Loading...

Ngã Đích Nam Hữu Thị Quái Vật Chương 39

0
227


Chương 39

Đỗ Tu Nhiên đi xuống dưới lầu, liền hướng thẳng về phía ngân hàng mà đi, người bên trong rất nhiều, phải sắp hàng rất lâu mới đến lượt y, lấy ra ba ngàn đồng bỏ vào trong túi, liền đi ra cửa chính của ngân hàng, y nhìn thời gian vẫn chưa đến ba giờ, sau khi do dự mới quyết định đem tiền trực tiếp đi đưa.
Mẹ của học sinh kia vẫn đang ở trong bệnh viện, tại lầu ba bệnh viện, y lần trước đã từng ghé thăm vẫn còn nhớ mang máng số phòng.
Muốn đến được bệnh viện y phải đi qua vài con đường, Đỗ Tu Nhiên lựa chọn đi vào vài con đường nhỏ, đi xe phải mất đến mười lăm đồng tiền, Đỗ Tu Nhiên cảm thấy không đáng, y đi nhiều thêm vài con đường là được.
Đại khái đi hơn hai mươi phút, mắt thấy đã đến được bệnh viện, trong ngõ hẻm đột nhiên xông tới vài người, tay cầm dây xích miệng ngậm thuốc, đem Đỗ Tu Nhiên bao vây.
Đỗ Tu Nhiên sửng sốt hạ, vẫn là không hay biết lui về sau một bước, kết quả phía sau có người đẩy y một phen, đem y đẩy vào chính giữa.
“Chạy cái gì mà chạy, lại chạy ta đánh gãy chân ngươi có biết không?” Một tên tiểu lưu manh cầm gậy đánh vào hai chân của Đỗ Tu Nhiên.
Đỗ Tu Nhiên có chút sợ hãi, y biết mình gặp phải cướp bóc, phản ứng đầu tiên chính là móc ra điện thoại, kết quả bị tên tiểu lưu manh thấy được, lập tức đem điện thoại cướp đi, cầm lên nhìn nhìn, mở miệng nói: “Cái loại điện thoại gì đây?” Nói xong liền đem điện thoại cầm trên tay buông ra cho rơi xuống đất, lại dùng chân dẫm hai cái, sau đó quay đầu đối với lão đại nói: “Đại ca, tên này trên người khẳng định có tiền, ta tận mắt thấy hắn từ trong ngân hàng đi ra.”
Tên lão đại đứng ở phía đằng sau nên Đỗ Tu Nhiên nhìn không thấy được bộ dáng của hắn, nhưng tựa hồ trong miệng vẫn ngậm điếu thuốc, hừ một tiếng nói: “Vậy kêu hắn đem tiền lấy ra đây.”
Đỗ Tu Nhiên nhanh chóng lấy hai tay che lại túi tiền, nghĩ thầm, nguy rồi, tiền này nếu thật bị cướp đi thì sẽ không có tiền trả tiền thuốc men, vì vậy y xoay người vội vàng nói ra: “Ta lấy tiền không phải là giả, nhưng tiền này là tiền thuốc men của mẹ học sinh ta, là tiền cứu mạng, loại tiền này các ngươi dùng vũ lực mà cướp được các ngươi không cảm thấy xấu hổ sao?”
“Xấu hổ?” Cái tiểu lưu manh kia nói: “Xấu hổ cái rắm, nếu như cảm thấy xấu hổ chúng ta đã không hành nghề này, bớt xàm ngôn đi, ngoan ngoãn lấy tiền giao ra đây.”
Đỗ Tu Nhiên nói: “Ta không đưa”. Nói xong liền muốn hướng bên ngoài chạy đi, nhưng bốn năm người hướng y vây quanh, căn bản không cho y khe hở để trốn thoát.
“Các ngươi nếu không cho ta đi ta sẽ la lên, các ngươi cũng không muốn ngồi tù a?” Đỗ Tu Nhiên trấn định lớn tiếng nói. Tuy rằng âm thanh rất lớn nhưng dường như lại không có tác dụng, chung quanh cũng không có ai, rất xa dường như cũng có người nhìn đến nhưng lại rất nhanh chóng bỏ đi.
“Ai nha, ngươi tiểu tử này còn dám uy hiếp chúng ta? Can đảm lấy ở đâu ra vậy?” Tiểu lưu manh nắm chặt tóc của Đỗ Tu Nhiên trực tiếp đánh qua một đấm, đánh cho Đỗ Tu Nhiên đầu óc quay cuồng, tên tiểu lưu manh thấy Đỗ Tu Nhiên cúi người, lập tức đi lại móc ra một sấp tiền từ trong túi quần của Đỗ Tu Nhiên, cầm lên đếm đếm lại cúi đầu cung kính đưa cho lão đại đang đứng ở đằng sau, cười nói: “Lão đại, đây là ba ngàn đồng, còn có hai thẻ ngân hàng”
Đột nhiên một tên ném đi điếu thuốc trong miệng tiến đến gần Đỗ Tu Nhiên hỏi: “Ngươi là lão sư?”
Đỗ Tu Nhiên ôm lấy bụng, đau đến trán đều toát ra mồ hôi, nhưng là vẫn nhẹ gật đầu miễn cưỡng nói ra: “Các ngươi đánh ta không quan hệ, nhưng là tiền này không thể động đến, đây là tiền cứu mạng, bản thân các ngươi cũng có cha có mẹ, nếu như cha mẹ các ngươi bị bệnh không có tiền chữa trị các ngươi phải làm gì?”
Lão đại sau khi nghe xong liền cười to, đột nhiên lạnh mặt xuống nói: “Đừng tưởng rằng ngươi làm lão sư thì có thể giáo huấn ta, ta đây cuộc đời hận nhất chính là lão sư”  Sau đó lão đại đứng thẳng người phất tay nói “Đem hắn đi”
Đỗ Tu Nhiên lập tức bị người khác che lại miệng kéo đi vào trong một con hẻm nhỏ, kéo dài đến một căn phòng nằm sâu trong hẻm.
Trong phòng còn có hai người, một trong hai người đó nói: “Đại ca, ngươi thế nào lại mang người đem về?”
Đại ca nói: “Vừa mới bắt được một con cá lớn, trong tay đều có nhiều tiền, nói xong liền đem thẻ tín dụng quăng qua cho người kia xem.”
Người nọ nhìn vào, nở nụ cười, nói ra: “Xác thực là con cá lớn, là thẻ vip, hắn làm nghề gì?”
Đại ca nói: “Lão sư, mẹ kiếp, vừa nhắc đến lão sư ta liền muốn đánh người.”
Người kia nói: “Đại ca, xin anh bớt giận, ta đi qua hỏi hắn một chút.”
Đại ca nhẹ gật đầu, ngồi xuống.
Người nọ đi đến trước mặt Đỗ Tu Nhiên, lấy tay nâng lên mặt của Đỗ Tu Nhiên, vừa muốn nói chuyện, đột nhiên sửng sờ, sau đó kinh ngạc nói ra: “Ngươi là… Đỗ Tu Nhiên?”
Đỗ Tu Nhiên nghe vậy tránh ra tay của hắn nhìn sang, người ở trước mắt, một đầu tóc nhuộm hồng, trên lỗ tay còn có n cái khuyên tai, một thân quần áo lưu manh, giữa lông mày có chút quen thuộc, nhưng thật sự là y nghĩ không ra là ai.
Người nọ nói: “Ngô Kình Thương tiểu tử kia đâu? Không cùng ngươi ở cùng một chỗ?”
Nhắc tới Ngô Kình Thương, Đỗ Tu Nhiên mới hơi có một chút ấn tượng, y nhìn khuôn mặt trước mắt này, nửa ngày sau mới nhớ tới nói: “Ngươi là… Vu Đông? Ngươi, sao lại ở chỗ này?”
Vu Đông một phen đẩy ra Đỗ Tu Nhiên nói: “Chớ có trước mặt ta kênh kiệu” Sau đó mới rút ra thẻ ngân hàng nói: “Nhanh đưa mật mã, nếu không đừng trách ta không khách khí.”
Đỗ Tu Nhiên nhìn về phía tấm thẻ tín dụng, đó là do Ngô Kình Thương cho hắn, bên trong có hơn tám nghìn vạn, là do Ngô Kình Thương ở trong bộ đội tân tân khổ khổ mà kiếm được, y làm sao có thể đem cho đám người này, vì vậy y liền trả lời: “Không biết”
Vu Đông nắm lấy cổ áo của Đỗ Tu Nhiên nói: “Không biết? Nếu không biết nó như thế nào sẽ ở trong tay ngươi, ngươi ngứa da có phải không? Có nói hay không?”
Đỗ Tu Nhiên quay mặt qua một bên không có lên tiếng.
Vu Đông vừa muốn ra tay, lúc này tên đại ca đứng lên nói: “Ngươi tránh ra một bên, ta đến hỏi.” Vu Đông thấy thế mặt cắt không còn hạt máu liếc nhìn Đỗ Tu Nhiên nói ra: “Đừng có ngốc, tranh thủ mà nói ra, nếu không ngươi phải nếm mùi đau khổ”. Nói xong liền tránh ra một bên nhường đường cho tên đại ca.
Tên đại ca đi đến trước mặt Đỗ Tu Nhiên, cao thấp nhìn nhìn y, hỏi: “Làm lão sư thực thích đi? Là người đào tạo ra những người có tiền tài địa vị trong xã hội, uy phong cực kì.”
Đỗ Tu Nhiên nhìn lão đại, run môi nói ra: “Ngươi muốn nói cái gì? Nếu là muốn hỏi đến mật mã thẻ tín dụng, ta sẽ không nói cho ngươi biết.”
Tên đại ca cười lạnh, đi qua lại vài bước, sau đó dừng lại nói ra: “Ngươi cảm thấy tính mạng và tiền bạc cái nào trọng yếu?”
Đỗ Tu Nhiên quay đầu nhìn nhìn tên đại ca đó, y nói: “Những lời này hẳn là do ta nói với ngươi mới đúng, các ngươi làm như vậy chính là lấy tính mạng bản thân ra đùa giỡn, hai tay hai chân đều khoẻ mạnh lại không biết nổ lực kiếm tiền nuôi sống chính bản thân mình, lại đi cướp bóc, liền ngay cả tiền cứu mạng của người khác cũng dám đoạt, cái này nếu để cho cha mẹ cùng lão sư của ngươi biết sẽ đau lòng cho ngươi, nhiều năm giáo dục như vậy tất cả đều bỏ đi…”
Tên đại ca nhìn chằm chằm vào Đỗ Tu Nhiên, đột nhiên một phen đẩy mặt của Đỗ Tu Nhiên đến trên mặt bàn, phía sau eo của y lại đụng phải cạnh bàn làm cho y đau đớn vô cùng.
“Chưa từng có lão sư nào dám ở trước mặt ta nói lời nói như vậy,ta nói cho ngươi biết, cuộc đời của ta chán ghét nhất chính là lão sư, tự cho mình là Bạch Liên Hoa*, thánh khiết… Ta cho ngươi biết, tất cả đều là chó má, bọn họ cởi ra hết quần áo đồng dạng như nhau đều thấp hèn!”
*Bạch liên hoa: hoa sen trắng mang ý nghĩ bình dị, thanh cao, thoát tục
Đỗ Tu Nhiên nâng tay lau đi vết máu ở khoé miệng nói: “Loại người có tư tưởng cực đoan như ngươi, có lẽ có nhưng lão sư có phương pháp giáo dục không đúng, nhưng cũng không có nghĩa tất cả lão sư đều đồng dạng như vậy”
Tên đại ca giống như nghe được một chuyện cười, hắn nở nụ cười nói: “Con mẹ nó nói rất có ý tứ…” – Dứt lời liền thân thủ lấy đi thẻ tín dụng trên tay Vu Đông, hung hăng nói ra: “Thẻ vip này ít nhất là có năm mươi vạn đúng hay không?”
Đỗ Tu Nhiên trầm mặc dời đi ánh mắt.
Tên lão đại một phen thân thủ kéo qua mặt Đỗ Tu Nhiên nói: “Mật mã là bao nhiêu?”
Đỗ Tu Nhiên nói: “Không biết.”
Hắc đạo lão đại híp mắt nhìn hắn nửa ngày mới nói: “Ta hỏi một lần cuối cùng, mật mã là bao nhiêu? Ngươi tốt nhất là nên thành thật đi.”
Nếu như cái này thật sự là thẻ của Đỗ Tu Nhiên, có lẽ y thật sự nói ra mật mã, bởi vì bên trong thật sự không có bao nhiêu tiền, nhưng cái này chính là của tiểu quỷ, bên trong chính là do tiểu quỷ vài năm nay dành dụm được, y làm sao có thể đưa cho những người này, nghĩ cũng đừng nghĩ.
Thấy Đỗ Tu Nhiên không nói lời nào, hắc đạo lão đại một phen kéo ra cổ áo trên người, ánh mắt có chút nguy hiểm nhìn về phía Đỗ Tu Nhiên, nói: “Chỉ có thể nói ngươi rất may mắn, rơi vào tay ta, Triệu Ba ta ăn nằm với không ít nam nhân, nhưng thượng lão sư đúng là lần đầu tiên, nhìn ngươi lớn lên cũng không sai biệt lắm, thượng đứng dậy nhất định có cảm giác thành tựu”. Nói xong liền tiến lên muốn hôn Đỗ Tu Nhiên.
Đỗ Tu Nhiên nghe vậy giận dữ, cắn răn hung hăng đạp tới một cước, đạp đến trên đùi Triệu Ba, Triệu Ba lùi một bước , Đỗ Tu Nhiên thấy thời cơ đã đến liền mạnh mẽ chạy ra ngoài, vừa chạy chưa được hai bước liền bị Triệu Ba túm trở về, hắn tiến đến liền ra tay đánh vào một bên mặt của y, khoé miệng lập tức bị rách, rỉ máu.
Vu Đông đứng tại bên cạnh thấy thế, tiến lên một bước khuyên: “Đại ca, chúng ta chủ yếu là muốn hỏi ra mật mã của cái thẻ vip kia, sau khi xong việc chúng ta lập tức rời đi, thật sự là không tất yếu cùng tên lão sư này chấp nhất.”
Triệu Ba vỗ vỗ quần áo, liếc nhìn Đỗ Tu Nhiên đang ngồi trên mặt đất mãnh liệt ho khan, hắn cắn răng nói: “Không được, cướp bóc cũng không muốn mắt mặt, nếu hắn còn không biết tốt xấu ta liền xử hắn.”
Vu Đông do dự nói: “Đại ca, làm hắn hoảng sợ chúng ta cũng phiền toái, hắn có một bạn hữu tên là Ngô Kình Thương rất lợi hại.”
Triệu Ba nói: “Ta khinh, tiểu tử ngươi nói, hắn lợi hại? Hay súng lợi hại?”
Vu Đông nói: “Hắn thật sự rất lợi hại.”
Triệu Ba buồn bực nói: “Cút đi, nói hưu nói vượn, đứng qua một bên, mấy người các ngươi tìm cách làm hắn nói ra mật mã, nếu hắn thật sự không nói chúng ta lần lượt thượng hắn, ta không tin hỏi không được…”
“Lão đại, cái này… chúng ta không thích nam nhân…” – Vài tên khác nhìn Triệu Ba do dự nói.
Triệu Ba nắm lấy một gã mắng: “Không thích cũng phải làm, nhanh làm cho hắn nói ra, con mẹ nó.”
Vài tên khác đành phải tiến lên, cũng may lão sư này da dẻ mềm mịn, nếu so hắn với nữ nhân cũng không kém nhiều lắm.
***
Mà Ngô Kình Thương đang xem TV trong nhà, một cái tin tức trong TV làm cho Ngô Kình Thương thần sắc ngưng đọng từ trên salon đứng dậy.
Đưa tin nói gần đây ở khu vực này thường hay có cướp bóc xuất hiện , theo nạn nhân từng bị cướp quá biết được, đối phương hoạt động theo nhóm, chuyên môn nhắm vào những người vào ngân hàng rút tiền để ra tay cướp bóc, gần nhất đã phát sinh được ba mươi tám vụ…”
Ngô Kình Thương thoáng cái từ trên ghế salon nhảy lên, cũng không có lấy áo khoác, trực tiếp liền đi ra cửa.
Hắn trống ngực đập liên hồi, có một loại cảm giác bất an tràn ngập trong trái tim hắn, hắn trên người chỉ mặc một kiện áo nhung của Đỗ Tu Nhiên mua cho hắn, cũng không quan tâm gió lạnh, xuất môn liền hít một hơi không khí, nắm chặt tay, chạy như điên hướng về một phương hướng, nhanh đến mức lá cây trên mặt đất điều bị hắn làm tung bay.

avatar
  Subscribe  
Notify of