Home CHAPTERS Ngã Đích Nam Hữu Thị Quái Vật Chương 9

Ngã Đích Nam Hữu Thị Quái Vật Chương 9

3
0

Chương 9

Tồn Ải nghĩ nghĩ liền nhặt lên một khối gạch trên mặt đất đưa cho Ngô Kình Thương rồi nói: “Tiểu quỷ, ngươi tới đập bể thử xem”
Ngô Kình Thương nghe vậy liền nhìn nhìn viên gạch, lập tức liếc mắt khinh thường, không thèm nhúc nhích.
Đỗ Tu Nhiên vội trạc trạc cánh tay của tiểu quỷ, nói: “Thử xem, xem ngươi có làm được giống như thúc thúc kia hay không”. Y cảm thấy Tồn Ải giống như là một người lãnh đạo nghiêm túc, không giống như người sẽ cùng tiểu hài tử đùa nói, giỡn hớt.
Ngô Kình Thương trừng mắt nhìn Đỗ Tu Nhiên ở phía sau lưng, do dự, lại nhanh chóng hướng viên gạch vỗ một cái, Tồn Ải cảm giác được xương tay đau đớn, muốn thu lại tay, nhưng mà gạch trong tay vẫn giữ nguyên bộ dáng.
Đằng sau ba người thuộc hạ vẻ mặt trở nên thoải mái hơn, cứ nói thử xem một hài tử nhỏ như vậy lấy đâu ra khí lực lớn như vậy? Vừa rồi tay không tiếp mảnh vở đại khái cũng chỉ là ngẫu nhiên thôi.
Chỉ có Tồn Ải sắc mặt ngưng trọng, nửa ngày mới lấy lại tinh thần quăng đi khối đá trên tay, liền cúi đầu hướng Ngô Kình Thương nói: “Tiểu quỷ, ngươi thường xuyên đánh nhau sao?” Nói xong liền muốn đưa tay sờ đỉnh đầu của hắn.
Ngô Kình Thương rất nhanh tránh né, ánh mắt phòng bị nhìn chằm chằm vào Tồn Ải, Tồn Ải nhìn hắn phòng bị như vậy không để tâm mà cười cười, nhìn khung xương của Ngô Kình Thương liền quay đầu đối Đỗ Tu Nhiên hỏi: “Tiểu bằng hữu, các ngươi là đồng học?”
Đỗ Tu Nhiên lại nói: “Đúng vậy, chúng ta học cùng trường”
Tồn Ải nhẹ gật đầu, nói: “Tuổi vẫn còn rất nhỏ, cần phải cố gắng học tập, tương lai mới có tiền đồ”. Nói xong liền cười trở lại tiếp tục huấn luyện, lúc này là hai tay không đánh nhau. Ngô Kình Thương thấy Lưu Triệt vén tay áo lên thủ thế, liền đi qua cạnh cửa, ngồi xổm ở góc tường bắt đầu tập trung tinh thần nhìn.
Hai tay chính là đánh nhau kịch liệt, Tồn Ải xuất chiêu rất lợi hại, nhưng vẫn là có chút thua kém thuộc hạ của hắn, nói là thuộc hạ thì cũng chỉ là suy đoán của Đỗ Tu Nhiên , có thể bọn họ chính là bằng hữu, người đang đánh võ kia chính là người khi nãy dùng tay bổ gạch.
Tồn Ải đánh nhau động tác cực kỳ lợi hại, bất luận là thế tấn công hay phòng thủ xuất chiêu đều ngắn gọn, giơ tay nhấc chân luôn rất nhanh gọn, vô cùng tàn nhẫn, tối ưu nhất chính là động tác phong chấn đối thủ, chính là làm chi đối thủ vô kế khả thi*
Vô kế khả thi: nhiều âm mưu nhưng đều không thể thực hiện được
Kiếp trước Đỗ Tu Nhiên tuy là một người bình thường, nhưng cũng là mấy lần chứng kiến được cao thủ người Nhật Bản cùng Trung Quốc tay không so chiêu, tuy nhiên cuối cùng vị tiền bối kia lại chết thảm trong lưỡi lê* của bọn người Nhật Bản hèn hạ. Tuy chết nhưng lại rất vinh quang, ít nhất hắn đã dùng quyền thuật Trung Quốc cổ xưa mấy lần đánh bại võ tướng của Nhật Bản, giành lại mặt mũi cho người Trung Quốc. Tinh thần bất bại của những tiền bối Trung Quốc vẫn còn lưu truyền đến tận nhân sau này, làm cho Đỗ Tu Nhiên khắc sâu ấn tượng đối với hắn.
Lưỡi lê: thứ dao dài có mũi nhọn cắm vào đầu súng, dùng để đâm
Mấy chiêu tiếp theo của Tồn Ải có chút mất tự nhiên, người thủ hạ lập tức thu tay lại, chắp tay nói: “Tư lệnh, đa tạ!”
Dù sao cũng đã qua tuổi bốn mươi, Tồn Ải đưa tay lau mồ hôi, cười khoát tay nói: “Đã lâu không có tập luyện, đi đứng đều cứng ngắc, ha ha…”. Lau xong mồ hôi hắn nói tiếp: “Lưu sĩ quan, ngươi cảm thấy tên tiểu quỷ kia như thế nào?”
Lưu sĩ quan nghĩ nghĩ nói: “Nó rất là có tiềm lực, tiếc là tuổi còn quá nhỏ, mấy năm nữa nhìn xem thế nào”
Tồn Ải cười nói: “Cảm thấy có tiềm lực, ngươi thu hắn làm đệ tử a, tiểu quỷ này thật hợp ý của ta, bàn tay nhỏ bé cực kỳ có lực, làm tay của ta đều tê rần, nếu có sức mạnh cũng không đáng sợ, đáng sợ chính là nó lại có công phu, vậy thật khó lường”
Hai người nói chuyện, đều có chút đăm chiêu nhìn về phía Ngô Kình Thương, lúc này Ngô Kình Thương đang say sưa nhìn hai người đánh quyền.
Liên tục vài ngày, Ngô Kình Thương đều mải mê xem bọn họ đánh quyền, Đỗ Tu Nhiên mỗi lần đến đều nhìn thấy tiểu quỷ này ở trong phòng của mình luyện tập tư thế đánh quyền, nghe đại gia nói là do Lưu sĩ quan phụ trách dạy, nếu luyện tốt, lần sau còn dạy hắn cả bộ quyền.
Đỗ Tu Nhiên có chút cảm thán, quái vật có sức mạnh không đáng sợ, đáng sợ là hắn còn hiểu công phu.
Tồn Ải cùng Lưu sĩ quan đi rồi, thời gian Đỗ Tu Nhiên đến đưa đồ ăn, chứng kiến tiểu quỷ này vụng trộm nằm sấp trong phòng mình sững sờ nhìn xem móng tay, biểu hiện lại có chút ngẩn người.
Đỗ Tu Nhiên bỏ xuống thức ăn trong tay hỏi: “Làm sao vậy?”
Ngô Kình Thương trên mặt có chút bất đắc dĩ không biết trả lời như thế nào, hắn nghĩ nghĩ, sau đó do dự, đem móng tay để lộ ra cho Đỗ Tu Nhiên xem, hắn nương theo chút ánh sáng chỉ vào móng tay đen sẫm của mình nói: “Nó… dài quá”
Đỗ Tu Nhiên nhanh chóng xem xét, thật là so với trước kia dài hơn vài cm, màu sắc cũng đen hơn, so với trước kia càng thô to hơn.
Đỗ Tu Nhiên nghĩ thầm có thể là do tiểu quỷ trong khoảng thời gian này được ăn no, có nhiều dinh dưỡng, cộng thêm được Lưu sĩ quan dạy gì đó, mỗi ngày luyện đều làm cho thân thể tốt lên? Cho nên làm cho móng tay cũng phát triển.
Đỗ Tu Nhiên cười cười vỗ vỗ bả vai hắn nói: “Không có việc gì, chỉ cần ngươi không đả thương người vô tội là được, mau tới đây ăn cơm”
Đáy mắt Ngô Kình Thương chợt loé đỏ lên một cái rồi biến mất, hắn muốn nói gì đó nhưng cuối cùng lại vẫn giữ im lặng, đi đến trước bàn cầm lấy một cái bánh bao cải trắng thịt heo, nhét vào trong miệng cắn một miếng lớn.
Ngô Kình Thương mỗi ngày đều đem bộ quyền mà Lưu sĩ quan dạy hắn luyện đi luyện lại, động tác cũng vô cùng thuần thục, mới nhìn xem cũng có chút trôi chảy sinh động, Đỗ Tu Nhiên ngược lại cảm thấy hắn như vậy so với lúc trước chạy nhảy trên núi mạnh hơn rất nhiều.
Nhưng về phương diện khác y lại sợ tiểu quỷ này luyện tốt công phu lại đi ra ngoài đánh nhau, thời điểm Lưu Sĩ quan ra đi có cảnh cáo là không được đánh nhau, chính là tiểu quỷ này cũng không phải hài tử bình thường, hù doạ một chút thì có thể thành thật được, phỏng chừng nếu hắn không làm theo lời nói, ai có thể quản được hắn?
Câu cửa miệng đúng là: chuyện tốt không linh, chuyện xấu lại linh, cái gì lo lắng thì sẽ xảy ra, đều Đỗ Tu Nhiên lo lắng cuối cùng cũng xảy ra.
Một đám nhỏ quậy phá bên ngoài đến khiêu khích Ngô Kình Thương, muốn cùng hắn đánh nhau, trong quá trình có một nam sinh bị đánh quỳ trên mặt đất, chân bị tảng đá đè gãy, người lớn trong nhà đến trường làm lớn chuyện, nhà trường đành phải chịu trách nhiệm, đành phải ra mặt chi tiền thuốc men. Ngô Kình Thương còn là một học sinh tiểu học, là một học sinh nghèo không cha không mẹ, trường học cho dù tức giận nhưng lại không có biện pháp gì với hắn. Nếu không phải là có chín năm giáo dục bắt buộc, có lẽ hắn đã bị trường học khai trừ, hiệu trưởng luôn cầu mong hắn có thể sớm tốt nghiệp, thi rớt cũng không cho lưu ban, thầm nghĩ đem ôn thần này mau chóng đuổi đi.
Đỗ Tu Nhiên rất sốt ruột, Trung học đã khai giảng, ngay sau khi sự việc xảy ra, hai ngày nay Đỗ Tu Nhiên đều không tìm thấy tiểu quỷ, may mắn khu học của trung học và tiểu học là cùng một chỗ, hai tòa cách nhau một cái sân nhỏ, đi đến khu tiểu học tìm người cũng không quá khó khăn, chính là tiểu quỷ căn bản không có đến trường học, cũng không biết hắn chạy đi đâu.
Đỗ Tu Nhiên mấy ngày nay sợ hắn xảy ra chuyện, tâm trạng rất nặng nề, buổi tối mua thức ăn trở về nhà, thì đột nhiên thấy được tiểu quỷ, mặt mày bầm dập, hắn ngồi xổm trong góc khuất dưới lầu, miệng còn gặm lấy củ khoai lang đã nguội lạnh người khác ném đi.
Đỗ Tu Nhiên nhìn xung quanh một chút, đột nhiên đi qua kéo lấy hắn, Ngô Kình Thương đáy mắt thoáng cái đỏ lên nhưng nhìn thấy người đến là Đỗ Tu Nhiên thì chậm rãi biến mất.
Đỗ Tu Nhiên một phen vuốt ve khoai lang trên tay hắn, ngữ khí rất không tốt, nhưng lại đè nén âm thanh nói: “Hai ngày nay ngươi ở đâu a?”
Ngô Kình Thương cuối đầu nhìn mặt đất nói cũng không nói, nhìn chằm chằm cả nửa ngày bụng đột nhiên “thì thầm” vang lên.
Đỗ Tu Nhiên vừa tức vừa khó chịu, lúc này liền kéo lấy tay hắn hướng trong nhà mà đi, ca hắn Đỗ Hà vừa thi lên đại học hôm trước, mẫu thân buổi tối lại có ca đêm, sau mười một giờ mới về đến nhà, cho nên Đỗ Tu Nhiên không sợ bị người nhà bắt gặp Ngô kình Thương.
Ngô Kình Thương là lần đầu tiên lại nhà của Đỗ Tu Nhiên, trong nhà mọi thứ sạch sẽ một cách cực kỳ, sàn nhà sạch bong sáng bóng không nhiễm một hạt bụi, tấm màn màu trắng như mới mua. Ngô Kình Thương nhìn nhìn trên người mình, đứng ở cửa không có đi vào.
Đỗ Tu Nhiên một phen túm lấy hắn, sau đó đóng cửa nhà, Đỗ Tu Nhiên năm nay mười hai tuổi, Ngô Kình Thương chín tuổi. Nhưng Đỗ Tu Nhiên cũng chỉ cao hơn tiểu quỷ này một chút xíu.
Nhìn thấy tiểu quỷ đứng một chỗ không biết làm sao, Đỗ Tu Nhiên liền đem Ngô Kình Thương kéo ngồi vào trên ghế, sau đó liền đi vào phòng bếp, đem cá cùng cơm còn lại giữa trưa hâm nóng rồi đem lên.
Lại đem môi (vá) cơm đưa cho Ngô Kình Thương để ăn, Ngô Kình Thương vẫn còn chưa quen với việc ăn cơm bằng muỗng, đem cơm và đồ ăn để đầy trên mặt bàn, hắn cúi đầu vào chén cơm to rồi lang thôn hổ yết mà ăn.
Đỗ Tu Nhiên quét mắt đến vết máu ứ động ở  khoé miệng của Ngô Kình Thương, hốc mắt rất sâu, dưới mí mắt cũng có vết sưng, lỗ tai cũng bị rách ra, cánh tay cũng bị rách da chảy máu, y phục trên người cũng bị rách rất nhiều chỗ, đầu gối còn chảy máu, Đỗ Tu Nhiên càng xem càng thấy không hợp lý, rốt cuộc những vết thương này do ai làm ra? Tiểu hài tử hẳn là không có khí lực lớn để làm cho tiểu quỷ này thành như vậy.
Đợi Ngô Kình Thương ăn no, Đỗ Tu Nhiên cũng thu dọn thoả đáng, y đem quần áo Ngô Kình Thương xốc lên, phía sau lưng tất cả đều là vết ức đọng, vén lên quần ngay đùi, Đỗ Tu Nhiên hít vào một hơi lạnh, chỉ thấy trên đùi có hơn mười vết ứ động, có thể là do bị gậy… đánh. Bọn họ ra tay cực kỳ hung ác, có vài chỗ bị đánh sâu đến xương bắp chân, còn có vài chỗ bị rách một mảng da lớn, giống như là muốn đánh gảy chân tiểu quỷ, may mắn tiểu quỷ này xương cốt rắn chắc, trúng hơn mười gậy mà vẫn có thể đi đường, nếu là tiểu hài tử bình thường coi như là ném đi một đôi chân.
Rốt cuộc ai lại ra tay độc ác như vậy? Lại cùng tiểu quỷ có thù hận lớn đến thế? Đem một tiểu hài tử tám chín tuổi đánh thành ra vậy? Đỗ Tu Nhiên đau lòng đến độ đỏ mắt.
“Cái này ai làm?” – Đỗ Tu Nhiên đột nhiên hỏi.
Ngô Tình Thương sống chết cũng không nói tại sao mình bị đánh thành như vậy, chỉ nói hắn cùng vài đại nhân đánh nhau, sau đó đem đại nhân đánh ngã bỏ chạy, Đỗ Tu Nhiên có chút tức giận nói: “Ngươi đi đánh người khác, tại sao chính ngươi lại biến thành như vậy?”
Ngô Kình Thương nói: “Trong tay bọn họ cầm gậy”
Đỗ Tu Nhiên nghĩ đến, việc này có thể liên quan tới cha mẹ đứa bé bị đánh gảy chân kia, có thể họ cho người tìm đánh tiểu quỷ này, khi dễ tiểu hài tử này không có cha mẹ, tuy việc đánh đứa trẻ kia là tiểu quỷ có lỗi, nhưng lại dùng phương pháp trả thù này thì thật là đáng giận.
Nhưng Đỗ Tu Nhiên lo lắng nhất chính là bí mật của Ngô Kình Thương bị những người kia phát hiện, vậy rất phiền toái, cũng may Ngô Kình Thương nghe lời y, không tuỳ tiện duỗi móng tay ra trước mặt người khác.
Ngô Kình Thương tuy còn nhỏ, nhưng không phải ngốc, hắn biết nếu duỗi móng tay ra sẽ bị người khác nói là quái vật, mà hắn bình sinh ghét nhất hai chữ này, cho nên cho dù có người cầu hắn, hắn cũng sẽ không duỗi móng tay ra.
Đỗ Tu Nhiên từ trong quần áo mình tìm ra hai bộ, sau đó tiến vào phòng tắm mở vòi nước ấm, đem Ngô Kình Thương kéo đi vào, chuẩn bị tắm rửa cho hắn.
Ngô Kình Thương ngay từ đầu rất cương quyết, chính là không tắm thẳng đến khi Đỗ Tu Nhiên đỏ cả mắt, đem hắn đưa vào phòng tắm kết quả là không đến năm phút đồng hồ hắn liền muốn đứng lên, Đỗ Tu Nhiên đành phải một tay giữ chặt hắn, một tay dùng xà phòng sát bụi cho hắn, có thể là sát quá mạnh, hay là trong lúc sát đụng đến miệng vết thương, làm cho hắn đau đến nỗi miệng co rút hấp một hơi khí lạnh…
Hắn cũng không nhúc nhích chỉ là hai tay cứng ngắc mà vịn vào hai bên thành bồn tắm, cắn răng không lên tiếng, thẳng đến khi Đỗ Tu Nhiên đem hắn sát từ trên xuống dưới một lần, miệng vết thương cũng dùng khăn mềm sát nhẹ qua, sau đó lại dùng nước ấm rửa qua cho hắn một lần mới thôi.
Đem thuốc bôi lên miệng vết thương khắp thân thể Ngô Kình Thương, Đỗ Tu Nhiên mới phát hiện, tiểu quỷ này tự nhiên nằm ở nệm mềm trên ghế salon mà ngủ, Đỗ Tu Nhiên có chút tức cười, y lại lập tức đau lòng, dùng tay phủ lên mái tóc mềm mới tắm rửa sạch của Ngô Kình Thương , Đỗ Tu Nhiên đột nhiên tim lại đập mạnh, loạn nhịp…

avatar
  Subscribe  
Notify of
error: Content is protected !!