Loading...

Ngã Đích Nam Hữu Thị Quái Vật Chương 8

0
290


Chương 8

Trong bếp, Lưu Anh đột nhiên dò hỏi Đỗ Tu Nhiên nói: “Con trai, gạo cùng mỡ của nhà ta làm sao hết nhanh như vậy?”. Nàng nhớ rõ mấy hôm trước vừa mới mua hôm nay gạo đã hết hơn nữa túi, mỡ cũng đã thấy đáy.
Đỗ Tu Nhiên gục xuống bàn tỏ vẻ tội nghiệp, nghe xong lại chột dạ…..
Lưu Anh tại phòng bếp vòng đi vòng lại hai vòng cũng phát hiện trứng gà cũng gần hết, đếm đi đếm lại cũng không đến mười trứng, vì vậy nàng vàng thêm nghi hoặc. Thời gian gần đây, nàng bận công tác buổi trưa không có về nhà, Đỗ Hà cũng bận học ở trường, theo lý thuyết trứng gà cùng gạo lẽ ra nên tiết kiệm chút ít, nhưng bây giờ so với lúc ba người ở càng hao tổn nhiều hơn a?
Lưu Anh thấy Đỗ Tu Nhiên gục đầu trên bàn cắn bút không lên tiếng, liền hỏi: “Lão nhân tử, trong nhà ta có người đến sao? Mấy hôm trước còn một thùng trứng gà như thế nào qua mấy ngày lại chỉ còn vài trứng?”
Đỗ Tu Nhiên biết rõ nhưng lại không nói, nghĩ nghĩ hạ bút từ trên ghế nhày xuống, mình ở trong nội tâm mẫu thân vẫn là một hài tử thành thật biết nghe lời, lớn như vậy y chưa bao giờ nói dối mẫu thân, cho nên Đỗ Tu Nhiên nghĩ lần này hẳn là nên thành thật, vì vậy nửa ngày sau y mới vò đầu mở miệng nói: “Mẹ, chuyện đó, lúc ngươi không có nhà, trứng gà… đều là con nấu ăn hết”
Lưu Anh nhìn Đỗ Tu Nhiên, cảm thấy lão nhân tử mấy ngày nay hình như hơi gầy, vì vậy đau lòng một phen ôm vào trong lòng ngực sờ soạng hai cái. Lão nhị nhà nàng so với hài tử người khác đều nghe lời hơn rất nhiều, một ít trứng gà cùng cơm này tính là cái gì? Nói đi nói lại mình suốt ngày đi làm, cơm ba bữa trong nhà đều một mình Đỗ Tu Nhiên tự mình chuẩn bị, y muốn đến trường còn phải nấu cơm. Hài tử trong thời gian này điều là tuổi mau ăn chóng lớn, ăn nhiều cũng là lẽ đương nhiên, lão nhân tử nhà nàng ăn chút trứng này có là gì so với những hài tử hay ăn vặt  khác, vì vậy nàng áy náy nói: “Con trai, mẹ sai rồi, từ nay về sau con ăn nhiều một chút như vậy mới có sức để học bài, tương lai cũng thi đại học như ca ca”
Đỗ Tu Nhiên so với Lưu Anh càng áy náy hơn, y biết rõ mẫu thân nàng luôn không có nhiều thời gian chăm sóc y, nên mặc dù y làm gì cũng đều ít la rầy, nếu nàng biết trứng gà là để cho ngoại nhân ăn, hẳn sẽ rất đau lòng về trứng gà kia. Lúc này nếu nói mình ăn, nàng hẳn sẽ không đau lòng, nàng suốt ngày đi làm đã đủ mệt mỏi, y không nghĩ lại vì những việc này làm nàng hao tổn tâm tư.
Thời điểm đi ra, Lưu Anh lại để trong ngăn kéo một ít tiền nói cho Đỗ Tu Nhiên nếu không có chuyện gì thì gọi điện thoại cho Vương thúc dưới lầu đem gạo lên, thích ăn món gì lại mua về ăn cơm, Đỗ Tu Nhiên nhẹ gật đầu.
Thời gian rất cấp bách, cuối kì lại có kì thi, Đỗ Tu Nhiên muốn thi đạt điểm cao nên rất chăm chỉ làm nhiều bài tập. Sang năm Đỗ Tu Nhiên sẽ thi chuyển cấp cho nên thành tích lần này rất trọng yếu, cái này liên quan đến chuyện phân lớp. Đỗ Tu Nhiên gần đây học tập chăm chỉ nhưng vẫn cảm thấy rất khẩn trương, hơn nữa mỗi ngày làm xong cơm lại phải đưa đi cho tiểu quỷ, lại phải vội vàng trở về làm bài tập, thực là đem Đỗ Tu Nhiên lăn qua lăn lại mệt mỏi.
Nửa tháng trôi qua, kì thi cũng đã kết thúc các học sinh lại được nghỉ đông, Đỗ Tu Nhiên cũng nhẹ nhàng thở ra, lấy một ít tiền trong ngăn kéo đi chợ mua ít bột ngô, về nhà lại lấy ra bột mì mà làm bánh ngô. Bởi vì y phát hiện tiểu quỷ kia rất giống tên quái vật đều rất thích ăn bánh ngô.
Nhất là bánh ngô Đỗ Tu Nhiên tự làm, trong lòng bàn tay nhỏ bánh có lớp vỏ mỏng mềm bên ngoài màu xanh, bên dưới lại giòn ngửi thấy được hương vị rất đậm đà, ngọt ngào. Cắn vào trong miệng lại đặc biệt dẻo, lại có hương thơm ngọt ngào của bột ngô, giống như các loại dưa muối ăn rất ngon miệng.
Hiện tại, Đỗ Tu Nhiên cũng phải bất đắc dĩ lắm mới phải làm bánh ngô, vì hiện tại gạo, dầu cùng trứng gà cái gì cũng không tiện nấu nướng nữa. Mẫu thân bên ngoài làm công việc không dễ dàng, còn phải nuôi thêm Ngô Kình Thương nên Đỗ Tu Nhiên cảm thấy có thể tiết kiệm được thì nên tiết kiệm. Cũng may Ngô Kình Thương về phương diện ăn uống không có kén ăn, nên y lấy tiền Lưu Anh đã lưu lại cho y ăn vặt mua bột ngô về, chế biến thành bánh ngô, như vậy thì vừa có thể kiết kiệm vừa có thể thay đổi khẩu vị cho Ngô Kình Thương.
Lúc này lại rất rảnh rỗi, Đỗ Tu Nhiên không còn bận rộn như thời gian trước nữa, y thuận tiện tại chỗ mua luôn hai cân thịt ba chỉ, rất phóng khoáng mà dùng hai cân thịt để xào cải ăn, lại đem theo bánh ngô hướng phía nhà xưởng mà đi.
Mấy ngày nay không biết là Đỗ Tu Nhiên cho Ngô Kình Thương ăn no hay là do tiếp xúc thời gian dài nên quen thuộc hơn, giữa bọn họ có một chút ít cảm tình. Ít nhất bây giờ, Ngô Kình Thương không còn đề phòng y nữa, Đỗ Tu Nhiên tự tiện đẩy cửa đi vào, Ngô kình Thương cũng không có ý kiến gì, cũng không còn muốn đuổi y đi nữa.
Chính là y sáng sớm đi đến, đã không còn nhìn thấy bóng dáng của tiểu quỷ, y đem món ăn cùng bánh ngô để lên bàn, bỏ vào một cái tô, rồi chạy đi tìm lão nhân gia.
Mới vào cửa, lão nhân gia nhìn thấy y thì mỉm cười, lấy từ trong túi ra đưa cho y một ít đường. Nói là của con nuôi cho, lão nhân gia cả đời điều không có con cái, chỉ có một tiểu tử nhận thức là con nuôi, hiện tại dường như là làm chức lớn trong quân đội, luôn cố gắng làm cho lão nhân gia được hưởng phúc, chính là tháng trước mùa đông hắn đến xem, sợ lão nhân gia chịu không nổi mùa đông lạnh giá sau đó luôn nhờ người khác thường xem đem đồ đến để chiếu cố lão nhân gia.
“Đường này cũng là đứa con đã cấp cho ta”. Lão nhân gia vui sướng mà khoe mẽ. Trong phòng còn có vài hộp thuốc bổ, lão nhân gia nói: “Hắn trước kia ở E thị cách nơi này rất xa, hiện tại đã chuyển công tác đến B thị gần chỗ ta ở hơn nhiều, đến xem ta cũng tiện, ngồi xe chỉ mất hai tiếng đồng hồ, con nuôi đối với ta rất hiếu thuận, giống như thân sinh ruột thịt vậy…”
Chính là đang nghe lão nhân nói chuyện, bên ngoài “bùm” một tiếng, nhìn theo miếng băng từ cửa sổ nhìn qua, có thể nhìn thấy tiểu quỷ Ngô Kình Thương cửa chính lại không đi, mà nhảy tường đi vào trong phòng, sau lại liếc nhìn cửa sổ trong phòng lão nhân gia nhìn một cái rồi chạy nhanh vào phòng mình.
Đỗ Tu Nhiên ngay sau đó từ trong phòng lão nhân gia đi ra, đẩy cửa đi vào trong phòng của tiểu quỷ thì thấy, hắn gục xuống bàn một tay thì cầm lấy bánh ngô, một tay thì cầm lấy cải thìa xào thịt, có được đồ ăn ngon, Đỗ Tu Nhiên đi đến bên cạnh hắn, hắn đều không màng liếc mắt.
Lang thôn hổ yết ăn xong rồi, lấy tay hướng miệng quẹt qua vài cái coi như xong. Đỗ Tu Nhiên thở dài, cái này coi như đã là thói quen của hắn rồi, y biết Ngô Kình Thương trong thời gian ngắn cũng không cũng bỏ được thói quen này, chỉ có thể từ từ mà thay đổi, vì vậy y từ trong túi lấy ra khoả đường của lão nhân đưa cho Ngô Kình Thương.
Phỏng chừng Ngô Kình Thương tiểu quỷ này cho tới bây giờ chưa thấy qua khoả đường có hình dạng như thế nào, hắn nhìn chằm chằm vào khoả đường được bọc bằng nhựa trong tay Đỗ Tu Nhiên.
Đỗ Tu Nhiên giúp Ngô Kình Thương đem miếng nhựa mở ra, sau đó cầm khoả đường mềm nhét vào miệng hắn, tiểu quỷ này ngay từ đầu không dám ăn nhưng sau khi ăn vào liền phát ra âm thanh chép miệng.
Nhai nhai mấy ngụm ăn xong, sau liền túm lấy giấy gói nhựa trong tay Đỗ Tu Nhiên, dùng đầu lưỡi liếm lấy dư vị còn trong giấy gói kẹo, liếm hai ba cái lại nhìn về phía Đỗ Tu Nhiên.
Ngô Kình Thương vừa liếm láp vị đường trên môi, vừa hướng về phía Đỗ Tu Nhiên nói: “Đây là cái gì?”
Đỗ Tu Nhiên thấy được bộ dáng hắn thèm chảy nước miếng, cười cười nói: “Đây là đường”
Hắn dùng mu bàn tay lau miệng, ánh mắt lại hướng về phía túi quần của Đỗ Tu Nhiên nói: “Còn nữa không?”
Đỗ Tu Nhiên bụm lấy túi quần hỏi: “Ngươi còn muốn ăn?”
Ngô Kình Thương gật đầu, sau lại đưa tay ra chuẩn bị đón lấy, Đỗ Tu Nhiên lại chầm chậm lấy từ trong túi ra thêm một khoả đường nói: “Vậy sau này ăn cơm xong phải lấy khăn mặt lau tay”
Ngô Kình Thương bất mãn nhìn hắn, ánh mắt rất ác liệt, dường như không muốn thoả hiệp.
Đỗ Tu Nhiên nói: “Đáp ứng mới có thể cho ngươi ăn đường”
Ngô Kình Thương nghĩ nghĩ lại nhìn khoả đường, mục quang đột nhiên nhìn về phía cửa sổ, Đỗ Tu Nhiên cũng theo ánh mắt của hắn mà nhìn theo, đợi lấy lại tinh thần thì khoả đường trong tay đã bị Ngô Kình Thương đoạt đi rồi. Lúc này đã ngồi chổm trong góc tường mà vụng trộm mở đường ra hướng miệng mà nhét vào, đầu còn hướng về phía Đỗ Tu Nhiên mà nhăn mặt, hành động này lại làm cho Đỗ Tu Nhiên tức giận, tiểu quỷ này rõ ràng vừa bẩn lại không thành thật học tật xấu giảo hoạt, thật sự là đáng giận mà!
****
Con nuôi của lão nhân gia tên là Tồn Ải đã hơn bốn mươi tuổi, hôm nay lại ghé về ở lại trong vài ngày, hảo hảo bồi lão nhân, nghe nói hắn chính là làm trong bộ đội, còn làm gì thì Đỗ Tu Nhiên cũng không rõ lắm, còn ba thuộc hạ của hắn sẽ ở trong khách sạn lân cận, buổi sáng thường thức sớm mà luyện tập, bãi sân trong nhà xưởng đã bị hoang phế rất lâu, người ngoài cũng không có đến, sân rất rộng, rất phù hợp cho bọn hắn tập luyện.
Đỗ Tu Nhiên đến vào ngày hôm sau liền thấy bốn người ăn mặc đơn giản mà chạy bộ trong sân, sau khi chạy xong liền giúp nhau mà luyện quyền cước.
Ngô Kình Thương tựa như bị động tác đánh nhau của bọn họ mà hấp dẫn, vẫn đứng ở cửa ra vào mà nhìn ngay cả tiếng gọi vào ăn cơm của Đỗ Tu Nhiên cũng không nghe.
Đợi Đỗ Tu Nhiên thu dọn xong đồ ăn thừa, liền thấy Ngô Kình Thương đứng ngay viện bên cạnh mà chăm chú nhìn chằm chằm mấy người kia, xem đến mắt còn không chớp, vì vậy Đỗ Tu Nhiên có chút tò mò đi qua nhìn thử xem Ngô Kình Thương rốt cuộc đang nhìn gì.
Lúc này Tồn Ải đang dùng tay bổ gạch, tay tuỳ ý vung lên, đạo lực vô cùng lớn, bổ một cái liền có một mảnh vở bay về phía mặt của Đỗ Tu Nhiên. Đỗ Tu Nhiên có chút sững sờ nhất thời không kịp phản ứng, viên gạch vỡ trong chớp mắt bay tới, lúc này một cánh tay nhỏ đột nhiên chặn ngang, thoáng cái liền đem mảnh vở nắm lấy trong tay.
Đang lúc bổ gạch, Tồn Ải kia động tác liền dừng lại, hướng về phía bên này nhìn đến, tất cả đều kinh ngạc.
Ngô Kình Thương thu tại lại, cuối đầu nhìn viên gạch vỡ trong tay, sau đó dùng tay ra sức bóp một cái viên gạch liền vỡ vụn theo ngón tay của hắn mà rớt xuống đất.
Tồn Ải cùng ba người kia liền hướng phía Ngô Kình Thương mà đi đến, lại đứng cách một khoảng hô to: “Uy, bên kia là hài tử nhà ai, tên gì?”
Ngô Kình thương đứng ngay chỗ đó cũng không có trả lời hắn, chỉ là ánh mắt quật cường nhìn về phía những người kia không hề lùi bước.
Tồn Ải đi đến trước mặt Ngô Kình Thương, liếc mắt nhìn Đỗ Tu Nhiên bên cạnh, sau đó ngược lại nhìn về phía Ngô Kình Thương hỏi: “Hắc, tiểu tử ngươi rất kiên cường, như thế nào lại không có tên?”
Ngô Kình Thương đột nhiên biến sắc, nắm chặt lấy cánh tay Đỗ Tu Nhiên lui về phía sau một bước, cùng với Tồn Ải giữ khoảng cách, hắn lạnh đạm không khách khí trả lời một câu: “Ta tại sao lại phải nói cho ngươi biết?”
Tồn Ải nhìn tiểu quỷ trước mặt thái độ có chút kiêu ngạo, không khỏi ha ha cười: “Tiểu quỷ, ngươi là đang sợ ta sao?”
Ngô Kình Thương phòng bị theo dõi Tồn Ải, phóng lớn âm thanh trả lời: “Ta mới không sợ ngươi”. Thanh âm cực kỳ tinh tường, Đỗ Tu Nhiên vẫn là lần đầu tiên nghe Ngô kình Thương nói chuyện lớn tiếng như vậy
Tồn Ải ngay lập tức đưa mặt để sát vào mặt Ngô Kình Thương nói: “Không sợ ta, ngươi lui về phía đằng sau làm gì?”
Ngô Kình Thương nhìn xem Tồn Ải, trong lúc đó buông tay Đỗ Tu Nhiên ra, bước về phía trước một bước, trực tiếp cùng Tồn Ải mục quang nhìn thẳng, tuy hắn thân hình nhỏ gầy nhưng hành động lại có chút uy phong.
Tồn Ải cao thấp nhìn nhìn Ngô Kình Thương, đầu tiên là nghi hoặc, sau lại thoả mãn nhẹ gật đầu, sau đó đứng thẳng người lên, hắn chính là không nghĩ hài tử lớn lên bộ dáng vừa nhỏ vừa gầy này tại sao lại có khí lực lớn như vậy.
Đỗ Tu Nhiên đứng phía sau chính là âm thầm thay Ngô Kình Thương một phen toát mồ hôi, y nghĩ mà có chút sợ hãi. Sợ Ngô Kình Thương vừa rồi lại đột nhiên vươn ra móng tay dài làm cho Tồn Ải nhìn thấy, nếu là như vậy, thì thật sự là không xong.

avatar
  Subscribe  
Notify of