Loading...

Ngã Đích Nam Hữu Thị Quái Vật Chương 46

0
226


Chương 46

Vài người chầm chậm tiến gần đến nơi Đỗ Tu Nhiên đang đứng cách đó không xa, người nam nhân ôm quả bóng nhìn nhìn Đỗ Tu Nhiên hỏi: “Uy, bên kia, ngươi là ai?”
Đỗ Tu Nhiên thấy bọn họ hỏi, liền trả lời: “Ngượng ngùng, ta đến tìm người, lập tức đi ngay.”
Người nam nhân ôm bóng rổ “hừ” một tiếng hỏi: “Tìm ai?”
Đỗ Tu Nhiên nói: “Ngô Kình Thương, các ngươi quen hắn?”
Lập tức vài người quay mặt nhìn nhau, có tên nói: “Lưu ca, hắn chính là người đến tìm đội trưởng.”
Lưu Vân Thanh ôm bóng rổ đi đến trước mặt Đỗ Tu Nhiên, nói: “Có rất nhiều người đến tìm Ngô đội, ngươi là người nào? Cùng Ngô đội có quan hệ gì?”
Vài người bu lại vây quanh Đỗ Tu Nhiên, bọn họ mỗi người đều thân cao một mét tám mươi mấy, dáng người to con thể trạng cường tráng, so sánh với nhau Đỗ Tu Nhiên lại có vẻ gầy yếu đơn bạc.
Đỗ Tu Nhiên nghĩ nghĩ nói: “Ta cùng hắn là… bạn bè.”
“Bạn bè?” Lưu Vân Thanh hừ một tiếng quay đầu lại nói: “Hắn nói hắn là bạn hữu của Ngô đội, các ngươi đã gặp qua hắn?”
Có vài người đánh giá Đỗ Tu Nhiên, lão Tứ nói: “Chưa thấy qua, nhưng cũng có khả năng…”
“Đúng vậy, ngươi xem hắn đi, khung xương cân xứng, đôi chân mảnh khảnh…” – Lão Tam vuốt vuốt cằm cười nói.
“Mặt cũng không lớn, ngũ quan lớn lên cũng xinh đẹp…” – Lão Ngũ cũng nói theo.
“So với Hứa Chí Vân còn xin đẹp hơn ba phần a, lại nói tiếp hai người bọn họ thật sự là…” – Lão Lục nói.
“Rõ ràng là loại mà Ngô đội yêu thích, có lẽ hắn thật sự cùng Ngô đội quen biết” – Lão Bát nói.
Lưu Vân Thanh bàn tay cầm quả bóng nâng nâng cằm lên hỏi: “Uy, nơi này cũng không phải là chỗ ngươi có thể tùy tiện lui tới.”
Đỗ Tu Nhiên đánh giá vài người còn lại, cười nói: “Là Triệu đội trưởng của bộ đội đặc chủng dẫn ta đến, cái kia, các ngươi chính là đội hữu của Ngô Kình Thương?”
Nghe vậy Lưu Vân Thanh cùng vài người khác đều nhẹ gật đầu.
Đỗ Tu Nhiên sau khi nghe xong mỉm cười nói: “Mấy năm nay Ngô Kình Thương điều nhớ các ngươi chiếu cố hắn, cảm ơn a.”
Lưu Vân Thanh cùng vài người giương mắt nhìn nhau, chỉ cảm thấy nam sinh gầy yếu trước mặt cười rộ lên cũng rất xinh đẹp, hơn nữa cũng quá ngây thơ đi, lời y nói làm cho bọn họ buồn cười, bọn hắn chiếu cố Ngô đội? Lời này hẳn là ngược lại mới đúng, bọn họ ít nhiều điều phải dựa vào Ngô đội mới đúng, nếu không trên chiến trường mấy cái mạng cũng đã sớm mất, muốn nói cảm ơn cũng là bọn họ cảm ơn Ngô Kình Thương mới đúng.
Lưu Vân Thanh ho nhẹ, cảm thấy nam sinh tự xưng là bạn của Ngô đội quá yếu ớt, đối với Ngô đội tính cách lạnh lùng như vậy, thật sự là ra tay không được, vì vậy hắn nhắc nhở: “Việc ngươi tới đây Ngô đội biết không?”
Đỗ Tu Nhiên sững sốt, sau đó lắc đầu nói: “Hắn không biết…”
Lão tam ở bên cạnh nói: “Ngươi cùng Ngô đội không phải chỉ đơn giản là bạn bè như vậy a?” Dứt lời, vài người khác cũng nở nụ cười mờ ám.
Đỗ Tu Nhiên bị vài người cười đến lỗ tai có chút đỏ lên, nhất thời không biết nói cái gì.
Lưu Vân Thanh nói: “Có lẽ ngươi không rõ tính tình của Ngô đội, không có thông tri hắn đã chạy tới đây, hậu quả rất nghiêm trọng…”
Đỗ Tu Nhiên chà xát hai bàn tay do lạnh, bỏ vào trong túi áo gió, sau khi nghe xong nói: “Phải không?”
Bên cạnh lão Tứ nói: “Hắn sẽ sinh khí a, hơn nữa ta cũng đã nói với ngươi, quan hệ của Ngô đội đối với bác sĩ Hứa rất tốt, ngươi đột nhiên xuất hiện như vậy, hắn có thể nổi trận lôi đình.”
Lão Lục nói: “Cẩn thận Ngô đội đem ngươi đạp ngã, ngươi thân thể gầy yếu xem chừng không thể chịu nổi một cước của hắn a, ha ha.”
Lưu Vân Thanh quay lại nhíu lông mày nói: “Đi đi, tránh qua một bên, lời các ngươi vừa nói đều không đúng, cái gì gọi là Ngô đội của Bác sĩ Hứa quan hệ rất tốt? Có việc này sao? Cho dù có, cũng không phải là rất tốt, nhiều lắm cũng chỉ là hôn môi, chuyện này ta biết rõ.”
Đỗ Tu Nhiên nghe lời bọn họ nói, lông mày có chút nhíu lại, bác sĩ Hứa? Cùng tiểu quỷ hôn môi? Đây là chuyện gì? Y trong đầu liền hiện lên một ít dấu vết cào móng tay sau lưng Ngô Kình Thương, nội tâm lại có chút bất an.
Lưu Vân Thanh thấy Đỗ Tu Nhiên cúi đầu trầm mặc, quần áo trên người cũng ít, thoạt nhìn rất đáng thương, liền dùng giọng điệu quan tâm nói ra: “Ngươi hay là trở về đi, ngươi lỗ mãng đi đến đây, Ngô đội cũng sẽ không cho ngươi sắc mặt tốt, trước kia không ít người đến tìm Ngô đội, chúng ta tận mắt thấy qua, hắn đem người ta đạp đến gãy chân, ngươi xem chân của ngươi… mảnh khảnh như vậy, căn bản là không chịu nổi một cước của hắn…”
Lưu Vân Thanh lời còn chưa nói hết liền nghe thấy một âm thanh lạnh lùng từ phía sau truyền đến: “Các ngươi vây quanh ở đây làm gì?”
Lúc Ngô Kình Thương nghe được Triệu đội nói Đỗ Tu Nhiên đến tìm hắn, hắn thật sự là vừa lo sợ vừa vui mừng, ba bước cũng thành một bước hướng bên này chạy đến, chính là lúc đến lại chứng kiến một đám người vây quanh Đỗ Tu Nhiên, người nào người nấy vẻ mặt hung ác, bọn hắn muốn làm gì? Nếu dám đụng tới một sợi lông của Đỗ Tu Nhiên, hắn tuyệt đối sẽ đem đầu những tên kia bẻ xuống làm ghế ngồi.
Lưu Vân Thanh thấy Ngô Kình Thương nghiêm mặt đi đến, nhân tiện nói: “A, Ngô đội, chuyện là như vậy, Tiểu ca này, y nói y đến tìm ngươi, vì vậy chúng ta mới hỏi chuyện y, ngươi ngàn vạn lần đừng… làm khó y a, người ta từ xa đến tìm ngươi, thật không dễ dàng…”
Đằng sau vài đội hữu cũng gật đầu theo.
“Đúng vậy, đội trưởng.”
“Không dễ dàng a…”
“Lớn lên da thịt mềm mịn, đội trưởng cũng không thể động thủ a.”
“Đội trưởng, ngươi muốn động thủ hãy tìm ta đi.”
“Lão đại, ngươi tha hắn a, hắn chịu một cước của ngươi sẽ mất mạng a…”
Ngô Kình Thương sau khi nghe xong trên trán gân xanh bạo xuất, hắn khi nào thì nói muốn đạp Tu Nhiên? Đừng nói đánh, đụng nặng một chút hắn đều đau lòng a.
“Cút…” – Ngô Kình Thương gầm nhẹ một tiếng, sau đó liền xông về hướng Đỗ Tu Nhiên.
Nhìn thấy Đỗ Tu Nhiên vẫn bình an không có việc gì nội tâm mới bình tĩnh lại nói: “Sao ngươi lại đến đây?”. Ngô Kình Thương đi lên phía trước hai bước , Lưu Vân Thanh thấy thể tiến lên đứng chặn lại ngay trước mặt Đỗ Tu Nhiên nói: “Ngô đội, ngươi vạn ngàn lần đừng kích động…”
Ngô Kình Thương lập tức không thể nhịn được nữa, rống to: “Có chuyện gì?”. Dứt lời, liền một cước đạp bay Luu Vân Thanh, Lưu Vân Thanh sợ hãi, vội vàng lấy tay ngăn cản, cũng may Ngô Kình Thương hạ thủ lưu tình, đá xong một phen liền lấy tay đẩy ra Lưu Vân Thanh.
Sau đó sốt ruột tiến đến bên cạnh Đỗ Tu Nhiên, cao thấp hình xem y rồi hỏi: “Thế nào, bọn họ có khi dễ ngươi không?”
Đỗ Tu Nhiên thấy Lưu Vân Thanh có ý tốt ra mặt giúp đỡ y, kết quả lại chọc trúng Ngô Kình Thương, nhất thời tức giận, đưa tay đánh vào sau ót Ngô Kình Thương một cái, lại tiếp tục nhíu mày không có đáp lời hắn.
Lần này Ngô Kình Thương không có phản ứng gì, ngược lại đem một đám người Lưu Vân Thanh dọa sợ không thôi, nguyên một đám vịn cằm, tròng mắt thiếu chút nữa điều rơi xuống.
Xong đời, Tiểu ca nhìn thân hình ốm yếu như thế nào lại ra tay mạnh bạo như vậy, lại dám ra tay đánh vào đầu của đội trưởng, chẳng lẽ y không biết Ngô đội chính là kẻ mạnh nhất cũng là kẻ hung hăng nhất trong Thiên Lang sao? Đừng nói là người thường, chính là bọn họ cũng không dám đụng tới một ngón tay của hắn.
Lưu Vân Thanh nhịn không được hai mắt nhắm chặt, hắn thời gian dài ở trong đội, Ngô Kình Thương là cái tính tình gì hắn ít nhiều cũng biết rõ, thuộc về loại người, ngươi bất động, ta bất động, ngươi động đến ta, phải trả giá gấp đôi. Đầu của hắn đâu phải ai cũng có thể đánh, dù chỉ là đánh thoáng nhẹ một cái thì cái giả phải trả cũng rất lớn, cái này đến Lưu Vân Thanh cũng không dám ra tay ngăn cản, đây cũng không phải là vấn đề có thể dùng một cước như khi nãy giải quyết, phỏng chừng cái mạng nhỏ cũng khó mà bảo vệ được, Tiểu ca thật là mạng khổ…
Kết quả, Ngô kình Thương ngoài ý muốn của mọi người mà cầm lên tay của Đỗ Tu Nhiên mà nhìn nhìn, thật đúng là ra tay quá mạnh bạo mà, ngón tay đều đánh đến đỏ, hắn nhịn không được cầm bàn tay lên nhu nhu, sau đó ôm chặt Đỗ Tu Nhiên đang tức giận, phóng nhuyễn âm thanh nói: “Đừng tức giận, không có việc gì, đi, đến phòng của ta.”
Vừa rồi động tác Đỗ Tu Nhiên đánh vào đầu Ngô Kình Thương đã làm cho vài người ở đây trợn mắt há hốc mồm, mà phản ứng của Ngô Kình Thương sau khi bị đánh, càng làm cho vài đội hữu ở đây á khẩu không nói nên lời, nhất thời miệng đều mở rộng rớt trên mặt đất, đem nước miếng phun ra đều đủ lấp đầy mấy cái hố.
Đỗ Tu Nhiên cũng hiểu được mình vừa rồi quá xúc động, lại tại trước mặt người khác đánh tiểu quỷ, tiểu quỷ khẳng định mất mặt đi, cái này nếu lại đi xin lỗi y lại nói không ra lời, bị Ngô Kình Thương mang đi được hai bước, đột nhiên nghĩ đến điều gì, liền quay đầu lại hướng Lưu Vân Thanh nói tiếng cảm ơn.
Lưu Vân Thanh sau khi nghe xong có điểm ngây người, chờ Ngô Kình Thương cùng Đỗ Tu Nhiên đi vào trong nhà, mới lấy tay chà xát mặt mình.
“Ta vừa rồi không nhìn lầm a? Tiểu ca đánh Ngô đội, Ngô đội ngược lại không có hoàn thủ (đánh trả lại), vẫn còn rất ôn nhu xoa tay cho Tiểu ca…”
“Ta cũng nhìn thấy, Ngô đội nói chuyện điều con mẹ nó ôn nhu muốn chết…”
“Tiểu ca rốt cuộc là thần thánh phương nào? Rõ ràng đem một người cứng ngắc lại hóa thành nhiễu chỉ nhu*…”
*Nhiễu chỉ nhu: là tên một loại kiếm vô cùng mềm dẻo, dẻo tới nỗi có thể quấn quanh ngón tay.
“Ngô đội khẳng định yêu mến Tiểu ca…”
“Hai người kia một người mỹ nam, một tên quái thú, quả thực xứng đôi…”
“Mỹ nam cùng quái thú… phốc…”
Lưu Vân Thanh sờ lên cái cằm hồi lâu mới nói: “Chẳng lẽ đây là… chị dâu?”
Ngô Kình Thương đem Đỗ Tu Nhiên đưa về phòng, trong phòng bày bố đơn giản, chỉ có một cái giường lớn cùng một cái bàn, nghĩ đến tiểu quỷ năm năm nay buôn ba khắp nơi, không có chỗ ở cố định, khẳng định chịu không ít khổ, tức giận vừa rồi cũng không còn.
Ngô Kình Thương để cho Đỗ Tu Nhiên ngồi ở trên giường, rót lý nước ấm đưa cho y, trầm mặc một hồi, mới hỏi: “Sao ngươi lại đến đây?”
Đỗ Tu Nhiên uống một hớp nước, sau đó đem ly để lên bàn, từ trong túi quần lấy ra điện thoại di động nói: “Ta thấy ngươi để quên cái này ở nhà, nên đem đến cho ngươi.”
Ngô Kình Thương nhìn nhìn, sau đó tiếp nhận.
Đỗ Tu Nhiên cúi đầu nói: “Ta không biết ngươi rời đi bộ đội đặc chủng, cho nên ta nhờ Triệu đội trưởng dẫn ta đến, chủ yếu là ta lo lắng cho ngươi, nghe Triệu đội trưởng nói công việc của lính đánh thuê rất nguy hiểm, cũng rất vất vả, ta cảm thấy hay là ngươi không cần phải làm nữa, chúng ta về nhà a.”
Ngô Kình Thương chậm rãi để điện thoại xuống bàn, ngồi ở bên người Đỗ Tu Nhiên, nghĩ nghĩ nói: “Hiện tại nhất thời không thể đi được, chờ làm xong nhiệm vụ này mới có thể đi a.”
Đỗ Tu Nhiên nghĩ nghĩ, thở dài, y thật sự cũng không có lập trường để nói đến chuyện này, ngày hôm qua cũng là y muốn tiểu quỷ đến đây hỗ trợ, hiện tại lại muốn kêu tiểu quỷ trở về, xác thực là không được.
Ngô Kình Thương thấy thế lấy tay ôm lấy bả vai của Đỗ Tu Nhiên nói: “Hôm nay cũng trễ rồi, ở lại đây được không?”
Đỗ Tu Nhiên “Ân” một tiếng, đưa tay nhẹ nhàng sờ lên nơi khi nãy đã đánh Ngô Kình Thương.
Ngô Kình Thương thấy thế ôm chặt Đỗ Tu Nhiên trong lòng ngực, lắc đầu nói không có việc gì, ánh mắt hắn nhìn chằm chằm môi của Đỗ Tu Nhiên vì lạnh mà trắng bệch, nói: “Ra khỏi nhà cũng không biết mặt thêm nhiều quần áo.”
Đỗ Tu Nhiên tay đặt ở giữa đầu gối có chút hấp tấp nói: “Lúc đi quá vội vàng, quên…”
Còn chưa nói hết, Ngô Kình Thương liền cúi đầu xuống, nghiêng đầu gặm cắn cánh môi của Đỗ Tu Nhiên, gặm vài cái liền đem đôi môi của y ửng hồng.
Đỗ Tu Nhiên nhíu mày đẩy ra mặt của Ngô Kình Thương, lấy tay chùi môi nói: “Hỗn đản, đều bị ngươi cắn nát.” Ngô Kình Thương vẫn chưa thỏa mãn liếm liếm khóe miệng, nhìn hai bên tai cuả y đều ửng hồng, ánh mắt dục vọng liền tăng vọt, rời đi Đỗ Tu Nhiên một ngày, hắn liền hối hận, vô cùng nhớ y, nghĩ muốn tranh thủ thời gian nhanh chóng làm xong nhiệm vụ, trở về gặp y, chỉ là không nghĩ tới y lại tìm đến hắn, quả thực làm cho hắn vô cùng vui mừng, hơn nữa, hắn cho rằng nếu Đỗ Tu Nhiên biết hắn đi làm lính đánh thuê nhất định sẽ sinh khí, bây giờ lại không có nói một lời trách cứ, làm hắn cảm động hỏng rồi.
Hắn xoay người một phen ôm lấy Đỗ Tu Nhiên nói nhỏ: “Lại hôn một cái.” Nói xong liền kéo tay của Đỗ Tu Nhiên ra, hôn lên môi y, bàn tay cũng nhịn không được với vào trong quần áo của y, tìm kiếm tiểu hoa mai* làm hắn tưởng niệm đã lâu (*Tiểu hoa mai: là 2 cái ấy ấy trước ngực)
Đỗ Tu Nhiên bị hôn đến nhuyễn cả người không còn khí lực để giãy giụa nữa, cửa đột nhiên bị người mở ra.
Ngoài cửa Hứa Chí Vân mang đồ ăn đến, nhìn thấy cảnh tượng hai người ôm hôn nhau, cùng gương mặt của Đỗ Tu Nhiên, làm Hứa Chí Vân vô cùng sững sờ.

avatar
  Subscribe  
Notify of