Loading...

Ngã Đích Nam Hữu Thị Quái Vật Chương 37

0
233


Chương 37

Trong một căn phòng ở biệt thự, có hai người nam nhân đang xích loả cùng nhau giao triền trên giường, đến giai đoạn cao trào, gầm nhẹ âm thanh cùng nhau phóng thích, trong phòng tràn ngập hương vị tình dục cùng ái muội, càng ngày càng kịch liệt, thật lâu sau mới trở nên yên tĩnh lại.
Người nam nhân nằm ở phía trên ngồi dậy, lấy đi thuốc cùng bật lửa ở ngăn tủ cạnh giường, hút thuốc.
Người nam nhân nằm ở dưới lại có chút gầy yếu, hắn không hề động, vẫn bảo trì tư thế giao hợp vừa rồi của hai người, chỉ là những động tác kịch liệt vừa rồi làm xuất một tầng mồ hôi trên người hắn.
Người nam nhân hút thuốc chính là tên đội trưởng xấu xa của nhóm lính đánh thuê, mà người nam nhân đang nằm ngửa kia, khuôn mặt có chút tuấn tú, thân thể mảnh mai, chân dài mảnh khảnh, cùng Đỗ Tu Nhiên có sáu phần tương tự, hắn chính là Hứa Chí Vân trong Thiên Lang dong binh đoàn.
Tên đội trưởng lính đánh thuê xấu xa Đinh Bằng nhả ra một ngụm khói hỏi: “Việc ta giao cho ngươi làm sao rồi?”
Nửa ngày mới thấy Hứa Chí Vân trả lời: “Không sao cả.”
Đinh Bằng nói: “Không thể nào, một chút tiến triển đều không có?”
Hứa Chí Vân chậm rãi thu hồi chân, đầu tựa lên đầu gối nói: “Người nam nhân kia cùng dã thú đồng dạng, cơ hồ không có nhược điểm.”
Đinh Bằng nói: “Khó giải quyết như vậy? Không phải là ngươi lấy cớ chứ? Bằng thủ đoạn của ngươi hẳn là dễ như trở bàn tay.”
Hứa Chí Vân hừ một tiếng: “Ngươi cho rằng hắn là ngươi sao? Hắn so với ngươi tỉnh táo hơn nhiều.”
Đinh Bằng dụi tắt thuốc, đột nhiên lạnh giọng nói ra: “Như thế nào, ngươi thích hắn?”
Hứa Chí Vân nói: “Đừng nói, cái tên dã thú kia so với ngươi giỏi hơn.”
Đinh Bằng hung hăng liếc Hứa Chí Vân, trên mặt có một tia tức giận, hắn xoay người lấy tay trụ lại cằm của Hứa Chí Vân nói: “Chú ý lời nói của ngươi, ngươi là do ta giới thiệu tiến vào đội, cũng đừng ở Thiên Lang một năm liền thay lòng đổi dạ, như thế nào? Bị Ngô Kình Thương ở Thiên Lang làm cho đầu óc mê muội?”
Hứa Chí Vân bình tĩnh nhìn Đinh Bằng nói: “Là ngươi muốn ta dùng sắc dụ con dã thú đó, hiện tại như thế nào lại ăn giấm chua?”
Đinh Bằng nhìn chằm chằm vào Hứa Chí Vân, nửa ngày mới buông lỏng tay, sắc mặt hoà hoãn hơn nhiều, lập tức dùng tay vuốt ve chiếc cằm bị hắn nắm đỏ, nói: “Không phải ta là vì cả đội suy nghĩ sao? Nếu như Ngô Kình Thương chịu đi vào tiểu đội của chúng ta, vậy chúng ta có thể thoát ly khỏi sỉ nhục của danh hiệu tam lưu đoàn đội*”
*Tam lưu đoàn đội: ý nói là tiểu đội của hắn chỉ đứng thứ 3 thôi.
Hứa Chí Vân liền cười nói: “Ngươi quá xem thường Ngô Kình Thương kia rồi”. Hứa Chí Vân kéo lên chăn, che lấp đi thân thể đang xích loả của mình, nói ra: “Một năm này ta cơ hồ dùng hết thủ đoạn, đối với hắn căn bản là không có tác dụng”
Đinh Bằng buồn bực nói: “Như thế nào? Hắn không thích ngươi? Chính là không đúng a, thời điểm lần đầu tiên ta thấy hắn nhìn ngươi, cũng không phải là không có hứng thú, bằng trực giác của ta, hắn đối với ngươi là có hảo cảm, đây là tuyệt đối.”
Hứa Chí Vân nói: “Điểm ấy xác thực kì quái, hắn đối với ta xác thực không phải là không có hứng thú, nếu không ngay thời điểm uống rượu cũng không có kịch liệt hôn môi ta như vậy, nhưng là sau đó lại đẩy ta ra giống như là cực kì chán ghét, điều này làm cho ta một mực không thể nào công phá phòng tuyến thân thể của hắn, làm ta cứ đứng yên tại chỗ tiến không được lùi cũng không xong, nhịn chết ta.”
Đinh Bằng liếc mắt nói: “Hắn hôn ngươi, hôn thế nào lại nghẹn thành như vậy?”
Hứa Chí Vân nói: “Hôn môi thì như thế nào? Mặc dù hắn chính là dã thú, nhưng về phương diện này so với ngươi bảo thủ hơn nhiều.”
Đinh Bằng thổi một ngụm nói: “Hôn môi, không có ý đồ? Còn gọi là nam nhân sao?”
Hứa Chí Vân nói: “Ngoại trừ điểm ấy, những cái khác đều so với ngươi tốt hơn”
Đinh Bằng nắm chặt nắm tay, nghĩ đến đều gì nhịn không được hỏi: “Ngươi một năm này đi theo hắn có phát hiện điều gì mới hay không? Ngô Kình Thương kia có bí mật gì không?”
Hứa Chí Vân nghĩ nghĩ nói ra: “Ngươi còn nhớ mấy năm trước đội ta tiếp nhận một nhiệm vụ không? Chính là tên tiến sĩ biến thái chuyên môn nghiên cứu quái vật kia.”
Đinh Bằng nói: “Nhớ rõ, ta từ xa nhìn thấy quái vật kia, đủ biến thái, tiến lên chỉ có đường chết.”
Hứa Chí Vân nói: “Ta từng xử lý qua những vết thương do quái vật làm ra, ta phát hiện, những người bị Ngô Kình Thương giết, vết thương đó giống như những vết thương do quái vật gây ra.”
Đinh Bằng nói: “Ý của ngươi nói, hắn cũng là quái vật?”
Hứa Chí Vân nói: “Ta cũng không dám khẳng định, dù sao hắn cũng không có móng tay dài, nhưng là hắn không cần bất cứ vũ khí gì cũng có thể giết người, ta cảm thấy điểm ấy cực kì quỷ dị, người bình thường có ai lấy tay móc ra tim người mà không có máu không?”
Đinh Bằng nghe vậy gật đầu.
Hứa Chí Vân đưa tay ra nhìn nhìn nói: “Trừ phi cái tay kia có móng tay dài, nhưng là móng tay của Ngô Kình Thương nằm ở đâu?
Đinh Bằng nói: “Ngươi hoài nghi rất đúng, nhưng là không có chứng cớ cũng không nên tuỳ tiện kết luận.”
Hứa Chí Vân nghĩ nghĩ nói: “Kỳ thật muốn chứng minh cũng không khó.”
Đinh Bằng nói: “Ngươi có biện pháp?”
Hứa Chí Vân nói: “Ngươi còn nhớ rõ phòng thí nghiệm của tên tiến sĩ biến thái kia không?”
Đinh Bằng nói: “Không phải đã xử lý rồi sao? Làm sao vậy?”
Hứa Chí Vân nói: “Ta học y, đối với những nghiên cứu của hắn ta cũng có chút hiểu được, đồ đạc của hắn về sau được xử lý là sự thật, nhưng có một thứ đã bị ta lấy đi.”
Đinh Bằng nói: “Là cái gì?”
Hứa Chí Vân nói: “Là một lọ thuốc, chính là trong căn cứ quân sự 731 của Nhật lấy ra, được lão nhân kia coi như là trân bảo cất trong một chiếc hộp thiếc, còn kèm theo giấy hướng dẫn sử dụng, nghe nói là tiêm vào người quái vật, có thể làm cho quái vật duy trì trạng thái quái thú.”
Đinh Bằng nói: “Ngươi muốn dùng thứ này đối phó Ngô Kình Thương? Như vậy chúng ta có lợi gì?”
Hứa Chí Vân nói: “Dùng sắc dụ không được, đương nhiên chỉ có thể uy hiếp.”
Đinh Bằng nghĩ nghĩ: “Nhược điểm là gì?”
Hứa Chí Vân nói: “Nếu như Ngô Kình Thương thật sự là quái vật, thì đó chính là nhược điểm của hắn.”
Đinh Bằng nói: “Đây quả thật là một biện pháp tốt, nhưng là, không phải quái vật nào cũng đều lợi hại sao, nếu hắn quả thật là quái vật, còn không phải sẽ giết chúng ta diệt khẩu? Như thế nào uy hiếp được hắn.”
Hứa Chí Vân nở nụ cười, hắn nói: “Nếu hắn đúng là quái vật, ta tự nhiên sẽ có cách đối phó hắn.”
Đinh Bằng nhìn Hứa Chí Vân hỏi: “Ngươi không phải thích hắn sao? Lúc này làm sao có thể hạ thủ được?”
Hứa Chí Vân nói: “Chỉ có ngốc tử mới thích hắn, một tên dã thú không thú vị, chỉ làm người ta buồn bực thêm”
Đinh Bằng nghe vậy chính là tà khí nở nụ cười, xoay người đặt Hứa Chí Vân ở dưới thân nói: “Là vì hắn không đáp ứng đầy đủ cho ngươi a? Tiểu mèo hoang?”
Hứa Chí Vân nói: “Hừ, cũng chỉ có ngươi hiểu ta.”
Đinh Bằng nói: “Như thế nào? Cái miệng nhỏ phía dưới của ngươi lại đói khát? Có muốn ta uy nó ăn no không.”
Hứa Chí Vân nói: “Chỉ sợ ngươi không có nhiều tinh lực như vậy.”
Nói xong Đinh bằng mạnh mẽ động, chỉ chốc lát sau, hai người trong phòng bắt đầu kịch liệt thở dốc…
***
Đỗ Tu Nhiên bận rộn chuyện trong trường học, qua hai ngày sau mới nhớ tới chuyện Ngô Kình Thương đưa cho y thẻ ngân hàng, vừa vặn đi ngang qua ngân hàng, y liền vào xem, tiểu quỷ nói mật mã chính là sinh nhật của y, Đỗ Tu Nhiên bấm vào con số là sinh nhật của mình, sau đó thấy được con số hiện lên trong máy, có chút không dám tin, vội vàng nhìn lại một lần, đằng sau rất nhiều con số, hắn đếm, đây là… Tại sao có thể có nhiều tiền như vậy? Phản ứng đầu tiên của Đỗ Tu Nhiên chính là, cầm nhầm thẻ?
Y lập tức đem thẻ rút ra, nhìn xem có chút ngẩn người, nếu quả thật cầm sai thể, mật mã như thế nào là sinh nhật của mình? Hay đây đúng là thẻ ngân hàng của tiểu quỷ, chính là hắn chỉ là bộ đội đặc chủng, không quyền không thế, tiền lương cũng chỉ có thể xem như trung bình, cho dù có tiết kiệm năm sáu năm, một chút cũng không xài, cũng không có khả năng thu vào đến mấy ngàn vạn? Y nhịn không được đút thẻ vào kiểm tra một lần nữa, vô luận nhìn mấy lần, kết quả điều như vậy, lập tức trong tay Đỗ Tu Nhiên như đang cầm một vật nặng ngàn cân.
Tiểu quỷ rốt cuộc làm cái gì? Mới có thể có nhiều tiền như vậy? Đỗ Tu Nhiên kinh hãi lạnh mình nghĩ, chăng lẽ… hắn cướp ngân hàng?
Buổi tối, ăn qua cơm, Đỗ Tu Nhiên biểu hiện nghiêm túc đem Ngô Kình Thương kéo lại ghế sa lon, sao đó móc thẻ ngân hàng ra nói: “Ngươi nói thật cho ta biết, tiền trong thẻ đều là của ngươi sao?”
Ngô Kình Thương nhìn nhìn thẻ ngân hàng của mình gật đầu nói: “Là ta kiếm được.”
Đỗ Tu Nhiên cau mày nói: “Ngươi biết bên trong có bao nhiêu tiền?”
Ngô Kình Thương nói: “Không biết.”
Đỗ Tu Nhiên trong nội tâm càng thêm bất an, y nói: “Ta hôm nay nhìn qua, bên trong có hơn tám nghìn vạn, nhưng số tiền này ở đâu ra.”
Ngô Kình Thương không chớp mắt nói: “Ta kiếm được.”
Đỗ Tu Nhiên sinh khí a, tiểu quỷ này vài năm không thấy nói như thế nào cũng không hoảng không chớp mắt, y đem thẻ để lên bàn, vỗ bàn nói: “Ngươi rốt cuộc làm chuyện gì mà có thể kiếm nhiều tiền như vậy? Có phải là bên ngoài làm chuyện xấu trái pháp luật hay không?”
Ngô Kình Thương nghĩ nghĩ, ngẩng đầu lên nói: “Cũng không phải là chuyện trái pháp luật, là quang minh chính đại, ngươi đừng hỏi.” Ngô Kình Thương cùng Đỗ Tu Nhiên cùng nhau lớn lên, Đỗ Tu Nhiên trong nội tâm nghĩ gì hắn đều biết rõ, hắn nếu như nói ra chuyện hắn làm lính đánh thuê, Đỗ Tu Nhiên nhất định sẽ sinh khí nói hắn làm chuyện không đàng hoàng, hắn không muốn làm cho Đỗ Tu Nhiên lo lắng.
Nhưng Đỗ Tu Nhiên trong nội tâm chính là lo lắng a, y cảm thấy phải hỏi cho tường tận mọi việc mới có thể yên tâm được, nhân tiện nói: “Hôm nay ngươi không nói, thẻ này ta trả cho ngươi.”
Ngô Kình Thương nhìn nhìn thẻ, lại nhìn nhìn Đỗ Tu Nhiên ở trước mặt, tuy Đỗ Tu Nhiên là đang sinh khí hắn, nhưng là Ngô Kình Thương cảm thấy có một loại cảm giác vô cùng thân thiết, hắn đột nhiên đi đến gần, thoáng hôn miệng của Đỗ Tu Nhiên, mới lên tiếng: “Thật ra là ta làm nhiệm vụ mà kiếm được.”
Đỗ Tu Nhiên đưa tay vỗ nhẹ đầu của Ngô Kình Thương nói: “Đừng động tay động chân, nghiêm túc nói cho ta biết, cái nhiệm vụ đặc biệt gì mà có thể có nhiều tiền như vậy?”
Ngô Kình Thương nói: “Chính là nhiệm vụ nguy hiểm, cho nên tiền thưởng mới nhiều, nói ra ngươi cũng không hiểu”
Đỗ Tu Nhiên trước kia từng nghe Ngô Kình Thương nói qua, để có được tiền thưởng, nhiệm vụ càng nguy hiểm tiền thưởng càng nhiều, nhưng là tiền nhiều như vậy, tiểu quỷ đã phải làm bao nhiêu nhiệm vụ nguy hiểm mới có thể có nhiều tiền như vậy? Nhớ tới vết thương trên người Ngô Kình Thương, Đỗ Tu Nhiên cảm thấy mình đau lòng chết rồi, y nhanh chóng vén lên áo nhìn xem vết thương sau lưng của Ngô Kình Thương, vết thương đã tốt lắm rồi, nhưng sẹo vẫn lưu lại rõ ràng, y nhẹ nhàng dùng tay sờ lên, xúc cảm thô ráp, mới giận dữ nói: “Ngươi từ nay về sau đừng liều mạng như vậy nữa, tiền kiếm được cũng đã đủ xài, lấy… vết thương như vậy, đợi đến khi lớn tuổi rồi còn không biết có hay không phát sinh bệnh tật? Tuy cơ thể ngươi cùng người khác không giống nhau, nhưng là cũng không thể bỏ mặc xem thường như vậy, cho dù ngươi không đau lòng, ta cũng đau lòng a”
Nhìn xem Đỗ Tu Nhiên toàn bộ mắt đều hồng thấu, Ngô Kình Thương một phen túm lấy Đỗ Tu Nhiên, để y cùng mình ngồi trên ghế sa lon, nửa ngày Ngô Kình Thương mới buồn bực âm thanh nói: “Ngươi… thật sự đau lòng?”
Đỗ Tu Nhiên nhẹ nhàng vuốt ve đầu của Ngô Kình Thương, nhịn không được cười nói: “Ngốc thật, như thế nào sẽ không đau lòng, ta từ nhỏ nhìn xem ngươi lớn lên, nếu ngươi xảy ra chuyện gì, ta phải làm sao bây giờ? Tiền nhiều hay ít cũng không quan trọng, an toàn của ngươi mới là chuyện quan trọng nhất.”
Ngô Kình Thương lập tức dùng sức ôm chặt Đỗ Tu Nhiên, hắn đem mặt chôn ở phần gáy cổ của y, nghe đến mắt có điểm hồng, đối với hắn chỉ có ở trong lòng người này mới là nơi vĩnh viễn tối ấm áp, vì hắn nói những lời này, cho dù y về sau không nói lời từ biệt mà ly khai hắn, hắn cũng tuyệt đối tuyệt đối không buông tay y lần nữa.

avatar
  Subscribe  
Notify of