Loading...

Ngã Đích Nam Hữu Thị Quái Vật Chương 50

0
231


Chương 50

Hài tử của ai? Vấn đề này Ngô Kình Thương cũng không biết, theo tên nghiên cứu viên tóc tai lộn xộn kia nói, lúc hắn tiếp nhận công việc này thì phôi thai đã hình thành.
Đứa bé tinh nghịch lấy bàn tay nhỏ bé y y nha nha sờ soạng giương mặt của Đỗ Tu Nhiên, bị Đỗ Tu Nhiên nhẹ nhàng cầm lấy đem xuống, khi y thấy được mu bàn tay của đứa trẻ kia thì vô cùng đau lòng, bàn tay nhỏ bé đều bị sưng đỏ, trên làn da đều là xuất huyết, Đỗ Tu Nhiên vội vàng đem đứa bẻ bỏ vào trong túi áo gió của mình.
Thấy Ngô Kình Thương đứng bên cạnh liền mở miệng trách cứ nói: “Nào có người lớn nào đối đãi với đứa bé như đối đãi với chó con giống nhau? Cũng thiệt là, nhiều người như vậy sao không ai nghĩ tìm thứ gì đó cho đứa bé này bao bọc lại, xem đều lạnh thành cái dạng gì?”
Ngô Kình Thương ngược lại không thèm để ý chút nào cọ cọ cái mũi, ôm bả vai của Đỗ Tu Nhiên nói: “Gió lớn quá, đi, vào trong nhà rồi nói.”
Vào nhà Ngô Kình Thương đơn giản đem mọi chuyện kể lại một lần cho Đỗ Tu Nhiên biết, đứa trẻ này là một người bình thường, chỉ là bị tiêm vào một loại huyết thanh không rõ trở nên biến dị.
Đỗ Tu Nhiên giống như đang nhớ đến chuyện gì, nhìn xem đứa bé lại có chút giật mình.
Ngô Kình Thương trước kia chưa từng cẩn thận suy nghĩ đến, vì cái gì hắn sinh ra lại không giống với người bình thường, nhưng bây giờ nhìn đến đứa bé này, hắn lần đầu tiên có chút nhịn không được muốn hỏi Đỗ Tu Nhiên, hắn vẫn cảm thấy Đỗ Tu Nhiên giống như biết được thân thế của hắn, Ngô Kình Thương do dự hỏi: “Ta cùng tiểu tể có phải hay không là có liên quan đến nhau?” Nếu không tại sao cả hai đều có hình dạng, đặc thù biến dị giống nhau?
Đỗ Tu Nhiên sau khi nghe xong sửng sốt, ngẩng đầu nhìn vào mắt Ngô Kình Thương, sau đó lại trầm mặc, chuyện này y thật sự là không nói nên lời, nghĩ đến huyết thanh, Đỗ Tu Nhiên đoán rằng đó có thể là do bọn người Nhật Bản năm đó lấy được trên người quái vật kia mà có được, cho nên khi tiêm vào cơ thể hài nhi, mới có đồng dạng biến dị như vậy.
Mà Ngô Kình Thương… Đỗ Tu Nhiên tới bây giờ cũng không rõ cho lắm, cho dù linh hồn của hắn chính là của quái vật kiếp trước kia, nhưng đời này hắn lại thay đổi thân thể, vì cái gì lại xảy ra biến dị?
Lúc trước y bò qua chiếc cầu gỗ kia y chỉ đem theo con mắt của quái vật, chẳng lẽ chính là do con mắt này?
Tóm lại sự tình quá mức quỷ dị, Đỗ Tu Nhiên nghĩ mãi không rõ, liên quan đến chuyện bọn hắn sống lại, cũng là vấn đề mà khoa học không giải thích được.
Muốn nói Ngô Kình Thương có liên quan đến đứa bé này hay không… Đỗ Tu Nhiên nội tâm càng thêm mờ mịt, trong cơ thể đứa bé này chính là huyết thanh lấy được từ cơ thể của Ngô Kình Thương ở kiếp trước, lại bởi vì huyết thanh này mà cơ thể bị biến dị, tại góc độ của khoa học mà nói, chính là gen của Ngô Kình Thương di truyền có đứa bé này, vậy Ngô Kình Thương chính là cha của đứa bé này? Đỗ Tu Nhiên xoa xoa thái dương đau nhức do suy nghĩ, đại khái từ thời điểm đứa bé này bị biến dị, bọn họ lại trở thành quan hệ phụ tử a…
Đứa trẻ cực kỳ dính lấy Đỗ Tu Nhiên, không thể hiểu được nguyên nhân là gì, từ sau khi Đỗ Tu Nhiên ôm lấy hắn, hắn liền thành thành thật thật nằm ở trong ngực của Đỗ Tu Nhiên, thậm chí ngậm lấy ngón tay của Đỗ Tu Nhiên, Đỗ Tu Nhiên nghĩ muốn đổi cái tư thế hắn cũng không chịu, Đỗ Tu Nhiên muốn đem hắn bế lên giường, kết quả hắn liền nắm lấy quần áo trên người của Đỗ Tu Nhiên không chịu rời khỏi, bàn tay nhỏ bé nắm chặt ngón tay của Đỗ Tu Nhiên không tha.
Ngô Kình Thương nhìn thấy tiểu đông tây này lại đáng ghét như vậy, lập tức nhướng mày, đưa tay bắt lấy hai chân đứa bé giơ lên, không vui nói: “Tiểu Tể không ngoan, ngày mai sẽ đem ngươi vứt bỏ.”
Đứa bé tựa hồ rất sợ Ngô Kình Thương, không ngừng giãy giụa đạp đạp hai tiểu chân ngắn, nghĩ muốn thoát khỏi vòng vây của Ngô Kình Thương, một bên lại y y nha nha hướng Đỗ Tu Nhiên vươn ra bàn tay nhỏ bé, mắt to ngập nước nhìn xem Đỗ Tu Nhiên, rất đáng thương.
Ngô Kình Thương ngược lại đem hắn giơ lên càng cao, đưa một tay đánh vào chiếc mông nộn nộn của đứa bé, thấp giọng hù dọa nói: “Còn động? Còn tiếp tục nháo ta sẽ đem người tử của sổ ném xuống…” – Đứa bé bị Ngô Kình Thương mắng hai tiếng, đột nhiên nhắm chặt mắt khóc lên.
Thấy thế, Đỗ Tu Nhiên liền tức giận đoạt lại đứa bé trong tay Ngô Kình Thương, xì một tiếng khinh miệt mắng: “Có bản lĩnh, liền ngay cả đứa bé còn bú sữa mẹ như tiểu Tể cũng có thể hù dọa, ngươi nói ngươi hù dọa nó làm gì?” – Nói xong ôm tiểu Tể đi đến một bên dỗ, cũng may là Đỗ Tu Nhiên từng dỗ qua bảo bối của ca ca y, cho nên có kinh nghiệm, y cầm qua muỗng nhỏ trên bàn để chơi đùa với đứa bé, chỉ chốc lát đứa bé liền vui vẻ lên, ôm chặt muỗng nhỏ chơi đùa cả nửa ngày, nước mắt còn đọng lại trong vành mắt liền biến mất, sau đó đưa đầu lưỡi non nớt ra liếm lấy ngón tay của Đỗ Tu Nhiên rồi liền nằm trong lòng y mà ngủ, bàn tay nhỏ nhắn cũng không chịu buông ra ngón tay của Đỗ Tu Nhiên
Ngô Kình Thương thấy thế, nước chua trong bụng ứa ra, nếu không phải tiểu Tể này cùng hắn đồng dạng có móng tay đen, hắn sợ người khác phát hiện lại phiền toái khó xử lý, hắn mới không cần đem chó má tiểu Tể này mang về đâu.
Ngô Kình Thương thấy Đỗ Tu Nhiên đang tìm cái mền để bao lại cho tiểu Tể đang ngủ say ở trên giường, liền mom men đến gần nói: “Ngày mai đem tiểu Tể này giao cho Tôn Uy a, kêu hắn nghĩ biện pháp xử lý.”
Đỗ Tu Nhiên cúi đầu nhìn đứa trẻ nửa ngày, thở dài, quay đầu lại nói với Ngô Kình Thương: “Không cần, ta nuôi hắn.”
Ngô Kình Thương nghe được sắc mặt liền đen lại, buồn bực không lên tiếng cả nửa ngày
Đỗ Tu Nhiên nhìn ở trong mắt, biết rõ hắn khó chịu, đành phải giải thích nói: “Đứa nhỏ này giống như ngươi, nhưng nó lại nhỏ như vậy, cái gì cũng không hiểu, nếu như đem hắn giao cho người không hiểu chuyện, sau này người nọ biết được bí mật của nó, không chừng sẽ đem hắn đánh đồng giống như quái vật mà giết chết, vậy phải làm thế nào? Nếu như đây chỉ là một hài tử bình thường, ta sẽ để ngươi đem hắn giao cho một người thích hợp hơn để nuôi dưỡng, nhưng là, loại tình huống này, giao cho ai cũng không an toàn, chỉ có thể là chúng ta đi nuôi hắn…”
Ngô Kình Thương nhướng mày, liếc mắt nhìn đến tiểu Tể đang ngủ say trên giường, thầm nghĩ, đáng giận, chẳng lẽ thật sự không thoát được hắn sao?
Đứa bé cả đêm một mực không có tỉnh giấc, rất nghe lời, buổi sáng thức dậy cũng chỉ là trừng mắt to mắt nhỏ nhìn xem xung quanh, không khóc cũng không nháo, Đỗ Tu Nhiên thấy vậy liền đau lòng hắn, buổi sáng thức dậy liền đi đến cửa hàng gần đó mua bình sữa và sữa bột, sau đó dùng nước sôi để pha sữa, dùng tay thử nhiệt độ sữa rồi mới đem cho đứa bé uống.
Tiểu Tể này lượng ăn cũng rất nhiều, uống một bình sữa lớn còn không có no bụng, đưa tay ra y y nha nha ý là còn muốn nữa, Ngô Kình Thương ngồi ở bên cạnh thừa dịp Đỗ Tu Nhiên không chú ý, liền lấy tay chọt vào cái vào cái bụng tròn vo của tiểu Tể, tiểu Tể nhìn Ngô Kình Thương không chớp mắt, một lát sau liền khóc thành tiếng, giống như là bị nghẹn gì đó, còn ho vài cái, Ngô Kình Thương thấy thế liền thu tay về xoay người đi.
Đỗ Tu Nhiên đi rửa bình sữa quay trở lại thấy tiểu Tể khóc, nhanh chóng ôm lấy hắn dỗ cả nửa ngày, lại cho hắn uống hết một bình sữa lúc này mới thôi.
Buổi chiều Tôn Uy đưa vé xe cho Ngô Kình Thương, chuyện Ngô Kình Thương rời khỏi hơn phân nửa người trong đội điều không biết, Tôn Uy ý tứ muốn tổ chức tiệc chia tay gì đó,quyết định vừa nói ra đã bị Ngô Kình Thương lạnh lùng gạt bỏ, hắn chính là chán ghét cứ dây dưa như vậy, không có ý nghĩa, chỉ kêu Tôn Uy đợi sau khi hắn đi liền thông báo cho các đội hữu là được.
Vì vậy Ngô Kình Thương mang theo Đỗ Tu Nhiên ngồi xe về nhà trong ngày, Đỗ Tu Nhiên dùng cái khăn to bao lấy tiểu Tể mệt mỏi trở về A thị, về đến nhà chưa kịp ăn cơm, liền phải nhanh chóng đi ra cửa hàng, mua một xe đồ dùng cho trẻ con đem về.
Sau đó lại một mình loay hoay bận rộn, giúp tiểu Tể tắm rửa mặc quần áo, Ngô Kình Thương ngồi ở một bên giống như trong suốt không tồn tại, đừng nói hắn có bao nhiều buồn bực.
Nhìn xem Đỗ Tu Nhiên tắm sạch tiểu Tể phóng lên trên giường, sau đó chơi đùa với tiểu Tể, nhìn xem tiểu Tể bị chọc cười khanh khách, Ngô Kình Thương trong nội tâm liền giống như có lửa đua nhau mà chạy, Đỗ Tu Nhiên đột nhiên quay đầu cười nói với Ngô Kình Thương: “Ngươi đặt tên cho hắn a.”
Ngô Kình Thương đứng dựa vào cánh cửa khó chịu, sau khi nghe xong liền nói: “Tùy tiện.”
Đỗ Tu Nhiên nghĩ nghĩ nói ra: “Kêu Ngô Tiểu Bảo thế nào? Bởi vì tiểu gia hỏa của đại ca ta kêu Tiểu Bối, chúng ta kêu Tiểu Bảo, vựa vặn thành một đôi bảo bối.”
Ngô Kình Thương sau khi nghe xong sững sờ, Nhìn Nhìn Đỗ Tu Nhiên, nửa ngày mới nói: “Vì cái gì họ Ngô?” Mà không phải họ Đỗ.
Đỗ Tu Nhiên cười nói: “Hắn là con của ngươi, đương nhiên họ Ngô.”
Ngô Kình Thương nhướng mày, nửa ngày mới nói: “Ta không có con.”
Đỗ Tu Nhiên nói: “Ai nói không có? Trên thế giới này chỉ có nó mới có thể làm con của ngươi…”
Ngô Kình Thương biết rõ Đỗ Tu Nhiên muốn nói ý gì, hắn cũng hiểu được, tuy bên ngoài hắn không thừa nhận, nhưng trong nội tâm hắn lại rất rõ ràng, việc thu nuôi tiểu Tể Đỗ Tu Nhiên nói cũng rất đúng, Ngô Kình Thương nhếch miệng hồi lâu mới nói: “Cái này tiểu Tể chỉ bị biến dạng một nửa, theo ta cũng không giống…” – Dứt lời hắn do dự mà tiến hai bước đến bên cạnh giường.
Thấy tiểu Tể đang mặc quần áo mới của Đỗ Tu Nhiên mua cho hồi giữa trưa, phấn nộn há miệng hướng Đỗ Tu Nhiên tươi cười, trong tay còn nắm lấy ngón tay của Đỗ Tu Nhiên, lúc này thoạt nhìn trắng nõn cũng rất khiến người khác yêu mến, không giống tiểu tử loạn bò khắp nơi ban đầu ở phòng thí nghiệm.
Ngô Kình Thương bất mãn nói: “Tiểu Tể này tại sao lại dính lấy ngươi như vậy, có ý đồ gì?”
Đỗ Tu Nhiên trêu đùa tiểu Tể hai cái, lập tức nói: “Nói bậy gì đó? Hắn nhỏ như vậy có ý đồ cái rắm, ngược lại ngươi, lúc trước luôn luôn nhìn chằm chằm vào cơm ở trong tay của ta, ngươi mới là có ý đồ quá đáng…”
Ngô Kình Thương nghe được có chút xấu hổ, thầm nghĩ: “Lúc trước không phải là ta tuổi nhỏ không hiểu chuyện sao? Cũng không phải ta cố ý.”
Nửa ngày hắn mới tiến lại ngồi bên cạnh Đỗ Tu Nhiên, đưa tay ôm lấy Đỗ Tu Nhiên, thấy được Đỗ Tu Nhiên vui vẻ chơi đùa với tiểu Tể, hắn mấy lần muốn nói rồi lại thôi.
Đỗ Tu Nhiên quay đầu chủ động nói: “Cứ quyết định vậy đi a, đến lúc đó chúng ta tìm Triệu đội trưởng nhờ hắn giúp cho Tiểu Tể làm cái hộ khẩu, ghi tên là Ngô Tiểu Bảo, ai ai, tiểu quỷ, ngươi mau nhìn, Tiểu Bảo hắn rất đáng yêu…”
Ngô Kình Thương nhìn đến tiểu Tể lúc này miệng còn chưa mọc răng cười đến híp mắt, suy nghĩ nửa ngày, mới do dự vươn tay muốn đi nắm lấy tay phải của tiểu Tể, muốn nhìn một chút mu bàn tay bị kim đâm đã lành chưa.
Kết quả vừa đụng phải, tiểu Tể liền lạnh mặt, cũng không có tươi cười, nâng lên bàn tay nhỏ bé đánh Ngô Kình Thương, sau đó nhanh chóng bò đến bên người của Đỗ Tu Nhiên, nắm lấy quần áo của Đỗ Tu Nhiên tránh ở trong ngực y mắt mở to trừng Ngô Kình Thương.
Cái hành động này làm cho Ngô Kình Thương thực sự tức giận, vươn tay muốn bắt lại tiểu Tể đánh cho một trận, kết quả lại bị Đỗ Tu Nhiên ngăn cản, Đỗ Tu Nhiên cười nói: “Thật sự là càng ngày càng không có tiền đồ, ngươi lại cùng tiểu Tể chấp nhặt, hắn thì biết cái gì?”
Ngô Kình Thương trán nổi gân xanh giựt giựt, hắn không hiểu? Không hiểu lại làm người khác nổi giận như vậy.
Đỗ Tu Nhiên thấy thế liền biết Ngô Kình Thương lần này thật sự không vui, liền ôm tiểu Tể nắm lấy bàn tay nhỏ bé của hắn dạy: “Tiểu Bảo ngoan, đây chính là ba ba của Tiểu Bảo, chính là hắn đem ngươi cứu ra, cho nên, ngươi nên cảm ơn ba ba, không cần đánh ba ba…”
Ngô Kình Thương ngồi một bên sinh hờn dỗi, liếc mắt nhìn tiểu Tể, tiểu Tể cũng xuyên thấu qua quần áo của Đỗ Tu Nhiên giương đôi mắt to đen bóng nhìn hắn, Ngô Kình Thương khóe miệng đột nhiên nhếch lên, dùng tốc độ xét đánh không kịp bịt tay giật lấy chân của tiểu Tể, sau đó lại giả bộ như không liên quan đến mình ngồi ở một bên vuốt tóc, tiểu Tể nháy mắt một cái, vô tội nhìn nhìn bàn chân nhỏ của mình, nửa ngày mới cảm thấy được đau đớn liền há miệng gào khóc.
Nhìn xem bộ dạng xấu xí khi khóc của tiểu Tể, Ngô Kình Thương nội tâm mới cảm thấy thoải mái hơn nhiều…

avatar
  Subscribe  
Notify of