Loading...

Ngã Đích Nam Hữu Thị Quái Vật Chương 48

0
289


Chương 48

Lúc Hứa Chí Vân nhìn về phía tấm kính, xác thực là kinh sợ vô cùng, phía trong tấm kính có một đứa bé toàn thân trơn bóng.
Đúng vậy, chính là một đứa bé trắng trẻo, đang bị treo tại giữa không trung, phía dưới có một thân trụ chống đỡ, kích thước vừa đủ để giữ lấy thân hình nhỏ bé của đứa bé.
Đứa bé một tay bị cố định ở thân trụ, bị một loại gông xiềng… gì đó xích lại, lúc này đây đứa bé ở bên trong tấm kính đang mở to mắt nhìn xem bọn hắn, một bàn tay khác thì ngậm ở trong miệng, vẻ mặt ngây thơ vô tội cùng so với những đứa trẻ bình thường không có gì là khác nhau.
Đinh Bằng đứng ở bên cạnh cười cười, cầm lên một cây kim dài, theo lổ nhỏ của tấm kính thủy tinh đưa vào bên trong, ý định đâm vào cánh tay đang bị xích lại của đứa bé.
Trong nháy mắt bàn tay nhỏ bé liền duỗi ra móng tay đen dài khoảng hai thước, tuy móng tay rất nhỏ nhưng lại được đặt lên bàn tay non mềm của một đứa trẻ, lại có vẻ thập phần kinh hãi.
Hứa Chí Vân mở to hai mắt nhìn, cúi đầu nhìn kĩ nửa ngày, mới nói: “Đây là…”
Đinh Bằng rút ra cây kim, nửa ngày sau, móng tay đen của đưa bé mới lui về, Đinh Bằng quay đầu, rất đắc ý nhìn Hứa Chí Vân nói: “Ngươi xem, đây chính là nghiên cứu biến thái của lão già đó, móng tay có thể tự do co rút, huyết thanh mà ngươi lấy ra từ trong phòng thí nghiệm chính là dùng để tạo ra loại quái vật này, tuy nhiên hiện tại chỉ thành công một nửa, nhưng hy vọng rất lớn, nếu ta có thể có trong tay tên quái vật này, khống chế hắn, chúng ta sau này có chuyện gì là không làm được? Phải không?”
Hứa Chí Vân cúi đầu nhìn nhìn đứa bé kia, trên mu bàn tay nho nhỏ đều là có dấu vết chảy máu, xem ra bị đâm không dưới năm lần, nhưng tiểu hài tử này rõ ràng lại không khóc, chỉ là duỗi ra móng tay màu đen, trừng hai con ngươi một con màu đỏ một con màu đen vô tội nhìn bọn hắn.
Hứa Chí Vân thuận miệng hỏi: “Thành công một nửa? Có ý tứ gì?”
Đinh Bằng buông cây kim trên tay xuống, nắm lấy bả vai của Hứa chí Vân nói: “Chuyện là như vậy, lượng huyết thanh trong tay chúng ta quá ít, tên trợ lý của lão già Nhật Bản nói, một ít huyết thanh này chỉ đủ làm đưa bé này biến dị một nửa thôi.”
Hứa Chí Vân quay đầu lại hỏi: “Một nửa?”
Đinh Bằng nói: “Đúng vậy, ngươi xem, hắn chỉ có mắt phải cùng tay phải bị biến dị, mắt phải biến thành màu đỏ, móng tay bên phải biến thành màu đen, co duỗi tùy ý, ngươi chỉ cần dùng kim đâm hắn, tay phải của hắn sẽ duỗi ra móng tay, trăm thử trăm trúng.”
Hứa Chí Vân nghe lời Đinh Bằng nói không khỏi suy tư, co duỗi tự nhiên, co duỗi tự nhiên, đột nhiên vừa quay đầu, vừa vặn chạm vào ánh mắt của Đinh Bằng.
Đinh Bằng khóe miệng nhếch lên cười nói: “Có phải là nghĩ đến điều gì không?”
Hứa Chí Vân gật đầu nói: “Chẳng lẽ Ngô Kình Thương… hắn?”
Đinh Bằng nói: “Có thể, cho nên chuyện này mới cần ngươi hỗ trợ.”
Hứa Chí Vân tựa hồ đoán được điều gì nhìn về phía đứa bé trong khung kiếng.
Đinh Bằng khoát tay làm cho tên trợ lý đầu óc rồi bù bên cạnh giải thích.
Tên nghiên cứu viên lúc này mới duỗi ra thân thể, lấy tay đẩy mắt kính, gật đầu lắp ba lắp bắp nói: “Cái kia, huyết thanh đó chính là bảo bối của giáo sư ta, hắn một mực cất giữ cẩn thận không muốn dùng đến, ta một lần có nghe hắn nói đó chính là di vật của ông nội hắn lưu lại, hắn cả đời này luôn tìm cách để làm ra được loại huyết thanh giống như vậy, nhưng đều thất bại, về sau chính là biến dị thất bại nhưng quái vật kia…”
Đinh Bằng không kiên nhẫn nói: “Đừng nói nhảm, nói trọng tâm đi.”
Nghiên cứu viên nom nớp lo sợ gật đầu nói: “Vâng vâng, đây là lọ huyết thanh có một không hai, nghe nói đó chính là đều thần bí trong căn cứ quân sự 731 của Nhật Bản năm đó, lão sư rất là quan tâm đến chuyện này, sau đó Đinh tiên sinh này muốn ta đưa huyết thanh vào thân thể đứa bé này, tình huống hiện tại các ngươi cũng nhìn thấy, đứa bé này bởi vì bị huyết thanh đưa vào trong thân thể nên đã trở nên biến dị, chỉ là lượng huyết thanh quá ít, không đủ để hắn hoàn toàn biến dị, làm cho mắt cùng tay của hắn bị biến dị, hiện tại coi như đã thành công một nữa, cho nên muốn hoàn toàn biến dị, còn cần phải tìm thêm huyết thanh mới có thể…”
Hứa Chí Vân đưa tay nói: “Tốt, ngươi không cần nói nữa, ta đã hiểu”. Hắn lại quay đầu về phía Đinh Bằng tiếp tục nói: “Tuy rất đáng nghi,  nhưng tới bây giờ ta cũng không thể xác định người kia cùng đứa bé này có phải là đồng loại hay không, chỉ là có chút hoài nghi…”
Đinh Bằng nắm bả vai Hứa Chí Vân nói: “Tiểu Vân, ta hoàn toàn tin tường vào trực giác của ngươi, theo những gì ngươi nói, họ Ngô kia có lẽ đã sớm chết do bị thương nhưng đến bây giờ hắn vẫn sống sót, hơn nữa trên thi thể những người mà hắn giết đều có dấu vết móng tay đặc biệt, nhưng mà chúng ta nhìn không ra được hắn có loại vũ khí hình dạng móng tay dài như vậy, nhưng đều này điều chứng minh, hắn cùng đứa bé này là giống nhau, ngươi nhìn xem đưa bé này, sau khi bị huyết thanh làm biến dị, người dùng kim đâm hắn, hắn chống trả, cái này được gọi là gì? Là khả năng phòng ngự cao trong game online sao? Nhỏ như vậy lại có khả năng phòng ngự cao như vậy, lớn lên còn không phải là mình đồng da sắt sao? Hơn nữa móng tay của hắn có thể co duỗi tự nhiên, như vậy cũng có thể lý giải họ Ngô kia vì cái gì mỗi lần giết người đều để lại cùng một loại móng tay trên thi thể người chết, chúng ta lại nhìn không được móng tay của hắn, bởi vì hắn đã đem móng tay thu hồi đi, cho nên người khác mới nhìn không tới, những hiện tượng như vậy có thể hoàn toàn được lý giải, cho nên ta mới dám khẳng định, cái kia họ Ngô tuyệt đối là người biến dị, ngươi chỉ cần lấy máu trên người của hắn là sẽ rõ.” Đinh Bằng dùng sức nắm ở bả vai Hứa Chí Vân nói khẽ: “Chỉ cần ta đem đứa bé này biến dị thành công, tương lai khống chế tốt hắn, tiền lại không chạy vào túi chúng ta sao? Có được đứa bé này chúng ta còn phải đi sợ hãi tên họ Ngô kia sao? Cũng không cần ngươi vất vả đi mê hoặc hắn, từ nay về sau chúng ta chỉ cần nghiên cứu vũ khí tốt, muốn giết hắn cũng không phải khó, ngươi nói có phải không?”
Hứa Chí Vân không có gật đầu cũng không có lắc đầu, hắn nghĩ nghĩ nói: “Đinh Bằng, ta nghe được tin tức nói, Ngô Kình Thương muốn làm xong vụ làm ăn này liền muốn rút lui.”
Đinh Bằng cả kinh nói: “Rút lui? Ngươi nói là hắn muốn rời đi lính đánh thuê?”
Hứa Chí Vân nhẹ gật đầu: “Hắn rút lui, rời khỏi chỗ này, chúng ta cũng không còn cơ hội hạ thủ.”
Đinh Bằng buông ra Hứa Chí Vân, đi qua đi lại hai bước nói: “Xem ra chỉ có thể liều một phen, cơ hội chỉ có một.”
Hứa Chí Vân nói: “Đúng vậy, thời gian rất gấp gáp cơ hội cũng rất nhỏ, bọn họ ngày mai muốn động thủ, làm xong Ngô Kình Thương liền rời đi, lúc đó ngươi muốn ta lấy máu của hắn là không có khả năng, cho nên, ta muốn thừa dịp này làm một cú chót, tốt nhất là có thể làm cho Ngô Kình Thương bị thương nặng, nếu có thể làm hắn hôn mê thì cơ hội lấy máu của hắn càng lớn.”
Đinh bằng sờ sờ cằm nghĩ nghĩ nói: “Hiện tại không phải thời điểm chúng ta có thể cùng hắn đối đầu, mẹ kiếp, không nghĩ tới chỉ có một cơ hội duy nhất, đi, việc này giao cho ta, chính diện không được, ta ở phía sau lưng bắn lén hẳn là được đi? Chỉ cần đem thời gian công kích của bọn hắn nói cho đối thủ biết được, dựa vào tính cách của mấy tên da đen khó nhằn đó, Ngô Kình Thương muốn không bị thương cũng không được, hắc hắc, cần phải làm hắn tổn thất nghiêm trọng.”
Hứa Chí Vân nhìn nhìn bên ngoài nói: “Thời gian đã khuya, ta phải nhanh chóng trở về, tránh cho bọn họ hoài nghi ta, còn có, Đinh Bằng, ta trước kia có nói qua với ngươi, đây là lần cuối cùng ta đi làm gián điệp, lần này vô luận là thành công hay thất bại, ta đều muốn rời khỏi, nghỉ không làm nữa.”
Nghe vậy Đinh Bằng quay đầu liếc mắt nhìn Hứa Chí Vân, đáy mắt đột nhiên có một tia âm ngoan chợt lóe rồi biến mất vô tung, lập tức ôm chặt Hứa Chí Vân cười nói ha ha: “Nhất định nhất định, chỉ cần lần này thành công, ngươi cứ chờ trở về bên cạnh ta hưởng phúc a”. Nói xong liền cuồng nhiệt hôn Hứa Chí Vân.
Tạm biệt, Hứa Chí Vân nói xong quay người rời đi.
Thấy Hứa Chí Vân đã rời đi, Đinh Bằng mới cười lạnh một tiếng, trở lại nhìn về phía đứa bé bên trong cửa sổ thủy tinh, sau đó một lần nữa cầm lấy kim dài đâm vào mu bàn tay của đưa bé, nhìn thấy bàn tay nhỏ bé kia một lần nữa lại xuất hiện móng tay đen, Đinh Bằng mặt mày liền vui vẻ, đứa bé đau đớn nhưng lại không khóc, chỉ là đạp đạp đôi chân nhỏ bé yên lặng nhìn Đinh Bằng, rất chăm chú.
Đinh Bằng thấy móng tay co về, lại dùng kim tiếp tục đâm vào, làm mấy lần cũng không biết mệt ngược lại làm cho hắn rất cao hứng.
Tên nghiên cứu viên tóc tai lộn xộn đứng ở bên cạnh mấy lần muốn nói rồi lại thôi, không mở miệng được, chỉ có thể thời dài một tiếng, lắc đầu đi đến bên dụng cụ nghiên cứu.
Ngày hôm sau, lúc Đỗ Tu Nhiên rời giường thì mặt trời đã lên cao, y đi ra bên ngoài rửa mặt, vừa hay nhìn đến vài đội hữu của Ngô Kình Thương chạy bộ, bọn họ nhìn Đỗ Tu Nhiên cười đến quỷ dị, làm cho Đỗ Tu Nhiên có chút không thích ứng, y vội vàng rửa mặt liền trở về phòng.
Vừa vặn gặp được Hứa Chí vân, Hứa Chí Vân cầm hộp cứu thương trong tay, thấy Đỗ Tu Nhiên liền cười nói: “Ngươi gọi là Tu Nhiên sao, ta có nghe Uy ca nói về ngươi.”
Đỗ Tu Nhiên nở nụ cười hạ, thầm nghĩ, bác sĩ Hứa này phản ứng rất thân thiện a, gặp người liền ba phần cười.
Hứa Chí Vân nói: “Vừa rồi ta đi tìm Ngô đội, hắn hình như không ở trong phòng.”
Đỗ Tu Nhiên nói: “Ân, buổi sáng rất sớm rời đi…, còn chưa trở về.”
Hứa Chí Vân nói: “Là như vậy a, ta muốn đưa cho Ngô đội một chút thuốc, để phòng ngừa trong tình huống hắn bị thương, cũng có thể kịp thời xử lý.”
Đỗ Tu Nhiên nói: “Cái này, chờ hắn về rồi nói sau a…”
Hứa Chí Vân nói: “Ta một lát còn phải qua chỗ của Uy ca, như vậy đi, thuốc này ta đưa cho ngươi, một lát người đưa lại cho hắn cũng được.”
Đỗ Tu Nhiên sau khi nghe xong nghĩ nghĩ nói: “…Được rồi, vào phòng nói.”
Hai người trở vào, Hứa Chí Vân đem hộp thuốc mở ra, dư quang liếc mắt đến Đỗ Tu Nhiên đang ngồi ở bên cạnh, sau đó từ trong bình lấy ra hai bao thuốc con nhộng, đưa cho Đỗ Tu Nhiên nói ra: “Cái này là thuốc trong thời gian ngắn có thể cái thiện thể lực của người khác, kích thích tiềm lực con người, lúc Ngô đội hành động ngươi nhớ đưa cho hắn ăn vào.”
Đỗ Tu Nhiên nhẹ gật đầu, thân thủ tiếp nhận bao thuốc, mục quang lại liếc nhìn một bình nhựa trắng được đặt ở trong góc hộp thuốc, đặc biệt nhìn quen mắt, do dự nữa ngày, mới thừa dịp Hứa Chí Vân đang loay hoay chuẩn bị những thứ thuốc khác, y nhịn không được vươn tay cầm lên xem, khi y nhìn thấy được những chữ màu đỏ ghi trên thân bình thuốc cùng những dấu vết loang lổ quen thuộc, Đỗ Tu Nhiên bàng hoàng , giống như bị sét đánh giữa trời quang.
Hứa Chí Vân cũng không tỏ vẻ gì là khó chịu khi Đỗ Tu Nhiên đụng vào bình thuốc,nhưng khi hắn thấy được Đỗ Tu Nhiên đang cầm trên tay là thuốc gì, giống như là phản xạ có điều kiện nhanh chóng đưa tay đoạt lại thuốc, sau đó khẩn trương liếc mắt nhìn Đỗ Tu Nhiên, nói ra: “Cái kia, những loại thuốc này không thể tùy tiện xem được, nếu để nhầm lẫn thì hậu quả khó lường.”
Hứa Chí Vân sau đó lại vội vội vàng vàng đưa cho Đỗ Tu Nhiên một ít thuốc trị thương, cầm máu, giảm đau, muốn nhờ y đưa cho Ngô kình Thương, sau đó liền vội vàng đóng lại hộp thuốc rời đi.
Đỗ Tu Nhiên đứng tại chỗ, chậm rãi nhíu mày, y nhớ tới bình thuốc vừa rồi, kiếp trước tuy y không biết chữ, nên cũng không biết mỗi lần, tên lính gác Nhật Bản bỏ vào thức ăn của quái vật kia là thuốc gì, thế nhưng y lại nhớ rất rõ trên bình thuốc nhựa màu trắng kia cùng những chữ viết màu đỏ trên bình, đó chính là kí hiệu đặc biệt của phòng nghiên cứu quân sự 731
Y của đời trước phải đưa cơm cho quái vật kia dài đến ba tháng, mỗi lần đi đưa cơm điều chứng kiến được tên lính gác móc ra một bình thuốc đổ ra một loại bột phấn bạch sắc, cho nên y đối với bình thuốc đó vô cùng quen thuộc, cho dù y không nhận thức được những chữ trên bình thuốc kia, cũng tuyệt đối không thể nhận lầm…
Vừa rồi cái bình thuốc màu trắng trong hộp thuốc của Hứa Chí Vân, kiểu dáng còn có độ lớn nhỏ, còn có chữ viết màu đỏ…

avatar
  Subscribe  
Notify of