Home CHAPTERS Ngã Đích Nam Hữu Thị Quái Vật Chương 4

Ngã Đích Nam Hữu Thị Quái Vật Chương 4

0
0

Chương 4

Đỗ Tu Nhiên vừa về đến nhà, đúng lúc Lưu Anh điện thoại về, kêu Đỗ Tu Nhiên lấy tiền trong tủ đi ra ngoài mua một cái cà-men mới, nàng buổi  trưa còn có việc, buổi tối mới có thể về nhà.
Đỗ Tu Nhiên vẻ mặt có chút xấu hổ hỏi: “Mẹ, người có ăn cơm không?”
Lưu Anh trong điện thoại nói chuyện muốn Đỗ Tu Nhiên ở nhà làm việc nhà cho tốt, tối nay nàng trở về.
Đỗ Tu Nhiên đáp ứng xong Lưu Anh liền cúp máy.
Bài tập của lão sư Lưu y đã sớm làm xong, một ít kiến thức này đối với một linh hồn đã trưởng thành của Đỗ Tu Nhiên thì không thể thoả mãn được dục vọng muốn tìm hiểu thật nhiều kiến thức của y. Vài năm qua y đã đem sách của Đỗ Hà đều xem qua, có gì không hiểu y liền đem đi hỏi Đỗ Hà với Lưu Anh, sau ba tháng y cũng nghiên cứu hơn phân nữa, không thể hiểu triệt để nhưng tuỳ tiện ra vài câu hỏi cũng không làm khó được y.
Đỗ Tu Nhiên cầm lấy cuốn sách vật lý nhìn một lát, Dĩ vãng cảm thấy rất hứng thú nhưng bây giờ lại có chút chán nản,trong đầu luôn xuất hiện ánh mắt đứa trẻ kia cùng tên quái vật lúc ẩn lúc hiện, cuối cùng lại hợp cùng một chỗ.
Quái vật có con mắt màu đỏ cùng móng tay màu đen.
Đứa bé kia cũng đồng dạng là con mắt đỏ cùng móng tay đen như mực.
Bọn họ giống nhau một cách thần kì!
Còn có ánh mắt cùng động tác dùng cơm.
Chẳng lẽ hắn cũng đồng dạng… sống lại?
Đỗ Tu Nhiên nằm ở giữa phòng nhìn nóc phòng suy nghĩ đến xuất thần… So với ái khác y tinh tường quái vật kia đáng sợ như thế nào, sự xuất hiện của quái vật đối với người bình thường chính là sự uy hiếp lớn nhất. Nếu để lộ ra, không nói đến chuyện làm người khác sợ hãi, nhưng nghĩ đến lồng sắt cùng kim tiêm thô to của bọn Nhật Bản kia y đột nhiên không muốn tiết lộ chuyện này cho bất kì người nào biết, y theo đáy lòng không muốn làm cho Ngô Kình Thương chịu loại thống khổ đó lần nữa, bởi vì y đã từng chứng kiến thống khổ của tên quái vật kia, cho nên y đã có thể đặt mình vào hoàn cảnh đó mà hiểu rõ Ngô Kình Thương. Thân là người ngoài đã muốn khổ sở, làm sao y nở để Ngô Kình Thương chịu đựng thêm lần nữa nỗi khổ đó, thật sự là súc sinh cũng không bằng.
Nhưng điều mà y sợ chính là y không dám cam đoan Ngô Kình Thương có một lần nữa lại có bộ dáng điên cuồng giống như quái vật kia không. Hiện tại đất nước đã cải cách nhiều năm, những người kia cũng không giống bọn Nhật Bản đáng căm phẫn kia.
Bọn họ chính là người dân Trung Quốc bình thường thôi, y cũng không thể trơ mắt nhìn quái vật lần nữa không thể khống chế mà tái hiện lại thảm kịch nhân gian a?
Sự tình lập tức trở nên phức tạp làm y rất đau đầu.
Đỗ Tu Nhiên đành phải đem tất cả sự việc của sau khi tên quái vật sống lại trong đầu nghĩ lại một lần nữa.
Tên quái vật lúc trước trở nên điên cuồng là có nguyên nhân, bởi vì bọn Nhật Bản cho hắn ăn thuốc cùng loại chất lỏng không ràng, nếu là không có hai thứ đó hắn có thể nào không khống chế được hằng vi của mình?
Cái này là do bản thân y tự phỏng đoán, nhưng cũng không phải vô lý. Lúc trước chính mình đem cơm cho tên quái vật ăn trong ba tháng, sau ba lần nổi giận, thì không còn tiêm thuốc vào người hắn trong lúc đó hắn thật sự không có hành động gì điên cuồng…
Đến giữa trưa, Đỗ Tu Nhiên đang xem sách tham thảo nhưng lý trí và tình cảm vẫn đang đấu tranh với nhau, y muốn tìm một lý do thoả đáng để thuyết phục chính mình, y cảnh cáo chính mình không cần tái tiếp cận tên quái vật kia. Đời trước y chính là chết trong tay tên quái vật kia, đời này tốt nhất cách xa quái vật kia một chút.
Chính là trên mặt tình cảm vẫn đang do dự. Y không rõ ràng lắm về người kia nhưng y thật sự là có thể buông tay mặc kệ sao? Nếu đã quyết định không quan tâm, vì cái gì trong nội tâm nhất thời lo sợ bất an?
Giờ ngọ ngày hôm sau, thân là lớp trưởng, Đỗ Tu Nhiên đem bài tập số học lão sư yêu cầu thu lại cùng một chỗ rồi đem vào trong văn phòng. Trước mặt là thầy thể dục đang chạy tới, áo sơ mi màu lam dính một vết máu trên vai, thầy thể dục liếc nhìn Đỗ Tu Nhiên sau đó vội vàng chạy xuống lầu tựa hồ như có việc gấp, Đỗ Tu Nhiên trong lòng đột nhiên cảm thấy có điềm không lành.
Đem bài tập số học đặt trên bàn, đúng lúc nghe mấy lão sư khác nói chuyện.
Lão sư ngữ văn ban hai nói: “Hài tử còn nhỏ như vậy lại đánh nhau, lớn lên nhất định không thành nhân”
Lão sư anh ngữ ban bốn nói: “Lại tái phạm, không có cha mẹ đúng là không được, không có ai trông nom lại thường xuyên gây hoạ. Lúc trước trong giờ thể dục đem bạn học ra cắt cho xuất huyết, cha mẹ học sinh đó tìm đến trường học hỏi chuyện, trường học cũng không biết trách nhiệm này ai gánh nữa”
Lão sư số học ban năm sau khi nghe xong lắc đầu: “Đứa nhỏ này không có người trông nom coi như xong, tương lai tám chín phần là vào cục cảnh sát”.
Lão sư ngữ văn lớp ba buông bài tay trong tay nói: “Trông nom cái gì? Ta đã từng làm giáo viên chủ nhiệm của hắn, ai có thể trông nom được hắn? Hắn ngay cả lão sư cũng dám động thủ, buông lỏng một chút liền dùng vật gì đó làm người khác bị thương, tính cách hắn như vậy ai lại dám trông nom, ăn no rửng mở? Hắn lại là một đứa trẻ không nhà, các gia đình khác thấy hắn điều làm cho con mình cách xa hắn một chút, lúc phân lớp, các lão sư điều không muốn dạy hắn, lớp học muốn đến thì đến muốn đi thì đi ngay cả túi xách cũng không đeo. Ta cũng không thấy học sinh trong lớp tìm hắn chơi đùa, ta đi dạy nhiều năm như vậy lần đầu tiên gặp loại học sinh như vậy thật sự là mở rộng tầm mắt, cũng không có ai hảo hảo quản lý hắn, nói đi nói lại hiện tại còn ai dám đi trông nom hắn. Chính là sau khi thông qua chín năm giáo dục bắt buộc liền nhanh chóng đem hắn phóng ra bên ngoài xã hội, sẽ không có người tranh cái tai hoạ này, đứa bé kia… cứ như vậy đi”
Một lão sư khác cũng nói: “Ân, lại nói đứa trẻ kia cũng rất đáng thương, lớn như vậy lại bị cha mẹ nhẫn tâm từ bỏ…”
“Ngươi cũng đừng nhìn hắn như vậy, không nói gì hắn độc ác chỉ nói hắn đem tay của bạn học làm đến xuất huyết, người khác cùng hắn nói chuyện chưa đến một câu đã bị hắn đả thương, ta xem hắn trưởng thành chính là cái lưu manh”
Lão sư khác liền cười nói: “Ôi chao ôi chao, hắn còn nhỏ như vậy không thể nào biết trước được tương lai, đừng xem thường người khác như vậy có thể hắn khi lớn có thể đối đầu với một đám hắc đạo làm cho chúng ta mở rộng tầm mắt”
Một lão sư khác nhếch miệng nói: “Làm hắc đạo? Nhìn hắn hung dữ như vậy, rất có khả năng…”
Lúc này thầy giáo lớp số học đẩy cửa tiến đến, Đỗ Tu Nhiên không dám ở lại nghe quá nhiều, cùng lão sư chào hỏi liền đi ra khỏi văn phòng.
Y vừa đi vừa nghĩ, có lẽ Ngô Kình Thương lại làm người khác bị thương, việc này cũng không biết xử lý thế nào, bị đuổi học? Nghe khẩu khí lão sư như vậy tựa hồ không phải.
Đỗ Tu Nhiên tâm tình tựa hồ rất nặng nề. Trữ Tiểu Bàn tan học liền đi tìm y cùng về nhà, nói thể nào y cũng không đi cho nên buổi tối hắn không có tìm Đỗ Tu Nhiên cùng về nhà.
Đỗ Tu Nhiên trên lưng đeo túi sách tâm trạng nặng nề mà đi về nhà, buổi chiều trời bắt đầu nổi gió, buổi tối còn rất lạnh, y bước nhanh hơn, khi bước đến dưới thang lầu thì đột nhiên bên cạnh một cánh tay duỗi ra dùng sức nắm lấy y.
Bên cạnh chân cầu thang khoảng cách rất chật hẹp, bình thường chỉ có thể đậu vài chiếc xe đạp và xe máy, bình thường điều rất âm u.
Quay đầu lại liền thấy một đôi mắt đen kịt lạnh lùng nhìn chằm chằm làm cho Đỗ Tu Nhiên càng hoảng sợ.
Trong lòng của y cả kinh vội quay đầu nhìn xung quanh, nhưng lại rất vắng vẻ, vì vậy y đi theo Ngô Kình Thương đi vào một góc tối.
Ngô Kình Thương làm sao lại xuất hiện trong lúc này? Tại sao hắn tại sao tìm được nơi này?
Đỗ Tu Nhiên chưa kịp hỏi Ngô Kình thương liền mở miệng nói chuyện, đây là Đỗ Tu Nhiên lần đầu nghe hắn nói chuyện.
Hắn đưa tay đến trước mặt Đỗ Tu Nhiên liền nói: “Cơm”
Đỗ Tu Nhiên nhất thời sửng sốt, liền không hiểu hỏi lại: “Cái gì cơm?”
Ngô Kình Thương nghe vậy liếc nhìn Đỗ Tu Nhiên, ngón tay nguyên bản bình thường xoát một cái liền dài ra năm phân hắn nói: “Ta muốn ăn cơm, nếu không cho ta cơm ta sẽ giết ngươi”
Đỗ Tu Nhiên lúc này nhìn đến hung khí quỷ dị ngược lại bình tĩnh lạ thường, đầu óc thoáng một cái thả lỏng, thì ra tên tiểu quái vật này đói bụng nên muốn tìm y lấy cơm ăn, bởi vì mình từng chủ động đưa cơm cho hắn ăn, bởi vì cơm mình làm hợp khẩu vị của hắn, cho nên hắn xuất hiện ở đây là uy hiếp mình để mình làm cơm cho hắn ăn?
Đỗ Tu Nhiên cúi đầu nhìn xem bàn tay nhỏ bé nhưng móng tay lại đen như mực, trong lúc đó cũng không có loại sợ hãi như tưởng tượng bởi vì cái này tiểu móng tay so với trong trí nhớ móng tay dài nữa thước thật khác biệt quá lớn, ngược lại còn giống một món đồ chơi nho nhỏ.
Đúng vậy, mình không nhất thiết phải đi sợ hãi một hài tử tám tuổi a. Cho dù hắn chính là người nam nhân kia nhưng một hài tử tám tuổi căn bản chính là không có được sức mạnh cường đại gây ảnh hưởng như trước kia, trừ khi sau này hắn trưởng thành… Nhưng là bây giờ cho tới lúc hắn trưởng thành còn rất lâu, hắn thoáng cái cũng không thể lợi hại được cho nên hắn hiện tại cũng không phải nhân vật nguy hiểm gì.
Đang suy nghĩ thì có một tiếng bước chân người khác đi lại trong tòa nhà, người kia nhìn hướng về bọn họ mà quan sát, Đỗ Tu Nhiên sợ người khác phát hiện được móng tay của Ngô Kình Thương, liền một phen túm lấy tay Ngô Kình Thương kéo hắn ngồi xuống.
Cho đến khi người kia lấy xong xe đạp của mình ở phía trước rời đi thì hai người bọn họ mới đứng lên.
Đỗ Tu Nhiên nhịn không được xông ra trước mặt Ngô Kình Thương nói: “Ngươi từ nay đừng có tuỳ tiện đưa móng tay cho người khác xem, nếu không bọn họ sẽ đem ngươi đi làm thí nghiệm”
Ngô Kình thương sắt mặt có chút tái nhợt, Đỗ Tu Nhiên cho rằng mình nặng lời làm cho hắn sợ, kết quả hắn nhiều lần nhìn chằm chằm Đỗ Tu Nhiên, trong lúc đó khịt khịt mũi như phát hiện được cái gì đột nhiên biến sắc lùi một bước.
Đỗ Tu Nhiên đứng bên cạnh thấy hắn có chút kì quái, hắn đột nhiên thu hồi móng tay xoay người rời đi, cũng không uy hiếp Đỗ Tu Nhiên ăn cơm, đi đến bên tường còn quay đầu lại nhìn Đỗ Tu Nhiên một cái. Đôi mắt hắc bạch hiện lên một tia nghi hoặc, cử động hai chân đạp một cái liền chạy đi mất.
Ăn cơm tối xong, Đỗ Tu Nhiên đối với Lưu Anh tìm lý do, trộm lấy cà-men đem đi vào nhà xưởng, sắc trời lúc này đã dần tối nhuộm đen màu cả bầu trời.
Lần này lão nhân cũng không có làm khó Đỗ Tu Nhiên gật gật đầu khiến cho y đi vào. Ngô Kình Thương thấy y dường như có chút suy tư, nhưng thấy cà-men trong tay y thì sắc mặt hoà hoãn đi rất nhiều, lập tức bỏ đi túi rác trên tay cặp mắt nhìn chằm chằm vào cà-men trên tay Đỗ Tu Nhiên, lại thuỷ chung đứng ngay trước cửa không có hướng phía Đỗ Tu Nhiên đi đến. Đằng kia tuy là căn phòng cũ nát nhưng Ngô Kình Thương dường như không muốn cho bất kì kẻ nào tiến vào, một mực canh giữ không có chút nào nhượng bộ.
Đỗ Tu Nhiên cũng không có muốn đi vào, y giống như lần trước bỏ cà-men trên tay xuống miếng xi măng trên mặt đất nhưng không có đi mà là lui về phía sau hai bước, trấn định nói: “Đây là cái cà-men cuối cùng của nhà ta, lần trước cái kia ngươi cũng không có trả lại cho ta, lần này ngươi ăn xong ta lại lấy về”
Sau khi nghe xong, Ngô Kình Thương bị thực vật trước mặt hấp dẫn lại không chiu được cơn đói dữ dội, hắn hoạt động chân đi lên phía trước hai bước nhanh chóng nhặt lên cà-men rồi chạy vào trong căn nhà xưởng. Hắn ngồi xổm trên mặt đất lấy tay đem cái nắp mở ra, không đếm xỉa đến cái thìa bên cạnh trực tếp dùng tay bốc lấy cơm mà nhai. Ăn xong xung quanh miệng toàn là cơm, tựa hồ như món ăn hương vị thật sự rất là thơm ngon, hắn vừa vội lại không thể nhẫn nại, một tay đem súp lơ* bỏ vào trong miệng, há to miệng nuốt vào hết.
*Súp lơ: canh cải xanh
Đại khái là hai ngày nay hắn rất đói bụng, ăn xong còn bị vướng đồ ăn ở cổ họng, hắn nặng nề ho hai cái rồi nuốt xuống, cũng không có ngừng ăn mà vẫn tiếp tục dùng tay bỏ cơm vào trong miệng.
Đỗ Tu Nhiên sớm đã đoán được Ngô Kình Thương ăn rất nhiều nên sớm đã đem cơm nhét đầy cả cà-men.
Ngô Kình Thương mấy ngụm đều đem đồ ăn nuốt hơn phân nửa, nếu để cho hắn ăn no Đỗ Tu Nhiên cũng không biết là hắn có thể ăn được bao nhiêu.

avatar
  Subscribe  
Notify of
error: Content is protected !!