Home CHAPTERS Ngã Đích Nam Hữu Thị Quái Vật Chương 5

Ngã Đích Nam Hữu Thị Quái Vật Chương 5

1
0

Chương 5

Đỗ Tu Nhiên tuy nói là một học sinh tiểu học nhưng cuộc sống cũng rất bận rộn, ngoại trừ làm bài tập, xem sách tham khảo còn phải giúp mẫu thân nấu cơm, bởi vì Lưu Anh mấy ngày nay là làm hai công việc nên tương đối bận rộn hơn. Ca ca Đỗ Hà lại sắp thi vào trường cao đẳng, để tiện cho việc ôn tập nên đã ở lại trường nhiều ngày. Cho nên Đỗ Tu Nhiên muốn giải quyết vấn đề ăn cơm, không chỉ… cho bản thân mình mà con cho quái vật kia một phần.
Y đã đưa cơm cho tiểu quỷ kia được hai tuần, quan hệ của họ coi như tốt lên không ít. Đỗ Tu Nhiên đã có thể đứng cách tiểu quỷ năm thước, cách cửa ra vào khoảng một mét, coi như đã có cải thiện.
Hơn nữa Ngô kình Thương cũng rất nể tình y, hai tuần lễ cũng không gây ra chuyện gì, lão sư cũng phát hiện hắn yên phận không ít.
Đỗ Tu Nhiên dùng tiền tiểu vặt của mẫu thân cho mà mua một chiếc cà-men siêu lớn, phân ra hai tầng, phía dưới rất lớn có thể để rất nhiều cơm, phía trên thì để thức ăn. Y tiện tay đem nồi cơm điện mở ra, bên trong chính là cơm trắng nóng hổi hạt cơm óng ánh long lanh, cực kì thơm ngon.
Đỗ Tu Nhiên nhịn không được múc một muỗng nhỏ bỏ vào trong miệng nhai, hương vị thật thơm ngon lại có thể no bụng, nghĩ đến Ngô Kình Thương sẽ ăn không khỏi cười cười, lập tức đi đến ghế cao bên cạnh, dùng thìa to bới cơm vào cà-men.
Cà-men quả nhiên lớn, đựng được phân nửa cơm trong nồi, Y đem trứng gà được xào vàng óng đem đặt vào bên trong, mở ra cái nắp có thể đem tầng trên lấy xuống, lại gấp chút ít cải trắng cùng dưa chuột bỏ vào bên cạnh dùng để ăn với cơm.
Cảm thấy không sai biệt lắm, lại dùng thìa ép cơm xuống lại múc thêm hai thìa cơm vào, sau đó đậy lại cái nắp, cầm lên ước lượng thấy rất nặng mới đem túi xách màu đen móc ra, bỏ cà-men vào trong một cách vừa vặn.
Trước khi đi y như nhớ được cái gì xoay người đi vào tủ quần áo, tìm được một bộ quần áo của ca ca ước lượng cở size của tiểu quỷ, lại thấy tiểu quỷ cùng mình thân thể không khác là bao nhiêu liền tiện tay lấy đi một bộ quần áo giữ ấm màu sẫm của mình bên trong chính là có lông tơ giữ ấm, lại lấy thêm một bộ đồ lót của mình đem theo.
Thời tiết đã bắt đầu vào đông, thời gian sau sẽ càng lạnh hơn. Tiểu quỷ trên người chính là quần áo rách nát nhiều chỗ không có cách nào chống được cái lạnh, tuy chưa bao giờ thấy hắn run rẩy vì lạnh nhưng Đỗ Tu Nhiên nghĩ cảm giác chắc cũng là không dễ chịu gì.
Đem quần áo cất vào trong túi nhựa mang theo, bởi vì phải làm cơm nhiều hơn bình thường nên khi  xuống lầu thì sắc trời đã có chút tối. Y lo sợ tiểu quỷ chờ sốt ruột, Đỗ Tu Nhiên liền nhanh chóng hướng phía nhà xướng mà đi, bởi vì y thường xuyên đem cơm cho tiểu quỷ nên lão nhân ở đó cũng không đi trông chừng y nữa mà để y tự do ra vào.
Vội vàng vượt qua chồng đất cát lại không thấy có tiểu quỷ đứng chờ ở cửa, Đỗ Tu Nhiên cảm thấy kì quái, trước kia  chỉ cần mình tiến đến Ngô Kình Thương luôn xuất hiện ở trước cửa, lần này lại không có Đỗ Tu Nhiên có chút không yên lòng. Y bước hai bước đến trước cửa ra vào, cũng không có thấy thân ảnh tiểu quỷ, Đỗ Tu Nhiên đành phải nương theo ánh sáng xuyên qua khe cửa để nhìn vào bên trong phát hiện bên trong căn bản không có người.
Trường học đã tan rất lâu rồi, hơn nữa trễ như vậy hắn có thể đi đâu? Đỗ Tu Nhiên nhìn bốn phía tìm tìm cũng không thấy người đành phải xoay người đi tìm lão nhân gia, lão nhân gia đang trong phòng nấu cơm sau khi nghe xong mới nói: “Tiểu tử kia khi trở về ta nhìn thấy nhưng hắn đi lúc nào thi ta không biết, ngươi cứ để cơm ngày cửa khi hắn trở về nhất định sẽ ăn”
Đỗ Tu Nhiên không yên lòng ở trong phòng lão nhân gia nhìn một lát, thẳng đến khi trời chuyển tối hắn mới ra về.
Y không về không được, nếu không mẫu thân Lưu Anh về nhà không thấy y nhất định sốt ruột, đành phải nghe lão nhân gia đem cơm cùng quần áo để trước cửa.
Đỗ Tu Nhiên lo lắng chạy đến khe cửa mà nhìn vào bên trong, đen thui không một bóng người. Y thở dài mới đem túi đặt ngay cửa, quay người lại,nhất thời doạ y kêu to một tiếng.
Tiểu quỷ đang đứng sau lưng của y con mắt nhìn thằng vào y, Đỗ Tu Nhiên không được tự nhiên lui về một bước, cùng tiểu quỷ giữ một khoảng cách.
Đợi y đứng vững, nương theo ánh đèn trong phòng cửa lão nhân gia, y nhìn thấy tiểu quỷ trên mặt có rất nhiều vết thương, khoé miệng điều rách ra.
Đỗ Tu Nhiên Nhịn không được hỏi: “Ngươi cùng người khác đánh nhau?”
Ngô Kình Thương cũng không trả lời ánh mắt trực tiếp nhìn về vật để trên mặt đất.
Đỗ Tu Nhiên nhanh chóng đem cà-men cùng quần áo lấy lên, bởi vì là cà-men mới tiểu quỷ không có thấy qua , nên không biết đó là cà-men đựng cơm, nếu biết nhất định sẽ ôm khư khư nó mà cạy mở.
“Có cơm, còn có quần áo cho ngươi, cầm lấy. Cái này phải ở cẩn thận một chút, đừng làm hư”. Đỗ Tu Nhiên vừa đưa cà-men vừa nói, sợ hắn không biết nặng nhẹ mà làm hư.
Ngô Kình Thương thân thủ nhận lấy cà-men sau đó yên lặng đẩy cửa đi vào.
Đỗ Tu Nhiên sững sờ, cầm lấy túi quần áo đứng trước cửa tiến vào cũng không được đi cũng không xong, hồi lâu mới nói: “Ta đem quần áo để ở cửa ra vào ngươi nhớ ra lấy, còn nữa cà-men ăn xong để ở cửa buổi sáng ta sẽ lại lấy…”
Còn chưa nói xong đã nghe một tiếng âm thanh mở nắp cà-men , Đỗ Tu Nhiên ngược lại không có lo lắng bởi vì đó là chiếc cà-men hắn đặc biệt lựa chọn rất kĩ phỏng chừng xài ba năm đến năm năm cũng không có hư, mặc dù y rất quý tiền nhưng xài tiền mà đúng chỗ thì y tuyệt đối không tiếc, hơn nữa bên cạnh còn có cái nút chỉ cần ấn một cái liền mở ra… A, không xong! Y dường như quên chỉ cho tiểu quỷ cách mở…
Lúc này chợt nghe trong phòng có tiếng “răng rắc” một âm thanh vỡ vụn vang lên.
Tiếng theo là âm thanh vỡ vụn vang lên liên tiếp, Đỗ Tu Nhiên nghe thấy mà đau lòng không suy nghĩ đột nhiên mở cửa xông vào.
Trong phòng không có đèn, Đỗ Tu Nhiên chỉ có thể nương theo chút ánh sáng trong phòng của lão nhân, chỉ thấy Ngô Kình Thương vẻ mặt không kiên nhẫn trên tay và mặt còn có vết máu chưa lau sạch. Chính là ghé vào trên bàn đem cà-men đập bể một lổ lớn, sau đó dùng tay mà bốc cơm lang thôn hổ yết* mà ăn.
Lang thôn hổ yết: ăn như hổ đói, ăn ngấu nghiến
Nhìn thấy Đỗ Tu Nhiên tiến vào, Ngô Kình Thương rất nhanh mà ôm cà-men nhảy dựng lên, dùng vẻ mặt đề phòng nhìn Đỗ Tu Nhiên.
Đỗ Tu Nhiên vẻ mặt đau lòng cực kì, tiểu quỷ này cũng dã man quá đi. Hắn rốt cuộc là ăn cơm hay là ăn hộp cơm? Y vội vàng bước lên hai bước muốn nhìn xem coi cà-men còn có thể tái sử dụng lại không.
Còn chưa có dừng chân lại, lại thấy Ngô Kình Thương lấy ra thứ gì trực tiếp ném vào ót của y, đau đến nỗi túi quần áo trên tay đều rớt xuống nước mắt cũng nhanh chảy ra.
Trong nháy mắt liền sưng lên một cục lớn, hảo đau. Đỗ Tu Nhiên liếc mắt nhìn trên mặt đất chính là một tảng đá lớn, tiểu quỷ này ra tay thật là hung ác đi.
Thừa dịp Đỗ Tu Nhiên nhu nhu cái đầu bị sưng thì Ngô Kình Thương thuần thục đem thức ăn giải quyết hết, sau đó lấy tay chùi đi miệng đem cà-men “BA” một tiếng ném về phía chân của Đỗ Tu Nhiên. Trên mặt đất toàn là xi măng, chiếc cà-men làm bằng nhựa nhất thời bể làm hai mảnh, còn làm tung toé cải trắng lên góc quần của Đỗ Tu Nhiên.
Sau Ngô Kình Thương còn lạnh lùng mà nói: “Ta có để lại cho ngươi”. Ý là đừng có xông vào hắn.
Đây chính là tên tiểu quỷ vong ân phụ nghĩa mà! Đem Đỗ Tu Nhiên chọc giận cảm thấy chính mình đúng là ngốc hết chỗ nói mới đi đem cơm cho tiểu quỷ này ăn cho nên bị tiểu quỷ chọc tức chính là tự làm tự chịu.
Đỗ Tu Nhiên gật đầu nói: “Đi, ta từ nay về sau cũng không rảnh mà đi quản chuyện của ngươi nữa. Cũng sẽ không tiện tay lại đưa cơm cho ngươi, hẹn gặp lại”. Nói xong liền ôm đầu muốn đi.
Ngô Kình Thương thấy Đỗ Tu Nhiên nói những lời này, biểu hiện có chút bối rối, đôi mắt lập tức tối lại, lập tức ngón tay không khống chế được “XOẠT” một tiếng liền chui ra. Hắn nhìn nhìn móng tay quanh co nói: “Không có cơm ta sẽ giết ngươi.”
Đỗ Tu Nhiên lúc này bị hắn chọc giận thì còn có suy nghĩ mà sợ hắn sao, liền trả lời: “Tới giết ta cũng tốt lắm, giết ta ngươi cũng không có cơm ăn”
Ngô Kình Thương trầm mặc, hắn nghĩ nghĩ còn nói: “Ta sẽ giết cái tên mập mạp kia.”
Mập mạp? Đỗ Tu Nhiên sửng sờ, hắn nói rất đúng… Trữ Tiểu Bàn? A, tên quái vật kia còn biết Trữ Tiểu Bàn? Đỗ Tu Nhiên ngoài ngạc nhiên ra thì càng tức giận, xem tên tiểu quỷ này càng ngày càng ác liệt, cái tốt không học lúc nào cũng uy hiếp người khác. Y liếc nhìn Ngô Kình Thương nhưng cái gì cũng không nói, chỉ cắn chặt lấy môi, lấy tay ôm đầu mà đi ra ngoài.
Trên đường về nhà, ngoài trời gió lạnh thổi qua Đỗ Tu Nhiên lại có chút thanh tỉnh. Lập tức nhịn không được mà cười lên, cùng quái vật sinh khí đúng là buồn cười mà nhưng lại nghĩ tới chiếc cà-men mà mình dùng tiền tiêu vặt tiết kiệm mà mua thì lại có chút đau lòng.
Nghĩ, sau này nên… cách xa tên quái vật một chút, y cũng không muốn đối với tên tiểu quỷ đó nâng lên cái gì là thương cảm chi tâm* kết quả lại làm cho bản thân mình bị thương tự gánh lấy hậu quả. Cứu người vô tội chính mình lại rước lấy tội, hẳn là anh hùng mới làm được chuyện này mà y không phải là anh hùng cho nên chuyện này cùng y không có quan hệ.
*Thương cảm chi tâm: đáy lòng nảy sinh cảm giác đồng cảm, thương xót
Hai ngày kế tiếp y không có tiếp tục đem cơm cho Ngô Kình Thương, vui vẻ mà thanh nhàn vì có nhiều thời gian xem sách ôn tập công khoá, hỗ trợ mẫu thân làm việc nhà chính là cũng rất vui vẻ.
Bất quá, Trữ Tiểu Bàn không có tốt như vật.
Tan học, Đỗ Tu Nhiên bắt gặp Trữ Tiểu Bàn nước mắt đảo quanh vành mắt thì hỏi: “Bị lão sư phê bình?”
Trữ Tiểu Bàn lắc đầu.
“Bị đồng học bắt nạt?”
Trữ Tiểu Bàn nhẹ nhàng gật đầu, nước mắt lập tức rơi xuống.
Đỗ Tu Nhiên buồn bực, Trữ Tiểu Bàn uy rằng hay đùa nghịch thích tham gia náo nhiệt nhưng chung quy vẫn không phải là người hay gây chuyện. Lại nói đây chỉ là trường tiểu học mà hắn thì thân hình to lớn, người khác nhìn hắn đều nể sợ, ai lại dám bắt nạt hắn?
Vì vậy, Đỗ Tu Nhiên hỏi: “Là ai bắt nạt ngươi?”
“Ngô Kình Thương không cho ta nói, nếu ta nói ra hắn sẽ giết ta”. Trữ Tiểu Bàn vừa nói nước mắt cũng vừa nhanh rơi xuống.
Nghe được là Ngô Kình Thương làm, Đỗ Tu Nhiên không có bật cười mà hỏi: “Ngô Kình Thương bắt nạt ngươi làm gì?”
Trữ Tiểu Bàn càng hoảng sợ: “ Làm sao ngươi biết được là hắn?”. Hắn lại nhanh chóng khoát tay phủ định: “Đây không phải là ta nói, đây là ngươi tự đoán, ta không có nói gì cả.”
Đỗ Tu Nhiên trên mặt tràn đầy hắc tuyến, chính là ngươi nói ra mà.
“Ngươi không có nói cho lão sư sao?”. Theo như tính cách của trữ Tiểu Bàn hắn trước tiên là báo cáo lão sư mới đúng.
Trữ Tiểu Ban do dự nửa ngày nói : “Không có!”
Phỏng chừng việc này quá doạ người, một tên học sinh lớp năm bị một học sinh lớp hai bắt nạt nói cho lão sư nghe thật mất mặt, mà Trữ Tiểu Bàn lại là người trọng sĩ diện.
Vì vậy Đỗ Tu Nhiên nói: “Hắn bắt nạt ngươi ra sao?”. Chẳng lẽ lại lộ ra móng tay dài trước mặt người khác? Bất quá với thể trọng cùng thân hình của Trữ Tiểu Bàn, hẳn là móng tay của Ngô Kình Thương cũng không làm gì được hắn đi.
Trữ Tiểu Bàn nghe vậy miệng miếu máo, giống như là nhận được uỷ khuất thật lớn, hắn nói: “Ngô Kình Thương hắn… hắn đoạt đồ ăn của ta”
Khái… cũng là, đồ ăn đối với Trữ Tiểu Bàn cũng quan trọng như mạng vậy, Ngô Kình Thương đoạt đồ ăn của hắn khác nào muốn mạng của hắn, không thể để chuyện này lại tiếp diễn.
Đỗ Tu Nhiên đoán là Ngô Kình Thương có thể là đói đến tức giận mới thể thể nhắm tới Tiểu Bàn mà cướp đồ ăn.
“Hắn còn nói là ta từ nay về sau nhất định phải đưa cơm cho hắn ăn, nếu không hắn dùng một vật nhọn giống như dao vậy chọt chết ta”. Trữ Tiểu Bàn nức nở nói, vừa nói lại vừa ước lượng cây dao lớn nhỏ như thế nào, dài như thế nào. Đừng xem Trữ Tiểu Bàn to con như vậy nhưng kì thực rất sợ chết, đảm* cũng rất nhỏ.
Đảm: can đảm
“Hắn cũng không có đưa ra móng tay dài?” – Đỗ Tu Nhiên hỏi, chẳng lẽ Tiểu quỷ biết móng tay của mình đối với Trữ Tiểu Bàn không có lực uy hiếp? Nên đổi lại dùng dao?
Trữ Tiểu Bàn trên mặt còn mang theo nước mắt, nghe vậy lại kinh ngạc nhìn Đỗ Tu Nhiên hỏi: “Ngươi choáng váng à? Tiểu Huy nói đều là gạt người, mẹ của ta nói trên đời không ai là móng tay màu đen, đó là do tiểu hài tử xem nhiều phim hoạt hình mà tưởng tượng ra, ta cho tới bây giờ đều không tin”
Đỗ Tu Nhiên kéo kéo quai cặp da nghĩ, ngươi không tin mới tốt.
Trữ Tiểu Ban hít hít cái lỗ mũi nói: “Không bằng ta chuyển trường đi, ta không nghĩ lại ở đây để nhớ lại chuyện này…”
Đỗ Tu Nhiên quay đầu nhìn Trữ Tiểu Bàn khóc khuôn mặt tròn đã nhanh chóng hồng lên, đột nhiên cảm thấy thật đáng thương. Hắn nhỏ như vậy lại bị người khác uy hiếp giết áp lực chắc chắn rất lớn. Nghĩ vậy, Đỗ Tu Nhiên vỗ vỗ bả vai của Trữ Tiểu Ban mà an ủi: “Liên luỵ ngươi rồi, đừng khóc. Sau nay Ngô Kình Thương sẽ không lại đi cướp đồ ăn của ngươi ăn, ta cam đoan”.
Trữ Tiểu Ban dùng tay áo lau đi nước mắt nước mũi nói: “Đỗ Tu Nhiên, ngươi nói là thật?”
Đỗ Tu Nhiên gật đầu nói: “Ân, không lừa ngươi”

avatar
  Subscribe  
Notify of
error: Content is protected !!