Loading...

Ngã Đích Nam Hữu Thị Quái Vật Chương 38

0
229


Chương 38

Trời vừa mới sáng, Đỗ Tu Nhiên liền đứng dậy phủ thêm quần áo đi chợ sáng,mua xong đồ ăn mới đem trở về, có sữa đậu nành, bánh quẩy và bánh nướng, sau đó lại vào phòng bếp làm chút súp, lại bỏ thêm mấy thứ dưa muối, toàn bộ chuẩn bị cho tốt mới đặt lên bàn, trở lại lấy bát đũa.
Ngô Kình Thương đánh răng xong liền ngồi vào bàn chờ ăn sáng, nhìn thấy hắn bộ dáng nhìn chăm chú thức ăn ở trên bàn đến chảy nước miếng, làm Đỗ Tu Nhiên nhịn không được cười, đem chiếc đũa đưa cho hắn.
Đỗ Tu Nhiên ngồi ở bên cạnh nhìn xem tiểu quỷ ăn ngon, so với chính mình ăn càng cao hứng hơn, tiếp đó lại gắp vài chiếc bánh củ cải cho Ngô Kình Thương mới nói: “Ta hôm nay không bận việc, lát nữa mang ngươi ra ngoài dạo chơi, mua cho ngươi vài bộ quần áo.”
Ngô Kình Thương ăn đến miệng chảy mỡ nghe vậy mới hàn hàm hồ hồ nói: “Không cần, ta mặc đủ.”
Đỗ Tu Nhiên nói: “Một bộ quần áo sao có thể đủ? Quần áo của ngươi tất cả đều để ở bộ đội không đem theo.”
Ngô Kình Thương nghĩ nghĩ nói: “Mua a”. Đỗ Tu Nhiên mua cho hắn cái gì hắn sẽ mặc cái đó, thoáng nhìn thấy nửa miếng dưa leo bỏ dở trong chén của Đỗ Tu Nhiên, thừa dịp y không chú ý, hắn lia chiếc đũa gắp đến trong bát của mình, ăn đến ngon miệng.
Đỗ Tu Nhiên ăn một hồi mới phát hiện Ngô Kình Thương ăn vụng những gì mà y cắn quá, liền ngay cả sữa đậu nành y đã uống qua hắn đều cầm lên uống, Đỗ Tu Nhiên lập tức lấy chiếc đũa chặn lại chiếc đũa của Ngô Kình Thương đưa qua nói: “Như thế nào lại ăn đồ ăn ta dùng qua?”
Ngô Kình Thương thấy Đỗ Tu Nhiên hỏi, liền nhếch miệng cười nói: “Ngươi cắn qua ăn ngon hơn.”
Đỗ Tu Nhiên nói: “Nói hưu nói vượn, không phải đều là một mùi vị sao?”
Ngô Kình Thương nhân cơ hội lại đoạt lấy nữa miếng củ cải mà y đã cắn qua, ném vào trong miệng nhai nhai nói: “Ngươi cắn qua ngon hơn.”
Đỗ Tu Nhiên không nói gì, cái này lại là tật xấu gì, tiếp tục dùng bữa tất cả món ăn y đều một ngụm bỏ vào trong miệng không chừa lại miếng nào.
Ngô Kình Thương thấy thế nhìn xem Đỗ Tu Nhiên, bộ dáng có chút tức giận.
Đỗ Tu Nhiên âm thầm nở nụ cười, mang theo khiêu khích cầm miếng củ cải quơ qua quơ lại trước mặt Ngô Kình Thương nói: “Đừng nhìn, nhìn cũng vô dụng.” Nói xong liền cười đem toàn bộ miếng củ cải bỏ vào trong miệng.
Ngô Kình Thương thấy thế khoé miệng mấp máy có chút cứng ngắc, ánh mắt nhìn chằm chằm miệng của Đỗ Tu Nhiên, sau đó hắn để đũa xuống đứng dậy.
Đỗ Tu Nhiên đang ăn, thấy Ngô Kình Thương  mạnh mẽ đi qua thì có chút hoảng sợ, y vừa muốn mở miệng nói chuyện, Ngô Kình Thương đột nhiên xông lại nhếch miệng cười, sau đó rất nhanh lại cuối đầu xuống đoạt đi thức ăn trong miệng của y
Đỗ Tu Nhiên thấy thế muốn nuốt thức ăn xuống dưới, nhưng không kịp, Ngô Kình Thương dùng đầu lưỡi ngăn chặn miệng của y, đầu lưỡi nhẹ nhàng quét một cái liền đem hơn phân nữa thức ăn trong miệng lấy về phía mình, sau đó để ngay tại miệng của Đỗ Tu Nhiên dùng sức hút nuốt toàn bộ xuống.
Đỗ Tu Nhiên trong lúc đó có chút giận dữ, tiểu quỷ này quá ghê tởm, rõ ràng ngay cả thực vật trong miệng của y cũng không buông tha, y xúc động xuống dưới liền học theo phương pháp của Ngô Kình Thương, đem đầu lưỡi đưa vào trong miệng của Ngô Kình Thương nghĩ muốn đem toàn bộ lấy trở về, kết quả thực vật thì không thấy, đầu lưỡi lại bị nuốt đi vào, bị Ngô Kình Thương dùng mọi cách chà đạp, hắn cắn đến đỏ bừng mới thôi, sau khi rút ra còn có cảm giác tê dại.
Đỗ Tu Nhiên trong nội tâm chính là nổi khí a, tiểu quỷ này thật sự xấu xa xấu xa mà, y nuôi hắn lớn như vậy lại hắn khi dễ ngược lại y, thấy Ngô Kình Thương còn đang trong miệng y dùng lưỡi càn quét bốn phía, Đỗ Tu Nhiên lựa cơ hội tốt liền cắn chặt răng lại muốn cắn đi đầu lưỡi của tiểu quỷ, ai ngờ Ngô Kình Thương đầu lưỡi thu về quá nhanh, không có bị cắn trúng ngược lại là cắn ngay đầu lưỡi của chính y, đau đớn khiến Đỗ Tu Nhiên tại chỗ “nức nở nghẹn ngào” một tiếng, hốc mắt lập tức đỏ.
Ngô Kình Thương nhanh chóng đến nhìn xem Đỗ Tu Nhiên, thấy y nước mắt chảy xuống, lập tức hoảng hốt, bề bộn đem Đỗ Tu Nhiên ôm vào lòng hỏi: “Ngươi không phải là… cắn trúng lưỡi đi?”
Đỗ Tu Nhiên che lại miệng đau đớn không nói ra thành lời, cũng may lúc đó y không có xuống tay nặng, nếu không đầu lưỡi cũng có thể bị cắn xuất huyết.
Ngô Kình Thương ngốc ngốc dùng ống tay áo lau đi nước mắt cho Đô Tu Nhiên, có chút hối hận, sớm biết như vậy, hắn thà để cho y cắn mình một cái, cũng không muốn thấy y khóc, lập tức dùng ngón cái vân ve cái cằm của Đỗ Tu Nhiên, hỏi: “Duỗi ra cho ta xem.”
Đỗ Tu Nhiên có chút hốt hoảng quá mức, thấy tiểu quỷ vẻ mặt khẩn trương, lại muốn cười, nghĩ nghĩ liền hé miệng vươn đầu lưỡi ra.
Ngô Kình Thương để sát mặt vào nhìn thoáng quá, lưỡi có chút đỏ ửng, giống như có điểm rách da, nhưng lại không có xuất huyết, Ngô Kình Thương chuyên chú nhìn, đột nhiên cúi đầu ghé vào miệng Đỗ Tu Nhiên hôn một cái rồi lại thổi một cái vào miệng vết thương nói: “Tốt lắm, không đau không đau.”
Đỗ Tu Nhiên mặt có chút hồng, y nhớ tới Ngô Kình Thương khi còn bé mỗi lần bị thương ở đâu, y cũng là thổi vào rồi nói: “Tốt lắm, không đau”. Hiện tại lời nói này lại được nói ra từ trong miệng của Ngô Kình Thương, y cảm thấy không được tự nhiên, lập tức tránh khỏi Ngô Kình Thương nói: “Mau ăn, ăn xong phải dọn bàn… khàn…” – Miệng lại đau nhức làm cho Đỗ Tu Nhiên phải hít vào một hơi.
Ngô Kình Thương thấy thế nói: “Ta đút cho ngươi”. Nói xong liền cầm lấy một miếng dưa leo bỏ vào trong miệng nhai, sau đó lại tiến về miệng của Đỗ Tu Nhiên.
Đỗ Tu Nhiên thấy thế vội vàng ngửa mặt ra phía sau tránh né, mặt mũi tràn đầy hắc tuyến, có cần phải đút bằng cách như vậy không? Quá buồn nôn! Liền nhanh chóng đẩy ra Ngô Kình Thương nói: “Làm cái gì vậy, chính ngươi tự ăn cơm đi.”
Thấy Đỗ Tu Nhiên có thể tự ăn cơm, Ngô Kình Thương lúc này mới thôi, nhớ tới hương vị thức ăn trong miệng Đỗ Tu Nhiên, hắn vẫn chưa thoả mãn, có cơ hội còn muốn tiếp tục ăn.
Ăn cơm xong, dọn xong bàn, hai người liền mặc thêm áo, hôm nay gió lớn, Đỗ Tu Nhiên lấy ra một chiếc khăn quàng cổ màu đỏ muốn quàng cho Ngô Kình Thương để giúp hắn bớt lạnh, nhưng nói sao Ngô Kình Thương cũng không chịu quàng, ngược lại còn đem khăn quàng cổ quây kín Đỗ Tu Nhiên.
Đỗ Tu Nhiên bắt đắc dĩ nói: “Vốn là mua cho ngươi.”
Ngô Kình Thương ánh mắt có chút khác thương nhìn xem Đỗ Tu Nhiên nói: “Cũng là ngươi quàng lên đẹp mắt hơn.”
Đỗ Tu Nhiên cúi đầu sờ lên khăn quàng cổ, lập tức cười nói: “Đi thôi.” Nói xong hai người liền khoá cửa, ra khỏi nhà.
Đỗ Tu Nhiên mang Ngô Kình Thương đi dạo quanh các cửa hàng quần áo, cắn răng mua cho Ngô Kình Thương một chiếc áo nhung đắt tiền , y lại mua thêm một kiện áo khoác đen, lại chọn lấy mấy chiếc quần lót, cơ hồ hết một nửa tiền lương của y
Ngô Kình Thương từ nhỏ cũng không có ăn mặc quần áo tốt, đều là mặc lấy quần áo rách, hiện tại hắn đã trưởng thành lại mặc những loại quần áo rẻ tiền , Đỗ Tu Nhiên nội tâm có chút không đành lòng, mặc dù quần áo của hắn mặt cũng rất tiện nghi, nhưng là y muốn dùng chính tiền lương của mình mua cho hắn một bộ quần áo tốt.
Ngô Kình Thương hỏi Đỗ Tu Nhiên: “Ngươi không có mua.”
Đỗ Tu Nhiên cười cười nói: “Quần áo của ta đã đủ, lần này là mua cho ngươi.”
Ngô Kình Thương nhìn nhìn quần áo trong tay, mắt lại nhìn nhìn Đỗ Tu Nhiên, không nói gì.
Đi một hồi, đi ngang qua một cửa hàng, Đỗ Tu Nhiên nói: “Khăn quàng cổ màu đỏ của ta là mua ở đây, vốn định là mua cho ngươi, kết quả lại là ta quàng, nếu không lại mua thêm một cái, thế nào?”
Vừa vặn ở cửa ra vào có hai người mẫu, trên cổ đều quàng khăn quàng cổ màu đỏ, rất giống tình lữ*, Ngô Kình Thương nhiều lần nhìn nhìn, sau mới gật đầu “Ân” một tiếng.
*Tình lữ: Tình nhân
Đỗ Tu Nhiên lôi kéo Ngô Kình Thương đi vào, khăn quàng cổ cầm qua cảm xúc rất tốt, Đỗ Tu Nhiên nhón chân đeo vào cổ cho Ngô Kình Thương, sau đó vỗ vỗ khăn quàng cổ ở trước ngực Ngô Kình Thương nói: “Ân, không sai, rất có tinh thần.”
Ngô Kình Thương nhìn thấy Đỗ Tu Nhiên đứng trước mặt mình cười ôn nhu, trong nội tâm giống như có một dòng nước ấm ấp chảy qua,khó có thể ức chế, nhịn không được lấy một tay ôm Đỗ Tu Nhiên vào lòng, ôm thật chặt.
Đỗ Tu Nhiên bị hành động của Ngô Kình Thương làm cho hoảng sợ, may mắn bốn phía có nhiều tấm chắn ngăn cản được không ít ánh mắt, nhưng là y thấy được hai nữ sinh bán hàng đang kinh ngạc nhìn bọn họ, Đỗ Tu Nhiên vội vàng thấp giọng nói với Ngô kình Thương: “Buông ra, còn chưa có trả tiền.”
Đợi Ngô Kình Thương phản ứng lại, buông tay ra, Đỗ Tu Nhiên cũng không dám trực tiếp nhìn mặt hai nữ sinh đó nữa, trực tiếp lấy tiền ra thanh toán, sau đó lôi kéo Ngô Kình Thương đi như bay ra bên ngoài, trước khi đi còn nghe được âm thanh của hai nữ sinh.
“Tiểu công lớn lên thật cường tráng, tiểu thụ tươi cười cũng rất ôn nhu.”
“Thực xứng a…”
Đỗ Tu Nhiên y thề, từ nay về sau sẽ không bao giờ quay lại cửa hàng này mua đồ.
Ra khỏi cửa Đỗ Tu Nhiên có chút tức giận nói: “Ngươi vừa rồi nghĩ gì thế?”
Ngô Kình Thương vò đầu nói: “Không biết, chỉ là muốn ôm ngươi.”
Đỗ Tu Nhiên đỏ mặt, nhìn chung quanh một chút nói: “Ngươi có ngốc hay không, có ngốc hay không a? Ngươi muốn cho toàn bộ thế giới đều biết?”
Ngô Kình Thương nghĩ nghĩ gật đầu “Ân…”
Đỗ Tu Nhiên lập tức nghĩ muốn thổ huyết, y nói: “Phục ngươi, ngươi đứng cách xa ta ra, ngươi đi ở đằng sau, ta đi ở đằng trước”
Ngô Kình Thương thấy Đỗ Tu Nhiên thật sự sinh khí, đi hai bước, đột nhiên tiến lên giữ chặt tay Đỗ Tu Nhiên nói: “Ta không ôm ngươi, nắm tay được không?”
Đỗ Tu Nhiên không vui quay đầu lại nói: “Hai nam nhân nắm tay để người khác nhìn thấy tốt lắm sao?”
Ngô Kình Thương dùng tay áo bao lại bàn tay của Đỗ Tu Nhiên nói: “Ngươi khác nhìn không thấy.”
Đỗ Tu Nhiên nhíu mày, cúi đầu nhìn hai bàn tay đang giao nhau, lòng bàn tay của Ngô Kình Thương lộ ra cảm giác ôn hoà,ấm áp hơn nữa hắn nắm thật chặt không cho phép Đỗ Tu Nhiên buông tay, nửa ngày Đỗ Tu Nhiên đành phải nắm ngược trở về, có chút bất đắc dĩ nói: “Đừng có lại nháo, để cho người quen nhìn thấy không tốt.”
Ngô Kình Thương gật gật đầu, đem tay của Đỗ Tu Nhiên nắm càng chặt.
Giữa trưa Đỗ Tu Nhiên mang Ngô Kình Thương đến ăn ở một quán nhỏ phụ cận, thức ăn hương vị rất thơm ngon, tương gà xào làm rất thơm, y muốn mang Ngô Kình Thương đến nếm thử, thấy Ngô Kình Thương thích ăn, Đỗ Tu Nhiên lại mua một ít bỏ hộp đem về, để dành cho Ngô Kình Thương buổi tối có thể dùng.
Hai người ăn cơm no, ở dưới hoa viên dạo một vòng mới trở về nhà, lên lầu thả xuống quần áo trên tay, Đỗ Tu Nhiên cởi áo khoác, đem tương gà bỏ vào nồi, sau đó đem vào tủ lạnh ướp lạnh.
Sau đó lại đem táo mua được ở cửa hàng rửa sạch, để vào trong dĩa, rồi mới đem lên cho Ngô Kình Thương đang ngồi xem TV ở ghế sa lon nói: “Vừa ăn vừa xem a”
Ngô Kình Thương cầm một trái, đem lên ngay miệng cắn một miếng lớn, vừa ngọt lại vừa giòn
Đỗ Tu Nhiên đột nhiên lại nhớ tới cái gì, cầm lên áo khoác trên ghế sa lon mặc vào, Ngô Kình Thương thấy thế sững sờ hỏi: “Có chuyện gì?”
Đỗ Tu Nhiên vội vàng choàng kĩ khăn quàng cổ nói: “Cái gì? Ta quên một việc, ta ghé ngân hàng thoáng cái rồi sẽ về.”
Ngô Kình Thương hỏi: “Có chuyện gì?”
Đỗ Tu Nhiên nói: “Trường học có một học sinh trong nhà gặp khó khăn, người mẹ lại vừa bị bệnh, ta lấy ít tiền ngày mai đưa cho hắn, một lát ta sẽ quay về, ngươi cứ ở nhà đợi a.”
Ngô Kình Thương đứng lên nói: “Ta đi cùng ngươi.”
Đỗ Tu Nhiên nói: “Không cần, nơi đó cũng không xa, ngươi ngồi xem TV đi.”
Ngô Kình Thương do dự rồi nói: “Ngươi dùng thẻ của ta lấy tiền, ngươi một tháng làm ra cũng không nhiều lắm.”
Đỗ Tu Nhiên nói: “Ta có tiền, không cần lấy của ngươi.”
Ngô Kình Thương sau khi nghe xong cố chấp đến ngăn kéo ở dưới mặt bàn lấy ra thẻ tín dụng của hắn, hắn biết rõ Đỗ Tu Nhiên bình thường đều đem tiền lẻ cùng thẻ tín dụng đều để ở chỗ này “Cầm, lấy của ta xài.”
Đỗ Tu Nhiên nói không cần, nhưng Ngô Kình Thương vẫn là cứng ngắc đem thẻ tín dụng nhét vào trong túi quần của y, Đỗ Tu Nhiên biết rõ hắn tính tình cứng rắn, cũng không muốn cùng hắn dây dưa,vội vàng tạm biệt liền đi ra ngoài.

avatar
  Subscribe  
Notify of