Loading...

Ngã Đích Nam Hữu Thị Quái Vật Chương 43

0
220


Chapter 43

Lúc Ngô Kình Thương một tay ôm túi gạo trở về nhà, Đỗ Tu Nhiên cũng đã tan tầm trở về, thay đổi quần áo mặc ở nhà đang ngồi trên ghế salon xem TV, thấy Ngô Kình Thương đem đồ ăn trở về, liền đi vào phòng bếp giúp đỡ hắn sắp xếp đồ đạc.
Buông gạo xuống, quần áo trên người Ngô Kình Thương cũng đã bẩn, Đỗ Tu Nhiên lại giúp hắn cởi ra ném vào trong thau quần áo, một lát lại giặt, Ngô Kình Thương thoát xong quần áo, liền trở lại phòng khách, vừa nhìn thấy TV đang phát thông tin về lão đại hắc đạo trong khu bị người khác giết trong KTV, cảnh sát mơ mơ hồ hồ nghi ngờ do hắc bang trả thù, khổ nổi án tử lại không có một chút manh mối, bên trong còn có ảnh chụp của Triệu Ba, lúc này Đỗ Tu Nhiên từ trong bếp đi ra cùng Ngô Kình Thương nói chuyện.
Ngô Kình Thương không tiếng động liền cầm lấy điều khiển TV nhanh chóng chuyển kênh, sau đó xoay người.
Đỗ Tu Nhiên hỏi hắn: “Buổi tối ngươi muốn ăn gì? Ta làm cho ngươi.”
Ngô Kình Thương chậm rãi đi vào trong bếp thuận miệng nói: “Tùy thôi, cái gì cũng được.”
Đỗ Tu Nhiên chỉ biết lắc đầu, tiểu quỷ này đối với ăn uống cho tới bây giờ không có yêu cầu, vì vậy liền đi đến tủ lạnh lấy ra tôm động lạnh, bỏ vào trong thau nước, sau đó xoay người đi rửa rau, Ngô Kình Thương đột nhiên từ phía sau ôm lấy y, Đỗ Tu Nhiên cảm thấy hơi nóng áp vào phía sau lưng y, đưa tay ra vỗ vỗ phía sau lưng Ngô Kình Thương nói: “Đừng làm rộn, ta đang làm thức ăn.”
Ngô Kình Thương nghe vậy phóng nhẹ đạo lực, bàn tay theo quần áo chậm rãi dò xét trước ngực Đỗ Tu Nhiên.
Đỗ Tu Nhiên chân lập tức có chút mềm, nhớ tới mấy hôm trước tiểu quỷ này đòi hỏi vô độ, trong lòng lại hốt hoảng không thôi, vội vàng giữ chặt bàn tay không yên phận của Ngô Kình Thương nói: “Đừng động tay động chân, ngươi không muốn ăn cơm sao”
Ngô Kình Thương sửng sốt, lúc này mới thu tay về nhẹ nhàng vuốt ve eo của Đỗ Tu Nhiên nói: “Ân, muốn ăn.”
“Vậy ngươi trật tự một chút cho ta.” Nói xong Đỗ Tu Nhiên đẩy ra Ngô Kình Thương đang đưa mặt lại gần, đem thức ăn rửa sạch để lên bàn chuẩn bị cắt nấu.
Ngô Kình Thương nghĩ nghĩ tới gần hai tay vòng quanh Đỗ Tu Nhiên nói: “Chúng ta dọn nhà.”
Đỗ Tu Nhiên sửng sờ nói: “Dọn nhà? Dọn đi đâu?”
Ngô Kình Thương nói: “Đến A thị đi”
Đỗ Tu Nhiên nói: “Ở đây không phải rất tốt sao? Đến A thị tiêu xài rất nhiều.”
Ngô Kình Thương nắm thật chặt cánh tay nói: “Ta sẽ nuôi tốt ngươi…”
Đỗ Tu Nhiên nở nụ cười nói: “Nói lời ngốc nghếch gì đó? Ta đây lớn như vậy cần ngươi nuôi sao?”
Ngô Kình Thương nói: “Ta nghĩ nuôi…”
Đỗ Tu Nhiên vỗ vỗ bàn tay Ngô Kình Thương đặt ở bên eo nói: “Hảo hảo, nuôi, vậy trước tiên ngươi nói lý do vì sao nghĩ muốn dọn đến A thị?”
Ngô Kình Thương thoáng hạ mi mắt nói: “Ở A thị sẽ không có công ty chi nhánh của họ Tiền kia.”
Đỗ Tu Nhiên đổ mồ hôi, nói ra: “Bởi vì chuyện này?”
Ngô Kình Thương nói: “Ân, như vậy ngươi sẽ không bị họ Tiền kia dụ dỗ”
Đỗ Tu Nhiên có chút dở khóc dở cười nói: “Cho dù ở đây, ta cũng sẽ không đi đến công ty của Tiền ca, công việc hiện tại của ta rất tốt, tạm thời không nghĩ thay đổi.”
Ngô Kình Thương nghe được Đỗ Tu Nhiên lại gọi Tiền ca, có chút tức giận, nắm chặt eo của Đỗ Tu Nhiên nói: “Tại sao vẫn còn kêu hắn là Tiền ca? Không chuẩn cho ngươi kêu hắn như vậy.”
Đỗ Tu Nhiên không thoải mái mở miệng nói: “Đều kêu đến quen miệng, nhất thời không đổi được.”
Ngô Kình Thương bá đạo nói: “Ta mặc kệ, như vậy ngươi cũng phải kêu ta giống như vậy.”
Đỗ Tu Nhiên ngẩn người, quay đầu nhìn về phía Ngô Kình Thương hỏi: “Ngươi bảo ta kêu ngươi là gì?”
Ngô Kình Thương nghĩ nghĩ, nghiêm túc nói: “Gọi Thương ca”
Đỗ Tu Nhiên cuồng mồ hôi, thân thủ đi lên đánh nhẹ một cái vào sau ót của Ngô Kình Thương nói: “Thương ca cái rắm, ngươi so với ta nhỏ hơn, là ngươi gọi ta bằng ca mới đúng.”
Ngô Kình Thương nắm tay lập tức xiết chặt, một cánh tay đem Đỗ Tu Nhiên nhấc lên, nói: “Ta mặc kệ, hôm nay ngươi nhất định phải kêu ta bằng Thương ca mới được.”
Đỗ Tu Nhiên bị Ngô Kình Thương ôm thật chặt, căn bản không giãy giụa được, y biết rõ tiểu quỷ này khí lực lớn, tiểu quỷ này hoàn toàn có thể cứ như vậy mà ôm y ba đến năm giờ cũng không thành vấn đề, y cũng không muốn đi phí sức giãy giụa, chỉ là bất đắc dĩ nói: “Ngươi như thế nào vẫn còn tính tình tiểu hài tử, nhiều năm như vậy vẫn không trưởng thành.”
Ngô Kình Thương ôm Đỗ Tu Nhiên đột nhiên xoay hai vòng nói: “Ngươi gọi ta Thương ca, ta sẽ bỏ ngươi xuống.”
Đỗ Tu Nhiên bị Ngô Kình Thương xoay đến mức chóng mặt, vội vàng nắm chặt bả vai của Ngô Kình Thương, lúc này Ngô kình Thương thấy y vẫn chưa chịu gọi, liền cúi đầu, dùng miệng cắn rớt cái nút áo của y, sau đó dùng răng cắn vào hai điểm trước ngực của Đỗ Tu Nhiên, hai nơi này mấy ngày nay vẫn còn sưng đỏ, lại bị Ngô Kình Thương cắn như vậy, có điểm tê dại.
Đỗ Tu Nhiên có chút run sợ, đành phải bất đắc dĩ sờ đầu của Ngô Kình Thương nói: “Tốt lắm tốt lắm, đừng làm giống như con cún con, đều bị ngươi cắn hư ngươi, có biết không?”
Ngô Kình Thương lại liếm một chút ngẩng đầu cố chấp nói: “Gọi Thương ca.”
Đỗ Tu Nhiên cười khổ nói: “Được rồi, để cho ta đem bữa cơm này làm xong rồi lại kêu ngươi?”
Ngô Kình Thương nghĩ nghĩ, bụng thật sự là đói liền gật đầu, thả Đỗ Tu Nhiên xuống đất nói: “Ngày mai chúng ta cùng đi xem phòng ở tại A thị.”
Đỗ Tu Nhiên liếc mắt nhìn Ngô Kình Thương nói: “Gấp cái gì, ta cũng chưa nói là muốn chuyển đi, nơi này ở quen ta cũng không nghĩ chuyển.”
Ngô Kình Thương thấy thế có chút bất mãn nói: “Nhất định phải chuyển.” Ngoại trừ chuyện của Tiền Viễn ra, thì Ngô kình Thương đối với an toàn của y vẫn có cảm giác bất an, D thị an ninh quá rối loạn, không thích hợp cho Tu Nhiên ở.
Đỗ Tu Nhiên cắt tốt thức ăn, chuẩn bị bỏ vào xào, thuận miệng nói: “Chuyện đó nói sau, nếu quả thật muốn chuyển đi, căn nhà này cần phải bán đi, ta tiếc nuối.”
Ngô Kình Thương nói: “Không bán, dùng tiền của ta mua nhà mới, căn nhà của hai chúng ta.”
Đỗ Tu Nhiên liếc nhìn Ngô Kình Thương nói: “Dùng tiền của ngươi lại càng không được tiêu xài phung phí.”
Ngô Kình Thương nghe vậy, đột nhiên tiến lên xoay mặt Đỗ Tu Nhiên lại hôn một cái nói: “Ngươi hiện tại đã là người của ta, tiền của ta cũng tức là tiền của ngươi, ngươi muốn sử dụng như thế nào đều được.”
Đỗ Tu Nhiên cười cười, đứng yên một chỗ để cho Ngô Kình Thương hôn y mới nhẹ nhàng nói: “Đi ra phòng khách đợi một lát a, món ăn gần chín rồi.” Thấy tiểu quỷ này thật chấp nhất chuyện dọn nhà, Đỗ Tu Nhiên vừa làm món ăn, vừa suy tư lo lắng, tuy sống ở A thị phải chi tiêu nhiều tiền, nhưng nghe nói cơ hội tìm việc làm cũng cao, tùy tiện đều có thể tìm được công việc nuôi sống gia đình D thị bên này lại có chút thua kém, muốn tìm được công tác xác thực khó khăn.
Y nhớ tới trước đó không lâu trường học có làm danh sách điều động giáo viên đến A thị, ngày mai y lại đến trường hỏi xem y có khả năng được điều công tác hay không.
Buổi tối, Ngô Kình Thương cùng Đỗ Tu Nhiên ăn cơm no, thu dọn xong chén đĩa liền ngồi ở salon xen TV, Đỗ Tu Nhiên kéo màn lại, sau đó lại đi cắt hoa quả, rót trà, Ngô Kình Thương một ngụm lại một ngụm ăn, thoáng cái đều ăn hết năm sáu quả táo.
Đỗ Tu Nhiên chỉ vừa cầm lên cắn một miếng, liền bị Ngô Kình Thương đoạt lấy, Đỗ Tu Nhiên lập tức vỗ đầu Ngô Kình Thương, cẩn thận xoay người, lại cầm lên một miếng táo, lần này thì toàn bộ đều bỏ hết vào miệng, ăn rất nhanh, kết quả y vẫn chưa kịp nuốt xuống, liền bị Ngô Kình Thương áp đảo trên ghế salon, trực tiếp mở miệng tiến đến bên miệng của Đỗ Tu Nhiên đoạt thức ăn.
Hai người giành qua giành lại, không gian bỗng nhiên yên tĩnh, hôn cướp một hồi trên thân hai người đều nổi hỏa, có chút không thể kiềm chế, chỉ một lát sau, quần áo trên người Đỗ Tu Nhiên đều bị Ngô Kình Thương cởi ra rơi trên mặt đất, dây nịch cũng bị Ngô Kình Thương tháo bỏ, quần lót bị kéo xuống chân, cuối cùng thân thể đều bị Ngô Kình Thương trực tiếp lột sạch.
Tuy mỗi ngày đều có làm, nhưng tiểu quỷ này vẫn như cũ hành động giống như hành quân đánh giặc, Đỗ Tu Nhiên vẫn có chút không thể thích ứng được, y lấy đôi chân mảnh khảnh của mình che đi nơi trọng yếu.
Ngô Kình Thương một phen cở bỏ y phục bản thân, một bên nhìn Đỗ Tu Nhiên nằm ở trên ghế salon, dưới ánh đèn chiếu rọi một thân da thịt trắng nõn, eo là eo chân là chân, càng xem lại càng thấy đẹp mắt, nhất là hai đóa hoa mai trước ngực, là nơi hắn yêu thích nhất, lần nào hắn cũng ghé vào trên đó ra sức hút liếm, hiện tại thoạt nhìn lại có chút sưng đỏ, nhưng xem trong mắt Ngô Kình Thương lại hết sức mê người.
Ngô Kình Thương đè lên người của Đỗ Tu Nhiên, ra sức chơi đùa, nơi này hôn môt chút, chỗ kia lại liếm một chút, động tác vô cùng thuần thục, chỉ một lát sau Đỗ Tu Nhiên mặt đỏ lên tới mang tai, có chút chống đỡ không được.
Mỗi lần đều bị tiểu quỷ này áp đảo, trong lòng y cũng có chút không cam lòng, tốt xấu gì cũng là lúc trước y dạy hắn nhập môn, nhưng là bây giờ, tiểu quỷ đã xem như lão luyện trò giỏi hơn thầy, mà chính y trong lúc này lại bối rối không biết làm gì.
Nghĩ xong y liền nửa người ngồi dậy, sau đó sờ đến vật ở giữa hai chân tiểu quỷ, nắm chặt.
Y biết rõ nơi này của tiểu quỷ rất lớn, vượt qua khỏi tiêu chuẩn đánh giá của những người thường, nhưng không nghĩ lại… lớn như vậy, trong giây phút y nắm lấy, đại bổng trong tay y không ngừng rung động, cơ hồ như muốn thoát khỏi vòng vây đang giữ chặt nó.
Đỗ Tu Nhiên: “…” – Đúng là quái vật khổng lồ, trách không được mỗi lần đều đem y làm cho chết đi sống lại, y có chút oán hận ra sức nắm lấy cự vật, ai biết vật kia trong lúc đó lại lớn thêm một vòng, làm Đỗ Tu Nhiên hai mắt đều trừng lớn.
Ngô Kình Thương ngồi yên một chỗ để mặc cho Đỗ Tu Nhiên nắm lấy cự vật của mình, nhưng là ngồi cả nửa ngày người kia cũng không động, hắn thật sự nhịn không được nữa, liền một phen ôm lấy y, đưa tay y quàng qua cổ mình, trực tiếp ngồi trên chân mình.
Mỗi lần tiến vào Đỗ Tu Nhiên đều đau đến răng hàm run lên, đôi mắt rưng rưng, y không chút do dự một ngụm cắn vào bả vai của Ngô Kình Thương, bi thúc chính là Ngô Kình Thương da thịt quá cứng rắn, cắn như thế nào cũng không bị rách da, làm cho Đỗ Tu Nhiên chỉ biết nghiến răng căm giận.
Ngô Kình Thương cũng không phải loại người chỉ biết tìm niềm vui cho bản thân, hắn ngoại trừ thỏa mãn bản thân, hắn cũng muốn nhìn đến gương mặt khoái cảm của người nam nhân này, mà không phải chỉ có thống khổ, cho nên hắn luôn chú ý đến biểu hiện trên gương mặt người nam nhân này.
Đến khi tìm được điểm mẫn cảm của y, hắn mới mở rộng hai chân y ra đem cự vật tiến sâu vào, mỗi lúc như vậy, dưới gương mặt của y luôn phát ra một âm thanh cực kì mất hồn, chỉ cần nghe thấy sẽ làm máu toàn thân hắn như muốn tuôn trào, dục vọng điền cuồng gào thét muốn thoát ra ngoài. Nhưng hôm nay, hắn lại không điên cuồng mà tiến vào y, ngược lại một mực thong thả đưa đẩy phía bên ngoài cố ý không tiến sâu vào nơi mẫn cảm của y.
Điều này làm cho nơi đó của Đỗ Tu Nhiên vừa đau lại vừa có cảm giác ngứa ngáy khó chịu nhưng lại không biết nên làm thế nào chỉ có thể mở to mắt trừng Ngô Kình Thương.
Ngô Kình Thương nhìn y mang theo con mắt đẫm lệ, hắn phát hiện mỗi lúc như vậy, ánh mắt người nam nhân này lại như chú nai con đồng dạng ướt át khả ái lại mang theo chút tức giận ẩn chứa một chút phong tình làm cho hắn mê đắm, hàng lông mi dài đều ẩm ướt nước mắt đặc biệt làm cho người ta có cảm giác đau lòng.
Ngô Kình Thương cố nén lại dục vọng bản thân cúi người tại bên tai Đỗ Tu Nhiên nói: “Gọi Thương ca, ngươi trước khi ăn cơm đã nói sẽ kêu ta như vậy.”
Đỗ Tu Nhiên gương mặt lập tức đỏ bừng, cho dù bị nghẹn chết cũng không muốn gọi.
Ngô Kình Thương thấy thế lại dùng một chút lực, sau đó bắt đầu đưa đẩy eo chín cạn một sâu, tần suất này cơ hồ làm cho Đỗ Tu Nhiên thiếu chút nữa khóc lên, Ngô kình Thương có chút đau lòng cúi người hôn xuống con mắt của y nói: “Tu Nhiên, gọi ta a, ngươi gọi ta thì ta cho ngươi, gọi a…”
Dục vọng trong cơ thể nóng rực, Đỗ Tu Nhiên không ngừng bị lăn qua lăn lại, hơn nữa Ngô Kình Thương một mực ôm chặt y lại ở bên tai y mềm cứng dụ dỗ, Đỗ Tu Nhiên không thể chống đỡ được bao lâu, lý trí đều bị đốt sạch, khoái cảm thân thế chiếm thế thượng phong, y dùng sức ôm lấy eo của Ngô Kình Thương, nhẫn nại tới cực hạn, cuối cùng y mang theo chút âm thanh nhỏ vụn nức nở nói: “Ta gọi a, Thương… ca, Thương ca, Thương ca, Thương ca, như vậy được chưa? Tiểu quỷ, ngươi.thật.sự.là.đáng giận”
Nhìn xem đôi môi mê người của Đỗ Tu Nhiên không ngừng thốt ra hai chữ, quả thực là muốn bao nhiêu mất hồn thì có bấy nhiêu mất hồn, còn có hết gọi trước Thương ca sau Thương ca, khuôn mặt lập tức biến đỏ, cơ hồ đều đem tâm của Ngô Kình Thương hòa tan mất.
Ngô Kình Thương dùng sức gắt gao hôn lấy Đỗ Tu Nhiên, phía dưới lại ra sức động, dùng tốc độ nhanh nhất cho Đỗ Tu Nhiên điều mà y muốn, dốc hết sức mình không hề giữ lại.
Khoái cảm cực độ làm cho Đỗ Tu Nhiên có chút trầm mê trong đó, Ngô Kình Thương chăm chú nhìn y, cơ hồ sa vào trong cơn sóng tình dục không thoát ra được, tại lúc hai người cùng nhau đạt tới cao trào kia, Đỗ Tu Nhiên tại bên tai của Ngô Kình Thương khó có thể ức chế được nhỏ giọng nói: “Tiểu quỷ, tiểu quỷ, ta… yêu ngươi…”

avatar
  Subscribe  
Notify of