Home CHAPTERS Ngã Đích Nam Hữu Thị Quái Vật Chương 51

Ngã Đích Nam Hữu Thị Quái Vật Chương 51

3
0

Chương 51

Đỗ Tu Nhiên có khóa dạy liền đem Tiểu Bảo để ở nhà, làm cho Ngô Kình Thương chăm nó, cũng may Tiểu Bảo không hay nháo người, đặt ở trên giường cũng có thể tự chơi đùa.
Ngô Kình Thương căn bản là xem đứa nhỏ kia không vừa mắt, Đỗ Tu Nhiên buổi sáng thức dậy làm cơm, bởi vì không có đủ thời gian để làm thêm thức ăn, nên Ngô Kình Thương buổi trưa đành phải gọi cơm ở bên ngoài ăn, đem sữa của Tiểu Bảo pha xong Đỗ Tu Nhiên mới đi làm, kết quả Ngô Kình Thương chính là ngủ quên, đứng dậy sờ sờ bụng, nhìn nhìn xung quanh, rồi quyết định trước tiên đi đón Đỗ Tu Nhiên tan tầm rồi tính sau.
Hắn tiện tay chụp cái áo khoác, đi ra đến cửa rồi làm như đột nhiên nhớ tới chuyện gì liền quay trở lại, đòi mạng a! Nếu như không mang theo tiểu Tể đi cùng, Tu Nhiên nhất định sẽ nổi giận, nghĩ vậy hắn liền đi vào gian phòng, khom lưng lấy bình sữa uy tiểu Tể uống, cái tên tiểu Tể không biết đói này có khi nào chết đói không? Nếu như thực sự chết đói, thế thì hắn cũng được giải thoát rồi, Ngô Kình Thương vừa đi vừa suy nghĩ xấu xa ở trong đầu.
Đẩy cửa nhìn vào, tiểu Tể lúc này chính là tay chân dang rộng nằm ngửa ở trên giường o o ngủ, Ngô Kình Thương không chút do dự đi qua, nắm lên hai chân của tiểu Tể xoay hai vòng trên không trung, tiểu Tể lúc này mới tỉnh lại, trợn mắt ra nhìn, sau khi thấy được là Ngô Kình Thương, chỉ chốc lát liền dậy giụa đến lợi hại, Ngô Kình Thương khinh thường đem hắn quăng đến bên giường, tiểu Tể đụng phải thành giường, sau đó lập sấp người lại, lắc lắc cái mông ý định muốn chạy trốn.
Ngô Kình Thương cũng không khách khí, tiến lên bắt lấy tiểu Tể, nắm lấy cổ áo của hắn xách lên, cau mày nói: “Thành thật một chút, nếu không ta đem ngươi ném thùng rác”. Nói xong liền lấy tay rõ vào cái đầu nhỏ của tiểu Tể, cứ như vậy mà dẫn theo tiểu đông tây này đi ra khỏi cửa.
Tiểu Tể được Ngô Kình Thương cho ngồi ở trên vai hắn, đi đường cũng thành thật không giãy giụa, thành thành thật thật co rụt cổ lại giống như con mèo nhỏ tùy ý cho Ngô Kình Thương mang theo bên người, vẫn không nhúc nhích, bất quá con mắt cũng không chịu yên phận mà phiên qua phiên lại nhìn đông nhìn tây, thỉnh thoảng còn ngẩng đầu nhìn nhìn Ngô Kình Thương.
Ngô Kình Thương dùng một tay giữ chặt tiểu Tể thảnh thơi đi xuống dưới lầu, lúc trước Đỗ Tu Nhiên mua căn nhà này chính là vừa ý hoàn cảnh xung quanh đây, và nơi đây cách trường học của Đỗ Tu Nhiên rất gần, đi bộ chỉ cần khoảng năm sáu phút, rất tiện lợi.
Ngô Kình Thương nhìn đồng hồ, hắn đến hơi sớm một tý, tựa hồ còn chưa có tan học, hắn liền dựa người vào một góc cây không xa trường học chờ Đỗ Tu Nhiên, người đi đường rất nhiều, thỉnh thoảng sẽ có nữ sinh cùng lão nhân đi ngang qua, bọn họ đầu tiên chính là liếc mắt nhìn tiểu Tể, bởi vì tiểu Tể mặc chính là trang phục con thỏ phấn hồng nộn nộn rất đáng chú ý, hơn nữa bộ dáng cũng rất đáng thương.
Cổ áo bị người ta nắm lấy, hai tay cùng chân đều không có mang theo bao tay, bàn tay nhỏ bé lộ ra bên ngoài, không nói đến cách giữ lấy đứa nhỏ như vậy sẽ làm đứa nhỏ không thở được, chính là chỗ này gió lạnh đều có thể thổi tới trẻ con có lẽ cũng không thể chịu được gió lạnh như vậy, huống hồ là còn nhỏ như vậy, giống như một chút mèo nhỏ.
Có một lão nhân cùng vợ đi dạo phố nhìn thấy được, trong nội tâm liền khó chịu cùng đau lòng, đứng ở bên cạnh nhìn nửa ngày, nếu không phải nam nhân mặt mũi quá hung ác, lão nhân thậm chí còn muốn đi qua khuyên nhủ, nào có ba ba như vậy? Chính là cũng không thể đối xử giống như con mèo nhỏ đi? Thật sự là sống không thọ a…
Ngô Kình Thương đã sớm phát hiện những người qua đường kia quăng tới hắn ánh mắt khiếp sợ, hoặc khinh bỉ, hoặc là ánh mắt phẫn nộ, hắn nhíu lại lông mày có chút không hiểu, nhất là cách đó không xa có một lão nhân cùng một phụ nữ hướng hắn chỉ trỏ, nghĩ là hắn không phát hiện? Đứng ở đó khoảng  mười lăm phút, trù hắn sống không thọ điều cho rằng hắn nghe không được?  Ngô Kình Thương cảm thấy có chút phiền, liền mang theo tiểu tể thay đổi chỗ đứng.
Vừa vặn chỗ kia có một cái thùng rác, miệng thùng nhỏ lớn đều có thể nhét vừa tiểu Tể này đi vào đi? Ngô Kình Thương đến gần thùng rác nhìn nhìn, sau đó xách lên tiểu Tể đem đi đo với miệng thùng rác, nhịn không được khóe miệng nhếch lên, cười hắc hắc hai tiếng, tiểu Tể nằm ở trong tay hắn một cử động nhỏ cũng không dám, mở mắt to ngập nước nhìn xem Ngô Kình Thương, đáng thương không nói nên lời.
Ngô Kình Thương còn chưa có buông tay, lão nhân cách đó không xa liền chạy đến, vừa chạy vừa hô: “Ngươi là súc sinh a, giữa ban ngày ban mặt ngươi liền dám quăng hài tử, nếu như ngươi thật sự đem đứa nhỏ này bỏ đi, ta nhất đi sẽ đi báo nguy, kêu vợ ta gọi 110 tố cáo ngươi, ai nha, hài tử này thật đáng thương, còn nhỏ như vậy, người cha đáng bị ngàn vạn đao giết chết này lại không muốn ngươi, hài tử thật đáng thương a, thật sự là đầu thai không đúng chỗ, không gặp được cha mẹ tốt…”
Ngô Kình Thương tức giận đến lông mày dựng đứng, hắn có làm gì tiểu Tể này sao? Hắn chỉ là muốn đem tiểu tử này so sánh với cái miệng thùng rác thôi… Khụ, hắn chỉ muốn hù dọa nó một chút thôi, nếu là hắn đem tiểu Tể ném đi, Tu Nhiên nhất định sẽ khóc thật thương tâm, hắn thà tình nguyện đi nuôi thằng nhãi ranh này, cũng không nguyện ý làm cho Tu Nhiên… vì thằng nhãi ranh này rơi một giọt nước mắt, bất quá nói đi thì nói lại, chuyện này cùng lão nhân trước mắt này thì có quan hệ gì?
Lão nhân đưa tay nắm lấy bàn tay Ngô Kình Thương đang xách tiểu Tể, chính là không có buông ra, ở đằng xa lại truyền đến tiếng mắng chửi, tiểu Tể vẫn không nhúc nhích mở to mắng nhìn xem lão nhân, chung quanh người qua đường càng ngày càng nhiều người vây lại xem chuyện.
Ngô Kình Thương thật sự không thể nhịn được nữa, giật tay ra khỏi lão nhân, xoay người muốn đi, lão nhân thế nhưng lại không chống lại được cái giãy tay này của Ngô Kình Thương, lập tức lảo đảo không có đứng vững, may mắn bên cạnh có người đở lấy, người vợ của lão nhân sắc mặt trắng bệch, liền chửi ầm lên, cái gì là người cha tán tận lương tâm muốn bỏ rơi hài tử, cái gì là không nghe lời khuyên đưa tay đánh ngã lão nhân…
Mẹ kiếp, Ngô Kình Thương chính là càng nghe càng giận, quay người lại muốn cho nữ nhân miệng mồm huyên náo kia hai đấm, khiến cho nàng ngậm miệng lại.
Vừa nhấc chân, tay đã bị người khác nắm lại.
Đỗ Tu Nhiên vội la lên: “Tiểu quỷ, ngươi đừng xúc động…” – Nói xong y liền tiếp nhận tiểu Tể trong tay Ngô kình Thương, tiểu Tể vừa thấy được Đỗ Tu Nhiên, trái ngược với bộ dáng thành thật ngoan ngoãn vừa rồi trong tay Ngô Kình Thương, mà y y nha nha bắt đầu khua tay múa chân, sau đó ôm lấy cổ Đỗ Tu Nhiên vui vẻ cười đến chảy nước miếng, bàn tay nhỏ bé đem y phục của Đỗ Tu Nhiên nắm thật chặt, sau đó đem mặt chôn trong ngực Đỗ Tu Nhiên y y nha nha cả nửa ngày.
Đỗ Tu Nhiên đưa tay sờ lên đầu tiểu Tể, thấy hắn không có việc gì liền ôm hắn hướng lão nhân cùng vợ của y nói: “Lão gia, các ngươi không sao chứ?”
Lão nhân này ngây người cả nửa ngày, thấy hành động của tiểu Bảo, mới kịp phản ứng nói: “Nguyên lại ngươi mới là ba ba của đứa trẻ này, ta nói a, nào có người cha nào như vậy? Cái này sẽ bị trời phạt, ta vừa rồi tận mắt nhìn thấy hắn chính là muốn đem đứa bé này quăng vào thùng rác, sống không thọ a, ông trời như thế nào không cho sét đánh chết hắn a, ngươi vàn ngạn lần đừng có đem hài tử giao cho hắn, hắn là người xấu a, liền cái đứa bé còn bú sữa mẹ cũng không buông tha…”
Ngô Kình Thương mặt đều nhanh chóng đen lại, nắm chặt nắm tay xoay người muốn bỏ đi, Đỗ Tu Nhiên thấy thế nhanh tay kéo hắn lại, lại cùng hai người kia giải thích chuyện này chẳng qua là chút hiểu lầm nhỏ mà thôi, sau đó lại xin lỗi rồi mới móc từ trong túi ra hai trăm đồng đưa cho lão nhân xem như xin lỗi, sự tình cuối cùng mới được giải quyết.
Trên đường trở về, Ngô Kình Thương không nói lời nào, Đỗ Tu Nhiên cúi đầu ôm tiểu Tể cũng không nói chuyện, lúc về đến nhà, Ngô Kình Thương mới đột nhiên lên tiếng cứng ngắc nói: “Ta không có ý là ném đi tiểu Tể”. Nếu hắn thật sự có suy nghĩ như vậy, đã sớm ném đi, sẽ không đợi cho đến bây giờ.
Đỗ Tu Nhiên nghe vậy giương mắt nhìn Ngô Kình Thương, nhịn cười không được nói: “Ta biết rõ, ngươi không phải xấu tính như vậy.”
Ngô Kình Thương lúc này mới hòa hoãn sắc mặt, quay đầu nhìn Đỗ Tu Nhiên, nhìn thấy tiểu Tể nằm trong ngực Đỗ Tu Nhiên vươn ra đầu lưỡi hướng hắn lêu lêu, lập tức lông mày dựng đứng, cả giận nói: “Tai họa đều do hắn dẫn đến…”
Đỗ Tu Nhiên đẩy ra Ngô Kình Thương đang muốn đưa tay qua nắm lấy tiểu Tể, nói: “Đừng như vậy, trẻ con mặc dù còn nhỏ, nhưng là hắn biết ai đối xử tốt với hắn, ngươi lại như vậy, tiểu Tể sẽ không với ngươi…”
Ngô Kình Thương thu tay lại, hừ nhẹ mềm nhũn âm thanh nói: “Ta mới không cần.”
Đỗ Tu Nhiên nghe vậy bất đắc dĩ nở nụ cười, tìm chìa khóa mở cửa vào nhà, thuận miệng nói: “Buổi tối muốn ăn cái gì, ta đi làm.”
Nhắc tới ăn Ngô Kình Thương mới cảm thấy là vô cùng đói, lấy tay vuốt vuốt bụng nói: “Cái gì đều được, làm nhiều một chút.”
Đỗ Tu Nhiên lên tiếng đem Tiểu Bảo phóng tới ghế sa lon, kết quả là Tiểu Bảo dính ở trên người y không chịu xuống, còn kêu một tiếng, đưa bàn tay nhỏ bé hướng về phía Đỗ Tu Nhiên.
Đỗ Tu Nhiên đưa tay nhẹ nhàng sờ mái tóc mềm mượt của hắn, trấn an một hồi rồi đưa cho hắn một con vịt bằng đồ chơi lúc này mới thôi, tiểu Tể ngồi trên ghế sa lon, lấy tay nắm lấy con vịt tự chơi đùa.
Đỗ Tu Nhiên cởi áo khoác, thay đổi quần áo, bận rộn làm việc ở trong bếp, chuận bị tốt thức ăn, Ngô Kình Thương một hơi ăn hơn phân nửa thức ăn ở trên bàn, lúc này mới lấy tay vuốt ve chiếc bụng buông đũa, Đỗ Tu Nhiên ăn được vài miếng, lại nhớ đến tiểu Tể, liền đứng dậy đi lấy sữa bột, tiểu Tể này về phương diện ăn uống cùng Ngô Kình Thương khi còn bé đều giống nhau, nhìn thấy bình sữa con mắt liền tỏa sáng, hơn nửa sức ăn rất lớn, Đỗ Tu Nhiên khuấy một lần liền ba bình sữa đưa cho tiểu Tể uống, uống xong liền ngoan ngoãn ngồi trên ghế salon cầm con vịt chơi đùa.
Đỗ Tu Nhiên tiến lên hôn hôn tiểu Tể, tiểu Tể dùng bàn tay nhỏ bé nhéo nhéo lỗ tay của y, chơi đùa, tiểu Tể này lực tay vô cùng lớn, Đỗ Tu Nhiên cười đem bàn tay nhỏ bé của hắn nắm lại, ôm lấy muốn ẵm hắn đi tắm rửa, lại thay quần áo, sau đó đem hắn dỗ ngủ.
Ngô Kình Thương dọn dẹp xong thức ăn, đi vào phòng, thấy Đỗ Tu Nhiên đang dỗ tiểu Tể ngủ, chiếc bụng nhỏ do uống sữa mà phình lên tròn vo, trên người đang đắp một chiếc chăn mềm, chiếc bụng nhỏ nhắn còn trượt ra ngoài.
Đỗ Tu Nhiên giúp tiểu tể lau nước miếng, liền cùng Ngô Kình Thương đi ra ngoài, vừa mới xoay người đóng chặt cửa, Ngô Kình Thương liền đem Đỗ Tu Nhiên đặt ở trên tường.
Thở hổn hển gặm cắn cổ của y, Đỗ Tu Nhiên bị hắn làm đến có chút vô lực, y vịn tường gian nan nói: “Đừng… đừng đánh thức Tiểu Bảo…”
Ngô Kình Thương hàm hồ nói: “Đến trong phòng…” – Từ khi ôm cái tiểu Tể này trở về, hắn đã thật lâu không cùng Đỗ Tu Nhiên làm, làm hắn khó chịu muốn chết.
Đỗ Tu Nhiên đỏ mặt xoay người nói khẽ: “Đi tắm rửa a…”
Ngô Kình Thương nghe vậy đột nhiên ôm lấy Đỗ Tu Nhiên, không để cho y cự tuyệt nói: “Cùng nhau tắm…”
Trong phòng tắm hơi nước tràn ngập, tiếng nước róc rách vang lên, Đỗ Tu Nhiên bị Ngô Kình Thương làm dựa vào tường, hai chân bị Ngô Kình Thương nâng lên, cả người cơ hồ đều dán lên người của Ngô Kình Thương.
Mấy ngày cấm dục khiến cho động tác của Ngô Kình Thương có chút cuồng dã, tiến nhập vào nơi giống như đã trở thành bản năng của hắn, không thể khống chế được.
Đỗ Tu Nhiên cắn răng nhẫn nhịn, cuối dùng thật sự nhịn không được nữa, y cầm lấy cánh tay của Ngô Kình Thương rên rỉ nói: “Tiểu quỷ, ngươi… nhẹ chút”
Ngô Kình Thương nghe vậy cẩn thận buông chân của Đỗ Tu Nhiên, Đỗ Tu Nhiên chân vừa đụng đất thiếu chút nữa ngã quỵ, Ngô Kình Thương thấy thế nắm chặt lấy eo y, làm cho y vòng tay lên cổ mình, đỡ y đến ngồi bên trên ghế gỗ.
Cái tư thế như vậy vẫn là lần đầu tiên, Ngô Kình Thương nắm lấy mông của Đỗ Tu Nhiên đưa lên cao, đưa cự vật tiến vào, lấy chân y vòng quanh eo của hắn, sau đó là một hồi va chạm kịch liệt.
Đỗ Tu Nhiên mặt có chút đỏ khi cùng Ngô Kình Thương đối diện, Ngô Kình Thương vừa làm vừa tìm kiếm bờ môi của Đỗ Tu Nhiên, trong chốc lát hai người liền thở dồn dập.
Ngô Kình Thương lăn qua lăn lại Đỗ Tu Nhiên thật lâu, cuối cùng mới phóng thích đi ra, Đỗ Tu Nhiên đã sớm vô lực dựa vào trên người của hắn, Ngô Kình Thương vuốt ve phần gáy của y, thấy y buồn ngủ, liền nhanh chóng tẩy rửa thân thể hai người, sau đó đem y ôm ra ngoài phòng tắm.

avatar
  Subscribe  
Notify of
error: Content is protected !!