Home CHAPTERS Ngã Đích Nam Hữu Thị Quái Vật Chương 53

Ngã Đích Nam Hữu Thị Quái Vật Chương 53

1
0

Chương 53

Ngô Kình Thương giết người chưa bao giờ do dự, cũng chẳng phải là muốn lấy máu của đối phương, nhưng lần này lại là ngoại lệ, nếu như hắn không mặc áo khoác ngoài màu đen, thì có thể nhìn rõ được trên người hắn loang lổ vết máu, đúng vậy, là vết máu.
Ba ngày sau, Tôn Uy đang tại nơi dừng chân nhìn Ngô Kình Thương, lúc Ngô Kình Thương xuất hiện, sắc mặt không dấu được một tia mệt mỏi, hắn ném một túi nhựa màu đen trong tay cho Tôn Uy, chỉ nói một câu: “Ngươi cầm đi để tế lão Lục cùng lão Nhị”
Tôn Uy thấy Ngô Kình Thương xoay người muốn đi, liền vội vàng nói: “Ngô đội, huynh đệ bọn họ nghĩ muốn gặp ngươi…”
Ngô Kình Thương quay người lại liếc nhìn Tôn Uy, mới  nói: “Ta cùng bọn họ đã không còn quan hệ.”
Tôn Uy sau khi nghe xong thần sắc có chút chán nản, đúng rồi, Ngô Kình Thương đã lui đội, xác thực cùng bọn họ không còn quan hệ.
Ngô Kình Thương nghĩ nghĩ đến điều gì, hắn đưa tay từ trong túi áo khoác lấy ra một thẻ tín dụng đưa cho Tôn Uy nói: “Đem tiền này chia cho bọn họ.”
Tôn Uy sau khi nghe xong sửng sờ, vội hỏi: “Không không, tiền không thể lấy.”
Ngô Kình Thương lông mày nhăn lại, nghiêm mặt nhìn Tôn Uy không vui nói: “Cầm, đây là Tu Nhiên đưa cho.”
Tôn Uy thấy thế đành tiếp nhận nói: “Cái này hình như không tốt lắm, nếu như bọn họ biết rõ đây là của ngươi…”
Ngô Kình Thương lập lại lần nữa, nói: “Là Tu Nhiên đưa cho.” Hắn sắc mặt có chút không vui nói: “Ngươi không nói là được, như thế nào còn do dự…”
Tôn Uy biết rõ Ngô Kình Thương tính tình, đành phải cầm lấy thẻ tín dụng.
Ngô Kình Thương nét mặt đã sớm không còn kiên nhẫn, hắn đã ba ngày hai đêm không ngủ, lúc này rất không thoải mái, đem túi nhựa trong tay đưa cho Tôn Uy liền buồn bực âm thanh ly khai.
Tôn Uy lúc này mới mở ra túi nhựa của Ngô Kình Thương đưa cho, tuy trong lòng hắn đã sớm dự liệu được, nhưng khi nhìn thấy thì không nhịn được vẫn là chấn kinh một hồi, trong túi là đầu của năm người, chính là đầu của những tên đội trưởng lập kế hoạch cùng nhau hại bọn hắn, một cái cũng không thiếu.
Tôn Uy ngẩng đầu nhìn về hướng Ngô Kình Thương đang rời đi, cùng một nhóm ở chung nhiều năm như vậy hắn cũng có chút hiểu được Ngô Kình Thương, người nam nhân này mặc dù tính tình vô cùng cố chấp, giết người lại vô hình vô tung, nhưng hắn chưa bao giờ đắc ý về việc này, mặc dù thoạt nhìn tướng mạo có chút hung dữ, nhưng thật ra nội tâm không phải thật sự hung tàn độc ác, người khác không đụng hắn, hắn liền không đụng người khác, coi như lúc làm nhiệm vụ, nếu chỉ cần giết một người, hắn tuyệt đối sẽ không giết người thứ hai, nếu như có thể làm cho người khác chết một cách nhẹ nhàng, hắn tuyệt đối ra tay mau lẹ, sẽ không do dự kéo dài một giây đau đớn cho người chết, nếu như có thể để người chết toàn thây hắn cũng sẽ tận lực, cho nên nhiều năm như vậy, Tôn Uy cũng là lần đầu tiên thấy được hắn đem đầu người cắt bỏ, đây tuyệt đối là điều trước kia hắn sẽ không đi lãng phí tinh lực mà làm.
Tuy ngoài miệng hắn vẫn nói cùng các huynh đệ trong đội không còn quan hệ gì, nhưng hắn hiện tại làm hết thẩy cũng là chứng minh hắn là một đội trưởng tốt, cho dù đã lui đội… thì vẫn là như vậy.
Ngô Kình Thương ba ngày hai đêm không có chợp mắt, chạy trở về A thị, hắn không có trực tiếp trở về nhà, mà là vội vàng mua quần áo, tại một nhà tắm công cộng phụ cận tắm rửa thay đồ, lúc này mới trở về nhà, bởi vì hắn sợ một thân nhiễm mùi máu tươi sẽ làm Đỗ Tu Nhiên sợ hãi.
Vừa vặn vừa qua giờ cơm tối, mở cửa ra nhìn thấy Ngô Kình Thương, Đỗ Tu Nhiên khó nén được vui mừng trong đáy mắt, vội vàng tiến vào phòng bếp nấu một nồi thức ăn, đều đưa cho Ngô Kình Thương.
Nhìn xem Ngô Kình Thương ngồi ở đối diện bộ dáng lang thôn hổ yết mà vồ lấy thức ăn, Đỗ Tu Nhiên nhịn không được đưa tay sờ tóc Ngô Kình Thương, cảm giác nhớ lại trước kia lúc Ngô Kình Thương còn nhỏ, khi đó vì để cho tiểu quỷ này được no bụng, y thật sự hao tổn không ít tâm tư.
Thấy Ngô Kình Thương ăn được thật sự ngon miệng, tiểu Tể ngồi trên đùi của Đỗ Tu Nhiên có chút ngồi không yên, nhìn chằm chằm vào cơm trên bàn, muốn hướng bàn bò tới, sau đó bàn tay nhỏ bé với vào trong chén cơm của Ngô Kình Thương, bắt lấy một hạt cơm liền nhét vào trong miệng, kết quả nhét không chính xác, lại nhét nhầm vào mũi, Đỗ Tu Nhiên thấy bộ dáng bị nghẹn của tiểu Tể, cười đến lông mi đều cong lại, y giúp tiểu Tể lấy ra hạt cơm, sau đó lại tiến lên hôn một cái, cầm qua chén nhỏ, chứa một ít cơm, dùng muỗng nhỏ đút cho tiểu Tể ăn, tiểu gia hỏa này lượng ăn càng ngày càng lớn, cái gì đều cũng có thể ăn một ít, hơn nữa thường xuyên nhìn miệng của Đỗ Tu Nhiên, y ăn cái gì hắn liền muốn ăn cái đó, không có răng cũng có thể say sưa ăn lấy vị, Đỗ Tu Nhiên nhẹ nhàng vuốt xuôi cái sóng mũi của tiểu Tể, lại đút cho tiểu Tể vài hạt cơm.
Ngô Kình Thương cuối cùng ăn no, ngẩng đầu nhìn xem, tiểu Tể chính là ghé vào trên người Đỗ Tu Nhiên chu chu cái miệng nhỏ nhắn muốn ăn cơm, Đỗ Tu Nhiên chính là bị tiểu Tể quấn lấy không còn tay để đút cơm.
Ngô Kình Thương thấy thế để đũa xuống, đứng một bên bàn nhìn mà khó chịu liền thân thủ đi qua nắm lên cổ áo của tiểu Tể, liền đem hắn nâng lên, tiểu Tể bị Ngô kình Thương xách lên giữa không trung, bàn tay nhỏ bé còn duỗi thẳng hướng về phía Đỗ Tu Nhiên, bởi vì chân nhỏ với không tới, vẫn còn đang ở giữa không trung dùng sức vùng vẫy đạp hai cái, quay đầu nhìn lại thấy được người xách hắn lên là Ngô Kình Thương thì nhất thời thành thành thật thật, còn có thể giả chết, vẫn không nhúc nhích co rút lại cổ.
Đỗ Tu Nhiên nhanh chóng buông chén nói: “Tiểu quỷ, ngươi đừng xách hắn lên như vậy, sẽ xiết cổ hắn…”
Ngô Kình Thương cũng không lên tiếng, trực tiếp dẫn theo tiểu Tể đi vào trong phòng, đem tiểu Tể ném ở trên giường, tiểu Tể bị quăng đến tê dại không thể tiếp tục giả chết được nữa, lắc lắc cái mông liền bò đi, cũng không nhìn Ngô Kình Thương, trực tiếp liền chui vào đằng sau món đồ chơi trốn.
Đỗ Tu Nhiên đuổi tới phòng thấy được liền nói: “Tốt lắm tốt lắm, đừng cùng Tiểu Bảo làm loạn, đi ra ăn cơm.”
Ngô Kình Thương hừ nhẹ một tiếng, lúc này mới đi ra ngoài, Đỗ Tu Nhiên lại giúp Ngô Kình Thương bới thêm một chén cơm, Ngô Kình Thương nghĩ nghĩ liền nhận lấy, vốn không muốn ăn, nhưng là thấy Đỗ Tu Nhiên bới, vậy ăn thêm một chén nữa.
Đỗ Tu Nhiên vô cùng cao hứng nhìn xem bộ dáng ăn cơm của Ngô Kình Thương, thuận miệng hỏi: “Sự tình đã làm thỏa đáng? Sẽ không lại đi đi?”
Ngô Kình Thương vừa ăn vừa gật đầu: “Ân, không đi…”
Thấy Ngô Kình Thương lại giống như tiểu Tể ăn đến khóe miệng đều dính cơm, Đỗ Tu Nhiên cười đưa tay giúp hắn lấy xuống.
Ngô Kình Thương thấy thế, một phen cầm lấy tay Đỗ Tu Nhiên, sau đó dùng miệng hôn hôn ngón tay của y, trầm mặc nửa ngày mới nói: “Thực xin lỗi, lại phải cho ngươi chịu khổ.”
Đỗ Tu Nhiên sững sờ nói: “Làm sao vậy?”
Ngô Kình Thương áy náy nói: “Thẻ tín dụng… vốn là muốn đưa cho ngươi…”
Đỗ Tu Nhiên vừa nghe liền vỗ nhẹ đầu Ngô Kình Thương nói: “Ngươi muốn nói đến việc này? Kì thực số tiền kia có hay không có cũng không có gì khác nhau.”
Ngô Kình Thương sau khi nghe xong sững sờ, thấy Đỗ Tu Nhiên xác thực không để ý chuyện này, nửa ngày liền gật đầu, lại cúi đầu tiếp tục ăn cơm, hắn rất bối rối trước kia hắn luôn cho rằng Đỗ Tu Nhiên rất coi trọng tiền, nhưng hiện tại xem ra lại không phải như vậy, là hắn hiểu lầm Tu Nhiên?
Một lát sau Đỗ Tu Nhiên thuận miệng nói: “Cái kia, nếu như không có việc gì nữa hai ngày nữa ngươi đi tìm việc làm làm a.”
Ngô Kình Thương sững sờ nói: “Làm việc?”
Đỗ Tu Nhiên “Ân, bây giờ còn phải chi tiền sữa bột cho tiểu Tể, về sau lại tốn phí đi học, tương lai là phí đại học, về sau lại là tiền kết hôn mua nhà… Ta trước mặt một mình không thể gánh hết được.”
Ngô Kình Thương ngẩn ngơ, nửa ngày mới nhẹ gật đầu lên tiếng, bắt đầu ăn cơm trong buồn bực, ai nói y không quan tâm tiền, y rõ ràng thực rất quan tâm.
Đỗ Tu Nhiên thật ra là quan tâm tiền, nhưng hắn quan tâm chính là tiền do chính mình từng giọt mồ hôi cố gắng làm việc mà kiếm được, hắn cảm thấy như vậy mới có thể an tâm, mà tám trăm ngàn của Ngô Kình Thương, Đỗ Tu Nhiên vẫn cảm thấy cầm ở trong tay lại không nỡ tiêu, tuy nhiên số tiền kia là lợi nhuận của tiểu quỷ do năm năm công tác quên mình, không màng đến nguy hiểm, nhưng là bên trong dính đầy máu tươi, Đỗ Tu Nhiên sử dụng liền chột dạ, y thậm chí không dám sử dụng, nhưng hôm nay số tiền này lại có tác dụng, Đỗ Tu Nhiên thở dài một hơi cảm giác được như trút được gánh nặng
Thời gian rửa chén Ngô Kình Thương ở phía sau lưng dính sát vào người của Đỗ Tu Nhiên, bắt đầu hôn lên lỗ tai của y.
Đỗ Tu Nhiên tay cầm chén đều có chút run có chút không cầm được chén, y quay đầu nói: “Đừng làm rộn, ngươi cũng không phải Tiểu Bảo”
Ngô Kình Thương sau khi nghe xong có chút không vui, cắn nhẹ lỗ tay Đỗ Tu Nhiên, Đỗ Tu Nhiên lỗ tay rất mẫn cảm bị cắn cả cổ đều đỏ lên, Ngô Kình Thương dựa sát vào Đỗ Tu Nhiên đột nhiên mở miệng hỏi: “Cái kia, hai ngày nay… ngươi có nhớ ta không?”
Đỗ Tu Nhiên sau khi nghe thì ngượng ngùng, cúi đầu nói: “Không có.”
Ngô Kình Thương sau khi nghe xong hung hăng ôm chặt lấy eo của y uy hiếp nói: “Thật không có?”
Đỗ Tu Nhiên nắm lấy tay Ngô Kình Thương nói: “Đừng, chặt quá…”
Ngô Kình Thương yêu thương mà hôn hôn lên má của Đỗ Tu Nhiên, buông lỏng cánh tay khẽ nói: “Kỳ thực… ta nghĩ ngươi…”
Đỗ Tu Nhiên nghe vậy dừng lại động tác, đưa tay vuốt ve tóc của Ngô Kình Thương, Ngô Kình Thương giống như một người bị đói khát nay gặp phải một dòng nước tên Đỗ Tu Nhiên, hắn ôm thật chặt Đỗ Tu Nhiên.
Trước kia khi hai người làm sự tình, luôn là Ngô Kình Thương chủ động, Đỗ Tu Nhiên bị động, nhưng là hôm nay nhiệt tình của Đỗ Tu Nhiên cơ hồ đem hết mọi thứ cất giấu trong đáy lòng Ngô Kình Thương lôi ra, vui sướng hân hoan.
Trong phòng ngủ, Ngô Kình Thương nằm trên giường, Đỗ Tu Nhiên là lần đầu tiên ngồi lên thứ giữa hai chân Ngô Kình Thương.
Tư thế như vậy đòi hỏi rất nhiều can đảm, cho dù Đỗ Tu Nhiên là nam nhân đi nữa, y cũng có chút xấu hổ, hơn nữa nơi đó của tiểu quỷ không ngừng trướng to trong cơ thể y, làm chân của y sắp chống đở không nổi nữa, chỉ có thể ngồi trên đùi của Ngô Kình Thương, tiếp xúc nhiệt độ mà kích thích y, y chỉ có thể cố gắng mà giữ vững thân thể, hai tay đặt trước ngực Ngô Kình Thương, cắn môi có chút cảm giác nam khan, lại không nghĩ cùng Ngô Kình Thương đối mặt.
Ngô Kình Thương vịn lấy eo của Đỗ Tu Nhiên, vừa thoáng động, Đỗ Tu Nhiên cơ hồ chống đỡ không được rên rỉ thành tiếng.
Tư thế như vậy tiến vào, so với dĩ vãng càng sâu càng khó chịu hơn, cánh tay Đỗ Tu Nhiên chống trước ngực của Ngô Kình Thương có chút run rẩy, y nhanh chóng đè lại Ngô Kình Thương, ái muội nói: “Ngươi đừng động, ta… động.”
Ngô Kình Thương sau khi nghe xong ngẩn ngơ, đưa tay vòng quanh eo của Đỗ Tu Nhiên, ánh mắt nhìn chằm chằm Đỗ Tu Nhiên không rời mắt.
Đỗ Tu Nhiên động vô cùng chậm, cũng không quá sâu, điều này làm cho Ngô Kình Thương không đạt được triệt để khoái cảm, nhưng Ngô Kình Thương lại cố gắng nhẫn nại chịu đựng dục vọng, cũng bởi vì hắn muốn nhìn biểu tình lúc này của Đỗ Tu Nhiên.
Nói như thế nào, tại đáy lòng của Ngô Kình Thương, đây là thời khắc Đỗ Tu Nhiên đẹp nhất, mê hoặc hắn nhất, Đỗ Tu Nhiên lúc này dạng chân ngồi ở trên người hắn, trên mặt mang hơn nửa phần ngượng ngùng, nửa phần quật cường, rõ ràng là muốn làm người chủ động, rồi lại mang theo chút thần sắc e sợ, cậy mạnh nhưng lại ngượng ngùng, động tác phập phồng không lưu loát, nhưng cũng mang theo sức hấp dẫn trí mạng, làm cho Ngô Kình Thương mê muội nhìn cả nửa ngày.
Cuối cùng mới nghiêng người kéo Đỗ Tu Nhiên nằm đến dưới thân mình, mang theo yêu thương mà hôn y, hắn nói: “Có phải là mệt mỏi? Vậy nghỉ ngơi chốc lát, ta động là được…”
Đỗ Tu Nhiên lấy tay che đi gương mặt đã hồng thấu gật đầu, Ngô Kình Thương khó được mà nở một nụ cười, đưa tay nâng chân của Đỗ Tu Nhiên lên, vừa động vừa chăm chú nhìn vẻ mặt của Đỗ Tu Nhiên lúc này, đây là một gương mặt khác của y mà chỉ có duy nhất một mình hắn là biết rõ, suy nghĩ này làm cho nơi nào đó ở đáy lòng Ngô Kình Thương trở nên mềm mại và ôn hòa hơn bao giờ hết.

avatar
  Subscribe  
Notify of
error: Content is protected !!