Chương 47

Ngô Kình Thương sắc mặt âm trầm nhìn về phía Hứa Chí Vân, nói: “Ai cho phép ngươi vào?”
Hứa Chí Vân ngược lại rất bình tĩnh, hắn cười nói: “Là Uy ca kêu ta đến, mang chút đồ ăn cho bằng hữu của ngươi.”
Ngô Kình Thương nhíu mày đứng dậy, đưa tay tiếp nhận thức ăn liền thấp giọng nói: “Tốt, ngươi có thể đi.”
Hứa Chí Vân xoa xoa tay lên tiếng, sau đó nhìn về phía Đỗ Tu Nhiên đang ngồi bên giường, sau đó hướng Đỗ Tu Nhiên tươi cười, lúc này mới lui ra ngoài.
Ngô Kình Thương đưa tay đóng cửa, đem thức ăn phóng lên trên bàn, quay đầu lại hỏi Đỗ Tu Nhiên: “Có đói bụng không? Nếu không lại ăn chút gì đi.”
Đỗ Tu Nhiên đứng bên cạnh bàn nhìn nhìn, một dĩa thịt kho, còn có cá, còn có hai dĩa rau, cùng một dĩa gà xé phay, thật sự là hồi giữa trưa y đi quá gấp nên vẫn chưa kịp ăn cơm, bây giờ có điểm đói bụng, nghe thấy mùi đồ ăn, liền hé miệng cười nói: “Rất thơm, cùng nhau ăn đi.”
Thấy Đỗ Tu Nhiên muốn ăn cơm, Ngô Kình Thương cũng vui vẻ, nhanh chóng đi đến ngồi xuống bên cạnh Đỗ Tu Nhiên, bới cơm cho y, sau đó lại gấp một miếng cá bỏ vào chén của y.
Đỗ Tu Nhiên gật đầu bỏ vào miệng ăn, bề bộn nói: “Ừ, mùi vị không tệ, ngươi cũng ăn.”
Sau đó Đỗ Tu Nhiên gấp một miếng cá, Ngô Kình Thương cũng gấp một miếng cá, y ăn một khối thịt kho tàu, hắn cũng ăn một khối thịt kho tàu, chờ Đỗ Tu Nhiên ăn no, Ngô Kình Thương mới dồn hết đồ ăn còn lại vào trong chén của mình, nhanh chóng ăn hết không sót miếng nào.
Ăn xong buông bát đũa, Đỗ Tu Nhiên giúp Ngô Kình Thương lau miệng, giống như vô tình mà hỏi: “Người đưa cơm vừa rồi là ai vậy?”
Ngô Kình Thương thuận miệng nói: “Bác sĩ Hứa trong đội.”
Đỗ Tu Nhiên nghĩ nghĩ nói: “Hắn thường xuyên tới chăm sóc ngươi.”
Ngô Kình Thương nhìn nhìn Đỗ Tu Nhiên nói: “Cũng không phải là thường xuyên, chỉ là bình thường hắn thường chủ động đi kiểm tra thân thể cùng tình huống của các thành viên trong đội, người bị thương sẽ được xử lý kịp thời.”
Đỗ Tu Nhiên nhẹ gật đầu, lại không có lên tiếng, những lời đội hữu của Ngô Kình Thương nói tại sân bóng y còn nhớ rất rõ, giữa Ngô Kình Thương vào bác sĩ Hứa kia khả năng thật sự có liên quan đến nhau, nhưng là tiểu quỷ không muốn nói, y cũng không muốn truy cứu tới cùng, hơn nữa dựa theo những gì mà y biết về tiểu quỷ, nếu hắn thật sự yêu thích bác sĩ Hứa kia nhất định sẽ cùng y thẳng thắng, tiểu quỷ này cho tới bây giờ cũng không phải là người đem tình cảm người khác ra đùa giỡn, điểm ấy y rất tin tưởng Ngô Kình Thương.
Đỗ Tu Nhiên sau đó lại hỏi đến chuyện cái chết của Triệu Ba, Ngô Kình Thương sau khi nghe xong thầm mắng Vu Đông lắm lời, sau đó tìm cớ, nói là có hiểu lầm để trấn an Đỗ Tu Nhiên.
Đỗ Tu Nhiên trong lòng đều minh bạch mọi chuyện, y đương nhiên biết rõ tiểu quỷ này nói chuyện ấp úng là có chuyện muốn che giấu, tại trong nội tâm của tiểu quỷ, phỏng chừng giết một người như Triệu Ba, không đáng nhắc tới, Triệu Ba bản thân chính là cặn bã của xã hội, ít thêm một người xã hội càng tốt đẹp hơn.
Tuy nói là nói như vậy, nhưng Đỗ Tu Nhiên lại không nghĩ như vậy, Đỗ Tu Nhiên kiếp trước gặp qua nhiều người chết, đối với người chết cũng không có cảm giác đau xót gì mãnh liệt, có thể nói có chút chết lặng thừa nhận, nói thật ra trong lòng y đối với Triệu Ba chính là không có hảo cảm, cho nên đối với cái chết của hắn y cũng không có phản ứng gì quá lớn.
Y chính là không muốn làm cho Ngô Kình Thương dính dáng đến những chuyện giết chóc này, chủ yếu là do y lo lắng cho Ngô Kình Thương, tiểu quỷ này không phải người thường, hắn có năng lực, hơn nữa đối người khác sẽ tạo thành mối uy hiếp rất lớn, nếu như để hắn có thể tùy ý giết người, có lẽ sẽ tạo thành hậu quả y không thể tưởng tượng được, không chừng một ngày nào đó sẽ bị người khác điều tra, đến lúc đó nếu để người khác phát hiện được bí mật của hắn, nhất định sẽ làm cho mọi người điều lo sợ, sẽ sinh ra cảm giác sợ hãi bài xích đối với ngoại tộc, tương lai tiểu quỷ còn có chỗ nào có thể dung thân? Chỉ sợ chính phủ sẽ phái người đi bắt tiểu quỷ, sau đó lại giống như kiếp trước, bị bắt, bị dẫn đi làm thí nghiệm, mổ bụng, mổ bụng… Tiểu quỷ kiếp trước đã đủ thảm, thật vất vả mới có thể thoát khỏi nơi đó, Đỗ Tu Nhiên không muốn hắn lại giẫm lên vết xe đỗ đã qua.
Cho nên Đỗ Tu Nhiên chỉ có thể một lần nữa khuyên răn tiểu quỷ đừng có tùy tiện giết người, cũng không muốn hắn vươn móng tay ra, chỉ cần hắn không giết người chính là cách tự vệ tốt nhất, chuyện Triệu Ba lúc trước Đỗ Tu Nhiên đã luôn lo lắng canh chừng, nhưng vẫn không thể ngăn cản được, điều này làm cho Đỗ Tu Nhiên có cảm giác thất bại, sự kiện kia cũng không thể quy hết trách nhiệm về tiểu quỷ, tiểu quỷ chính là vì mình mới làm vậy, cũng may là sự tình đã bình ổn đi xuống, đúng là may mắn.
Đỗ Tu Nhiên ngồi tại giường bắt đắc dĩ vuốt tóc Ngô Kình Thương đang vùi đầu vào trong ngực của y, nói: “Chuyện của Triệu Ba cho dù đã qua, tổng sẽ không phải mọi lần điều may mắn như vậy, ngươi phải tự khắc chế bản thân mình biết không?”
Ngô Kình Thương vùi đầu vào trước ngực của Đỗ Tu Nhiên, vươn đầu lưỡi vui vẻ đùa giỡn hai tiểu hoa mai, lúc này vô luận Đỗ Tu Nhiên nói chuyện gì hắn điều gật đầu.
Tại một gian phòng cũ ở khu vực gần đó, hai thân ảnh rất nhanh đi vào trong phòng, bên trong bóng đen lui tới cũng không có bật đèn.
Hứa Chí Vân hỏi: “Tìm ta có chuyện gì?”
Đinh Bằng hút một ngụm thuốc mở miệng nói: “Ngươi lấy thuốc nghiên cứu gì đó đưa ra đây.”
Hứa Chí Vân dừng lại hỏi: “Có chuyện gì?”
Đinh Bằng cười nhạo lại nói: “Nhất định sẽ làm ngươi chấn động.”
Hứa Chí Vân nói: “Đừng thừa nước đục thả câu, nói mau, rốt cuộc là có chuyện gì.”
Đinh Bằng nói: “Ta bắt được một tên trợ thủ của lão nhân biến thái đó, hắn lấy một hài nhi trong ống nghiệm, sau đó tiêm vào loại thuốc đó tiêm vào trong cơ thể hài nhi, ngươi đoán kết quả ra sao?”
Hứa Chí Vân nhíu mày không có lên tiếng, chờ Đinh Bằng trả lời.
Đinh Bằng ném đi điếu thuốc trong tay, dùng chân chà chà lên nói: “Đi, ta dẫn ngươi đi xem.”
Bên ngoài nhìn vào đây chỉ là một phòng ở bình thường, nhưng sự thật bên trong lại có một tầng ngầm, ngăn cách với mặt đất, Hứa Chí Vân theo Đinh Bằng đi vào, lối đi rất nhỏ, ngọn đèn mờ ám, quẹo qua một cái là một cái hang động ngoài trời, bốn phía điều là dụng cụ thí nghiệm, còn có một lồng sắt to lớn, hình dạng giống như một cái lò đồng, bên trong phát ra tiếng vang.
Một người đầu tóc rối tung, đeo kiếng mặc áo khoác trắng, đang ở bên cạnh cửa sổ thủy tinh nghiên cứu cái gì.
Đinh Bằng mang Hứa Chí Vân tiến lại xem, vỗ vỗ vai tên nghiên cứu viên đang hết sức chăm chú, làm tên nghiên cứu viên một phen hoảng sợ hai tay ôm đầu, khom lưng tại trốn dưới bàn nghiên cứu.
Đinh Bằng nói với Hứa Chí Vân: “Hắn chính là trợ lý của lão nhân Nhật Bản đó, đối với tất cả những thí nghiệm của lão ta điều hiểu rõ, nguyên lai lão già đó đã sớm nghiên cứu ra vũ khí giết người cực đỉnh, chỉ là chết quá sớm, không thể xem được thành quả tạo ra, đến, Chí Vân ngươi xem.” Nói xong liền lôi kéo Hứa Chí Vân đến bên nhìn qua cửa sổ thủy tinh.
Hứa Chí Vân nghi hoặc cúi đầu nhìn vào bên trong xem xét, lập tức càng hoảng sợ, đây là…
***
Nơi ở tạm thời của dong binh đoàn Thiên Lang rất đơn sơ, buổi tối Tôn Uy gọi Ngô Kình Thương tới cùng đội hữu bàn bạc kế hoạch tác chiến.
Trước khi quay về, Ngô Kình Thương hỏi: “Hứa Chí Vân đâu?”
Tôn Uy nói: “A, hắn nói với ta, muốn đi ra ngoài lấy một ít thuốc, tối nay trở về.”
Ngô Kình Thương nhíu nhíu mày không có lên tiếng.
Tôn Uy kéo một mình Ngô Kình Thương đến bên cạnh nói: “Ngày mai ngươi phải đem Đỗ Tu Nhiên đến nơi an toàn, chúng ta mang theo y không thuận tiện.”
Ngô Kình Thương gật đầu: “Ta hiểu rõ.”
Vài cái đội viên khác cũng không có đi, Lưu Vân Thanh tiến lên vỗ vai Ngô Kình Thương nói: “Hắc hắc, ngươi cùng tiểu Đỗ kia là quan hệ thế nào?”
Ngô Kình Thương đẩy ra tay của Lưu Vân Thanh, trầm mặc nửa ngày mới nói: “Chính là như ngươi suy nghĩ, có vấn đề gì?”
Thấy Ngô Kình Thương thừa nhận, vài người chung quanh lập tức cười rộ lên.
“Đội trưởng, ngươi đem tiểu tình nhân giấu đi không cho chúng ta xem, vì sao a?” – Lão Tứ ôm chân chó cười cười.
Ngô Kình Thương nói: “Không vì sao hết.”
“Tiểu Ngô, ngươi cùng y bắt đầu từ khi nào a? Nói cho chúng ta cùng nghe thử xem” – Lão Nhị ít khi nào mở miệng ở bên cạnh nói ra.
Ngô Kình Thương cũng không khách khí, trực tiếp cự tuyệt nói: “Không có gì đáng nói.”
“Đội trưởng, ngươi không thể như vậy a, một mình ngươi thỏa mãn, cũng không xem chúng ta ở đây tò mò muốn chết đi? Quá tuyệt tình đi” – Lão Lục hắc hắc cười nói.
Ngô Kình Thương “Hừ” một tiếng không có phản ứng.
Lão Ngũ trêu chọc nói: “Đội trưởng, nói thật, tiểu tình nhân của ngươi lớn lên thật xinh đẹp, nguyên lai ta đối với nam giới cũng không có cái ham muốn ý tưởng gì, nhưng sau khi thấy y, liền thay đổi ý định a, nếu như ngươi ngày nào đó chán hắn, ngươi tặng cho ta, như thế nào? Ta không chê đồ ngươi vứt bỏ…”
Nói cái khác đều tốt, nói đến chuyện này, Ngô Kình Thương liền lập tức tạc mao*, đánh nhanh ra một quyền sau đó nghiến răng nghiến lợi nói: “Muốn chết…” – Sau đó hướng cửa đi ra.
*Tạc mao: là chỉ người thường nổi khùng, giãy nãy lên nếu như bị chọc vào.
Bên cạnh lão Nhị lấy tay vỗ vỗ bả vai lão Ngũ nói: “Ngươi chính là không có việc đi tìm đánh.”
Lão Tứ cũng đi qua vỗ vỗ vai lão Ngũ nói: “Ngươi đoạt chính vợ của đội trưởng a, ngươi này can đảm cũng quá lớn.”
Lão Lục đi ngang qua nói: “Ca, ta coi như cũng không có can đảm như ngươi…”
Tôn Uy nhịn cả nửa ngày, nghẹn lại khẩu khí đi qua khuyên nhủ: “Tiểu Ngô đã muốn hạ thủ lưu tình, bất quá vì bảo vệ tính mạng, nghe ca khuyên một tiếng, từ nay về sau cách xa tiểu Đỗ một chút.”
Lão Ngũ lấy tay ôm lấy quai hàm bị đánh sưng nửa ngày mới nói được một câu, hắn ủy khuất nói: “Ta… chỉ là đùa một chút thôi mà…”
Buổi tối, vài tên đội hữu điều ngủ không được, toàn bộ chạy đến trong một gian phòng để đánh bài.
Lão Nhị nói: “Đừng cho là ta không biết các ngươi đang suy nghĩ cái gì?”
Vài tên thấy thế liền cười ha ha, bởi vì căn phòng này của lão Nhị vừa vặn là căn phòng sát vách với phòng của Ngô Kình Thương, căn phòng cũng lâu năm chưa có tu sửa qua, cho nên cách âm không tốt lắm…
Đang đánh bài, lão Tứ đột nhiênn “hừ” một tiếng, nguyên đội đều ăn ý dừng tay lại, toàn bộ đều nín thở ngừng hô hấp, dỏng tay lên nghe.
Gian phòng cách vách, Ngô Kình Thương chính là đang hôn Đỗ Tu Nhiên, Đỗ Tu Nhiên làn da rất trắng mà Ngô Kình Thương thì lại có chút đen, nhưng hai màu sắc khi kết hợp lại một chỗ, chẳng những không có chói mắt, ngược lại càng thêm hài hoà
Ngô Kình Thương kéo cánh tay của Đỗ Tu Nhiên, không ngừng gặm cắn trươc ngực của y, làm cho y ngứa ngáy khó nhịn.
Y nhịn không được cong lên chân nói: “Tiểu quỷ, ngươi đừng… liếm.”
Ngô Kình Thương nghe vậy ngừng lại, sau đó dùng tay nâng chân của Đỗ Tu Nhiên lên.
Ngón tay dò xét đi vào tiểu huyệt, Đỗ Tu Nhiên nặng nề thở, lại bởi vì đạo lực của Ngô Kình Thương mà phát ra âm thanh rên rỉ.
Ngô Kình Thương vừa làm vừa cúi người hôn lên lưng y, một mực vừa hôn vừa liến đến phía sau gáy của y, vừa đúng lúc một ngón tay đi vào.
Kích thích quá độ làm cho Đỗ Tu Nhiên nằm xụi lơ trên giường.
Tất cả các đội hữu đều lặng lẽ dán lỗ tay ở vách tường nghe lén, không dám thở mạnh, mỗi người đều nghẹn khí tới mặt đỏ.
Ngô Kình Thương nói: “Được không? Nếu không ra lấy ra đi…”
Đỗ Tu Nhiên đỏ mặt nói: “Không cần, tiến vào…”
Ngô Kình Thương nói: “Thật chặt, vừa ẩm ướt vừa chặt, ngươi có đau hay không?”
Đỗ Tu Nhiên mặt chôn ở dưới gối lắc đầu.
Ngô Kình Thương lập tức cử động eo tiến vào.
Đỗ Tu Nhiên nắm chặt thành giường đã có chút chịu không nổi nói: “Đừng mạnh như vậy… nhẹ chút.”
Ngô Kình Thương hơi thở dồn dập ân hai tiếng.
Đỗ Tu Nhiên đột nhiên hấp tấp nói: “Tiểu quỷ, đừng đụng chỗ đó…”
Ngô Kình Thương nói: “Chỗ nào?” Nói xong liền điều chỉnh tư thế, làm cho Đỗ Tu Nhiên nằm nghiêng.
Đỗ Tu Nhiên bị Ngô Kình Thương kéo chân cao lên, chân có chút run, hồi lâu mới nói: “Ngươi… chậm một chút, ta không thoải mái…”
Ngô Kình Thương có chút mềm lòng, hắn ôm chặt Đỗ Tu Nhiên, tạm dừng động tác, nhẹ nhàng vươn đầu lưỡi ra liếm môi y, làm cho y có chậm rãi thích ứng, hắn từ từ xâm nhập mà chiếm lấy y.
Thẳng đến khi Đỗ Tu Nhiên hơi thở có chút dồn dập, mặt đỏ đến lợi hại, thân thể tựa hồ càng nóng, Ngô Kình Thương mới chậm rãi khôi phục tốc độ, như vậy hắn mới có thể nghe được âm thanh đầy mị hoặc của nam nhân dưới thân này, đây chính là âm thanh mà hắn thích nghe nhất trên đời.
Một vài người khác ở vách tường bên cạnh, nghe được toàn thân đều run lên, chỉ thiếu chút nửa là chảy máu mũi, mỗi người đều tự bụm lấy mũi của mình.
Bọn họ nghe được âm thanh giường gỗ “chi dát chi dát” rung động vang lên, tần suất, còn có độ bền bỉ, bọn họ chỉ muốn nói, lão đại… người thật sự là quá mãnh liệt.
Chỉ là đáng thương cho tiểu thụ, cho dù kiên cường đến mấy, đại khái cũng sẽ bị sức chịu đựng bền bỉ của đội trưởng lăn qua lăn lại bị ép đến dục tiên dục tử, cuối cùng là ngất đi?

LEAVE A REPLY

Please enter your comment!
Please enter your name here