Loading...

Ngã Đích Nam Hữu Thị Quái Vật Chương 44

0
251


Chương 44

Đỗ Tu Nhiên không nghĩ rằng chẳng qua là một câu nói trong lúc động tình, cư nhiên làm cho mình ngay cả giường cũng không xuống được, ngẫm lại y cảm thấy mặt đều đỏ lên, lại vô cùng hối hận.
Xin nghĩ phép một ngày, hôm sau Đỗ Tu Nhiên đến trường học hỏi thăm việc điều động công tác chuyển tới A thị, đúng thật là có hy vọng, bởi vì biểu hiện bình thường của y ở trường học vô cùng tốt, bình thường đều dạy ở những lớp chuyên, thành tích cũng rất xuất sắc, nên việc xin chuyển công tác cũng rất khả quan.
Việc này cũng không phiền toái, sau khi làm đơn xin chuyển công tác thì chỉ việc chờ phản hồi từ trường học là có thể.
Buổi chiều không có khóa, Đỗ Tu Nhiên đem hai ngàn đồng tiền lương tháng này đem đi cho mẫu thân của học sinh đang nằm viện, thừa dịp đối phương rót nước cho y không có chú ý, liền đem tiền cất vào trong ngăn tủ cạnh giường, liền đứng dậy ly khai.
Ngô Kình Thương mấy ngày nay luôn thúc giục Đỗ Tu Nhiên đi xem phòng ở A thị, Đỗ Tu Nhiên cũng một mực tìm lý do thoái thác không có đi, y muốn đợi phản hồi từ trường học, có thể chính thức đến trường cao trung ở A thị dạy thì mới đáp ứng đi xem phòng.
Mang theo Ngô Kình Thương ngồi xe đi đến A thị, xem hết một ngày, có một nơi Đỗ Tu Nhiên cảm thấy không tồi, cách trung tâm thành phố rất gần, giao thông thuận tiện, phong cảnh xung quanh cũng rất tốt, chính là giá cả vẫn có chút cao.
Đỗ Tu Nhiên do dự, giá tiền phòng ở nếu ở D thị thì đủ mua 3 phòng, tất cả suy tư của y Ngô Kình Thương đều nhìn thấy trong mắt, sau hắn thừa dịp Đỗ Tu Nhiên không chú ý liền âm thầm giao tiền mua phòng ở.
Lúc Đỗ Tu Nhiên thấy được giấy tờ nhà đất cùng chìa khóa phòng ở đều là kinh ngạc một hồi, tiểu quỷ này là luôn là làm việc luôn là tùy tiện quyết định không hỏi ý kiến của y, hơn nữa trên giấy tờ nhà còn là tên của y nữa.
Lúc ăn cơm tối, Đỗ Tu Nhiên đem Ngô Kình Thương mắng cho một trận, Ngô Kình Thương nghe nghe liền nhịn không được cắt ngang lời nói của y bá đạo mà nói: “Từ đầu ta đã nghĩ sẽ viết tên ngươi.”
Đỗ Tu Nhiên bất đắc dĩ nói: “Thứ quý giá như vậy ta thật sự nhận không nổi.”
Ngô Kình Thương nhìn y nữa ngày mới nói: “Ngươi trước kia cũng mua cho ta rất nhiều…”
Đỗ Tu Nhiên chặn lại nói: “Không thể so sánh được, những thứ kia không đáng giá…”
Ngô Kình Thương mấp máy khóe miệng, chỉ là nhìn chằm chằm Đỗ Tu Nhiên không nói gì, kì thực trong lòng hắn, những thứ mà Đỗ Tu Nhiên mua cho hắn không phải dùng tiền là có thể đo đạc được.
Thấy Ngô Kình Thương vẫn im lặng trầm mặc, Đỗ Tu Nhiên thấp giọng nói: “Tốt lắm, dù sao cũng đã mua thì cứ như vậy đi, lần sau trước khi quyết đinh điều gì nhớ bàn bạc lại với ta, biết không?”
Ngô Kình Thương thấy Đỗ Tu Nhiên chấp nhận dọn đến ở, thì lập tức lấy lại tinh thần, nhanh chóng gật đầu.
Đỗ Tu Nhiên thấy thế liền nhịn cười không được, sau đó đưa miệng đến gần môi của Ngô Kình Thương, nhẹ nhàng hôn lên, thuận miệng nói: “Tốt lắm, ta đi dọn dẹp phòng bếp.”
Ngô Kình Thương lại sống chết không buông tay, hơn nữa tay vẫn để ở bên ngoài quần ngủ sờ loạn.
Đỗ Tu Nhiên cả kinh quay đầu lại nói: “Đừng sờ loạn.”
Ngô Kình Thương sờ vài cái đột nhiên cúi đầu nói: “Ta nghĩ muốn ngươi.”
Đỗ Tu Nhiên bị Ngô Kình Thương sờ loạn vài cái liền xụi lơ mất hết khí lực đứng dựa vào mép bàn, chỉ có thể dựa vào chỗ này để chống đỡ toàn thân không bị té ngã, y nói: “Đang ở trong… phòng bếp, ngươi đừng làm bừa.”
Ngô Kình Thương trực tiếp ôm lấy Đỗ Tu Nhiên thấp nói: “Đi phòng khách?”
Đỗ Tu Nhiên cảm giác thân dưới của Ngô kình Thương trở nên cứng rắn, sắc mặt hơi đỏ lên, hồi lâu mới nói: “Ân… đi ra phòng khách.”
Ngô Kình Thương nhanh chóng đưa Đỗ Tu Nhiên đến nằm trên ghế salon trong phòng khách, sau đó một phen cởi bỏ quần ngủ của y, kìm nén không được cúi người xuống hôn lên bộ vị mẫn cảm của y.
“Tiểu quỷ, ngươi làm đủ chưa?” Đỗ Tu Nhiên có chút nổi giận, người này rốt cuộc có muốn làm hay không a, luôn liếm tới liếm lui, vật kia lại không thể ăn a.
Sau khi làm Đỗ Tu Nhiên phát tiết ra Ngô Kình Thương dùng lưỡi liếm liếm khóe miệng, tiến đến bên mặt của y nói ra: “Ngô… Ăn thật là ngon.”
…Đỗ Tu Nhiên sắc mặt lập tức đỏ bừng, y không biết tiểu quỷ như thế nào lại cảm thấy hứng thú với thân thể mình, mỗi ngày làm tới làm lui hắn đều không cảm thấy đủ, mọi người thân thể không phải đều giống nhau sao? Hắn lại như thế nào có thể càng liếm càng hăng say? Ngay cả nơi đó đều muốn liếm, thật sự là khó có thể tin…
Tiểu quỷ mỗi ngày sau khi cơm nước ăn tráng miệng xong, điều muốn ăn một bữa tiệc lớn*, Đỗ Tu Nhiên biết rõ nếu tiểu quỷ này làm được lần thứ nhất, thì nhất định sẽ có lần thứ hai, đơn giản y cũng không có phản kháng, tùy ý hắn muốn làm như thế nào thì làm như thế nấy thôi.
*Bữa tiệc lớn ở đây là chỉ Nhiên ca
Đến khi thân thể hai người đều là mồ hôi đầm đìa, lúc này mới tính như xong, phía đằng sau của Đỗ Tu Nhiên có chút sưng đỏ, đến bây giờ y cũng không thể nào thích ứng được với cự vật khổng lồ của Ngô Kình Thương.
Ngô Kình Thương ôm y đem vào phòng tắm, cẩn thận giúp y tẩy rửa thân thể, lại giúp y bôi thuốc mỡ vào lỗ nhỏ sưng đỏ phía sau, cho đến khi Đỗ Tu Nhiên cảm thấy thân thể thoái mái hơn nhiều lắm, hắn mới đem y ôm vào phòng ngủ, Đỗ Tu Nhiên thể lực không thể tốt như Ngô Kình Thương, làm xong không lâu đều mệt mỏi mà thiếp đi, Ngô Kình Thương thì ôm chặt Đỗ Tu Nhiên, đầu củng tại trong ngực của y hôn nửa ngày, mới thỏa mãn ôm y ngủ.
Không lâu sau phòng ở mới điều được trang hoàng xong, công việc của Đỗ Tu Nhiên cũng bắt đầu bận rộn, thiết bị cùng đồ dùng hằng ngày trong nhà phải thu dọn hết năm ngày mới tính là xong, hai người đem phòng ở D thị khóa lại, liền trực tiếp chuyển tới phòng ở mới ở A thị.
Ngày hôm đó, Đỗ Tu Nhiên đang trong nhà dọn dẹp rác rưởi, chuông cửa đột nhiên vang lên, mở cửa ra nhìn, ngoài cửa chính là một nam nhân trung niên hơn ba mươi tuổi, mặt mũi sáng sủa, đầu đội mũ lưỡi trai, làn da rất đen.
Đỗ Tu Nhiên hỏi: “Ngươi tìm ai?”
Người kia nói: “A, xin chào,Ngô Kình Thương sống ở đây sao?”
Đỗ Tu Nhiên sững sờ: “Hắn hiện tại không ở nhà, ngươi tìm hắn có chuyện gì sao?”
Người nọ liếc mắt cao thấp đánh giá Đỗ Tu Nhiên, cười nói: “Ta là đội hữu của hắn, ta họ Tôn, kêu là Tôn Uy.”
Đỗ Tu Nhiên sau khi nghe xong a một tiếng, vội nói: “Vậy mời ngày vào, Ngô Kình Thương đi ra ngoài mua thức ăn, một lát sẽ trở về.”
Tôn Uy gật đầu đi vào, nhìn nhìn xung quanh, trong phòng thu dọn rọn ràng, sạch sẽ khắp nơi đều có thể thấy được bầu không khí ấm áp, sau đó cười nói: “Ngươi cùng Ngô đội* ở cùng một chỗ?”
*Ngô đội là viết tắt của Ngô đội trưởng
Đỗ Tu Nhiên sau khi nghe xong mới ừ một tiếng, sau đó mới kịp phản ứng hỏi lại: “Ngô đội, ngươi nói chính là Ngô Kình Thương?”
Tôn Uy nói: “Đúng vậy, hắn bây giờ chính là đội trưởng của chúng ta, rất có năng lực.”
Đỗ Tu Nhiên vừa rót nước vừa suy nghĩ, tiểu quỷ này khi nào thì được lên chức? Đội trưởng của bộ đội đặc chủng? Ngược lại cho tới bây giờ y cũng chưa nghe hắn nói qua.
Tôn Uy tiếp nhận ly nước nhìn nhìn Đỗ Tu Nhiên nói: “Ngươi lớn lên rất giống một người trong đội chúng ta.”
Đỗ Tu Nhiên cười nói: “Ta giống như không phải là gương mặt đại chúng.”
Tôn Uy nhìn nhìn tựa hồ ý thức được điều gì, mập mờ cười nói: “Hảo tiểu tử, nguyên lai lại có chuyện như vậy.”
Đỗ Tu Nhiên sau khi nghe xong có chút khó hiểu.
Tôn Uy ho khan một tiếng nhìn nhìn xung quanh căn phòng nói: “Phòng ở mới mua?”
Đỗ Tu Nhiên nói: “Đúng vậy, vừa mới mua được nửa tháng.”
Tôn Uy nói: “Là Ngô Kình Thương mua?”
Đỗ Tu Nhiên gật đầu.
Tôn Uy mắng: “Tiểu tử này cũng thật keo kiệt, ít nhất cũng phải mua một căn biệt thự cho ngươi ở a.”
Đỗ Tu Nhiên sau khi nghe xong lại càng giống như lọt vào sương mù, đơn giản ngồi xuống hỏi: “Cái kia, Ngô Kình Thương ở trong bộ đội như thế nào? Là nghe theo chỉ thị của cấp trên đi?”
Tôn Uy sững sờ nói: “Bộ đội? Hắn nói cho ngươi hắn đang ở trong bộ đội?”
Đỗ Tu Nhiên thấy thế nhíu mày hỏi: “Hắn không có trong bộ đội?”
Tôn Uy nhanh chóng đổi giọng nói: “Hắn đi làm nhiệm vụ ở khắp nơi, chính là ở trong bộ đội, ha ha”
Đỗ Tu Nhiên liếc nhìn Tôn Uy hỏi: “Ngươi là cấp dưới của hắn?”
Tôn Uy uống một ngụm nước nói: “Đúng đúng, ta là binh lính dưới tay hắn”. Dứt lời âm thầm lau mồ hôi, cũng không biết tiểu tử kia nói dối cái gì, khá tốt không có bị hắn nói lộ ra.
Đỗ Tu Nhiên nghĩ nghĩ nói: “Lúc thi hành nhiệm vụ trong bộ đội tiền thưởng có nhiều không?”
Tôn Uy sững sờ, tiền thưởng? A, lập tức phản ứng kịp thời, trả lời: “Còn phải xem là nhiệm vụ lớn hay nhỏ, số lượng nhiều hay ít, có khi nhiều có khi ít.”
ĐỗTu Nhiên nói: “Vậy nhiệm vụ mà hắn làm có phải rất là nguy hiểm không?”
Tôn Uy nói: “Vậy cũng không phải, không chỉ là nguy hiểm, mà đó là thập tử nhất sinh, bị thương bị trúng đạn là chuyện bình thường, a, ngươi không cần lo lắng tiểu tử kia, súng đạn không giết được hắn đâu, ha ha”
Đỗ Tu Nhiên sau khi nghe xong gật đầu nói: “Một binh lính làm nhiệm vụ trong năm năm có thể kiếm được bao nhiêu tiền?”
Tôn Uy sau khi nghe xong gãi đầu nói: “Cái này rất khó nói, bất quá với thể trạng của tiểu tử kia cùng tính nhẫn nại của hắn, hơn một ngàn vạn hẳn là có thể.”
Đỗ Tu Nhiên sau khi nghe xong cảm thấy có điểm gì là lạ, y hỏi: “Làm một bộ đội đặc chủng thật sự có thể kiếm được nhiều tiền như vậy?”
Tôn Uy có chút suy nghĩ nói: “Bộ đội đặc chủng sao có thể kiếm được nhiều như vậy, chúng ta đó là… A, chúng ta là bộ đội đặc chủng, chúng ta… là bộ đội đặc chủng vũ khí hạng nặng…”. Lau mồ hôi, tiểu tình nhân này của Ngô Kình Thương tựa hồ đối với công việc của hắn một chút cũng không biết, chính mình cũng không thể hồ đồ mà làm lộ mọi chuyện.
Đỗ Tu Nhiên nghi hoặc vừa muốn mở miệng tiếp tục hỏi, cửa đột nhiên bị người đá văng, Ngô Kình Thương trong tay cầm vài túi nhựa, ánh mắt lợi hại quét qua phòng khách, thấy Tôn Uy đang ngồi, lập tức không vui nói: “Tại sao ngươi ở đây?”
Tôn Uy đứng dậy cười nói: “Ta chính là cố ý đến đây để tìm ngươi tâm sự một chút”. Rất may chính là trong đội có lão Tứ có công năng đặc biệt, nếu không hắn thật sự cũng không tìm được người này.
Ngô Kình Thương hừ nhẹ một tiếng, đem thức ăn bỏ vào trong phòng bếp mới trở ra.
Đỗ Tu Nhiên thấy thế đứng lên nói: “Thế này, ta đi làm vài món ăn, ngươi giữa trưa ở lại đây ăn cơm a.”
Ngô Kình Thương một phen giữ chặt Đỗ Tu Nhiên nói: “Không cần, hắn sẽ không ở lại ăn cơm.”
Tôn Uy ha ha nở nụ cười nói: “Chị dâu… A không phải, chuyện đó không cần làm phiền ngươi, ta giữa trưa đã có hẹn có hẹn.”
Nghe thấy Tôn Uy kêu một tiếng chị dâu, làm cho Đỗ Tu Nhiên xấu hổ muốn chết, ngồi cũng không xong đi cũng không được, đành phải tìm cớ đi cắt hoa quả, rồi chạy trối chết vào phòng bếp.
Ngô Kình Thương sắc mặt có vẻ ôn hòa một chút, hắn hạ giọng nói: “Có chuyện gì?”
Tôn Uy vẻ mặt vô tội nói: “Có nhiệm vụ.”
Ngô Kình Thương cả giận nói: “Ra tay như thế nào?”
Tôn Uy nói: “Đánh vào căn cứ, hiện tại không vội.”
Ngô Kình Thương sờ sờ đầu, thầm rủa, mẹ kiếp.
Tôn Uy thấp giọng nói: “Tiền công lần này rất cao, làm một lời ba.”
Ngô Kình Thương quay đầu lại mắt nhìn Đỗ Tu Nhiên đang ở trong phòng bếp, suy nghĩ nửa ngày lắc đầu nói: “Ta từ bỏ, các ngươi cứ thi hành nhiệm vụ.”
Tôn Uy sững sờ, vội hỏi: “Ngươi có ý gì?”
Ngô Kình Thương nói: “Ta muốn rời khỏi đội.”
Tôn Uy kinh hãi nói: “Ngươi cũng không thể bỏ dở ngay lúc này được, vụ làm ăn này ta đã nhận rồi.”
Ngô Kình Thương nhíu mày “Hư” một tiếng, nhìn nhìn phòng bếp nói: “Tóm lại ta mặc kệ, ngươi nên làm thế nào thì làm thế đó đi.”
Tôn Uy vội la lên: “Coi như ta cầu ngươi đi, xong vụ làm ăn này rồi nói chuyện sau được không?”
Ngô Kình Thương kiên quyết lắc đầu.
Tôn Uy hít vào một hơi nói: “Hảo cho tiểu tử nhà ngươi, nói bỏ đi liền bỏ đi?”
Ngô Kình Thương xoay người lạnh lùng nhìn Tôn Uy nói: “Lúc trước đã nói ta tùy thời có thể đi, ngươi không lưu được ta.”
Tôn Uy nhìn Ngô Kình Thương, đột nhiên nhớ tới cái gì nhìn về phía phòng bếp nói: “Không phải là vì hắn chứ?”
Ngô Kình Thương ánh mắt híp lại, nói: “Tôn Uy ngươi tốt nhất đừng xen vào chuyện của người khác.”

avatar
  Subscribe  
Notify of