Loading...

Ngã Đích Nam Hữu Thị Quái Vật Chương 45

0
247


Chương 45

Tôn Uy nhanh chóng khoát tay nói: “Ta không có ác ý, huynh đệ nhiều năm như vậy, tính cách ngươi ra sao ta điều biết rõ, coi như ta cầu ngươi, giúp ta lần này được không? Chúng ta đều phải tiếp tục kiếm sống, hơn nữa ngươi cũng không phải không biết lý lẽ, ngươi cũng biết quy củ trong nghề này, bội ước là chuyện cỡ nào nghiêm trọng a, ngươi cũng không muốn các huynh đệ nhiều năm kề vai chiến đấu đều chết trong nhiệm vụ lần này a?”
Ngô Kình Thương liếc mắt nhìn Tôn Uy, quay đầu lại âm thanh lạnh lùng nói: “Cùng ta có quan hệ gì?”
Đúng lúc Đỗ Tu Nhiên mang trái cây từ nhà bếp đi ra, thấy Tôn Uy mặt mũi đỏ bừng tới mang tai, mà Ngô Kình Thương thì là vẻ mặt lạnh nhạt, liền hỏi: “Làm sao vậy? Có chuyện gì có thể ngồi xuống từ từ bàn bạc.”
Tôn Uy nhìn thấy Đỗ Tu Nhiên, đột nhiên ánh mắt sáng ngời nói: “Ta là có một chuyện nhỏ muốn nhờ Ngô đội hỗ trợ…”
Đỗ Tu Nhiên xuống dĩa trái cây xuống bàn nhìn nhìn Ngô Kình Thương hỏi: “Có chuyện gì a?”
Ngô Kình Thương lấy tay sờ lên cái mũi, nghĩ đến sự việc có lẽ cũng không nên nói cho Đỗ Tu Nhiên biết, nhất thời cũng im lặng không trả lời.
Tôn Uy vội vàng nói: “Là như vậy, chúng ta ở bên kia có nhiệm vụ, rất đơn giản cũng không tốn bao nhiêu thời gian, rất cần Ngô đội theo chúng ta hỗ trợ, hơn nữa thù lao rất cao, nhưng là Ngô đội lo lắng cho ngươi, cho nên không muốn đi”. Dứt lời, liền thấy Ngô Kình Thương ngồi bên cạnh vẻ mặt âm trầm liếc nhìn Tôn Uy, Tôn Uy miễn cưỡng nở một nụ cười, không được tự nhiên ôm lấy cánh tay.
Đỗ Tu Nhiên giương mắt nhìn Ngô Kình Thương nói: “Ta có cái gì để ngươi lo lắng? Đội hữu của ngươi cất công tới đây nhờ ngươi hỗ trợ bọn họ, ngươi phải đi a”. Sau đó hướng Tôn uy hỏi: “Cái kia, có hay không nguy hiểm?”
Tôn Uy nhanh chóng nói ra: “Không nguy hiểm, đối với Ngô đội mà nói tuyệt đối không có vấn đề, rất khó mà có được vụ làm ăn lớn như vậy, theo Ngô đội đi ba ngày là có thể hoàn thành nhiệm vụ, hơn nữa thù lao của đối phương hết sức cao, cũng là lần đầu tiên ta nhận được vụ làm ăn lớn như vậy, ba ngày liền có một ngàn…”
Đỗ Tu Nhiên sau khi nghe xong rất cao hứng, bề bộn quay sang nói với Ngô Kình Thương: “Ngươi đồng ý đi, ba ngày kiếm được một ngàn đồng là rất nhiều, nói sao đi nữa cũng là giúp đỡ bàn bè, dù không nhận tiền ngươi cũng nên đi a.”
Tôn Uy nhanh chóng tiếp lời: “Tiền nhất định phải có… Chuyện đó Ngô đội, ngươi coi như giúp đỡ chúng ta lần này đi, dù sao cũng từng là đội hữu với nhau, chỗ ấy tình nghĩa ngươi cũng coi như là được… đi?”. Nói xong trong nội tâm liền thầm nghĩ, tiểu tình nhân này của Ngô Kình Thương xem ra cái gì cũng không biết a, theo như lời hắn nói liền trực tiếp xem nhẹ đơn vị đằng sau một ngàn kia, một ngàn kia căn bản không phải một ngàn đồng mà là một ngàn vạn a, hiện tại trong nghành này mà nói muốn thuê Ngô Kình Thương làm việc giá cả cũng không phải ít, một vụ là ăn mà có mặt hắn trong đó, giá tiền tương đương tăng vọt, cơ hồ là ít hơn ba trăm vạn căn bản không nhận nhiệm vụ, vụ làm ăn này nói theo Đỗ Tu Nhiên một ngàn đồng, thì thật sự là chọc cười cho những người trả tiền thuê Ngô Kình Thương.
Ngô Kình Thương trầm mặc ngồi trên ghế salon lấy quả táo cắn một cái, chỉ là vẫn trầm mặc không có lên tiếng.
Đỗ Tu Nhiên thấy thế liền biết rõ tiểu quỷ này tính tình cứng rắn, y cũng không phải là không có biện pháp đối phó, vì vậy y nghĩ nghĩ liền cố ý nói: “Quên đi, ngày mai ta thu dọn chút đồ đạc rồi trở lại D thị a, phòng ở nơi này ta trụ không quen.”
Tôn Uy cũng là phản ứng rất nhanh, cực độ phối hợp, ngồi ở bên cạnh chỉ tiếc rèn sắt không thành thép nhanh chóng nói: “Vậy thì thật là tốt, ta ở D thị cũng có phòng ở, nếu không có gì liền đến chỗ ta ở đi?” Lời vừa nói xong, một hột gì đó liền hướng phía Tôn Uy phóng tới, cũng may Tôn Uy nhiều năm làm lính đánh thuê, phản xạ cực nhanh, trực tiếp xoay người tránh né, hột táo va phải vách tường liền bể nát như bùn nhão, Tôn Uy vỗ vỗ bộ ngực trong lòng vẫn còn sợ hãi.
Ngô Kình Thương nghe vậy đứng dậy giữ chặt Đỗ Tu Nhiên nói: “Ngươi không thể đi” Nghĩ nghĩ mới gật đầu thỏa hiệp: “Hảo, vậy ta đi ba ngày.”
Thấy Ngô Kình Thương đáp ứng rồi, Tôn Uy cao hứng hỏng rồi, từ khi bước vào ngôi nhà này hắn toàn bị Ngô Kình Thương quăng cho những cái liếc mắt lạnh lùng.
Đỗ Tu Nhiên giúp Ngô Kình Thương thu dọn mọi thứ, đem chìa khóa phòng đưa cho hắn một chiếc, trước khi đi Ngô Kình Thương đem Đỗ Tu Nhiên ôm hôn một trận rồi mới nói: “Mấy ngày nay đừng đi loạn, chờ ta trở lại”
Đỗ Tu Nhiên lập tức cuồng mồ hôi nói ra: “Cái gì gọi là đừng đi loạn? Lại nói, ta là một nam nhân thì sợ cái gì a?”
Ngô Kình Thương vẫn là cảm thấy lo lắng nói ra: “Đợi lát nữa ta tìm người bảo vệ ngươi.”
Đỗ Tu Nhiên liếc trắng mắt nhìn hắn mắng: “Bảo vệ cái rắm, ngươi đi nhanh đi, đội hữu còn đang đợi ngươi a.”
Ngô Kình Thương sau khi nghe xong, gật đầu biểu tình có chút dữ tợn nói: “Được rồi, hắn còn đang chờ ta, ân, ngươi đừng tiễn… ta nữa, trở về…”
Đỗ Tu Nhiên nhìn Ngô Kình Thương xuống lầu mới thở phào một cái, nghĩ thầm, tiểu quỷ này ở bên ngoài quan hệ với mọi người xem ra không tệ như y suy nghĩ, còn có đội hữu tìm hắn hỗ trợ, đây chính là hiện tượng tốt.
Giữa trưa Tôn Uy tìm một khách sạn năm sao mời Ngô Kình Thương ăn cơm, xem như cùng hắn chính thức xin lỗi vậy, trên bàn rượu Ngô Kình Thương nhẹ gật đầu tiếp nhận, hơn nữa tuần rượu, Tôn Uy vào toilet, Ngô Kình Thương cũng đặt ly rượu xuống theo sau vào. Mười phút sau, Ngô Kình Thương vỗ vỗ y phục trên người, khóe miệng nhếch lên, đi ra từ toilet, Tôn Uy nữa ngày sau mới lảo đảo khó khăn đi ra từ toilet, mặt mũi bầm dập cộng thêm nội thương trong người, hắn đi đến trước kiếng sờ sờ mặt mũi tự an ủi chính mình, bị tên kia đánh cũng tốt, so với phải bội ước trả một cái giá lớn hơn, như thế này cũng đáng giá.
Ngày hôm sau, Đỗ Tu Nhiên đang giặt quần áo ở nhà, từ túi quần của Ngô Kình Thương lấy ra một chiếc điện thoại, nhìn rất mắc tiền, Đỗ Tu Nhiên nhớ rõ Ngô Kình Thương từng nói qua, là điện thoại dùng để liên lạc với đội hữu, thứ đồ trọng yếu như vậy hắn cũng có thể để quên? Tiểu quỷ này luôn vứt đồ bừa bãi như vậy.
Ngô Kình Thương không có mang điện thoại tức là mất liên lạc với đội hữu, mà y lại không biết số điện thoại của người tên Tôn Uy kia, vì vậy Đỗ Tu Nhiên nghĩ nghĩ, liền điện thoại cho Triệu đội trưởng, Triệu đội trưởng chính là người trước kia dẫn Ngô kình Thương đi vào bộ đội đặc chủng.
Điện thoại bắt lên, Đỗ Tu Nhiên cùng Triệu đội trưởng chào hỏi, rồi nói: “Ta có đồ vật muốn đưa cho Ngô Kình Thương, làm sao mới có thể liên lạc được với hắn? Hoặc là số điện thoại của Tôn Uy cũng được.”
Triệu đội trưởng sững sốt hồi lâu mới nói: “Tu Nhiên a, Tiểu quỷ Ngô Kình Thương đã sớm rời khỏi bộ đội đặc chủng, ngươi không biết sao?”
Đỗ Tu Nhiên sau khi nghe xong thì sững sờ, vội hỏi: “Hắn không còn ở lại bộ đội đặc chủng? Khi nào thì rời khỏi?”
Triệu đội trưởng nghĩ nghĩ nói: “Năm năm trước a, nghe phụ tá Lưu sĩ quan nói các ngươi đã năm năm không liên lạc, nhiều năm như vậy chuyện đó ngươi không biết cũng thực bình thường.”
Năm năm… Đỗ Tu Nhiên có chút giật mình, nguyên lai năm năm trước tiểu quỷ đã rời đi bộ đội đặc chủng, nhưng lại không có cùng y nói qua, cũng là, khi đó y rời đi hắn…
Nửa ngày sau y mới mở miệng nói: “Vậy hắn bây giờ ở đâu? Làm việc gì?”
Triệu đội trưởng nói: “Rất khó nói, chúng ta đều nghe nói, hắn là đang ở phía đông bắc vùng Tam Giác Vàng nơi được xem là nơi nguy hiểm nhất hiện nay, thủ đoạn lợi hại lại ra tay nhanh chóng, không ít người nghe thấy tên hắn đều phải bỏ chạy, như thế nào, ngươi muốn tìm hắn?”
Đỗ Tu Nhiên nắm chặt điện thoại, nhớ đến Tôn Uy kêu Ngô Kình Thương là Ngô đội, thì ra là vậy, thì ra là vậy, không phải đội trưởng của bộ đội đặc chủng, mà là đội trưởng dong binh đoàn, nhiệm vụ mà Tôn Uy nói đến kia, đại khái chính là nhiệm vụ của dong binh đoàn bọn họ nhận được, căn phải không phải là hỗ trợ, mà chính mình lại ngốc hồ hồ chuyện gì cũng không biết.
Y suy nghĩ nữa ngày mới nói: “Triệu thúc, ta muốn đi đến Thiên Lang… dong binh đoàn nhìn xem, được không?”
Triệu đội nghĩ nghĩ nói: “Cái này… ngươi là người bình thường đáng ra là không đến đó được, bất quá nếu ta mang ngươi đến thì cũng không có vấn đề, ân… Như vầy đi, ngươi đến đây, vừa vặn ta có chuyện muốn tìm đến bọn họ.”
Đỗ Tu Nhiên sau khi nghe xong nói cảm ơn, liền tắt điện thoại, dong binh đoàn, nhiều ít gì y cũng biết chút ít, trong lớp có một học sinh luôn nói say sưa về chủ đề này, Thiên Lang… giống như cũng nghe bọn họ nói sơ qua, cái gì là tiểu đội giết người hạng nhất, là đoàn đội chưa từng thất bại qua, chính là đứng đầu trong các dong binh đoàn lính đánh thuê.
Đỗ Tu Nhiên nghe thấy cái tên Thiên Lang dong binh đoàn này liền cảm thấy không vui, điều này làm cho y nhớ đến một ít tổ chức ám sát của Nhật Bản, cũng tên là Thiên Ảnh đoàn gì đó, kì thật nói trắng ra chính là tổ chức chuyên đi ám sát mà thôi, chỉ cần có năng lực, có tiền thù lao, liền có thể giết người, lấy chuyện giết người trở thành vụ mua bán kiếm tiền, nhớ tới huyết tinh cùng nhiều thi thể nằm la liệt trên mặt đất ở kiếp trước, Đỗ Tu Nhiên cảm thấy đáy lòng dâng lên một cổ chán ghét, y không nghĩ đi chứng kiến tiểu quỷ giết người, lại càng không muốn nhìn thấy tiểu quỷ bị người khác giết chết, y chỉ muốn cùng tiểu quỷ trải qua một cuộc sống bình thường, chỉ cần như vậy mà thôi.
Đỗ Tu Nhiên đứng dậy đơn giản thu dọn mọi thứ, mang theo điện thoại Ngô Kình Thương để quên ra khỏi nhà, vừa đi được không xa, trong hẻm nhỏ liền nhảy ra ba người.
Dẫn đầu là một người mà Đỗ Tu Nhiên nhận thức, Vu Đông, Đỗ Tu Nhiên cẩn thận nhìn hắn một cái xoay người muốn chạy, Vu Đông ở phía sau vội la lên: “Nhiên ca, đừng chạy, ta không phải tới bắt ngươi.”
Vu Đông dẫn theo ba người chạy ngăn lại Đỗ Tu Nhiên bất đắc dĩ nói: “Ta ngày hôm qua là được Thương ca kêu đến, nói muốn ta ở A thị bảo vệ ngươi trong ba ngày, cái kia, chuyện lần trước thật là xin lỗi ngươi, ta hướng ngươi xin lỗi, hai ta dù sao cũng từng quen biết qua, ngươi đại nhân đừng chấp nhất kẻ tiểu nhân như ta, tha thứ cho ta một lần được không?”
Đỗ Tu Nhiên tay để trong túi áo gió im lặng không có lên tiếng, cùng Vu Đông chậm rãi kéo ra khoảng cách, sau đó lui về phía sau.
Vu Đông tiến lên phía trước nói: “Nhiên ca Nhiên ca, ta xin ngươi, những gì ta nói điều là sự thật, ngươi nếu đi loạn xảy ra chuyện gì, Thương ca nhất định sẽ giết lão bà cùng con của ta, cho dù ngươi hận ta, nhưng lão bà cùng con của ta không có liên quan phải không? Con của ta chỉ mới ba tuổi, cầu ngươi cho bọn họ lưu lại cái mạng được không?”
Đỗ Tu Nhiên sau khi nghe xong mới chậm rãi dừng bước, nghi ngờ nói: “Thật sự?”
Vu Đông nói: “Đúng vậy, kì thật lần trước lúc Thương ca giết chết tên Triệu Ba kia, chúng ta đã ước định hiệp nghị, ta bảo đảm sẽ không thương tổn ngươi, bởi vì ta thương tổn ngươi chính là thương tổn chính mình…”
Đỗ Tu Nhiên sững sờ, nghĩ đến điều gì, liền quay đầu kinh ngạc nói: “Hắn giết… họ Triệu kia? Chuyện xảy ra khi nào?”
Vu Đông vừa nghe, liền biết không ổn, nhanh chóng đổi chủ đề sang chuyện khác nói: “A, việc này… Ngươi muốn đi đâu?”
Đỗ Tu Nhiên nhìn nhìn bên ngoài nói: “Ta muốn đi đến nhà ga, chuyện này cũng cần phải báo cáo với các ngươi?”
Vu Đông nói: “Thương ca muốn chúng ta bảo vệ ngươi, ngươi đi đâu, chúng ta theo đến đó, tránh cho việc phát sinh ngoài ý muốn.”
Nửa ngày sau Đỗ Tu Nhiên mới “hừ” một tiếng nói: “Tùy các ngươi.”
Đỗ Tu Nhiên không nghĩ tới chính là ba người Vu Đông thật sự lên xe đi theo y, lúc xuống xe, Triệu đội trưởng dẫn người đến nhà ga đón y, ba người mới mặt mày xám tro trở về.
Nơi đóng quân của Thiên Lang dong binh đoàn, có rất ít người biết, bọn họ thường xuyên thay đổi chỗ ở, bởi vì nhiệm vụ lần này có liên quan đến bên phía bộ đội đặc chủng, cho nên tạm thời đóng quân ở gần đó.
Lúc Triệu đội trưởng cùng Đỗ Tu Nhiên đến nơi, đã là buổi chiều, chỗ ở rất bình thường, gần phòng ở còn có một sân bóng.
Triệu đội trưởng kêu Đỗ Tu Nhiên đứng đây chờ, đừng đi loại, hắn đi vào tìm Tôn Uy, thuận tiện giúp y kêu Ngô Kình Thương.
Đỗ Tu Nhiên gật đầu, liền đứng đợi ở sân bóng, bởi vì xuất môn vội vàng y chỉ khoác một chiếc áo khoác gió bên ngoài, quần áo có chút đơn bạc, may mắn còn có khăn choàng cổ, có thể che chắn một chút gió.
Lúc này ở cửa đi đến một đám người, khoảng bảy tám người, trong đó có một người trên tay còn ôm trái bóng rổ.
Người nào người nấy thân hình cường tráng, hướng đến sân bóng rổ đi đến, đi không được vài bước, liền dừng lại nhìn về phía Đỗ Tu Nhiên đang đứng.
Có lẽ gặp người lạ tiến đến địa bàn của mình, có vài tên nhìn chằm chằm Đỗ Tu Nhiên bằng ánh mắt xích lỏa không một chút dè dặt.

avatar
  Subscribe  
Notify of