Loading...

Ngã Đích Nam Hữu Thị Quái Vật Chương 61

0
313


Chương 61

Ngày thứ hai, Đỗ Tu Nhiên sáng sớm rời giường thu dọn, sau đó y cầm một  tháng liền lương của mình cùng hai ngàn đồng Ngô Kình Thương đưa cho ôm tiểu Tể đến ngân hàng, nghĩ muốn gửi tiết kiệm.
Tôn Uy cùng Lưu Vân Thanh đã sớm đến siêu thị làm việc, chính là đầu có điểm choáng, ngày hôm qua thật sự là uống hơi nhiều rượu, ba người tụ lại cùng một chỗ khó tránh nhớ lại sự tình lúc còn làm lính đánh thuê, kích động lên liền dễ dàng say.
Tôn Uy ôm đầu nói: “Quả thật già rồi? Trước kia uống rượu so với ngày hôm qua còn nhiều hơn, đầu cũng không đau giống như vậy.”
Lưu Vân Thanh một tay chà xát mặt nói: “Tính, ta còn có thể mua rượu giả sao? Chê cười!”
Lưu Vân Thanh cười cười, Tôn Uy trước kia nổi danh tửu quỷ, yêu thích cất chứa rượu, không rượu không vui, mua rượu giả khả năng cực thấp, hắn quay đầu hai mắt nhìn hỏi: “Ngô ca hẳn là đến đây a! Như thế nào không thấy người đâu?”
Tôn Uy lắc lắc cổ nói: “Hắn đến đây, khẳng định so với hai ta sớm hơn, ngươi nói Ngô đội như thế nào lại không say? Cho tới bây giờ ta chưa từng thấy qua hắn say rượu, uống bao nhiêu cũng không say, đúng là chuyện lạ!”
Lưu Vân Thanh nói: “Mỗi người một thể chất, ngươi gặp qua người bị bom tạc còn có thể sống sao? Ngô ca hắn xem như là đệ nhất nhân.”
Tôn Uy cười nói: “Thân thể bất tử a.”
Hai người vừa nói vừa đi theo thông đạo đi vào trong siêu thị, siêu thị đã mở cửa hơn một giờ, nhân viên cũng đều đến đông đủ, người mua sắm cũng dần dần nhiều hơn, gần nhất siêu thị mua bán cũng không tệ, này siêu thị cũng thực náo nhiệt.
Cách đó không xa có một màn hình TV LCD đang truyền một ít tin tức.
Lưu Vân Thanh vừa đi vừa nhìn một chút, đột nhiên dừng chân lại, vội vàng kéo lại Tôn Uy ở bên cạnh.
Tôn Uy nhìn về phía Lưu Vân Thanh nghi ngờ hỏi: “Làm sao vậy?”
Lưu Vân Thanh đưa tay chỉ vào TV nói: “Uy ca, ngươi xem… Đây không phải là chị dâu sao?”
Tôn Uy theo phương hướng Lưu Vân Thanh chỉ nhìn sang, lúc này TV đang truyền đến tin tức, ngân hàng phụ cận xảy ra một vụ cướp bóc.
Phóng viên đang tại hiện trường đưa tin, năm tên tội phạm tại thời điểm chín giờ bốn mươi tám phút xông vào ngân hàng ở trung tâm thực hiện hành vi cướp bóc giết người, có một bảo an ngân hàng, đấu súng bị bỏ mình tại chỗ.
Lúc này trong ngân hàng, có bốn mươi hai người dân vô tội bị khống chế, ở phía bên cửa sổ có mấy người bị đưa đến chặn lại cửa sổ, trong đó có Đỗ Tu Nhiên, Đỗ Tu Nhiên tựa ở bên cạnh cửa, trong tay còn ôm tiểu Tể.
Tôn Uy nhìn xem, cứng đờ tại chỗ, vội vàng kéo lại một người nhân viên hỏi: “Ngô lão bản? Ngươi có thấy hắn ở đâu không?”
Người nhân viên lại thêm hoảng hốt, thấy là lão bản liền nói: “Ta vừa rồi thấy Ngô Lão bản hình như là đi rửa tay.”
Tôn Uy lúc này mới buông tay, cùng Lưu Vân Thanh liều mạng vọt đến tiolet, vừa vặn đụng phải Ngô kình Thương ở cửa, Ngô Kình Thương kéo kéo tay áo nhíu mày nhìn hai người bọn họ nói: “Có việc gì gấp mà chạy nhanh thế?” Không thấy được xung quanh vài người đều nhìn bọn họ sao? Tốt xấu gì cũng là lão bản, như thế nào lại dùng tốt độ chạy trốn của lính đánh thuê chạy trong siêu thị, hù dọa người sao?
Tôn Uy vội la lên: “Nguy rồi nguy rồi, chị dâu đã xảy ra chuyện.”
Ngô Kình Thương sững sờ, sắc mặt lập tức trầm xuống: “Nói bậy bạ gì đó, rốt cuộc xảy ra chuyện gì?”
Lưu Vân Thanh nói: “Mới vừa lên TV, ngân hàng Long Nguyên ở bên cạnh một đám người cầm súng vào cướp bóc trong ngân hàng, ta cùng Uy ca đều thấy được, chị dâu cùng Tiểu Bảo đều ở bên trong, tình trạng rất nguy hiểm…”
Vừa dứt lời, Lưu Vân Thanh chỉ cảm thấy một trận cuồng phong ở trước mặt liền không thấy thân ảnh Ngô Kình Thương, vừa quay đầu, liền thấy thân ảnh Ngô Kình Thương chạy ra khỏi cửa siêu thị.
Lưu Vân Thanh cùng Tôn Uy vội vàng đuổi theo, Lưu Vân Thanh vừa chạy vừa cắn răng nói: “Cái này thật sự là đại thủy trôi long vương miếu*, nếu chị dâu xảy ra chuyện gì, đám nhóc kia mạng đều không giữ được.”
*Đại thủy trôi long vương miếu: Nước trôi long vương miếu. Xuất xứ của câu này là trong Nhi nữ anh hùng truyện hồi bảy: “Đại thuỷ trùng liễu Long Vương miếu, nhất gia nhân bất nhận thức nhất gia nhân liệt – Nước xối vào miếu Long Vương, người một nhà lại không nhận ra nhau mà phát sinh hiểu lầm, xung đột
Tôn Uy nói: “Ngươi đừng nói hưu nói vượn, chị dâu sẽ không có việc gì, động tác nhanh lên nếu không lại theo không kịp.”
Lúc Ngô Kình Thương đến nơi, cảnh sát đã phong tỏa xung quanh ngân hàng, cách ly với người dân, bên ngoài một đám cư dân phụ cận ồn ào quây quanh xem xét, Ngô Kình Thương ánh mắt lo lắng nhìn xem thân ảnh quen thuộc ở bên cạnh cửa sổ, lập tức nhấc chân muốn đi vào bên trong, lúc này một người cảnh sát ở bên cạnh lập tức ngăn hắn lại.
Cảnh sát nói: “Thực xin lỗi tiên sinh, vì an toàn của ngài, xin ngài lui lại phía sau.”
Ngô Kình Thương nhíu mày vội vàng liếc mắt nhìn tên cảnh sát, lập tức vung cánh tay lên, lực đạo lớn đến nổi liền đem một đám cảnh sát lùi về sau hai bước, tên cảnh sát kia biểu hiện có chút kinh hãi, chung quanh vài cảnh sát nhìn thấy chuyện cũng đều xoạt một tiếng ngăn lại trước mặt Ngô Kình Thương.
Ngô Kình Thương sắc mặt lập tức lạnh như băng, trầm thấp rống lên: “Tránh ra!”
Cảnh sát đương nhiên là không nghe theo, Ngô Kình Thương nắm chặt nắm tay vừa muốn động thủ, đằng sau Tôn Uy cùng Lưu Vân Thanh cuối cùng cũng đuổi theo đến nơi, Tôn Uy một phen giữ chặt cánh tay của Ngô Kình Thương, sau đó cười đối với vài tên cảnh sát nói: “Đồng chí cảnh sát, thực xin lỗi thực xin lỗi, người này là do quá kích động, hắn vừa rồi ở TV thấy được người nhà đang bị khống chế ở bên trong ngân hàng, bởi vì quá độ lo lắng nên không khống chế được tâm tình, thỉnh thông cảm thỉnh thông cảm.”
Cảnh sát kia nghe được như vậy mới hòa hoãn sắc mặt nói: “Tâm tình của người nhà các ngươi chúng ta có thể hiểu được, nhưng là bên trong có vài phần tử tội phạm cầm súng, vì an toàn của người thân các ngươi, cho nên mời các ngươi lui về phía sau rào cách ly kiên nhẫn chờ đợi, xin mọi người hãy yên tâm, chúng ta nhất định cố gắng hết sức mình để cứu ra người bị hại…”
Tôn Uy vội hỏi: “Cái này chúng ta yên tâm, yên tâm một trăm phần trăm, cảnh sát nhân dân nhất định sẽ cứu ra người nhà của chúng ta, trừ ác giương thiện đả kích tội phạm, ta tin tưởng đảng, tin tưởng chính phủ, càng tin tưởng cảnh sát, chúng ta trước đi tới khu cách ly…”
Tôn Uy nói xong liền tiến đến bên tai Ngô Kình Thương nhỏ giọng nói: “Trước tiên lui về phía sau ta có biện pháp.”
Sau khi nghe xong Ngô Kình Thương long mày dựng lên lúc này mới nhấc chân đi theo Tôn Uy đi đến phía bên ngoài khu cách ly.
Trong ngân hàng lúc này chính là loạn thành một đoàn, nhân viên công tác cùng những người khác lúc này đều ngồi chồm hổm ở dưới đất, hai tay ôm đầu một cử động nhỏ cũng không dám, vài tên cướp đều cầm súng đi qua đi lại trong phòng.
Có hai tên chính là ngồi chồm hổm trên mặt đất đem tiền nhét vào trong bao, đại khái đút hơn phân nửa bao, mới vội vàng kéo khóa lôi đi, bên cạnh người nọ có chút bối rối nói: “Đại ca, cảnh sát đem chúng ta đều bao vây làm sao bây giờ?”
Tên đại ca mặt mũi dữ tợn nhìn ra phía bên ngoài, trấn định nói: “Giết hai người, làm cho đám cảnh sát kia lui về, chúng ta kéo theo vài người bắt lên xe đào tẩu, chỉ cần đến giao giới sẽ có người tiếp ứng chúng ta.”
Tên đó liền nghe theo đại ca phân phó, trong đám người lôi ra một nam nhân khoảng bốn mươi tuổi, nam nhân mang kiếng gọng vàng, trong tay còn kẹp một bao công văn.
Tên đại ca vẻ mặt dữ tợn đánh giá, mới nói: “Đây chính là tên hy sinh? Ân, chính là hắn, tranh thủ thời gian kéo hắn đến bên cạnh cửa sổ đánh cho chết, giết gà dọa khỉ!”
Nam nhân vừa nghe vậy chân mềm nhũn thiếu chút nữa quỳ rạp xuống đất, tóc tai vốn được chải chuốt ngăn ngắn, cũng bởi vì vậy mà bị mất trật tự: “Vị đại ca hắc đạo này, ta không phải người giàu có gì, ta chỉ là công nhân viên bình thường đi làm công ty, các ngươi hiểu lầm, cầu các ngươi buông tha ta, ta đều đem tiền tài đưa cho các ngươi, van cầu các ngươi buông tha ta, van cầu các ngươi…”
Tên đại ca vẻ mặt dữ tợn cười lạnh nói: “Nhân viên bình thường? Có thể mang được gọng kiếng màu vàng mắc tiền, ngươi cho chúng ta là người mù a? Ngươi có bao nhiêu tiền? Có thể nhiều hơn so với ngân hàng sao?” Nói xong liền hướng tên đàn em khoát tay, tên đàn em nhanh kéo người nam nhân đến bên cạnh cửa sổ chỗ mà bên ngoài có thể nhìn vào bên trong, khuẩu súng để ở đằng sau ót người nam nhân, cũng không màng tới người nam nhân đau khổ cầu xin, không chút do dự “phanh” một tiếng. Máu của người nam nhân vẫn còn nóng văng tung tóe lên người một nữ nhân ở gần bên cạnh, nữ nhân kia gào thét lên một tiếng, chớp mắt liền té trên mặt đất bất tỉnh nhân sự.
Trong đám người bắt đầu bạo động, mấy tên tội phạm này rõ ràng hung ác, giữa ban ngày ban mặt mà dám nổ súng trực tiếp giết người, mọi người ở đây đa phần đều là người dân bình thường, ở đâu lại gặp qua tình huống giống như bây giờ? Đừng nói đến chuyện đột nhiên có người chết trước mặt bọn họ, chỉ cần nghĩ đến tiếp theo không chừng sẽ đến phiên mình, trong nội tâm vô cùng hoảng sợ, nam nhân chân lập tức mềm, nữ nhân thì run rẩy.
Tên đại ca kia nhìn thấy một đám người sợ đến mức hoảng hốt toàn thân run rẩy, cầm súng trong tay trên miệng lại hiện lên nụ cười tàn nhẫn bắt đầu thú vị cầm súng ngắm lấy mục tiêu, ngắm đến người nào, sẽ có người nhịn không được liền tiểu ra quần, ai cũng không ngoại lệ, trong đó có một lão nhân, không đợi đến lúc súng chỉ về phía mình liền bệnh tim tái phát té trên mặt đất cũng không ai dám đi trông nom.
Tên đại ca vẻ mặt dữ tợn dung súng ngắm một vòng, cuối cùng lướt qua trên người Đỗ Tu Nhiên, Đỗ Tu Nhiên một mực ôm tiểu Tể tránh ở góc tường, thấy súng hướng về phía mình, chỉ là ôm chặt tiểu Tể cúi đầu nhìn về nơi khác, đầu súng lướt qua trên người y đột nhiên ngừng lại, dừng ngay trên người Đỗ Tu Nhiên.
Trong mắt hắn Đỗ Tu Nhiên lúc này lại trấn định đến kì lạ tựa hồ so với những người đang run rẩy lo sợ cái chết ở đây là không giống nhau.
Hắn mở miệng ra lệnh, dùng súng chỉ vào Đỗ Tu Nhiên nói: “Rất can đảm, không sợ chết?”
Đỗ Tu Nhiên âm thầm trấn định nhịp tim đang loạn đập của mình vừa muốn mở miệng, tiểu Tể đột nhiên từ trong lòng ngực giãy đi ra, duỗi ra bàn tay nhỏ bé chọc vào đầu khẩu súng, Đỗ Tu Nhiên lập tức sợ hãi, xoay người ôm lấy tiểu Tể.
Y ăn nói khép nép nói: “Vị đại ca kia, hài tử còn nhỏ không hiểu chuyện, xin ngươi thứ lỗi…”
Tên đại ca vẻ mặt dữ tợn cười lạnh, sau đó nhìn về phía tiểu Tể nửa ngày mới nói ra: “Tiểu hài tử thật là thiên chân khả ái làm sao…” Nói xong nhìn về phía Đỗ Tu Nhiên hỏi: “Ngươi là cha của hắn?”
Đỗ Tu Nhiên ôm chặt tiểu Tể gật đầu nói: “Ta là cha của hắn.”
Tên đại ca nhếch miệng cười, liếc mắt nhìn về phía Đỗ Tu Nhiên nói ra: “Không sai không sai, bất quá một phát súng mà bắn hai người có điểm khó khăn” Hắn đổi tay cầm súng nói: “Nếu không như vậy đi, ta cho ngươi lựa chọn, nếu như con ngươi chết, ngươi sống, ngươi chết, con ngươi sống, chọn một trong hai, ân, cho ngươi ba giây lo lắng.”
Đỗ Tu Nhiên nội tâm nhịn không được nói tục, trong hai chọn một, ngươi cho rằng đây là thi tuyển vấn đáp sao?
“Ba… hai…”
Đỗ Tu Nhiên giận dữ nói: “Để nó sống.”
Tên đại ca sau khi nghe xong kinh ngạc sờ lên thương, tên gầy teo nam nhân quả nhiên không sợ chết, sau đó chế nhạo nói: “Cáp, ba ba quả nhiên anh dũng.”
Đỗ Tu Nhiên mặt lạnh nhìn về phía tên đại ca, đột nhiên nói ra: “Thật có lỗi, ta chính là thương con của mình như vậy”
Tên đại ca sau khi nghe xong trên mặt hiện lên vẻ hung hăng, ngón tay lập tức rung động răng rắc, đem súng ném đi, nắm lấy Đỗ Tu Nhiên đánh ra máu, Đỗ Tu Nhiên bị đánh đầu óc có chút mơ hồ, y cảm giác được có một chất lỏng theo gò má của mình chảy xuống.
Lúc này tên đại ca vẻ mặt dữ tợn cầm khẩu súng ngắm ngay đầu Đỗ Tu Nhiên cả giận nói: “Ngươi đã vĩ đại như vậy ta đây sẽ toàn thành cho ngươi, cũng tốt cho con ngươi lưu lại một kỉ niệm đẹp…”
Đỗ Tu Nhiên thở sâu quay đầu nghĩ buông ra tiểu Tể trong ngực, không đợi hắn ra tay, tiểu Tể giống giống như con dã thú, chân nhỏ dùng sức đạp ngay bụng Đỗ Tu Nhiên, thân thể tháo chạy về phía lên đại ca, duỗi ra móng vuốt hướng về phía tên đại ca, tên đại ca căn bản là không nghĩ đến phòng bị đứa nhỏ, lập tức hét thảm một tiếng, súng rơi xuống đất ngồi xổm xuống bưng kín con mắt, máu mãnh liệt theo giữa hai ngón tay hắn chảy ra.
Người xung quanh đều sợ đến ngây người, lúc người khác không có phản ứng thì Đỗ Tu Nhiên nhanh trí nhặt lên súng ngắm ngay đầu tên đại ca, tuy tay có chút run, nhưng Đỗ Tu Nhiên vẫn gắt gao nắm chặt lấy súng.
“Mở cửa cho ta ra ngoài, bằng không ta sẽ nổ súng.” Đỗ Tu Nhiên hướng về phía một tên đang nghe điện thoại quát.
Tên đại ca bụm lấy mắt, phỏng chừng mắt đều bị tiểu Tể đâm lủng, tiểu Tể quả bóng cao su đều có thể đâm lủng huống chi là con mắt yếu ớt, hắn lay động người đứng lên, hướng về phía sau vài người khoát tay áo, sau đó run rẩy nói ra: “Mở cửa, phóng… thả người.”
Đằng sau bốn người giương mắt nhìn nhau, trao nhau ánh mắt, sau đó mở cửa, lúc này mọi người trong phòng mới kịp phản ứng, giống như điên hướng phía bên ngoài chạy ra, bốn tên bắt cóc trong đó có một tên cầm túi tiền, một tên khác dùng thương nhắm ngay tên đại ca, một tên khác nhắm Đỗ Tu Nhiên…
Tại thời gian phát súng kia bắn ra, ở thông gió không xa phát ra tiếng vang vỡ vụn, một nam nhân từ phía trên lỗ thông gió nhảy xuống, động tác nhanh nhẹn một cước đạp bay tên cầm súng ngắm về phía Đỗ Tu Nhiên, tên bị đạp kia miệng lập tức phun một ngụm máu tươi, nằm bất động trên đất, nam nhân lập tức ra tay âm ngoan đánh rớt thêm một khẩu súng trên tay một tên còn lại.
Đỗ Tu Nhiên nhìn thấy Ngô Kình Thương nội tâm chính là một trận cuồng hỉ, vừa muốn ôm tiểu Tể hướng về phía Ngô Kình Thương đi đến.
Ngô Kình Thương chính là tính cảnh giác cao liền hướng bên cạnh nhìn lướt qua, sắc mặt đại biến cúi người xuống lăn một vòng, giống như con báo nhanh chóng lao về phía Đỗ Tu Nhiên, đem Đỗ Tu Nhiên ôm vào lòng bổ nhào trên mặt đất, Đỗ Tu Nhiên thì che chở tiểu Tể ở trong lòng mình, Ngô Kình Thương thì che chở y.
Vừa rồi phát nổ chính là làm bị thương phía sau lưng Ngô Kình Thương, nếu vừa rồi hắn không có giúp Đỗ Tu Nhiên che chở, Đỗ Tu Nhiên lúc này sợ mạng nhỏ cũng mất.
Nghĩ đến đây Ngô Kình Thương lập tức nổi giận, trên trán bạo xuất gân xanh cho thấy tâm tình của hắn hiện tại vô cùng giận dữ, hắn buông ra Đỗ Tu Nhiên vẫn còn đang thất thần, từ từ liếm láp môi y, y lúc này vẫn còn đang đờ đẫn nhìn về hướng cửa ra vào.
Lúc này, trong ngân hàng chính là một mảnh hỗn độn, tiếng nữ nhân gào thét cùng tiếng khóc trẻ con, bên ngoài cảnh sát đã chuẩn bị sẵn sàng để xông vào.
Đỗ Tu Nhiên tựa hồ có thể cảm giác được Ngô Kình Thương muốn làm cái gì, tiểu quỷ này lúc trước đã từng làm lính đánh thuê, ra tay không biết nặng nhẹ, tuy hiện tại đã thu liễm rất nhiều, nhưng nếu là trong lúc tức giận, y cũng không dám cam đoan hắn có còn giữ được lý trí hay không nữa.
Đỗ Tu Nhiên một phen xông về phía trước ôm lấy eo Ngô Kình Thương, không ngừng nói ra: “Tiểu quỷ, đừng xúc động, đừng xúc động, bình tĩnh lại a, ngàn vạn lần đừng nên giết người, ngân hàng đã có người giải quyết, ngươi không thể giết người, giết người là phạm pháp, ngươi nếu đi tù ta với Tiểu Bảo phải làm sao bây giờ…”
Ngô Kình Thương ánh mắt đã thấy được hai tên cướp trà trộn vào đám đông mà trốn ra ngoài, hắn chỉ cần đi qua là có thể giết được hai người bọn họ, chính là, bàn tay của hắn vẫn một mực đặt lên bàn tay của Đỗ Tu Nhiên, trong nội tâm nhiều lần lập đi lập lại cần phải nhẫn nhịn, nhẫn đến mu bàn tay đều nổi lên gân xanh, vẫn là hắn không nhẫn tâm bỏ qua Đỗ Tu Nhiên ở sau lưng ôm hắn.
Đỗ Tu Nhiên thấy Ngô Kình Thương đứng tại chỗ không nhúc nhích, cũng không bài khai tay y, liền thử thăm dò buông tay ra nắm lấy góc tay áo của Ngô Kình Thương nói: “Tiểu quỷ, chúng ta đi a, cảnh sát sắp xông vào…”
Ngô Kình Thương cắn răng nhìn đám người chằm chằm, hai người kia đã lao ra, cơ hội đã mất, hắn không tiếng động nắm chặt nắm tay, mắt lập tức nhìn ra ngoài cửa sổ, sau đó không nói lời nào quay người lại ôm lấy Đỗ Tu Nhiên cùng tiểu Tể ngồi ở dưới đất, sau đó liền theo cửa mà xông ra ngoài.
Về đến nhà, Ngô Kình Thương ngồi lên ghế, Đỗ Tu Nhiên ở phía sau lưng dùng nhíp đem đi khử trùng sao đó mới gấp ra viên đạn ở phía sau lưng Ngô Kình Thương, viên đạn kẹp đi ra, vết thương sau lưng liền chảy máu, Đỗ Tu Nhiên vội vàng giúp hắn sát thuốc cầm máu, lại dùng vải băng lại vết thương, tuy làm không được chuyên nghiệp lắm, nhưng tốt xấu gì cũng cầm được máu.
Tiểu Tể chính là ghé vào trên mặt bàn nhìn xem, thừa dịp Đỗ Tu Nhiên không chú ý, hắn liền với tay vào trong tủ thuốc lấy cây nhiếp ra chơi, Ngô Kình Thương trừng mắt nhìn hắn, tiểu Tể liền ngoan ngoãn.
Đỗ Tu Nhiên thấy thế vỗ vỗ bả vai Ngô Kình Thương nói ra: “Đừng hung dữ với hắn, nếu không có Tiểu Bảo ở đó, phỏng chừng hiện tại ta cũng không còn ở bên cạnh ngươi…”
Ngô Kình Thương đột nhiên che lại miệng của Đỗ Tu Nhiên, hắn hung hăng liếc mắt trừng Đỗ Tu Nhiên, nửa ngày mới buông tay ra, quay đầu liếc mắt nhìn về phía tiểu Tể.
Lần đầu tiên hắn chủ động đi xoa đầu của tiểu Tể, bàn tay của hắn quá lớn, đem tiểu Tể xoa đến nằm sắp trên bàn.
Tiểu Tể đại khái cũng có thể cảm nhận được Ngô Kình Thương là muốn cảm ơn hắn, hắn mở cái miệng nhỏ lộ ra hàm răng trắng mỉm cười, sau đó lại dùng đầu cọ cọ bàn tay của Ngô Kình Thương nói ra: “Con có thể bảo vệ ba ba…”
Không biết làm sao, Đỗ Tu Nhiên nghe được tiểu Tể nói ra lời này, vành mắt đột nhiên đỏ lên, đưa tay ôm lấy tiểu Tể, hôn hắn một cái, nói cho cùng đứa bé này thật không uổng công y dạy dỗ.
Lát sau tiểu Tể liền giãy giũa nhảy xuống đất, nói muốn vào phòng tìm bánh bích quy của Lưu Hiểu Vũ làm, còn có đồ chơi của hắn.
Thấy tiểu Tể đã đi vào phòng, Ngô Kình Thương mới xoay người nhìn nhìn Đỗ Tu Nhiên, ngẩng đầu cẩn thận sờ lên vết thương trên trán Đỗ Tu Nhiên, miệng vết thương đã được rửa sạch khử trùng, Ngô Kình Thương nhìn đến ánh mắt liền âm u, một tay ôm lấy Đỗ Tu Nhiên vào ngực mình, sau đó lại nhẹ nhàng hôn lên xung quanh miệng vết thương.
Đỗ Tu Nhiên tại trong ngực Ngô Kình Thương sợ run lên, sau đó thuận theo dựa vào lòng ngực rắn chắc của Ngô Kình Thương, tay chậm rãi vuốt ve sau lưng hắn an ủi.
Lúc ấy tại ngân hàng, Ngô Kình Thương men theo lổ thông gió chui vào chứng kiến họng súng đang chỉa vào đầu Đỗ Tu Nhiên, chỉ có hắn mới biết rõ cảm giác lúc đó, trống ngực cơ hồ đều đông lại, nếu hắn thật sự ra tay chậm nửa giây thôi, người trong ngực này khả năng sẽ biến mất.
Vừa nghĩ tới Đỗ Tu Nhiên xảy ra chuyện, Ngô Kình Thương trái tim co thắt lại đau đớn, người trong ngực này đã sớm là một bộ phận trong trái tim hắn, chỉ cần mất đi hắn sẽ không còn là mình nữa.
Ngô Kình Thương lẳng lặng ôm lấy Đỗ Tu Nhiên, cánh tay tham luyến ôm lấy bả vai Đỗ Tu Nhiên càng ngày càng chặt, làm cho Đỗ Tu Nhiên thiếu chút nửa thở không ra hơi, y liền thấp giọng ho khan một tiếng, nhẹ giọng trấn an nói: “Tốt lắm tốt lắm, không phải ta còn ở đây sao? Một sợi tóc cũng không mất, không tin người sờ sờ…” Đỗ Tu Nhiên lúc này đã nắm lấy tay Ngô Kình Thương sờ lên mặt y.
Chạm vào nhiệt độ cơ thể của Đỗ Tu Nhiên, Ngô Kình Thương mới phục hồi tinh thần lại, bàn tay tiếp tục sờ đi lên… nương theo gò má của y, Ngô Kình Thương trong đầu đột nhiên hiện lên hình ảnh từ lúc bọn họ gặp mặt nhau cho đến bây giờ, Đỗ Tu Nhiên quan tâm hắn, Đỗ Tu Nhiên lúc khẩn trương, bộ dáng tức giận cùng ôn nhu, nguyên lai tất cả đều đã khắc sâu trong đầu hắn, thẩm thấu vào trong lòng hắn, cả đời đều không thể xóa đi.
Đỗ Tu Nhiên nhìn xem Ngô Kình Thương đang ngẩn người ở trước mặt, cười vỗ nhẹ vào mặt Ngô Kình Thương hỏi: “Ngốc tử, ngươi làm sao vậy? Không biết ta?”
Ngô Kình Thương lập tức tỉnh táo lại, nhìn Đỗ Tu Nhiên ở trước mắt, đột nhiên cúi đầu hôn lên môi y, chậm rãi liếm láp cánh môi của Đỗ Tu Nhiên, tham lam hấp trứ cảm giác ấm áp trên môi y, mang theo thỏa mãn cùng thật sâu quyến luyến.
Đỗ Tu Nhiên sửng sốt, tựa hồ y cũng cẩm nhận được nội tâm của Ngô Kình Thương đang lo sợ, y ôm chặt Ngô Kình Thương ngẩng đầu lên chủ động làm sâu sắc thêm cho nụ hôn này.
Y cùng tiểu quỷ cũng đã cùng nhau trải qua nhiều năm tháng, gian khổ, thương tâm, ngọt ngào… Tuy không biết được tiểu quỷ yêu nhất điểm nào của y, nhưng y vẫn một mực quý trọng tình cảm giữa hai người bọn họ, còn chuyện kiếp trước cùng kiếp này đã là hai đoạn duyên phận khác nhau, y nghĩ từ nay về sau cứ cùng tiểu quỷ như vậy mà chung sống, chỉ cần hai người ở bên nhau, thời gian luôn luôn tràn ngập ánh mặt trời, vô hạn ngọt ngào.
Hoàn Chính Văn

avatar
  Subscribe  
Notify of