình Thương vẫn vui vẻ làm việc, công việc này đối với hắn có chút tự tại, công việc khác thì Ngô Kình Thương lại cảm thấy không thỏa mái, Đỗ Tu Nhiên thấy vậy liền đồng ý cho hắn tiếp tục làm, chỉ là tốn chút tâm tư làm hai bữa cơm mà thôi, y phá lệ làm chút thức ăn ngon, cho Ngô Kình Thương bồi bổ thân thể.
Trước kia Ngô Kình Thương không có đi làm thì Tiểu Bảo do hắn chăm nom, hiện tại hai người đi làm cùng lúc, Tiểu Bảo lại thành vấn đề, tính chất công việc của Đỗ Tu Nhiên không tiện mang theo Tiểu Bảo, so sánh với nhau công việc của Ngô Kình Thương tiện lợi nhiều hơn, nhưng là Đỗ Tu Nhiên lại lo lắng Ngô Kình Thương trong lúc vận chuyển gì đó có hay không va chạm trúng tiểu Tể.
Ngô Kình Thương thấy Đỗ Tu Nhiên lo lắng liền nói: “Tiểu Bảo không phải như những đứa trẻ bình thường khác, cái này ngươi yên tâm, ngã trên mặt đất hắn cũng không chết được.”
Lời nói như vậy, Đỗ Tu Nhiên cảm thấy có chút không ổn, tiểu quỷ ngay cả bản thân mình đều chăm sóc không tốt, thì làm sao có thể chăm lo tốt với Tiểu Bảo?
Ngô Kình Thương đứng dậy ôm bả vai Đỗ Tu Nhiên nói: “Đừng suy nghĩ nữa, chuyện của Tiểu Bảo hãy giao cho ta, ta cam đoan không có vấn đề.”
Tiểu Tể mặc dù chỉ hơn hai tuổi, nhưng hắn biết rõ yêu mến cùng sợ hãi, hắn chính là yêu mến nằm trong lòng Đỗ Tu Nhiên, nằm ở trong lòng Đỗ Tu Nhiên hắn cảm giác được chính là ấm áp cùng an toàn, hắn sợ hãi chính là Ngô Kình Thương kia, cảm giác có uy hiếp đến tính mạng hắn, cho nên mỗi lần hắn bị Ngô Kình Thương chộp trong tay, hắn đều thành thành thật thật, đặc biệt ngoan, mặc dù còn nhỏ, nhưng là chính là có mắt nhìn người, hắn biết, nếu chọc giận Ngô Kình Thương chính là sẽ bị đánh.
Công việc khuân vác không ít người làm, nhưng Ngô Kình Thương làm việc chính là nhanh nhẹn lưu loát, rất nhiều công ty điều nguyện ý mướn hắn, hắn làm công, phá lệ nhanh nhẹn hơn người khác.
Ngô Kình Thương bên cạnh công việc dở hàng hóa, vừa mang theo tiểu Tể, nói là mang theo cũng chỉ là cố định tiểu Tể ở dây an toàn, sau đó cột vào người, tiểu Tể giống như chú rùa con, bị Ngô Kình Thương mang theo sau lưng, cũng may tiểu Tể rất ngoan ngoãn, cũng không làm rộn.
Bởi vì trời lạnh, Đỗ Tu Nhiên buổi sáng cho hắn mặc quần áo thật dày nên cũng không lo lắng hắn sẽ bị đông lạnh, Ngô Kình Thương chính là cứ như vậy đeo tiểu Tể trên lưng đi làm, tiểu Tể đối với Ngô Kình Thương mà nói giống như mang theo một cái nồi nhỏ trên người mà thôi, căn bản đối với công việc của hắn không có chút nào ảnh hưởng.
Tiểu Tể vẫn không nhúc nhích núp ở trong dây an toàn sau lưng Ngô Kình Thương, ánh mắt nhỏ như hạt đậu xuyên thấu qua chiếc mũ bằng vải bông nhìn khắp nơi, cũng không cảm thấy buồn bực nhàm chán, mà còn cảm thấy mới lạ.
Thấy có người chuyển gì đó bị rơi vào chân rào khóc kêu to, hắn còn có thể cười ra tiếng, khúc khích, hắn nếu không cười, Ngô Kình Thương cơ hồ đều quên sau lưng còn có một tiểu đông tây.
Công việc của Ngô Kình Thương chủ yếu là dựa vào sức khỏe, khiêng vác đồ vật, khi hắn xoay người hoặc khiêng đồ, tiểu Tể ở sau lưng tuy là có dây an toàn cột vào nhưng tay chân đều ở bên ngoài, cũng làm theo động tác của Ngô Kình Thương mà vung vẫy hai tay cùng chân, có đôi khi làm động tác lớn, hắn lại cười đến vui vẻ.
Có mấy nam nhân lớn tuổi thấy thế nhịn không được cười nói Ngô Kình Thương: “Tiểu Ngô a, ngươi xem ngươi làm công việc bốc xếp dựa vào thể lực như vậy, còn mang theo đứa nhỏ, rất vất vả, hơn nữa đứa bé cũng không có khả năng chịu được, hay là để ở nhà cho vợ ngươi trông nom đi, nếu không đứa bé này rất đáng thương a, trời đông giá rét không nói, chỉ là ngươi mang theo hắn xoay qua xoay lại, trẻ con điều không thể chịu được, ngươi nhìn xem đôi mắt nhỏ đáng thương của hắn a, chúng ta ở bên cạnh nhìn xem cũng không đành lòng.”
Ngô Kình Thương ngẩng đầu liếc mắt nhìn nam nhân nói: “Trong nhà không có người trông nom, nếu không ta cũng không mang theo hắn”. Thừa dịp làm việc cũng không sai biệt lắm, hắn đem tiểu Tể cởi xuống, nhấc đứng dậy, cao thấp nhìn nhìn.
Tiểu Tể chính là mở to con mắt đen bóng, vẫn không nhúc nhích ngồi ở trên tay Ngô Kình Thương, thành thành thật thật mặc Ngô Kình Thương ôm đi, tinh thần rất tốt, đôi chân nhỏ nhắn còn vung vẫy giữa không trung.
Thấy thế Ngô Kình Thương liền đem tiểu Tể để lại vào dây an toàn, tiếp tục đi dở hàng, lúc này tiểu Tể đại khái đã mệt mỏi, nằm tựa vào lưng Ngô kình Thương ngủ, cho dù Ngô Kình Thương dở hàng động tác lớn cở nào, tiểu Tể đều ngủ được rất an ổn, bên cạnh vài cái nam nhân nhìn xem cũng nhịn không được cười ra tiếng, liền nói, tiểu gia hỏa nhà tiểu Ngô này thật đáng yêu.
Nhanh tới giữa trưa, bởi vì giữa trưa Đỗ Tu Nhiên không có quay về nhà, Ngô Kình Thương liền giống như những công nhân làm chung tùy tiện mua một hộp cơm ăn.
Nghe thấy mùi thơm thức ăn tiểu Tể cũng tỉnh, hắn nhìn xem Ngô Kình Thương mở miệng lớn nuốt thức ăn, cái miệng nhỏ nhắn thèm ăn cũng nhếch lên, duỗi ra đầu lưỡi, đôi mắt đen nhìn chằm chằm vào hộp cơm.
Ngô Kình Thương nuốt mấy ngụm ngẩng đầu lên nhìn thấy, suy nghĩ một lát, liền đi đến cửa hàng mua một phần cháo cho hắn, uy hắn uống, tiểu Tể uống được thơm ngon, tạo ra âm thanh ừng ực ừng ực, đem vài đại nam nhân đang ăn cơm bên cạnh cười đến vui vẻ.
Có một nam nhân nói: “Ai, tiểu Ngô, thằng nhóc con nhà của ngươi ăn được rất tốt a, cái này nhiều như vậy cũng không đủ, một chén cháo lớn như vậy, hài tử nhỏ như vậy cũng có thể uống hết?”
Ngô Kình Thương không để ý trả lời: “Ân, nó đói bụng.”
Tiểu Tể uống hết chén cháo lớn, tựa hồ vẫn chưa thỏa mãn, thấy Ngô kình Thương vẫn còn đang ăn cơm liền phát ra âm thanh y y nha nha, thấy Ngô Kình Thương không để ý đến hắn, liền tức giận kêu ra đơn âm “ba”, Ngô kình Thương nghe vậy sững sờ, bình thường Tu Nhiên làm cho hắn gọi, hắn cũng sẽ không gọi, cái này đối với chính mình, không kêu hắn cũng gọi.
Ngô Kình Thương thấy vậy mới đưa một miếng khoai tây mềm nhỏ trong hộp cơm cho tiểu Tể, tiểu Tể mới mọc răng, răng rất nhỏ cùng ngắn, nhưng ăn khoai tây cũng không phải không thể, gặm a gặm, một khối khoai tây liền vào bụng, Ngô Kình Thương lại đút cho hắn một ngụm cơm, tiểu Tể cũng ăn, ăn xong còn mở rộng miệng cạc cạc cười hai tiếng, ý nói là ngon? Ngô Kình Thương sợ hắn ăn nữa sẽ không tốt cho bao tử, đến lúc đó Tu Nhiên nhất định trách mắng mình, liền nhanh chóng ăn mấy ngụm toàn bộ thức ăn đều trôi vào trong bụng, sau đó đứng dậy đi bỏ cái hộp.
Bên cạnh nam nhân thấy tiểu Tể bộ dáng vẫn còn chưa ăn đủ, liền học theo Ngô Kình Thương đồng dạng cho hắn một khối khoai tây, đưa đến bên miệng tiểu Tể, tiểu Tể nhìn nhìn, đột nhiên quay mặt đi, lắc lắc cái mông bò đến một bên.
Cái khác nam nhân thấy thế cười nhạo nói: “Tiểu Lưu, thằng nhãi con kia giống như không thích ngươi a, ha ha…”
Tiểu Lưu có chút xấu hổ, hắn muốn học Ngô kình Thương tự tay ẳm tiểu Tể, kết quả tiểu Tể quay người lại, trừng lớn con mắt, thấy nam nhân họ Lưu kia đưa tay muốn ẵm nó lên, đột nhiên nhe răng, móng tay nhỏ bé muốn hướng mặt của nam nhân họ Lưu kia cào tới.
Ngô Kình Thương từ phía sau đột nhiên ôm lấy tiểu Tể, nhanh chóng nhét vào trong ngực.
Họ Lưu kia thấy được có chút ngượng ngùng nói: “Nhìn con của ngươi giống như còn chưa có ăn no, ta nghĩ muốn uy hắn ăn hai cái.”
Ngô Kình Thương sau khi nghe xong ừ một tiếng nói: “Hắn ăn nhiều sẽ không tiêu hóa được, ta có việc đi ra ngoài một lát.” Nói xong liền ôm tiểu Tể đi ra ngoài.
Ở nơi không người, Ngô Kình Thương liền đem tiểu Tể xách ra, nhìn thấy tiểu Tể vẫn không nhúc nhích mặc hắn mang đi, Ngô Kình Thương hướng cái ót của tiểu Tể đánh một cái, tiểu Tể bị đau, miệng nghẹn lại nhẫn nhịn nhưng không có khóc.
Ngô Kình Thương nắm lấy tay phải tiểu Tể nhìn nhìn, móng tay vừa mới rút về, vẫn chưa rút về hoàn toàn, nếu vừa rồi hắn không nhanh tay, tiểu Tể móng tay khẳng định bị bại lộ, nếu bị người khác thấy được liền gặp phiền toái, giết người ắt là không thể tránh được
Ngô Kình Thương dùng sức nắm lấy móng tay tiểu Tể, tiểu Tể bị hắn nắm đến đau, chỉ là hư hư vài tiếng, không dám khóc lên.
Ngô Kình Thương nắm nửa ngày, thẳng đến khi móng tay hoàn toàn lui về, mới buông ra, sau đó liền nhướng mi hướng cái mông của tiểu Tể đánh hạ vài cái, Ngô Kình Thương chính là ra tay hung ác.
Một hồi công phu, vài nhân viên tạp vụ thấy được tiểu Tể chính là thành thành thật thật dựa vào người Ngô Kình Thương nước mắt lưng tròng, bộ dáng vô cùng đáng thương, xem là biết bị ba hắn giáo huấn.
Vài người còn đùa với tiểu Tể, sờ sờ khuôn mặt nhỏ nhắn nói ra: “Yêu, tiểu tử này còn biết khóc, thật hiếm thấy, bình thường bị vật gì đó rơi trúng đầu cũng không khóc, thế này sao lại khóc.”
Tiểu Tể nhẫn nhịn tiếng nức nở ở trong miệng, sau đó đem khuôn mặt méo mó dán tại sau lưng áo của Ngô Kình Thương nức nở hai cái, nắm lấy quần áo sau lưng Ngô Kình Thương, ngoan ngoãn mà nằm sau lưng hắn, chỉ chốc lát liền đem theo nước mắt ngủ.
Ngô Kình Thương buổi tối kết thúc công việc, khó có được một lần đi đến quán ăn mua cho tiểu Tể một bao bánh bao nhỏ.
Buổi tối Đỗ Tu Nhiên tan ca đi đón Ngô Kình Thương hai người cùng nhau về nhà, thấy Ngô Kình Thương mặc quần áo lao động vô cùng bẩn, mũ lệch sang một bên, dây an toàn được cột ở trước ngực, tiểu Tể chính là dán tại trước ngực Ngô Kình Thương, mở to miệng ăn bánh bao đậu, ăn được vô cùng ngon, còn cạc cạc cười.
Nghe được âm thanh Ngô Kình Thương có vẻ không kiên nhẫn, dùng bàn tay vỗ nhẹ vào cái ót của tiểu Tể, ý làm cho tiểu Tể hiểu được có ăn cũng đừng có lên mặt, tiểu Tể bị Ngô Kình Thương đánh một cái thức ăn liền nghẹn ở cổ họng, ho ra tiếng cũng không thèm chú ý, chỉ là chuyên tâm ăn bánh bao, Ngô Kình Thương biết mình ra tay hơi nặng, lo sợ làm ra vết thương làm cho Đỗ Tu Nhiên quở trách hắn, liền dùng tay sờ sờ cái ót của tiểu Tể, không nghĩ hành động của hắn lại làm cho bánh bao bên miệng tiểu Tể rơi, rớt xuống đất, tiểu Tể đưa tay ra hướng phía mặt đất y y nha nha kêu, mắt to nhìn chằm chằm Ngô Kình Thương muốn hắn lượm lấy, Ngô Kình Thương biểu tình không kiên nhẫn dừng chân lại, lượm lên sau đó trực tiếp bỏ vào miệng mình ăn, tiểu Tể thấy thế ngẩn người, tiếp đó lại cúi đầu nhìn bánh bao trong túi, lúc này mới vươn tay cầm lấy bánh bao trong túi.
Đỗ Tu Nhiên cách đó không xa nhìn thấy, trong mắt có chút ấm áp, y nhanh chóng cúi đầu thùy hạ mi mắt, lúc này Ngô Kình Thương nhìn thấy Đỗ Tu Nhiên, liền đi nhanh vài bước tiến lại, thấy Đỗ Tu Nhiên thì cau mày nói: “Mắt như thế nào lại đỏ?”
Đỗ Tu Nhiên thấp giọng ho một tiếng nói nhỏ: “Mới bị gió thổi vào, đói bụng không? Ta đã làm xong cơm, chúng ta trở về ăn cơm.” Nói xong liền ôm lấy tiểu Tể.
Tiểu Tể được Đỗ Tu Nhiên bắt lấy liền xoay người hôn y một cái, sau đó không quên nắm lấy túi banh bao trong tay đưa cho Đỗ Tu Nhiên, cái miệng nhỏ nhắn không ngừng nói: “Cici…” – Đỗ Tu Nhiên cười lấy một chiếc bánh bao nhỏ đưa vào trong miệng nói: “Ăn thật ngon, tiểu Bảo cũng ăn.”
Tiểu Tể cúi đầu ngốc nghếch lấy ra một chiếc bánh bao nhỏ ăn xong hướng Đỗ Tu Nhiên tươi cười kêu một tiếng làm nũng, sau đó lại đạp đạp hai chân nhỏ muốn Đỗ Tu Nhiên ôm một cái, Đỗ Tu Nhiên nhanh chóng ôm tiểu Tể vào trong lòng, sau đó hôn hôn lên lỗ tai tiểu Tể, sau đó lấy tay nhẹ nhàng vỗ vào lưng tiểu Tể vui vẻ nói: “Tiểu Bảo ngoan, về nhà ăn cơm thôi.”
Nói xong liền ngẩng đầu hướng Ngô Kình Thương tươi cười, Ngô Kình Thương ôm chặt bả vai của Đỗ Tu Nhiên, liền hướng phía nhà mà đi, vừa đi còn vừa trộm lấy bánh bao nhỏ trong tay tiểu Tể, tiểu Tể ngay từ đầu còn không có phát giác, sau phát hiện liền đem bánh bao nhỏ giấu ở trong ngực, ỷ có Đỗ Tu Nhiên đang ở, còn xoay người hướng Ngô Kình Thương phun nước miếng.
Ngô Kình Thương thấy thế lông mày bắt đầu nhăn lại dừng chân muốn giáo huấn tiểu Tể, cái tên tiểu đông tây này ban ngày lại không có kêu ngạo như vậy, hiện tại vừa thấy được Đỗ Tu Nhiên ở bên cạnh, cho là được bảo vệ, nhìn xem hắn có hay không xử lý được thằng nhóc con này.
Tiểu Tể đem mặt giấu vào trong ngực Đỗ Tu Nhiên sợ hãi ngậm lấy ngón tay, Đỗ Tu Nhiên nhanh chóng hướng Ngô Kình Thương vừa tức cười vừa nói: “Ngươi a, đừng cùng tiểu Tể lại náo loạn, ngươi lớn như vậy nhường hắn một chút…”
Ngô Kình Thương lúc này mới thôi, lại ăn vụng vài chiếc bánh bao nhỏ, ôm Đỗ Tu Nhiên cùng tiểu Tể đi về nhà.

avatar
  Subscribe  
Notify of
error: Content is protected !!